38. Chương 38

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Ông chủ Chử? Chính là Chử Lục, ông chủ xưởng rượu Chử gia?" Ông chủ Trình tức giận đá văng cánh tay bị chặt đứt, hỏi: "Vương gia, nên xử lý người này thế nào?"
"Nô tài tuyệt đối sẽ giữ kín bí mật, tuyệt đối không hé răng về việc từng gặp ông chủ Trình! Xin người tha cho nô tài." Nam nhân kia thấy Hoắc Lệnh Chi im lặng nhìn mình liền tưởng Hoắc Lệnh Chi ngầm đồng ý tha mạng cho mình, vội vàng lồm cồm bò dậy định bỏ chạy.
"Chỉ có người chết mới khiến người ta yên tâm." Hoắc Lệnh Chi vung kiếm đi một đường rồi thu về, động tác tựa nước chảy mây trôi, sau đó một cái đầu lập tức lăn lông lốc trên nền tuyết: "Bổn vương chưa từng hứa sẽ giữ mạng ngươi."
"Quét dọn nơi này cho thật sạch sẽ." Hoắc Lệnh Chi ra lệnh rồi quay xe lăn rời đi.
Ông chủ Trình liếc nhanh qua cái đầu vẫn mở trừng trừng trên mặt đất, rồi vội vã bước theo kịp Hoắc Lệnh Chi để đẩy xe lăn cho hắn, đồng thời sai gia nhân đi dọn dẹp.
"Những người đó đáng tin không?" Hoắc Lệnh Chi hỏi hắn.
"Vâng?" Ông chủ Trình sững sờ một lát mới kịp nhận ra Hoắc Lệnh Chi đang hỏi về đám gia nhân hắn mang tới: "Đều là gia nô nhà thảo dân, khế ước bán thân đều do thảo dân nắm giữ, từ nhỏ đã theo thảo dân buôn bán, đều rất trung thành, có thể tin tưởng được."
"Vậy thì được, còn ba tên kia đưa đến quan phủ giao cho tri phủ, truyền lời của bổn vương rằng bọn chúng đã trộm tiền của nhà ngươi, hắn ta sẽ biết phải làm gì." Hoắc Lệnh Chi ra lệnh.
Ông chủ Trình nghe ra ý chính trong lời vương gia nói, tức là muốn tri phủ biết đây là việc do vương gia giao phó. Quả nhiên vương gia rất lợi hại, ngay cả tri phủ cũng phải nghe lời vương gia.
Nhưng nếu vương gia lợi hại như vậy thì sao vương phi vẫn muốn hắn lừa người khác chuyện xưởng rượu chứ?
Chẳng lẽ vương phi muốn giấu người còn lợi hại hơn vương gia?
Nghĩ đến đây, ông chủ Trình không khỏi cảm thấy luồng khí lạnh toát chạy dọc sống lưng, hắn không nên suy nghĩ những chuyện không nên nghĩ, bởi biết quá nhiều thì rất dễ mất mạng.
Khi đến cổng lớn của vương phủ, Hoắc Lệnh Chi nhìn những câu đối xuân mới dán trên cửa, nghĩ đến vẻ khao khát của Lạc Tử Ninh khi lên kế hoạch xây thành, nếu ai dám khiến Lạc Tử Ninh mất đi sự khao khát ấy, hắn nhất định sẽ làm kẻ đó sống không bằng chết.
Hoắc Lệnh Chi: "Sau này làm việc linh hoạt một chút, nếu bí mật xưởng rượu bị phát hiện thì ngươi biết hậu quả sẽ như thế nào rồi đấy."
"Tiểu nhân biết, tiểu nhân biết!" Ông chủ Trình vội vàng đẩy vương gia vào cửa rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy, cứ như thể ở lại với vương gia thêm một khắc cũng sẽ bị dày vò đến chết.
