Chương 31

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Lệnh Chi quay đầu nhìn anh: "Vui như vậy là có mưu đồ quỷ quái gì trong lòng sao?"
"Sao có thể chứ, ta chỉ đang nghĩ sắp đến Tết rồi, thế là được trải qua năm đầu tiên cùng phu quân. Vừa nghĩ liền thấy vui." Lạc Tử Ninh nói xong còn cẩn thận kéo cái chăn trên đùi Hoắc Lệnh Chi: "Sắp rớt chăn rồi, phu quân này huynh phải che chân kín một chút. Huynh mà nhiễm phong hàn đổ bệnh, ta sẽ đau lòng lắm."
Triệu Tiểu Ngư đứng phía sau bọn họ cười trộm: "Tình cảm của vương gia và vương phi tốt thật."
Trần bá đứng bên cạnh nhìn lén, thầm phát ra tiếng chậc chậc ghét bỏ, vương gia nhà bọn họ hoàn toàn bị vương phi quyến rũ rồi!
Chẳng trách vương gia nhà bọn họ mãi chưa cưới vợ, thế mà trước kia vương gia còn nói với ông rằng chưa đánh bại kẻ địch thì chưa có tâm trạng cưới vợ.
Hóa ra không phải không có tâm trạng cưới vợ mà là vẫn luôn thích nam nhân sao?
Lại nói tiếp, Trần bá nhớ hình như trước kia vương gia rất thích cùng Trần tướng quân, Lý phó tướng gì đó uống rượu. Mỗi khi xuất chinh về nhất định sẽ gọi người tới phủ, khi đó chắc là vương gia không cùng hai vị kia...
Trần bá: "..." Càng nghĩ càng thấy ớn!
Tối hôm nay là ngày Lạc Tử Ninh gửi bồ câu đưa thư cho hoàng thượng. Ngay mấy dòng mở đầu, anh sám hối chuyện lúc trước mắt không tròng chọn sai chủ, tiếp đó lại nói sẽ dốc hết sức lực hoàn thành nhiệm vụ hoàng thượng giao, sau khi giết vương gia sẽ trở về dùng tài năng và học vấn của mình để đền đáp triều đình.
Nói xong mấy lời này, anh mới báo cáo tình hình của vương gia.
Anh nói vương phủ thu không đủ chi, nghèo đến mức sắp phải húp gió Tây Bắc. Vương gia vì hai trăm lượng bạc mà bán một mảnh đất hoang lớn cho một thương nhân mở xưởng rượu.
Tiếp đó, anh báo việc mình thấy tri phủ lén gặp vương gia, hai người ở riêng với nhau ăn cơm uống rượu không biết đang bí mật bàn tính điều gì, anh chuẩn bị quan sát kỹ càng hơn.
Sau khi viết thư xong, nghĩ đến mấy ngày nay ngoài trời liên tục đổ tuyết, anh sợ bồ câu đưa thư bị lạnh cóng, cảm cúm liền nghĩ chờ tuyết ngừng rồi mới để nhóc này lên đường, trước tiên cứ để nó ở siêu thị nuôi mấy ngày.
Trong mấy ngày chờ tuyết ngừng, Lạc Tử Ninh dùng số vải nhựa còn lại cuốn mấy miếng thịt dê đông lạnh, chuẩn bị sẵn đến lúc ăn lẩu đón năm mới thì cắt ra ăn.
Lông cừu bọn Triệu Tiểu Ngư lọc ra đã rửa sạch sẽ, hỏi Lạc Tử Ninh muốn dùng thế nào.
Lạc Tử Ninh tìm cách xe sợi, tra ra chỉ có cách dùng khung xe sợi hoặc máy xe sợi, nhưng máy móc thì hơi phức tạp, cũng cần rất nhiều linh kiện. Anh dự định nghiên cứu thêm rồi mới làm, trước tiên vẽ bản vẽ khung xe sợi sau đó để Trần Đại làm.
Sau khi Trần Đại nhận được bản vẽ liền lập tức đi chọn gỗ, chỉ một buổi trưa thôi mà làm được hai ba cái giao cho Lạc Tử Ninh.
Lạc Tử Ninh tự mình thử trước thấy cũng khá là vui, nhất là trong những ngày tuyết rơi này, ngồi bên bếp lửa xe sợi cứ có cảm giác lui về sống cuộc sống ẩn dật nơi điền viên tĩnh mịch.
