33. Chương 33

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hoắc Lệnh Chi thấy anh lấy ra một cục xà phòng thơm trắng tinh không tì vết. Hắn có chút tò mò cầm lên xem xét kỹ lưỡng, không chỉ bề mặt nhẵn nhụi mà mùi hương cũng rất độc đáo.
Ở đây đúng là có xà phòng thơm, có điều dân thường ít khi dùng được, chỉ những người thuộc tầng lớp thượng lưu mới có thể sử dụng. Hơn nữa, xà phòng thơm có rất nhiều loại đa dạng nhưng không có loại nào được chế tạo tinh xảo như của Lạc Tử Ninh.
"Đây cũng là thứ ngươi làm theo cuốn bí kíp kia sao?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
Lạc Tử Ninh hơi sửng sốt, anh xấu hổ cười mỉm, tự hỏi có phải bản thân đang đắc ý quá mức rồi không?
"Đúng vậy, cái này cũng lấy từ trong cuốn bí kíp kia. Lúc ta ở nhà có chút hứng thú với mấy thứ này nên đã làm thử một ít." Lạc Tử Ninh thấy vẻ mặt hắn mang theo nghi ngờ, trong lòng liền hoảng hốt, vội giải thích thêm: "Thật ra từ nhỏ ta không có hứng thú với việc đọc sách lắm, ngược lại lại khá hứng thú với những món đồ mới lạ này."
"Không có hứng thú với đọc sách mà lại đỗ Trạng Nguyên ư?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
Lạc Tử Ninh: "... Cha ta ép ta đọc sách, khi còn nhỏ ta bị đánh không ít lần, huynh cũng biết mà. Cha ta, thúc bá của ta còn có đường ca của ta cũng đều là Trạng Nguyên. Nếu ta không đỗ Trạng Nguyên thì chẳng khác gì khiến gia tộc phải hổ thẹn, áp lực đặt lên người ta quá lớn."
"Lúc trước ngươi giúp Ngũ hoàng tử cũng là do cha ngươi bảo ngươi làm sao?" Hoắc Lệnh Chi lại hỏi anh.
Trong lòng Lạc Tử Ninh kinh ngạc, thầm nghĩ sao đột nhiên huynh lại hỏi vấn đề nhạy cảm như vậy!
"Nếu lúc trước phu quân ở trong kinh thành, nhất định ta sẽ đứng về phía huynh." Lạc Tử Ninh cảm giác mình cười gượng gạo đến cứng đờ cả mặt.
"Thật ra ngươi chọn rất đúng, người thừa kế mà phụ hoàng ưng ý nhất vẫn luôn không phải ta." Hoắc Lệnh Chi nói: "Nếu phụ hoàng cố ý để ta kế vị hoàng đế thì đã không để ta rời xa kinh thành ra chiến trường mạo hiểm nhiều năm như vậy."
Trước năm Hoắc Lệnh Chi mười lăm tuổi, hắn vẫn luôn coi phụ hoàng là người hắn kính trọng nhất, cũng kiêu ngạo vì cảm thấy phụ hoàng yêu thương hắn nhất. Nhưng sau này hắn mới phát hiện, hắn coi phụ hoàng là người cha, còn phụ hoàng từ trước đến nay chưa từng coi bọn họ là con ruột.
Hắn và các huynh đệ thù hằn, cạnh tranh, đấu đá sống chết mới là điều phụ hoàng muốn thấy nhất.
Nếu gạt bỏ tình cảm sang một bên thì suy nghĩ của phụ hoàng đúng. Nếu không thể giành chiến thắng trong cuộc chiến tranh giành ngôi vị thì sau này sao có thể giữ được thiên hạ của Hoắc gia?
Có điều dù sao người đó cũng là phụ hoàng hắn từng kính trọng và yêu thương. Hắn không thể nào giống nhị ca hắn mà vứt bỏ sạch tình cảm như vậy được. Đây cũng là nguyên nhân cuối cùng hắn biến thành kẻ tàn phế còn nhị ca ngồi trên ngai vàng.
Lạc Tử Ninh nhớ trong nguyên tác, tiên hoàng rất yêu thương Hoắc Lệnh Chi, khiến các hoàng tử khác ghen ghét.