Sau khi bên kia dọn dẹp xong, Hoắc Lệnh Chi bảo Trần bá mở cửa.
Lạc Tử Ninh không chờ được nữa, vội vàng mở cửa lớn ra, anh liếc nhìn xung quanh một lượt liền phát hiện ông chủ Trình đã đi rồi, trên đường tuyết trắng xóa, hệt như vừa rồi chưa hề có chuyện gì xảy ra.
"Xem ra hôm nay không phải ngày lành để ra cửa, về thôi." Hoắc Lệnh Chi quay xe lăn đi vào trong.
Lạc Tử Ninh nhanh chóng bước tới phía sau hắn, đẩy xe lăn, vội vàng hỏi: "Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Người kia là ai? Có phải bí mật xưởng rượu đã bị lộ rồi không?"
"Không lộ, người chết không thể nói bí mật." Hoắc Lệnh Chi sợ cảnh tượng máu me kia sẽ khiến Lạc Tử Ninh sợ hãi, cho nên vừa rồi trước khi giết người mới bảo Trần bá đưa Lạc Tử Ninh về. Chỉ là hắn không thể lừa Lạc Tử Ninh được, nếu không Lạc Tử Ninh sẽ lo lắng ăn ngủ không yên, làm việc cũng sẽ bị vướng bận mãi.
"Chết rồi?" Lạc Tử Ninh nhìn thanh kiếm bên hông Hoắc Lệnh Chi, chẳng lẽ là vương gia giết?
Vương gia giết người vì anh?
Hoắc Lệnh Chi ngẩng đầu nhìn lên, nhận thấy tâm trạng của anh không tốt lắm, liền mở miệng hỏi anh: "Sao, cảm thấy bổn vương giết người thật đáng sợ, trách ta không nên tàn nhẫn đến thế sao?"
"Không phải." Lạc Tử Ninh thở dài rồi lắc đầu: "Lúc trước khi ta muốn mở xưởng rượu huynh từng ngăn cản ta, nói rằng nếu quá nổi bật sẽ bị hoàng thượng chú ý, sau này chết lúc nào cũng không hay. Ta còn nói mình có cách giải quyết mọi chuyện, nhưng huynh lại nói suy nghĩ của ta quá ngây thơ, quả nhiên sự thật đã chứng minh ta quá ngây thơ. Suy nghĩ của ta quả thực không thể chu toàn, suy cho cùng luôn có những lỗ hổng chí mạng, thế mà huynh còn phải thay ta lấp đầy những lỗ hổng ấy. Nếu không có huynh, ta e là đã bại lộ từ lâu rồi."
Hoắc Lệnh Chi: "Ngươi không cần phải tự hạ thấp mình như thế, trên đời này không có ai là thập toàn thập mỹ, ngươi và ta cũng coi như là hợp tác, tận dụng sở trường của nhau. Vương phủ này không phải của riêng ngươi, tòa thành này cũng không phải của riêng ngươi, ngươi không cần phải gánh vác mọi chuyện một mình, ngươi có bất cứ yêu cầu gì cứ việc nói với ta, không cần phải sợ ta."
Quả thật lời đề nghị của Hoắc Lệnh Chi vô cùng hấp dẫn đối với anh, tuy Hoắc Lệnh Chi tàn tật nhưng xét từ hai việc như kịch bản hạ độc tri phủ và cách giải quyết bí ẩn ngày hôm nay, hoàn toàn không còn nghi ngờ gì về năng lực của Hoắc Lệnh Chi nữa.
Nếu kết hợp kế hoạch của anh với kế hoạch của Hoắc Lệnh Chi, quả thực anh có thể càng yên tâm phát triển mọi chuyện.
Hơn nữa sau này Hoắc Lệnh Chi sẽ đăng cơ xưng đế, Hoắc Lệnh Chi biết anh đang có ý định kinh doanh, cũng không nghi ngờ anh có ý đồ khác, thế là anh có thể vừa giữ được việc làm ăn vừa giữ được tính mạng.
