Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Món quà bất ngờ từ em gái
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi tán gẫu với Hoắc Lệnh Chi một lúc, hiệu quả của cơn ác mộng vừa rồi đã yếu đi rất nhiều.
Nếu Hoắc Lệnh Chi đã nói sẽ không giết mình, thì chắc chắn là không giết đâu. Chỉ cần mình không hành hạ, sỉ nhục, hay thậm chí là vừa ân ái với người khác trước mặt Hoắc Lệnh Chi vừa buông lời mắng hắn vô dụng như nguyên chủ thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Anh nhớ trong tiểu thuyết, nguyên chủ từng có cảnh ái ân với người khác ngay trước mặt Hoắc Lệnh Chi. Đã vậy, hắn còn vừa làm vừa khiêu khích Hoắc Lệnh Chi rằng: “Ngươi có làm được như vậy không?” Những lời sỉ vả vô nghĩa thì thôi, nhưng chân Hoắc Lệnh Chi vốn đã tàn phế, lại còn bị nguyên chủ ném xe lăn đi. Hắn không thể đứng dậy hay rời đi, chỉ đành bất lực chứng kiến tất cả.
Khi đọc đoạn này, anh chỉ cảm thấy cốt truyện quá cẩu huyết. Hoắc Lệnh Chi tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó, chắc chắn trong lòng hắn đã cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Từng là hoàng tử được sủng ái nhất, cũng là tướng quân bách chiến bách thắng trên chiến trường, vậy mà giờ đây lại bị một kẻ đê tiện làm trò vô liêm sỉ ngay trước mặt, đến cả việc đứng thẳng rời đi cũng không làm được. Hắn chỉ có thể bất lực chấp nhận mọi sự sỉ nhục này. Đối với Hoắc Lệnh Chi, đây quả là một sự tra tấn khủng khiếp đến nhường nào.
Nếu mình tránh xa những hành vi quá đáng của nguyên chủ, không làm những chuyện đó nữa, thì Hoắc Lệnh Chi hẳn sẽ không chặt đầu mình đâu.
Sau khi tự an ủi bản thân, tâm trạng anh thoải mái hẳn, nằm chưa được bao lâu đã chìm vào giấc ngủ. Khi ngủ say, anh lại vô thức chui vào lòng Hoắc Lệnh Chi.
Hoắc Lệnh Chi: “…” Hắn đã quen rồi.
…
Sáng sớm hôm sau, Lạc Tử Ninh cầm bộ móc len Trần Đại làm vào siêu thị, dành cả buổi sáng để học cách đan khăn quàng cổ. Nghe nói đan khăn quàng cổ là dễ nhất, vậy mà anh làm cả buổi trời chỉ đan được một đoạn nhỏ. Anh cầm chiếc “khăn quàng cổ” của mình lên, ừm, tạm thời cứ gọi nó là khăn quàng cổ đi. Anh không hiểu tại sao mình làm theo video từng bước một mà lại chẳng đan nổi một hình chữ nhật bình thường, nó lại ra hình thoi.
Anh bắt đầu với mười hai mũi, rồi không hiểu sao lại thành mười ba mũi, tiếp đó là mười bốn mũi. Số lượng mũi cứ thế tăng dần đều, và rồi chiếc khăn quàng cổ này cũng dần biến dạng...
Anh phẫn nộ ném cái “khăn quàng cổ” sang một bên, dùng sức xoa xoa mặt: “Tại sao những người xuyên không khác có thể học cách đan khăn quàng cổ và áo len thành công mà không cần xem video hướng dẫn, còn mình thì lại không làm được chứ?”
Anh nóng nảy đi vòng vòng trong siêu thị, hận không thể đưa Tiểu Hồng và Tiểu Thúy vào đây để xem video. Hai nha hoàn đó xe sợi len rất giỏi, biết đâu họ cũng nhanh chóng học được cách đan áo len. Có điều, chuyện này chỉ có thể nghĩ đến thôi, anh không thể đưa người khác vào đây được, cả đời cũng không thể. Ơ thế chẳng lẽ anh phải từ bỏ ý định làm áo len sao?
Vốn dĩ, anh nghĩ đến việc đan áo len không chỉ để mình mặc mà còn để bán. Anh từng đọc mấy thể loại truyện làm ruộng nên biết làm áo len còn có thể kiếm được tiền. Chỉ là anh không có kỹ thuật, không có đầu óc, và tay cũng chẳng khéo léo chút nào.