Có điều anh nhanh chóng cảm thấy đau tay, thế là anh gọi Tiểu Hồng, Tiểu Thúy tới, dạy các nàng học cách xe sợi. Anh muốn thử xem hai nha hoàn này có thể phát triển kỹ năng mới hay không.
Lúc bọn họ xe sợi, Lạc Tử Ninh liền vào siêu thị xem video đan áo len.
Trong video những người đó dạy cực kỳ kỹ càng và tỉ mỉ, có điều Lạc Tử Ninh tự biết bản thân nhìn thì hiểu nhưng tay thì không làm được.
Anh thật sự rất muốn mang Tiểu Hồng, Tiểu Thúy vào siêu thị cho các nàng xem video để học theo.
Có điều ý tưởng này chỉ có thể nghĩ trong đầu, không thể thực hiện, chi bằng tự mình học vẫn hơn.
Anh xem tận hai tiếng cuối cùng mới đưa ra kết luận chỉ xem thôi không đủ, cần phải thực hành mới được.
Khi anh đi ra từ siêu thị liền phát hiện hai nha hoàn kia đã xe sợi xong, hơn nữa còn làm tinh xảo, tỉ mỉ hơn anh rất nhiều.
Lạc Tử Ninh nhìn mấy sợi len: "Các ngươi giỏi thật đấy, ta nhớ trước đây các ngươi từng làm xiêm y nhỉ, quả nhiên mỗi người đều có sở trường riêng."
Từ trước tới nay các nàng chưa từng được Lạc Tử Ninh khen ngợi. Các nàng từng cảm thấy toàn bộ người trong vương phủ không thích hai nàng, cho rằng hai người vô dụng. Các nàng luôn là nhân vật bên lề trong vương phủ, bây giờ lại được Lạc Tử Ninh khen ngợi làm hai người rất vui, hận không thể lập tức xe hết lông của mấy con cừu nuôi trong phủ.
"Trời sắp tối rồi, các ngươi đi nghỉ ngơi đi, ngày mai ta sẽ dạy các ngươi học cái khác." Lạc Tử Ninh cất sợi len, chuẩn bị ra ngoài tìm Trần Đại làm mấy cái kim đan áo len.
Chỉ là sau khi ra ngoài mới phát hiện mấy đứa nhỏ vẫn đang tập đứng tấn trong sân, còn Hoắc Lệnh Chi ngày thường đều giám sát bọn nhóc nay lại không thấy đâu cả?
Những người khác cũng không thấy đâu luôn. Anh chạy tới phòng bếp nhìn một vòng, vốn tưởng bọn họ đang nấu rượu, lại phát hiện Triệu Tiểu Ngư nấu rất nhiều đồ ăn, Trần Nhị đang hỗ trợ bưng bê đồ ăn, cũng không biết tính bưng đi đâu: "Làm gì thế? Tối nay trong nhà có người tới à? Sao ta không biết? Vương gia đâu?"
Trần Nhị bưng đồ ăn nhỏ giọng nói với anh: "Lúc nãy vương gia không cho ta nói với huynh, hôm nay vương gia mời tri phủ đến đây uống rượu."
Trong lòng Lạc Tử Ninh kinh ngạc, phản ứng đầu tiên của anh là nghĩ chắc chắn vương gia muốn giết tri phủ. Anh nhanh chóng chạy tới phòng tiếp khách. Trong phòng ánh nến sáng bừng, nhìn vào từ cửa sổ có thể thấy bên trong có hai bóng người.
Anh không trực tiếp đi vào mà là nấp dưới cửa sổ nghe ngóng tình hình bên trong. Tri phủ đang trò chuyện vui vẻ với vương gia, không giống vẻ sắp bị giết chút nào.
Anh nghĩ tới lá thư mình sắp gửi cho hoàng thượng kia, nội dung thư là vương gia và tri phủ ở riêng uống rượu, nghi ngờ tri phủ là người của vương gia.
Chẳng lẽ tri phủ thật sự là người của vương gia? Cũng may anh chưa truyền tin, nếu không đã làm hỏng đại sự của vương gia rồi!
