Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Thương vụ lò gạch: Niềm tin mới cho dân nghèo
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, mấy đứa trẻ mỗi đứa ăn một bát cháo ngũ cốc đặc quánh thật lớn, còn được ăn thêm một chiếc bánh bột ngô và một quả trứng gà.
Lạc Tử Ninh giao nhiệm vụ cho Triệu Tiểu Ngư tẩm bổ cho đám trẻ này, vì sau này chúng còn phải giữ nhà, bảo vệ vương phủ nên cơ thể cần phải khỏe mạnh một chút. Thế là sáng hôm đó, Triệu Tiểu Ngư nấu trứng gà cho bọn nhỏ. Thấy rổ trứng gà đã hết sạch, nàng liền xin Lạc Tử Ninh mua ít gà về nuôi, nếu không thì trứng trong nhà mua bao nhiêu cũng không đủ ăn.
Lạc Tử Ninh sai Trần Nhị cùng mình ra ngoài mua bò sữa hoặc bất cứ thứ gì có thể cho sữa cũng được, sau này cả phủ mỗi sáng đều sẽ uống một chén sữa.
Ăn bữa sáng xong, Lạc Tử Ninh đẩy Hoắc Lệnh Chi ra sân. Mấy đứa nhỏ đã xếp thành hàng đứng chờ, chúng không biết bản thân sắp gặp chuyện gì nhưng dù có là chuyện gì đi nữa thì cũng sẽ tốt hơn trước rất nhiều.
Hoắc Lệnh Chi nhìn đám trẻ gầy trơ xương này, lần nữa ra lệnh cho bọn nhỏ lập đội để chúng trước tiên học cách đứng thẳng, chỉnh tề.
Lạc Tử Ninh cảm giác anh như thấy được dáng vẻ của chính mình thời tiểu học học quốc phòng, thật là đáng sợ. Anh đang định quay người rời đi thì nghe Trần bá báo ông chủ Trình đến nói chuyện lò gạch với anh.
Lạc Tử Ninh nghĩ muốn mua lò gạch còn cần Trần bá trả tiền, thế là anh gọi Trần bá cùng mình đi xem sao.
Ông chủ Trình nói chủ lò gạch yêu cầu được nói chuyện trực tiếp với Lạc Tử Ninh, nếu không sẽ không yên tâm. Hắn ta cũng đã báo giá, nói muốn một trăm lượng bạc. Hơn nữa, mỗi tháng còn phải trả cho bọn họ ba trăm văn tiền công, tức là mỗi người ba trăm văn.
Trần bá: "Rẻ quá."
Ông chủ Trình: "Đắt thì có hơi đắt..."
Dường như hai người đồng thanh nói cùng lúc, sau đó họ đồng thời nhìn về phía đối phương, đều lộ vẻ không hiểu nhau.
Lạc Tử Ninh: "..."
Lạc Tử Ninh đứng giữa hai người, ra hiệu cho ông chủ Trình tiếp tục nói.
Ông chủ Trình nói: "Bọn họ ở bên ngoài làm công việc nặng nhọc, mỗi ngày một người chỉ kiếm được mười văn tiền. Vậy nên, nếu ngài muốn họ ở lại thì phải trả cho họ ba trăm văn tiền công một tháng. Thế nhưng, ta cảm thấy trước khi rời xa quê hương, họ phải làm việc cực nhọc mới kiếm được mười văn. Giờ đây, đã cho họ làm việc ở nhà mình mà vẫn phải trả mười văn tiền thì thật sự không có lời. Vì vậy, ta muốn nói ngài hãy giảm bớt tiền công một chút, một ngày ba đến năm văn là được. Nếu họ không muốn thì cứ nói không cần họ, chỉ mua lò gạch thôi. Trong thành này, nếu một ngày trả ba văn tiền công, tất nhiên sẽ có rất nhiều người đến làm."
"Ngươi đúng là một nhà tư bản bẩm sinh." Lạc Tử Ninh lắc đầu: "Chỉ mười văn mà thôi, họ đã có sẵn tay nghề rồi. Bởi thứ mà người trong thành này thiếu nhất chính là nhân tài có tay nghề. Nếu họ cảm thấy ở lại kiếm được quá ít, trong lòng sẽ ấm ức, không làm việc đàng hoàng hoặc bỏ việc mà rời đi."
Lạc Tử Ninh nhìn đường phố tồi tàn bên ngoài xe. Tòa thành này quá nghèo, muốn phát triển thì lại quá cần những người biết việc. Lúc này, anh tuyệt đối không thể vì mấy văn tiền mà bắt người ta phải rời đi.