Lúc đang bực bội, anh nghe thấy tiếng bồ câu vẫy cánh. Quay đầu lại, anh thấy con bồ câu đưa tin đang đậu trên kệ hàng, nghiêng đầu dùng đôi mắt tròn xoe nhìn mình. Anh chợt nhớ ra mình quên chưa gửi thư trả lời hoàng thượng. Anh đành ngồi xuống, xé lá thư đã viết sẵn và viết lại một lá mới.
Bình tĩnh lại suy nghĩ một chút, anh mới nhận ra kế hoạch trước đây của mình không hề chu toàn. Ban đầu, anh vốn muốn mượn tay hoàng thượng để trừ khử tri phủ, nhưng hoàng thượng vốn không phải loại phản diện ngu ngốc mà là kẻ thâm độc và đa nghi. Nếu anh viết rằng tri phủ là người của Hoắc Lệnh Chi, chưa chắc hoàng thượng đã tin anh. Không cẩn thận, hắn còn có thể phái thêm người đến đây giám sát bọn họ, đến lúc đó ngày tháng của anh sẽ càng khổ sở hơn.
Cũng may Hoắc Lệnh Chi đã hạ độc tri phủ, khiến tên này không còn là chướng ngại của bọn họ nữa. Vì thế, anh cũng không cần lo lắng thêm.
Anh viết lại bức thư xong, đi tìm con chim bồ câu. Nhưng nó lại bay đi, thế là anh đi theo nó đến cửa sau siêu thị. Con chim bồ câu đậu xuống một chiếc tủ, dừng lại chải chải lông cánh. Trước khi kịp bắt nó, Lạc Tử Ninh nhận ra chiếc tủ mà con chim bồ câu đang đậu chính là tủ khóa bưu kiện*, không những vậy, tủ khóa bưu kiện còn đang sáng đèn!
(*Tủ khóa bưu kiện là một hộp thư bưu chính tự động cho phép người dùng tự nhận các bưu kiện và thư quá khổ cũng như gửi bưu kiện.)
Vì đây là cửa sau nên tạm thời anh không đến đây lấy đồ, do đó anh không để ý tủ khóa bưu kiện thực sự đang sáng. Chiếc tủ này được lắp đặt sau khi siêu thị khai trương nửa năm. Anh nhận thấy nhiều người không thể ký nhận hàng trực tiếp vì bận công việc hoặc một số lý do khác, nên người giao hàng thường tạm thời gửi vào siêu thị. Lần nào trước cửa cũng chất đống bưu phẩm, không chỉ lộn xộn, trông mất thẩm mỹ mà còn dễ bị dẫm đạp. Vì vậy, anh đã dành ra một ô tủ để làm nơi đặt đồ chuyển phát nhanh. Mặc dù anh không thu phí nhận hàng, nhưng khi mọi người đến lấy đồ đều tiện tay mua sắm thứ gì đó. Nhờ có tủ khóa bưu kiện này, thu nhập của anh đã tốt hơn trước đây rõ rệt.
Anh nhìn tủ khóa bưu kiện đầy ắp, ước chừng có khoảng một hoặc hai trăm món hàng. Anh tùy tiện lấy một món, thông tin địa chỉ trên đó đều bị làm mờ như một bức tranh khảm. Điều này có vẻ không hợp lý lắm. Có điều, chuyện xuyên không vốn đã không phải chuyện bình thường. Anh rất nghi ngờ rằng mình ở thế giới thật đã chết, và siêu thị này cũng là một bản sao của siêu thị ở thế giới cũ. Nếu không, siêu thị ở thế giới đó sẽ không tự nhiên biến mất. Trước khi xuyên không, bình thường cha mẹ anh sẽ giúp anh trông coi siêu thị khi anh có việc. Giờ đây anh đã chết, cha mẹ anh có lẽ cũng sẽ mở cửa siêu thị sau khi lo liệu đám tang cho anh xong, để những người trong khu dân cư có thể lấy hàng đã gửi. Các loại rau và trái cây trong siêu thị không bao giờ thối rữa, mà số lượng hàng hóa cũng không hề ít hơn trước khi anh xuyên không, địa chỉ lại trở thành một bức tranh khảm. Những điều này chính là bằng chứng để chứng minh siêu thị này là một bản sao. Nếu đây là một bản sao, thì khi anh mở đống hàng này cũng không tính là chiếm đoạt của người khác. Bây giờ, tài nguyên anh có không chỉ là siêu thị này mà còn là hai trăm món hàng này. Cảm giác này khác gì niềm vui khi ngồi mở hộp mù (blind box) đâu chứ.