"Đúng là chuyện hợp tác mà huynh nói với ta rất hấp dẫn nhưng sau này ta vẫn có thể tiếp tục quản lý sổ sách chứ?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn.
"Ngươi là vương phi, tất nhiên giao cho ngươi quản lý sổ sách." Hoắc Lệnh Chi nói.
"Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi." Lạc Tử Ninh vui vẻ, trong lòng thầm vui sướng nhảy cẫng lên: "Vậy sau này đành nhờ phu quân giúp đỡ vậy."
Lúc này mấy đứa nhỏ cầm chổi chạy tới: "Báo cáo vương gia vương phi, đã quét sạch sân rồi ạ."
"Làm nhanh lắm, nhanh nhẹn làm xong rồi thì có thể đi chơi đi, mấy đứa đi tìm Trần Nhị bảo hắn lấy cho mấy đứa ít pháo. Cứ cầm mà chơi đi, có điều cẩn thận, đừng đốt luôn cả phòng đấy nhé." Lạc Tử Ninh nhìn mấy đứa nhỏ đang vui vẻ trong lòng có cảm giác như một người cha già đang mát lòng mát dạ vì con cái ngoan ngoãn.
"Ngươi không đi cùng à?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
"Ta đâu phải trẻ con, không quen làm những việc hồn nhiên như thế." Lạc Tử Ninh nói.
"Ngày thường nhìn ngươi hoạt bát như vậy, ta còn tưởng ngươi không chịu lớn." Hoắc Lệnh Chi trả lời.
"Hóa ra vương gia ngày ngày nghiêm túc lại thích chơi mấy trò này, chúng ta là người lớn nên có hoạt động đón Tết của người lớn." Lạc Tử Ninh nói rồi đẩy hắn vào phòng.
"Cái gì mà hoạt động của người lớn?" Hoắc Lệnh Chi nhìn anh đẩy mình về phòng, lông mày nhíu chặt, hoạt động của người lớn theo như lời Lạc Tử Ninh nói chắc không phải là chuyện đó chứ? Hiện tại với tình trạng cơ thể hắn sợ là khó hoàn thành những động tác đó, trừ khi để Lạc Tử Ninh ngồi lên người mình. Nhưng thực sự, Hoắc Lệnh Chi vẫn giữ suy nghĩ truyền thống về phương diện đó, hắn hy vọng mình là người chiếm quyền chủ đạo.
Hoắc Lệnh Chi còn chưa nói xong, liền thấy Lạc Tử Ninh lấy ra hai bộ bài từ trong rương.
"Ban ngày chơi bài thì có làm sao đâu? Chẳng lẽ vương gia ghét nhất những người cờ bạc sao? Chúng ta không chơi cược tiền, chỉ chơi cho vui thôi." Lạc Tử Ninh nói rồi mở bộ bài poker ra cho hắn xem: "Chắc chắn trước đây vương gia chưa từng chơi loại này nhỉ, ta có thể dạy huynh, đảm bảo huynh chơi một lần sẽ nghiện ngay. Có điều chỉ có hai người chúng ta chơi thì chán quá, lát nữa ta gọi Trần Nhị và Triệu Tiểu Ngư tới, chúng ta chơi tiến lên."
"Tiến lên?" Hoắc Lệnh Chi nhíu mày, không hiểu ý anh nói, hắn càng nhìn càng không hiểu những lá bài này là gì.
"Đây là tên của một loại trò chơi, để ta gọi hai người họ tới rồi thống nhất giải thích cho mọi người luôn." Lâu rồi Lạc Tử Ninh không đánh bài, giờ lại sắp ăn tết, anh sốt ruột không chờ nổi, chạy đi gọi hai người kia tới đánh bài.