Hiện tại đột nhiên anh phát hiện, tiên hoàng thật sự yêu thương đứa con Hoắc Lệnh Chi này sao? Hay là chỉ coi Hoắc Lệnh Chi như một cái bia ngắm sống để người khác cho rằng Hoắc Lệnh Chi là người thừa kế, làm những kẻ có ý đồ bất chính chĩa mũi nhọn về phía Hoắc Lệnh Chi, nhờ đó bảo vệ người thừa kế thực sự?
Không đúng, tiên hoàng thật sự ưng ý Ngũ hoàng tử sao? Chẳng lẽ ông đang huấn luyện những hoàng tử này để các hoàng tử tranh giành chiến đấu, người chiến thắng cuối cùng chính là người ông có thể yên tâm phó thác giang sơn, người ông thích nhất chính là đương kim Thánh Thượng?
Lạc Tử Ninh che miệng, nếu anh nói ra lời này chắc chắn sẽ chọc giận Hoắc Lệnh Chi. Vẫn nên giữ trong lòng thì hơn.
Lạc Tử Ninh cúi đầu nhìn Hoắc Lệnh Chi, phát hiện tâm trạng hắn đột nhiên trùng xuống. Anh nhớ trong nguyên tác có nhắc tới Hoắc Lệnh Chi sẽ trở nên rất nóng nảy khi tâm trạng không tốt, anh sợ mình sẽ trở thành mục tiêu xả giận của hắn.
Dưới tình thế cấp bách, anh nắm lấy tay Hoắc Lệnh Chi đặt vào chậu rửa mặt: "Giữ vững tâm trạng vừa rồi nào, không phải đêm nay hai ta chuẩn bị ăn thêm mấy bát cơm sao!"
"Ừ." Hoắc Lệnh Chi thờ ơ đáp lại, hắn nhìn xuống bàn tay đang đặt trên mu bàn tay mình. Ngón tay thon dài, đầu ngón tay không hề có vết chai, chúng mềm mại, khác hẳn với bàn tay chinh chiến sa trường của hắn.
Lạc Tử Ninh giúp hắn xoa xoa đôi tay: "Tay huynh thô ráp quá, cọ xát làm tay ta đỏ hết cả rồi này."
Hoắc Lệnh Chi rút tay mình về: "Để ta tự làm."
"Ừ." Lạc Tử Ninh giơ tay mình lên nhìn, nguyên chủ không hổ là cậu ấm cành vàng lá ngọc, da dẻ mềm mại thật.
Anh đang nghĩ ngợi liền nghe Hoắc Lệnh Chi nói: "Xà phòng thơm của ngươi tốt lắm, có thể mang đi buôn bán."
Lạc Tử Ninh: "!!!"
Quả nhiên những người xuyên không qua làm ruộng đều không thể tránh khỏi số phận phải bán xà phòng thơm sao?
Vốn anh còn đang nghĩ trong siêu thị có mấy thùng xà phòng thơm lớn đủ để anh dùng cả đời, sao Hoắc Lệnh Chi lại giao nhiệm vụ mới cho anh nữa.
"Gần đây có chút bận, chuyện xà phòng sau này rồi tính." Lạc Tử Ninh nói sang chuyện khác, quay đầu nhìn ớt cay: "Ớt cay đã ra quả rồi! Chờ đến khi chín đỏ là có thể ăn được."
Anh chưa từng chứng kiến quá trình ớt cay phát triển, nhưng trước kia anh toàn ăn ớt sừng gà màu đỏ. Hiện tại ớt cay mới ra đều là màu xanh, có khả năng phải chờ tới khi chuyển sang màu đỏ mới có thể ăn được.
Nghĩ đến hương vị ớt cay, miệng anh không ngừng ứa nước miếng thèm thuồng.
"Chuyện nó sẽ biến thành màu đỏ cũng là mấy tên thương nhân người Hồ nói với ngươi sao?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
"Hả?" Lạc Tử Ninh vội vàng gật đầu lia lịa, dùng sức kéo áo choàng che người: "Đúng vậy, là bọn họ nói."
"Nhưng tại sao lúc đầu ngươi nói không biết là thứ gì, lần thứ hai lại nói đây là ớt cay, lần thứ ba nói nó sẽ biến thành màu đỏ? Cứ như ngươi rất quen thuộc loại thực vật này vậy." Hoắc Lệnh Chi hỏi.