Gần nửa canh giờ sau, họ mới đến được lò gạch.
Tuy lò gạch này khá nhỏ nhưng lại tốt hơn tưởng tượng của anh rất nhiều. Dù đã nhiều năm không kinh doanh, nhưng vì có chủ ở gần nên cũng thường xuyên được quét dọn một chút.
Lạc Tử Ninh vừa xuống xe liền thấy hơn ba mươi thanh niên trai tráng và một ông cụ già đứng ở cửa chờ anh.
Vốn dĩ Lạc Tử Ninh cho rằng chỉ có năm sáu người, không ngờ lại có hơn ba mươi người. Trong lòng anh vui như nở hoa: "Bên ngoài lạnh, chúng ta vào trong rồi nói chuyện."
Lạc Tử Ninh đi về phía trước. Trong lòng đám gia nhân này vẫn còn bồn chồn lo lắng. Họ nghe nói trong thành có một vương gia mới đến nhưng chưa ai từng thấy mặt. Hiện tại, nghe nói vương gia muốn mua lò gạch, còn bảo họ nói giá nên trong lòng họ rất sợ hãi.
Ông cụ già kia sợ rằng vương gia không phải muốn bỏ tiền ra mua mà là nghĩ cách chiếm đoạt sản nghiệp tổ tiên của họ, đã vậy còn muốn người nhà họ làm việc không công.
Trước kia, tri phủ muốn dùng gạch thì trực tiếp lấy chứ chưa bao giờ đưa tiền, còn thường xuyên gọi người nhà họ đi hỗ trợ làm việc không công. Chuyện này còn chưa đáng nói, tri phủ còn đòi tiền tổng quản nhà họ.
Người nhà họ sống trong thành không nổi nên mới phải ra ngoài làm công việc nặng nhọc.
Hiện tại lại có thêm một vương gia đến, không biết có quá đáng hơn tri phủ hay không. Cho nên, khi ông chủ Trình đến nói chuyện, ông cụ già liền bảo bọn nhỏ chạy trốn ngay trong đêm.
Nhưng những người trẻ tuổi đó nghe ông chủ Trình nói vương phi rất tốt, hoàn toàn khác tri phủ, nói rằng phải trả bao nhiêu tiền thì nhất định sẽ trả, còn nói sẽ giúp họ mặc cả giá với vương phi.
Họ ở bên ngoài kiếm ba trăm văn một tháng, đó còn chưa tính ăn uống. Nếu ở nhà cũng có thể kiếm tiền thì làm gì có ai muốn rời xa quê hương.
Lạc Tử Ninh cùng họ vào phòng. Tuy căn nhà hơi nhỏ nhưng có giường lò và lò sưởi trong tường. Lạc Tử Ninh nhìn thấy giường sưởi liền để ý, hỏi họ: "Các ngươi biết lắp lò sưởi trong tường và giường lò không? Có biết xây phòng không?"
"Biết." Ông cụ già gật đầu nói.
Cả nhà họ đều vô cùng thận trọng. Sau khi ông cụ già nói xong lại có chút hối hận, nhớ tới những ngày tháng họ phải làm việc không công cho tri phủ, lẽ ra phải nói là không biết.
Lạc Tử Ninh càng thêm hài lòng: "Trần bá đưa tiền cho họ đi, trước tiên viết khế thư đã."
Trần bá lấy bạc trong lồng ngực ra đặt lên bàn. Cả nhà ông cụ già thấy những thỏi bạc trắng bóng bẩy trên bàn, không ngờ anh có thể bỏ tiền nhanh đến vậy.
Lạc Tử Ninh nhìn họ chậm chạp không lấy tiền: "Sao vậy? Không phải là hối hận đấy chứ?"
"Không có, không có hối hận." Ông cụ già vui vẻ lấy tiền, tay cầm tiền run rẩy. Thế nhưng, vừa cầm được một nửa lại đặt tiền xuống: "Ta sợ số tiền này còn chưa kịp ấm tay đã bị tri phủ cướp mất..."
"Sau này, lò gạch là của vương phủ, ngươi cũng là công nhân của vương phủ chúng ta. Có vương phủ chống lưng cho ngươi rồi, ngươi còn sợ tri phủ gì nữa? Ông ta chỉ là một tên tri phủ mà dám đối đầu với vương phủ sao?" Lạc Tử Ninh trấn an, bảo ông ấy cứ yên tâm lấy tiền.