Anh đang mải suy nghĩ liền thấy Trần Nhị bê đồ ăn đi vào. Anh làm một động tác, quả nhiên Trần Nhị lập tức im lặng, giả vờ như không thấy gì, đi vào đặt đồ ăn xong liền rời khỏi đó, nhanh chóng giữ chặt cánh tay Lạc Tử Ninh, nhỏ giọng nói với anh: "Vương gia nghe được người đã tới, vương gia hạ lệnh ta đưa người rời đi."
Lạc Tử Ninh trợn to hai mắt, thiết nghĩ Hoắc Lệnh Chi chân bị tàn tật chứ tai đâu có điếc. Dù sao hắn cũng hành quân đánh giặc nhiều năm như vậy, khả năng thính giác và sự cảnh giác chắc chắn vô cùng cao.
Tuy rằng rất muốn tiếp tục nghe lén nhưng sợ chọc Hoắc Lệnh Chi tức giận nên chỉ có thể rời đi cùng Trần Nhị.
...
Tri phủ ở trong phòng cũng thấy ngoài cửa sổ có bóng người, gã ta không nhịn được cười thầm.
Vốn dĩ gã ta còn đang nghi ngờ không phải cuộc sống ở nhà của Hoắc Lệnh Chi rất thảm sao, sao có tiền mà làm một bàn đồ ăn ngon rượu thơm như vậy chiêu đãi gã ta. Hiện tại gã ta mới biết hóa ra là lén làm sau lưng Lạc Tử Ninh.
Trong lòng tri phủ thầm nói từ trước tới nay bản thân ở nhà uống rượu với người khác, phu nhân gã ta không bao giờ dám can thiệp vào chuyện này. Đường đường là một vương gia vậy mà làm gì cũng phải nhìn sắc mặt phu nhân mình, quá thảm.
Gã ta đoán lần này vương gia mời gã ta tới có thể là muốn mượn sức gã ta, nhờ gã ta hỗ trợ đối phó với Lạc Tử Ninh.
Có điều gã ta không rảnh rỗi mà hỗ trợ, Lạc Tử Ninh mang đến ích lợi cho gã ta, còn vương gia có thể mang cho gã ta cái gì? Hơn nữa hoàng thượng không thích vương gia, nếu gã ta dám giúp vương gia không phải là đang đối đầu với hoàng thượng sao.
Gã ta cứ giả vờ như không biết gì cả, ăn bữa cơm này xong rồi tính sau.
Mỗi lần vương gia mở miệng muốn nói, gã ta hoặc là nói sang chuyện khác hoặc là uống rượu, lần nào cũng khéo léo tránh né đề tài. Gã ta cảm thấy bản thân đúng là người khôn khéo.
Đồ ăn hôm nay khá ngon, nếu có thể lừa đầu bếp vương phủ về nhà mình thì tốt rồi.
Tri phủ thỏa mãn đặt đũa xuống, lúc gã ta đang muốn nói lời cáo từ liền thấy vương gia lấy một viên thuốc màu trắng ra uống. Tri phủ thấy thế hỏi: "Nghe nói vương gia bị bệnh, không biết giờ vương gia đang dùng loại thuốc gì. Có rất nhiều loại thuốc không được dùng khi uống rượu, vương gia vẫn nên giữ gìn sức khỏe thì tốt hơn nhiều."
"Đây không phải thuốc chữa bệnh mà là thuốc giải." Trong giọng nói Hoắc Lệnh Chi lộ ra khí lạnh băng giá.
"Thuốc giải?" Trong chốc lát tri phủ còn chưa hiểu ra, nhưng gã ta lập tức nhận ra.
Tay chân gã ta bắt đầu tê dại, mặt tái xanh, phun ra một ngụm máu đen.
Hai tay gã ta ôm cổ mình, trong cổ gã ta như có hàng ngàn hàng vạn con kiến cắn xé yết hầu.
Hoắc Lệnh Chi lấy một viên thuốc màu trắng trong tay áo ra: "Đây là thuốc giải, ngươi muốn uống không?"
Tri phủ không chút suy nghĩ, giơ tay lấy viên thuốc nuốt vội vàng, tiếp đó gã ta nghe Hoắc Lệnh Chi nói: "Sau khi ăn viên thuốc này, từ nay về sau ngươi phải luôn nghe lời ta, không hối hận chứ?"