"Làm gì có, do trí nhớ của ta không tốt thôi, chẳng phải sau này dần dần nhớ ra sao." Lạc Tử Ninh nắm chặt tay, hiện tại anh rất muốn trốn. Chẳng phải trước kia Hoắc Lệnh Chi không thèm để ý mấy chuyện này sao? Vì sao hiện tại lại hỏi nhiều vậy, chẳng lẽ Hoắc Lệnh Chi đã phát hiện thân phận của anh có điều gì đó không đúng?
"Trạng Nguyên mà trí nhớ không tốt ư?" Hoắc Lệnh Chi hỏi: "Ngươi căng thẳng điều gì? Rất muốn chạy trốn sao?"
"Ta, ta muốn chạy trốn khi nào?" Lạc Tử Ninh hoảng sợ, sao Hoắc Lệnh Chi biết anh muốn chạy trốn thế? Chẳng lẽ Hoắc Lệnh Chi biết phép đọc tâm!
"Vừa rồi khi ta hỏi ngươi, chân ngươi đột nhiên chuyển hướng, chĩa về phía cửa." Hoắc Lệnh Chi cúi đầu nhìn chân anh.
Lạc Tử Ninh cũng cúi đầu nhìn, anh hoàn toàn không chú ý tới chi tiết này. Có phải Hoắc Lệnh Chi từng xem "Độc Tâm Thần Thám" không, ngay cả chi tiết nhỏ này cũng chú ý.
Giờ mà nói thêm câu nữa chắc chắn Hoắc Lệnh Chi lập tức biết chuyện anh xuyên không!
Hiện tại anh vẫn chưa thể nói, đây là lá bài tẩy của anh. Anh vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng Hoắc Lệnh Chi nên chỉ có thể dùng chiêu giở trò mè nheo để đối phó hắn.
"Huynh làm gì thế? Thẩm vấn phạm nhân sao? Huynh chưa từng coi ta là phu nhân của huynh phải không, vậy mà ta luôn coi huynh như tướng công, còn quan tâm huynh có đói bụng hay không, còn rửa tay cho huynh." Lạc Tử Ninh thở phì phò ngồi lại ghế, quay lưng về phía hắn. Vốn dĩ anh còn muốn giả vờ ôm mặt khóc, chỉ là ngày đó anh giả khóc còn không lừa được Tri phủ thì chắc chắn càng không lừa được Hoắc Lệnh Chi: "Ta muốn chạy trốn không phải vì ta lừa dối huynh mà là vì huynh quá hung dữ, ta sợ huynh đánh ta."
"Ta hung dữ ư?" Hoắc Lệnh Chi cau mày hỏi anh. Hắn biết Lạc Tử Ninh nhát gan nên hắn đã cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa một chút khi nói chuyện với Lạc Tử Ninh, thế mà sao Lạc Tử Ninh còn nói hắn hung dữ.
"Huynh vậy mà lại mắng ta!" Lạc Tử Ninh giả bộ ngang ngược dậm chân.
"Ta mắng ngươi khi nào?" Điều này khiến Hoắc Lệnh Chi ngớ người.
"Ngươi chất vấn ta, sau này ta khó sống lắm đây. Ta giận rồi, không muốn ăn với huynh nữa đâu." Lạc Tử Ninh vốn muốn diễn cảnh bỏ chạy nhưng ngoài trời quá lạnh, anh không muốn tự làm khó mình liền bưng chén sang bàn khác ngồi: "Nếu huynh không nói được mình sai ở đâu thì ta sẽ không bao giờ tha thứ huynh!"
Hoắc Lệnh Chi chưa bao giờ nhận sai với người khác, càng không có ai dám bắt Hoắc Lệnh Chi nhận sai.
Chuyện này làm hắn rất đau đầu: "Rõ ràng là ngươi lừa bổn vương trước."
"Huynh còn ngụy biện sao, chẳng lẽ là ta sai sao? Bây giờ huynh chất vấn ta nhưng sau này huynh không được đánh ta, giết ta. Một mình ta theo huynh đến nơi xa xôi hẻo lánh như vậy, cả phủ trên dưới đều là người của huynh. Ngày nào Trần bá cũng nói xấu ta, ta đã đủ ấm ức rồi, vậy mà huynh không hề an ủi ta chút nào, chỉ biết mắng ta khiến ta sợ. Huhuhu, sau này ta khó sống rồi." Lạc Tử Ninh cố hết sức lái mọi chuyện sang hướng khác, từ chuyện lừa dối Hoắc Lệnh Chi sang cảm xúc của mình, để Hoắc Lệnh Chi không còn thời gian quan tâm bất cứ chuyện gì khác.