Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Hy Vọng Nảy Mầm và Bữa Cơm Ấm Áp
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi mọi người đã rời đi, căn phòng cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh. Anh quay đầu nhìn về phía cây ớt trên bàn. Trước đây, anh đã trồng tổng cộng hơn chục cây ớt, nhưng sau đó nhiều cây đã chết, chỉ còn lại sáu cây sống. Giờ đây, anh đã chuyển chúng sang một chậu hoa lớn hơn một chút. Các cây mọc lên không đều, nhưng có một cây đã nở hoa.
Lạc Tử Ninh vừa nhìn thấy liền kinh ngạc chạy tới xem: "Nở hoa rồi! Đến Tết không biết đã có trái chưa nhỉ?"
Hoắc Lệnh Chi đã nghe anh nhắc đến từ "ớt cay" rất nhiều lần, bèn xoay xe lăn tới gần, cùng nhìn với anh: "Khi ngươi mua hạt giống, họ có nói đây là ớt cay không?"
"Ừ." Lạc Tử Ninh chột dạ xoa xoa cánh mũi. Lần trước anh từng nói với Hoắc Lệnh Chi rằng không biết mình trồng được cây gì, nên giờ anh cố giả vờ như không biết gì: "Ta đột nhiên nhớ ra họ từng nói cái này gọi là ớt cay, có thể ăn được. Cũng không biết có ngon như lời họ nói không."
Trong lúc nói, anh nhìn thấy nửa cuộn vải nhựa còn sót lại từ lần bịt cửa sổ trên bàn: "Ngày mai bảo họ mua mấy con dê về làm thịt, cất trữ, chờ ớt cay lớn có thể dùng làm gia vị lẩu."
Lạc Tử Ninh nhìn đóa hoa trắng nhỏ bé kia, trong lòng dâng lên hy vọng vô hạn. Anh đã trồng được ớt cay rồi, tiếp theo sẽ chuẩn bị trồng thêm cà chua. Rồi sang năm, khi trời ấm áp hơn, anh sẽ cày xới đất trong hoa viên sân sau vương phủ để trồng khoai tây và khoai lang. Như vậy, sang năm lúc ăn lẩu, anh có thể ăn miến và khoan phấn*.
(*raw: 宽粉: là loại bún, rộng từ 0,7 đến 3 cm, chủ yếu được làm từ khoai lang và được làm theo quy trình sản xuất dây chuyền khép kín. Nhìn ảnh cho dễ hình dung nha.
)
Đám trẻ kia được Trần bá đưa đến ở chung trong một căn phòng lớn có giường, căn phòng khá rộng rãi và được trang bị hai cái bếp lò. Trần bá dẫn bọn nhỏ vào, đưa cho chúng dụng cụ quét dọn: "Cơm tối sắp nấu xong rồi. Các ngươi tự trải giường chiếu, quét tước dọn dẹp vệ sinh một chút. Sau này, vấn đề vệ sinh đều tự các ngươi xử lý."
Đứa trẻ lớn tuổi hơn một chút gật đầu nói đã biết, mấy đứa nhỏ khác đều núp phía sau đứa lớn, vô cùng sợ hãi. Mặc dù vừa rồi Lạc Tử Ninh đã sắp xếp tương lai cho chúng, nhưng bọn nhóc vẫn rất lo lắng cho vận mệnh của mình.
Trước khi bị người nhà bán đi, bọn nhóc sống trong cảnh nghèo đói, không có cơm ăn. Sau khi bị bán, chúng không chỉ không được ăn uống đầy đủ mà còn ngày nào cũng bị đánh đập, chửi mắng, khắp người toàn là vết thương, hơn nữa nơi ở cũng là những căn nhà tranh lạnh lẽo.
Bọn nhóc thậm chí không dám nghĩ đến việc được ăn no là như thế nào.
Sau khi Trần bá rời đi và đóng cửa lại, bọn nhóc cầm dụng cụ quét tước bắt đầu dọn dẹp và trải giường chiếu. Hơi nóng từ bếp lò làm không khí trong phòng ấm hẳn lên, khiến bọn nhóc nghi ngờ rằng mình đã chết.
Hoắc Ngũ Lang xoa xoa nước mũi nói: "Có phải đệ đã chết cóng rồi không? Nếu không, sao có thể ở được một căn phòng ấm áp như vậy? Vừa rồi lão bá kia nói lát nữa sẽ cho chúng ta ăn cơm, lời này có thật không?"