(*“Hộp mù” hay “blind box” là một hộp quà chứa một món đồ, thông tin hoặc dịch vụ bí ẩn. Người mua sẽ không biết mình nhận được gì.)
Anh tiện tay lấy thêm vài món nữa, địa chỉ trên đó cũng rất mờ. Khi anh đang nghĩ rằng địa chỉ của các hãng chuyển phát cũng bị làm mờ, thì anh thấy trên một chiếc hộp dưới chân, địa chỉ bưu phẩm hiện lên rõ ràng. Nhìn kỹ lại, địa chỉ bưu phẩm là nhà mình, người nhận là Lạc Tử Mộng.
“!!!” Lạc Tử Ninh cúi người nhặt chiếc hộp đó lên: “Đây là hàng của em mình sao?”
Anh có hai đứa em, đứa lớn học năm nhất đại học, đứa út học lớp 11. Cả hai đứa đều là những tín đồ mua sắm online cuồng nhiệt, thường xuyên mua đồ gửi về siêu thị. Anh nghi ngờ ít nhất một phần ba số hàng ở đây là của bọn nhóc này. Trước kia, khi anh còn ở nhà, cha mẹ luôn nhờ anh chăm sóc hai cô em gái này. Bên ngoài, hai con bé đều là những cô gái xinh đẹp và dễ thương, nhưng khi về nhà thì hóa thành 'yêu nghiệt', ngày nào cũng kiếm chuyện cãi nhau với anh, dù đôi khi vẫn rất quan tâm anh. Khi cả ba anh em ở nhà, lúc nào cũng đấu võ mồm. Nhưng giờ đây, xa cách đã lâu như vậy, đột nhiên nhìn thấy tên em gái mình, đôi mắt anh lập tức cay xè, nỗi nhớ nhà dâng trào.
Anh hít một hơi thật sâu, ép bản thân đè nén nỗi nhớ nhung xuống, trước tiên mở chiếc hộp trong tay ra. Bên trong hộp là một hộp đồ chơi màu hồng. “Nó mua đồ chơi cho con nhà ai đây?” Anh đang cảm thấy hơi ghét bỏ thì liền thấy trên hộp ghi rõ: “Máy đan len cầm tay”. “Đây là bảo vật gì đây? Út ơi, em là thiên thần à?” Lạc Tử Ninh nhanh chóng mở hộp ra, thấy chiếc máy bên trong, ngoài ra còn có một quyển sách hướng dẫn. Con chim bồ câu bay qua đậu lên vai anh, nghiêng đầu đọc cùng anh.
Sách hướng dẫn giới thiệu rằng chiếc máy có thể đan khăn quàng cổ, găng tay, gối, vớ và thậm chí cả áo len. Đồng thời, không chỉ có thể đan những thứ này, người dùng còn có thể tham gia nhóm fan hoặc bình luận dưới video của kênh chính thức để thảo luận những điều thú vị hơn.
Khi Lạc Tử Ninh vừa xuyên không, anh phát hiện điện thoại mình có thể kết nối Internet. Anh liền cố gắng gửi tin nhắn về nhà, nhưng dù là tin nhắn WeChat hay cuộc gọi đều không thành công. Điện thoại anh chỉ có thể xem một vài trang web hay video. Hơn nữa, tất cả các video đều là những video trước khi anh xuyên không, anh tìm kiểu gì cũng không tìm ra những nội dung mới, chứ đừng nói đến việc xem livestream. Anh không thể đăng video, chứ đừng nói đến bình luận.
Vì vậy, anh không thể tham gia nhóm fan này, nhưng anh có thể theo dõi tài khoản kênh chính thức là đủ. Anh phấn khích đến mức quên cả việc gửi thư, nhanh chóng theo dõi để học cách sử dụng chiếc máy này. Một lúc sau, anh đã đan thành công một chiếc khăn quàng cổ. Anh cầm chiếc máy này quan sát tỉ mỉ: “Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh! Không biết thứ này có tháo rời được không, để Trần Đại xem có sao chép ra cái mới được không nhỉ? Mấy linh kiện bên trong này hẳn là làm bằng gỗ được, nếu có thể thì tiết kiệm được bao nhiêu chi phí chứ.”
(Buồn ngủ gặp chiếu manh: gặp được những điều đang cần, đang mong đợi, đúng dịp.)