Triệu Tiểu Ngư vừa chuẩn bị đồ ăn xong, vừa đặt đồ ăn xuống thì nghe Lạc Tử Ninh gọi nàng qua chơi, nàng chỉ đành khéo léo từ chối.
Trần Nhị đang giúp chẻ củi nhóm lửa, Lạc Tử Ninh thấy họ bận rộn nên chỉ dặn dò chứ không tiện gọi họ đi chơi ngay lúc này: "Khi nào cơm nước xong xuôi, mọi người cùng qua chơi nhé. Tối nay ăn lẩu là được rồi, làm thêm ít sủi cảo chứ đừng làm món phức tạp quá, tự làm khó mình thôi."
"Vâng." Triệu Tiểu Ngư cười đáp ứng.
Lạc Tử Ninh không về phòng ngay mà lấy dao cắt thịt, thái thịt cừu thành từng cuốn để tối bỏ vào lẩu.
Triệu Tiểu Ngư thường xuyên tò mò nhìn Lạc Tử Ninh: "Vương phi, dao này là dao nhà người ạ?"
"Đây là dao chuyên dùng để cắt thịt dê cuốn." Lạc Tử Ninh nói.
Thế giới này không có món thịt dê cuốn, ngày thường ăn thịt dê cũng toàn thái miếng giống như thái rau xào, như vậy đối với Lạc Tử Ninh mà nói, không hề có chút hương vị nào cả.
Trần Nhị cũng tò mò nhìn con dao kia: "Vương phi, không phải trước kia người cũng là người kinh thành à. Người chưa từng ăn lẩu thịt cừu ở bên kia, vậy người học phương pháp thái thịt dê và con dao này từ đâu?"
Lạc Tử Ninh hơi khựng lại, chợt nghĩ kinh thành của thế giới này khác với thủ đô của thế giới mà anh từng sống, nơi đó nằm ở một nơi không có mùa đông, còn nơi đây thì không có tủ lạnh cũng không có đá, nên tất nhiên không có dao chuyên dụng để thái thịt cừu đông lạnh.
"Ta đọc được. Trong sách nào chẳng có, sau này các ngươi cũng nên đọc sách nhiều chút, có thể giúp các ngươi thông thái hơn." Lạc Tử Ninh hỏi Trần Nhị: "Trước kia ta bảo các ngươi tự học, học đến đâu rồi?"
Lúc trước Trần Nhị nói muốn học viết chữ, thế là cũng tự tập viết một chút nhưng vốn không đủ nên Lạc Tử Ninh liền chủ động dạy hắn thêm vài chữ.
"Luôn chăm chỉ luyện tập, người yên tâm đi, vương phi tự mình dạy ta, sao ta dám lười biếng được chứ." Trần Nhị ân cần cười nói.
Vẻ mặt Triệu Tiểu Ngư vô cùng hâm mộ, nàng cũng muốn đọc sách viết chữ mà nơi bọn họ sống vô cùng lạc hậu, nữ hài tử không được học viết chữ. Cho dù nàng muốn học, nàng cũng cảm thấy vương phi sẽ không dạy nàng, nói không chừng còn thấy suy nghĩ của nàng thật buồn cười, chi bằng đừng nói ra kẻo tự khiến mình ngại ngùng.
Ai biết Lạc Tử Ninh lại mở miệng hỏi nàng trước "Tiểu Ngư thì sao? Ngươi học được mấy chữ?"
"A?" Triệu Tiểu Ngư mở to hai mắt, chỉ vào mình: "Sao ta biết chữ được ạ."
"Sao lại không biết chữ được, sau này ta còn muốn giao nhiệm vụ quan trọng cho ngươi." Lạc Tử Ninh suy nghĩ: "Có phải Tiểu Hồng, Tiểu Thúy cũng không biết chữ, cả mấy đứa nhỏ kia nữa không? Để sang năm mời thầy dạy học đến dạy chữ cho các ngươi."