Một đứa trẻ khác, vừa đến môi trường mới nên vẫn chưa dám nói chuyện, trong lòng thầm nghĩ: "Thật sự có thể cho bọn mình ăn cơm sao? Không phải là dỗ dành bọn mình đấy chứ?"
Mấy đứa trẻ chết lặng quét tước căn phòng sạch sẽ không một hạt bụi, giường đệm cũng được sắp xếp xong xuôi. Mặc dù vừa buồn ngủ vừa rất mệt, nhưng chăn bông mềm mại như vậy chúng không dám chạm vào, sợ làm hỏng rồi bị chủ nhân đánh mắng.
Khi Triệu Tiểu Ngư bưng một chậu bánh bột ngô vào, nhìn thấy mấy đứa trẻ xếp hàng đứng nghiêm, bộ dạng ngay cả ghế cũng không dám ngồi, không nhịn được bật cười: "Vương gia bắt đầu huấn luyện các ngươi từ bây giờ luôn sao? Mau lại đây ngồi ăn đi."
Mấy đứa nhỏ ngửi thấy mùi đồ ăn liền liều mạng nuốt nước miếng. Thấy Triệu Tiểu Ngư gọi mấy lần, chúng mới thử chạy tới ngồi xuống, nhưng mông cũng không dám dính hẳn vào ghế, chỉ ngồi ở một góc nhỏ.
Triệu Tiểu Ngư đặt một cái chậu lớn trên bàn, sau đó kéo tấm vải phủ bên trên ra, để lộ hai mươi cái bánh bột ngô, một chén món hầm* lớn cùng một tô dưa muối lớn: "Hôm nay không ngờ trong nhà lại có nhiều miệng ăn như vậy nên ta không chuẩn bị sẵn. Các ngươi chịu khó ăn đi, ngày mai đứa nào muốn ăn cơm thì tự đến phòng bếp lấy."
(*Món hầm (浓汤): là một sự kết hợp của các thành phần thực phẩm rắn được nấu chín trong nước và được dùng với nước sốt nấu ra. Các thành phần trong một món hầm có thể bao gồm bất kỳ sự kết hợp của các loại rau hoặc thịt, đặc biệt thịt dai hơn phù hợp nấu lâu với lửa nhỏ như thịt bò.)
Mấy đứa nhỏ nhìn nhau, rồi lại nhìn Triệu Tiểu Ngư, vẫn không dám ăn.
Triệu Tiểu Ngư bất đắc dĩ thở dài: "Các đệ có đói bụng không? Chắc không phải là những đứa ngốc đến nỗi ngay cả cơm cũng không biết ăn chứ? Nếu đều là đồ ngốc, ta sẽ đi nói với Vương gia đuổi hết đi."
Mấy đứa nhỏ nghe được lời này, mỗi đứa liền cầm lấy một cái bánh bột ngô, ăn từng miếng từng miếng. Bánh bột ngô là đồ khô, còn món hầm là cải trắng và củ cải, đặc biệt bên trong lại có thịt, mà còn rất nhiều nữa.
Ban đầu bọn nhóc còn nhát gan không dám ăn, nhưng vì sợ người khác ăn nhiều hơn mình, cuối cùng chúng bắt đầu giành giật ăn.
Triệu Tiểu Ngư đứng bên cạnh nhìn, bật cười: "Giống hệt những chú heo con giành nhau ăn quá! Ăn từ từ thôi, trong nồi vẫn còn mà. Ăn xong rửa tay rửa mặt sạch sẽ rồi lên giường ngủ. Nếu làm dơ chăn đệm thì tự giặt, nghe rõ chưa?"
Mấy đứa nhỏ vội vàng gật đầu, còn có mấy đứa vành mắt đỏ hoe chực khóc, vừa khóc vừa ăn. Sau này bọn nhóc thật sự có thể trải qua những ngày tháng tốt đẹp, được ăn cơm no đủ!
"Khóc cái gì mà khóc! Vào vương phủ rồi, sau này toàn là những ngày tốt lành thôi. Phải nghe lời Vương phi và Vương gia đấy, biết chưa?" Triệu Tiểu Ngư giả bộ hung dữ nói: "Mạng của các đệ là do Vương phi ban cho. Nếu dám làm chuyện phản bội chủ tử, ta sẽ là người đầu tiên băm kẻ đó ra đút cho chó ăn."
Mấy đứa trẻ sợ tới mức ngồi thẳng người, nhanh chóng lắc đầu nói sẽ không.
Triệu Tiểu Ngư lại dịu dàng tươi cười: "Không làm vậy thì tốt rồi. Chỉ cần các đệ trung thành, trung thực, thì đều có thể ăn cơm no."