Chương 32

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cơ thể vẫn còn đau đớn, cùng với nỗi sợ hãi cả người thối rữa mà chết, khiến gã ta không thể không quỳ gối cầu xin Hoắc Lệnh Chi như một con chó, van xin hắn ban cho thuốc giải: “Sau này vương gia nói gì ta sẽ nghe nấy, cầu xin người, xin người cho ta thuốc giải.”
Hoắc Lệnh Chi ném viên thuốc màu nâu xuống đất. Nếu chân hắn không bị thương như thế này, chắc chắn hắn sẽ nghiền nát viên thuốc để gã ta phải dùng lưỡi liếm thuốc trên sàn.
Chỉ là hiện tại chân hắn không có sức, đành để tri phủ tự do dùng đôi tay run rẩy nhặt viên thuốc cứu mạng kia nhét vào miệng.
Là do gã ta có mắt không tròng, vậy mà lại dám khinh thường năng lực của Hoắc Lệnh Chi, cho rằng chân Hoắc Lệnh Chi bị phế thì người cũng bị phế, gã ta có thể tùy ý muốn làm gì thì làm.
Sao gã ta có thể quên Hoắc Lệnh Chi chính là chiến thần khiến người ta nghe danh đã khiếp sợ. Cho dù chân có tàn phế, bị đày ải đến nơi khổ sở lạnh giá để sung quân thì vẫn là người bị hoàng thượng kiêng kị.
Thế mà gã ta dám vọng tưởng sỉ nhục Hoắc Lệnh Chi, quả thực gã ta ngu xuẩn hết thuốc chữa.
...
Lạc Tử Ninh thẫn thờ ăn bữa cơm, trong lòng anh vẫn luôn suy nghĩ vương gia tìm tri phủ làm gì? Vì sao lâu vậy vẫn chưa ra? Mà cũng không cho anh đứng bên ngoài nghe lén.
Xem ra Hoắc Lệnh Chi vẫn không coi anh là người thân, vẫn còn đề phòng anh.
Tuy rằng ngay từ đầu anh không nghĩ sẽ phát sinh bất cứ tình bạn, tình thân hay tình yêu nào với Hoắc Lệnh Chi, nhưng khi Hoắc Lệnh Chi đề phòng anh, trong lòng anh vẫn có chút khó chịu.
Chỉ là rất khó chịu, anh làm ra cái gì ăn ngon, cái gì dùng tốt đều nghĩ đến Hoắc Lệnh Chi đầu tiên, sao Hoắc Lệnh Chi vẫn còn đề phòng anh chứ?
Anh bĩu môi hờn dỗi. Một lúc sau, anh nghe thấy hạ nhân trong nhà dọn bàn ăn, rồi lại thấy Trần bá đẩy Hoắc Lệnh Chi về.
Sau khi Trần bá đẩy Hoắc Lệnh Chi về phòng, chào hỏi Lạc Tử Ninh xong xuôi liền rời đi. Trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, không gian quá yên tĩnh.
Hoắc Lệnh Chi đẩy xe lăn đến trước bàn ăn, liếc mắt nhìn đồ ăn chẳng vơi đi là bao trên bàn: “Không ăn sao?”
“Chắc do hôm nay không đi lại nhiều, vận động ít nên ăn cũng ít đi.” Lạc Tử Ninh đặt đũa xuống, giả vờ vô tình dò hỏi: “Các huynh nói chuyện gì thế? Sao mà lâu vậy?”
“Sau này hắn đều nghe lời ngươi.” Hoắc Lệnh Chi nói.
“Vì sao?” Lạc Tử Ninh sửng sốt một lát, thật sự là không nhịn được lòng hiếu kỳ, ghé sát tai hạ giọng hỏi hắn: “Gã, gã là người của huynh à?”
Anh hỏi xong liền thấy Hoắc Lệnh Chi hiện lên ánh mắt ghét bỏ, làm anh càng tò mò: “Gã không phải người của huynh thì tại sao sau này đều nghe lời ta? Huynh uy hiếp gã à?”
“Hạ độc hắn.” Hoắc Lệnh Chi thấy anh bộc lộ hết cảm xúc ra mặt, dáng vẻ vừa đơn thuần lại vừa đáng yêu. Cảm xúc của Hoắc Lệnh Chi cũng nhẹ nhàng đi rất nhiều, dường như khí lạnh trên người đã tan bớt: “Mỗi tháng hắn phải tới chỗ ta lấy thuốc giải, vì mạng sống hắn đều nghe lời ngươi.”
