34. Ác mộng chém đầu và khăn thêu lan

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật

Ác mộng chém đầu và khăn thêu lan

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối nay không ai ăn thêm bữa tối. Để Hoắc Lệnh Chi không có cơ hội hỏi về cây ớt, anh vẫn luôn giữ vẻ mặt giận dỗi. Người đang giận dỗi thì không thể ăn nhiều, nên sau khi ăn hết bát cơm đang cầm, anh liền bực bội nói: "Bị huynh chọc giận no bụng rồi, không còn hứng thú ăn nữa."
Nói rồi, anh nhanh chóng rửa mặt rồi lên giường đi ngủ.
Trước kia anh thường ngủ phía ngoài vì trước khi ngủ, anh còn phải đỡ Hoắc Lệnh Chi lên giường, rồi sau đó anh ngủ luôn phía ngoài cho tiện. Chỉ là tối nay, vì quá chuyên tâm diễn kịch, anh quên bẵng chuyện đỡ Hoắc Lệnh Chi lên giường.
Anh nằm phía trong, mặt quay vào tường, nhưng không ngủ mà nhắm mắt lắng nghe động tĩnh. Anh nhanh chóng nghe thấy tiếng Hoắc Lệnh Chi đẩy xe lăn đến gần. Hoắc Lệnh Chi thổi tắt nến, rồi anh nghe thấy tiếng tay Hoắc Lệnh Chi chống lên giường, sau đó Hoắc Lệnh Chi nằm xuống. Sao lại thế? Hoắc Lệnh Chi lên giường kiểu gì vậy? Lực cánh tay của huynh ấy mạnh đến vậy sao?
Khi anh tự hỏi, anh vô thức cau mày. Hoắc Lệnh Chi thò đầu lại gần nhìn anh. Thấy anh nhíu chặt mày, Hoắc Lệnh Chi liền cho rằng anh vẫn còn giận. Hắn không hiểu sao lại có người chỉ vì âm thanh nói chuyện hơi lớn mà giận dỗi đến mức ngay cả khi ngủ cũng cau mày. Chẳng lẽ vừa rồi giọng điệu của hắn thật sự rất hung dữ?
Trước kia Hoắc Lệnh Chi chưa bao giờ gặp phải tình huống này. Nếu Lạc Tử Ninh là binh lính dưới trướng hắn, chắc chắn đã sớm bị hắn dùng quân côn đánh chết từ lâu rồi. Nhưng Lạc Tử Ninh không phải binh lính của hắn, mà còn là vương phi của hắn. Thật ra trước kia hắn từng nghe phó tướng của mình oán giận rằng phu nhân nhà mình luôn gây rối vô cớ, toàn thích giận dỗi vu vơ, nhưng vẻ mặt phó tướng lại luôn rất hạnh phúc khi nói đây là niềm vui giữa phu thê mà người ngoài không thể hiểu được. Chẳng lẽ Lạc Tử Ninh cũng đang giận dỗi?
Giường của bọn họ rất nhỏ, ngày thường hai người nằm thẳng đều chạm khuỷu tay nhau. Trước kia, khi Lạc Tử Ninh ngủ, anh luôn dán sát vào người hắn, thỉnh thoảng còn chui vào lòng hắn ôm hắn ngủ. Hôm nay, Lạc Tử Ninh lại nghiêng người quay lưng về phía hắn, mặt gần như dán vào tường, có lẽ đang dùng cách này để tuyên bố bản thân đang giận dỗi. Cái tính nết như trẻ con, không đúng, đám trẻ con trong nhà cũng chưa làm như anh, đúng là chỉ biết làm mình làm mẩy*.
Nhưng Hoắc Lệnh Chi lại không có cách nào với anh, đã vậy còn để tâm một cách kỳ lạ. Lạc Tử Ninh chỉ giả vờ giận dỗi thôi, nếu giận dỗi thật thì nhất định anh sẽ mất ngủ, còn giả vờ thì không. Anh nằm một lát là đã ngủ say rồi.
Tối nay gió rất lớn, luồng gió lạnh len lỏi vào phòng từ các khe hở. Cho dù bếp lò có đốt lửa lớn, anh vẫn cảm thấy lạnh như cũ. Thông thường vào những đêm lạnh như vậy, khi ngủ anh sẽ tự động đi tìm nguồn nhiệt, tức là chui vào vòng tay Hoắc Lệnh Chi để giữ ấm. Hôm nay cũng vậy, anh cảm thấy một luồng gió lạnh thổi vào người mình, liền trở mình chui vào vòng tay Hoắc Lệnh Chi. Anh ôm Hoắc Lệnh Chi như thể đang ôm một chiếc lò sưởi, vì sợ lò sưởi sẽ chạy mất nên anh ôm rất chặt.