Tri phủ nào có tâm tư suy nghĩ ý tứ những lời này, giờ mà không uống gã ta sẽ đau chết mất. Gã ta vội vàng nuốt thuốc. Tác dụng của thuốc cực kỳ nhanh, uống được một lát, gã ta không hộc máu nữa, đau đớn cũng biến mất, sắc mặt khôi phục vẻ bình thường.
Sau khi giải độc gã ta lập tức đứng lên vì sợ lại dính phải độc gì khác nữa. Gã ta oán hận nhìn Hoắc Lệnh Chi ngồi trên xe lăn, gã ta luôn xem thường cái tên tàn phế Hoắc Lệnh Chi. Không ngờ một tên tàn phế như vậy mà lại đùa giỡn gã ta như thế. Gã ta hận không thể tát Hoắc Lệnh Chi mấy cái cho hả dạ.
"Không ngờ ngươi vậy mà lại là kẻ tiểu nhân âm hiểm như vậy!" Tri phủ không ra tay, chỉ dám chỉ vào mũi Hoắc Lệnh Chi mắng: "Ngươi đáng đời biến thành một tên phế nhân, sao, nghe không lọt tai lời này đúng không? Có phải không ngờ một quan viên nho nhỏ như ta cũng dám mắng vương gia cao cao tại thượng không? Đừng nói mắng ngươi, cho dù bây giờ ta đánh ngươi, ngươi cũng phải chịu, cũng phải nhịn."
"Trần đại nhân, việc quân cơ không nề dối trá. Ngươi ngây thơ như vậy mà ra chiến trường không biết chết bao nhiêu lần. Hơn nữa những kẻ biết ta âm hiểm đều đã không còn tồn tại trên đời này." Giọng điệu Hoắc Lệnh Chi nhạt nhẽo, cứ như đang nói một chuyện rất bình thường.
Tri phủ nhịn không được run cầm cập nhưng gã ta nhanh chóng trấn tĩnh. Người trước mắt chỉ là thứ phế vật, gã ta mà sợ một tên phế vật chẳng khác gì gã ta không bằng một tên phế vật sao?
Gã ta tiếp tục chỉ vào mũi Hoắc Lệnh Chi mắng: "Ngươi vẫn còn nghĩ ngươi là tướng quân bách chiến bách thắng à? Hiện tại ngươi chỉ là một tên phế vật, một tên ở nhà bị phu nhân ức hiếp, bên ngoài là tên phế vật bị ta sỉ nhục cũng không có cách gì đáp trả!"
Hoắc Lệnh Chi chán ghét gạt ngón tay gã ta sang một bên: "Đây là thái độ nói chuyện của ngươi với ta?"
"Nếu không ngươi còn muốn ta nói chuyện với ngươi như thế nào? Một tên tàn phế còn muốn ta không quỳ xuống không được à? Muốn trách thì trách ngươi quá ngu khi đưa thuốc giải cho ta, không hạ độc ta chết thì sau này ngươi sẽ không còn cơ hội hạ độc ta lần thứ hai đâu." Tri phủ đang nói, hai chân đột nhiên mềm nhũn, thật sự quỳ sụp xuống. Ngay sau đó bụng gã ta co thắt đau đớn, gã ta đau đớn không ngừng lăn lộn trên mặt đất: "Cái gì thế này, sao lại thế này? Vừa rồi không phải ngươi đưa ta thuốc giải à?"
"Là thuốc giải, chỉ là trong thuốc giải còn bọc một con cổ trùng thôi." Hoắc Lệnh Chi lau tay rồi ném cái khăn lau tay lên người tri phủ, nhìn tri phủ như nhìn một con chó: "Trần đại nhân, đây là con cổ trùng ta tình cờ có được, nó rất quý giá. Ngươi nên cảm thấy vinh dự mới đúng, một thứ quý giá như vậy lại được sử dụng trên người ngươi đấy. Sau này mỗi khi trăng tròn, độc cổ sẽ phát tác, toàn thân ngươi sẽ thối rữa mà chết."
Hoắc Lệnh Chi lần nữa lấy thuốc giải trong tay áo ra: "Ngươi có thể chọn mỗi tháng đến chỗ ta lấy thuốc giải hoặc là chết, lựa chọn thế nào đều tùy vào ý muốn của chính ngươi."
Tri phủ run rẩy khi thấy hắn lấy viên thuốc trong tay áo ra, không biết liệu bản thân có còn rơi vào liên hoàn kế của vương gia nữa hay không.