“Hạ độc?” Lạc Tử Ninh không ngờ Hoắc Lệnh Chi còn có thuốc độc lợi hại như vậy để dùng: “Huynh lừa gã tới ăn cơm làm gã thả lỏng cảnh giác, sau đó hạ độc gã? Huynh là người tôn quý như vậy, chắc hẳn đã phải chịu đựng rất nhiều khi hạ mình đóng kịch trước mặt gã, sao không bảo ta đi làm cho?”
“Rất nguy hiểm.” Hoắc Lệnh Chi nói.
“Nếu nguy hiểm như vậy thì vì sao không nói trước với ta một tiếng? Ta có thể cùng thương lượng với huynh, lần sau huynh muốn làm gì nhớ rủ ta làm cùng, ta sẽ đi cùng huynh.” Lạc Tử Ninh sợ Hoắc Lệnh Chi gặp nguy hiểm, dù sao Hoắc Lệnh Chi còn thì thân phận vương phi của anh mới còn. Nếu Hoắc Lệnh Chi gặp nguy hiểm dẫn tới cái chết, anh tám phần cũng không sống được.
“Ngươi nhát gan thế, sợ dọa ngươi.” Hoắc Lệnh Chi nghĩ đến hình ảnh đổ máu vừa rồi, nhất định Lạc Tử Ninh sẽ sợ đến mức mấy ngày mấy đêm không ngủ được.
“Ta nhát gan? Ai nói với huynh ta nhát gan?” Lạc Tử Ninh có chút không phục. Anh nói xong liền nghĩ đến chuyện lần trước Hoắc Lệnh Chi mới chỉ cau mặt nhìn anh, anh đã bị dọa sợ còn chạy về phòng giả vờ bình thường, thích gây sự với Hoắc Lệnh Chi.
Nhất định lần đó đã làm Hoắc Lệnh Chi cho rằng anh rất nhát gan.
Anh giật mình nhìn Hoắc Lệnh Chi, phát hiện Hoắc Lệnh Chi đang nhìn mình: “Chuyện vừa rồi đừng hỏi chi tiết, để khỏi mất hứng ăn cơm.”
Lạc Tử Ninh lại cầm đũa lên: “Sao lại không có tâm trạng ăn cơm? Nghĩ đến chuyện sau này ta muốn làm gì tri phủ đều không thể ngăn cản, tâm trạng ta liền vô cùng thoải mái ~ có thể ăn thêm mấy bát cơm.”
“Thêm bát đũa đi.” Hoắc Lệnh Chi nói.
“Lúc nãy vương gia chưa ăn no sao?” Lạc Tử Ninh thuận miệng hỏi hắn.
“Thấy mặt hắn làm ăn không ngon.” Giọng điệu Hoắc Lệnh Chi lạnh nhạt như cũ, nhưng lại khác với sự nhạt nhẽo lạnh lùng khi nói chuyện với tri phủ. Bây giờ đã có chút hơi ấm của ngày xuân.
“Nhìn ta là có thể ăn cơm ngon miệng sao?” Tâm trạng Lạc Tử Ninh thoải mái, không nhịn được nói đùa với hắn.
“Có thể ăn thêm mấy bát.” Hoắc Lệnh Chi hiếm khi đáp lại lời bông đùa của anh.
Tâm trạng Lạc Tử Ninh vui vẻ nên không thấy có gì bất ổn, còn vui sướng chạy tới lấy chậu rửa mặt và khăn mặt: “Huynh vừa mới hạ độc gã, rửa tay rồi hẵng ăn cơm. Ta có mang theo một bánh xà phòng thơm từ nhà đi, vừa thơm vừa sát khuẩn tốt, cho huynh thử dùng này.”
“Sát khuẩn?” Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
“Thì là diệt khuẩn đấy, có thể rửa sạch độc trên tay huynh.” Lạc Tử Ninh vừa nói vừa ngây thơ cười, trong đầu toàn là kế hoạch, sang năm ngoài xưởng rượu còn muốn mở thêm nhà máy, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt Hoắc Lệnh Chi vẫn luôn dõi theo mình.
Khi anh cười, cả người anh như tỏa sáng, sức hấp dẫn đặc biệt mạnh mẽ. Điều này khiến những người xung quanh anh cũng cảm nhận được sự vui vẻ của anh. Hoắc Lệnh Chi chưa từng tiếp xúc với người như anh bao giờ, cảm thấy rất mới mẻ.