Hoắc Lệnh Chi còn chưa ngủ, bị anh ôm như vậy, theo thói quen liền nắm tay anh để anh không quờ quạng lung tung. Trước đây, sau khi Hoắc Lệnh Chi nắm tay anh, anh sẽ thành thật nằm trong vòng tay Hoắc Lệnh Chi ngủ như một chú mèo con, thân hình nhỏ gầy dựa sát ngực hắn. Nhưng hôm nay anh vô cùng kích động giãy giụa, tay chân quơ loạn xạ như thể đang mơ thấy một con ma đáng sợ đuổi theo. Hoắc Lệnh Chi thấy anh đau đớn như vậy, định đánh thức anh dậy, nhưng lại nghe Lạc Tử Ninh run rẩy hét lên: "Đừng giết ta, Hoắc Lệnh Chi, đừng giết ta!"
Hoắc Lệnh Chi: "?"
Lạc Tử Ninh đang mơ thấy cảnh tượng nguyên chủ bị Hoắc Lệnh Chi chém đầu trong nguyên tác. Hơn nữa, đó không chỉ là mấy dòng chữ mà là hình ảnh sống động, cảm giác nhập vai cực mạnh. Trong mơ, Hoắc Lệnh Chi một đao chém đứt đầu anh. Dường như anh có thể cảm nhận được cảm giác đau đớn khi lưỡi đao cắt qua da thịt, chém đứt xương cốt. Sau khi đầu rơi xuống, Hoắc Lệnh Chi còn gọi người xách đầu anh treo lên tường thành. Anh hoảng sợ nhìn đầu mình bị treo trên tường thành, máu nhỏ giọt từ vết cắt trên cổ xuống đất. Anh đường đường là một người hiện đại, chỉ thấy hình ảnh bị chém đầu thôi đã đủ kinh khủng rồi, chứ đừng nói đến cảm giác nhập vai bị chém đầu lớn đến vậy. Anh sợ tới mức cơ thể run rẩy.
Sau đó anh lại cảm nhận được thế giới rung lắc kịch liệt như động đất làm anh đột nhiên bừng tỉnh. Vừa mở to mắt liền thấy mặt Hoắc Lệnh Chi dán sát, khiến anh sợ tới mức lập tức bật dậy, thở hổn hển mấy hơi mới hoàn hồn. Hóa ra anh đang nằm ngủ trên giường mình, và tất cả những chuyện vừa xảy ra chỉ là một giấc mơ. Anh giơ tay định dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, lại thấy Hoắc Lệnh Chi đưa một chiếc khăn cho anh. Lạc Tử Ninh vừa mới mơ cảnh tượng kia nên còn có chút nhút nhát. Anh rụt rè giơ tay nhận chiếc khăn, lòng thầm nghĩ đúng là người cổ đại chú trọng lễ nghĩa, vật gì cũng dùng khăn tay. Nhưng khi anh cầm lên, lại thấy trên đó thêu một bó hoa lan: "Sao lại có hoa? Cô nương nào tặng cho huynh à? Được huynh mang theo bên người thế này, chẳng lẽ là của người trong lòng huynh?"
Anh hỏi mấy câu này chỉ do tò mò thôi, có điều sau khi hỏi xong lại cảm thấy mình như một bà vợ đang ghen tuông. Thế là anh nhanh chóng trả khăn cho Hoắc Lệnh Chi: "Ta không dám dùng, sợ làm dơ tấm lòng của người trong lòng huynh." Lúc nãy Hoắc Lệnh Chi nghe được mấy lời nói mớ của Lạc Tử Ninh liền nghi ngờ Lạc Tử Ninh có thật sự thích hắn không? Nếu thích hắn vì sao lại sợ hắn như vậy, ngay cả trong mơ cũng sợ bị hắn giết? Chẳng lẽ Lạc Tử Ninh làm tất cả mọi chuyện đều là vì sợ hắn? Nhưng bây giờ nhìn dáng vẻ ghen tuông của Lạc Tử Ninh, hắn đã xác định được tình cảm của Lạc Tử Ninh dành cho hắn. Thích một người không mâu thuẫn với sợ một người. Nếu sợ một người đến vậy mà vẫn không kiềm được lòng mình mà thích người đó, điều đó chứng tỏ Lạc Tử Ninh quá yêu hắn.
"Bổn vương chưa bao giờ có người trong lòng." Hoắc Lệnh Chi lần nữa đặt chiếc khăn vào tay anh: "Là mẫu hậu làm."
"Chính tay Hoàng hậu nương nương thêu sao? Hơn nữa đây là vật mẫu thân huynh tặng, vậy càng trân quý, sao ta có thể lấy lau mồ hôi được." Lạc Tử Ninh nhớ trong nguyên tác từng nhắc mẫu thân của Hoắc Lệnh Chi chết trong cung biến. Vậy chẳng phải chiếc khăn tay này là di vật của mẹ Hoắc Lệnh Chi sao? Quá trân quý, anh không muốn làm hỏng nó đâu.
"Mẫu hậu từng thêu rất nhiều." Hoắc Lệnh Chi cũng ngồi dậy, giọng điệu bình tĩnh kể anh nghe chút chuyện xưa: "Khi còn nhỏ, ta luôn thấy mẫu thân tự tay may quần áo, thêu khăn tay cho ta. Hơn nữa, một lần làm là làm rất nhiều. Khi đó ta không hiểu mẫu thân thân là Hoàng hậu, muốn cái gì đều có cung nhân đi làm thì sao phải tự làm? Sau này, mỗi lần ta trở về từ chiến trường đều có thể thấy mẫu thân một mình ngồi thêu khăn. Khi đó ta mới hiểu mẫu thân rất cô đơn nên bà chỉ có thể chọn cách này để nhanh chóng qua ngày."
Trong đầu Lạc Tử Ninh nhảy số cốt truyện cung đấu. Chẳng lẽ mẫu thân của Hoắc Lệnh Chi và tiên hoàng chỉ là liên hôn chính trị, không có tình cảm? Sau khi kết hôn, tiên hoàng chỉ tới chỗ sủng phi, tiếp đó sủng phi còn hãm hại Hoàng hậu, khiến Hoàng hậu mất quyền cai quản hậu cung, cho nên hằng ngày bà ấy chỉ có thể dùng cách thêu hoa và nhớ con trai để giết thời gian? Nghĩ vậy thì tiên Hoàng hậu cũng quá đáng thương. Có điều, tại sao Hoắc Lệnh Chi lại kể cho anh nghe lúc nửa đêm thế này? Khi anh đang hoang mang, liền nghe Hoắc Lệnh Chi tiếp tục nói: "Khi đó, ta quyết định tuyệt đối không khiến thê tử tương lai của ta phải sống như mẫu thân. Tuy rằng ta và ngươi bị ép tứ hôn, nhưng việc đã đến nước này, ta vẫn sẽ thực hiện lời hứa như cũ."
Lạc Tử Ninh: "???" Hoắc Lệnh Chi đang nói cái gì thế này?
Hoắc Lệnh Chi: "Ngươi không cần sợ bổn vương sẽ giết ngươi."
Lạc Tử Ninh cứng đờ gật gật đầu. Anh cứ cảm thấy có gì đó không đúng nhưng lại không biết không đúng chỗ nào. Anh thử hỏi Hoắc Lệnh Chi: "Ý của phu quân là, huynh đã thích ta rồi? Đây chắc không phải là thông báo đâu nhỉ?"
Hoắc Lệnh Chi cho rằng anh rất vui mừng: "Xin lỗi, tạm thời bổn vương không cách nào thỏa mãn mong đợi của ngươi."
"Vậy là huynh không thích ta sao?" Trong lòng Lạc Tử Ninh thở phào nhẹ nhõm. Anh thật sự rất sợ Hoắc Lệnh Chi thích anh vì anh không cách nào đáp lại tình cảm của Hoắc Lệnh Chi. Hơn nữa anh cũng sợ sau này Hoắc Lệnh Chi chữa khỏi chân sẽ 'giã nát cúc hoa' anh. Kiểu nam chính như Hoắc Lệnh Chi chắc chắn 'dài' khoảng hai mươi centimet, đó không phải là thứ mà một người thường như anh có thể chịu được. Lạc Tử Ninh nhanh chóng nằm xuống, vỗ vỗ vị trí bên cạnh: "Đã khuya lắm rồi, phu quân mau nằm xuống nghỉ ngơi đi, ngày mai ta còn phải đan áo lông nữa."