"Ở đây không có thầy dạy học, lâu nay hoàn toàn không có." Trong lòng Triệu Tiểu Ngư thầm nghĩ, ngay cả người có cơm ăn no còn ít ỏi, nói gì đến người đọc sách.
"Vậy thì mời từ bên ngoài, phải mời thật nhiều người." Nếu Lạc Tử Ninh muốn phát triển kinh thành thì tất yếu không thể thiếu giáo dục.
Trần Nhị nghe nói có người cùng mình học chữ liền vô cùng vui vẻ, cuối cùng không cần một mình chịu khổ nữa: "Vâng, qua năm ta lập tức đi mời, người nói mời bao nhiêu liền mời bấy nhiêu."
"Ta cũng có thể học chữ sao!" Triệu Tiểu Ngư vui tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Trần Nhị khổ đại cừu thâm nói: "Cô không biết học chữ khổ sở đến mức nào đâu, nếu không phải vương phi tự mình dạy ta, ta đã không học nổi rồi. Những ngày tháng đau khổ sắp tới mà cô còn đứng đó cười ngây ngô được nữa."
Triệu Tiểu Ngư hừ một tiếng: "Ngươi thì biết gì, ngươi trời sinh đã có cơ hội đọc sách chứ không giống chúng ta, từ nhỏ bị ngăn cản, mắng mỏ không cho đọc sách, biết chữ, có được cơ hội đọc sách, cho dù khổ ta cũng vui lòng."
Hai người bọn họ lại vì chuyện đọc sách này mà tranh luận, đấu võ mồm cả buổi. Lạc Tử Ninh đứng bên cạnh nghe, anh có cảm giác cả nhà cùng nhau làm cơm tất niên, cảm giác này khiến anh tìm lại được cảm xúc đã lâu không có.
Đến giờ ăn cơm trưa, Lạc Tử Ninh đề nghị mọi người cùng ngồi ăn chung bàn, nhóm trẻ em còn nhỏ nên cho ngồi một bàn thấp, anh còn gọi luôn cả nhà thợ thủ công lớn tuổi tới ăn cùng.
Khung cảnh này vô cùng náo nhiệt, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện, còn uống rượu nữa, bọn họ ăn bữa cơm này kéo dài đến hai canh giờ.
Sau khi cơm nước xong xuôi Lạc Tử Ninh liền kéo Trần Nhị và Triệu Tiểu Ngư đi đánh bài.
Anh vốn muốn chơi tiến lên, kết quả là khi kiểm tra số người thì có bốn người, vừa rồi lúc anh đếm người lại quên đếm cả mình...
Anh gõ gõ đầu mình: "Đầu năm mà ngốc thì sẽ ngốc cả năm mất, sớm biết vậy đã lấy mạt chược ra chơi cho rồi."
"Hai người một nhóm, ta và Tiểu Ngư một nhóm, Trần Nhị và vương gia." Lạc Tử Ninh phân nhóm xong thấy hình như vương gia không hài lòng lắm, anh liền giải thích: "Nếu để hai người họ vào một nhóm chắc chắn hai người họ sẽ do dự, không dám đánh thắng chúng ta đâu."
"Chỉ bằng bọn họ?" Hoắc Lệnh Chi cảm thấy như nghe phải chuyện gì đó rất buồn cười.
"Đánh bài không giống đánh giặc, lỡ đâu bọn họ đều rất giỏi thì sao." Lạc Tử Ninh mở bài ra, giải thích từng lá bài cho họ: "Cái này là A, này là 2 đến 10, cái này là J Q K có thể hiểu là 11, 12, 13."
Lạc Tử Ninh nói với bọn họ thứ tự các lá bài và cả quy tắc, sau đó liền bắt đầu chơi.
Anh vốn tưởng rằng mọi người ít nhất cũng phải chơi thêm vài ván nữa mới hiểu được, ai ngờ Hoắc Lệnh Chi lại thắng ngay từ ván đầu tiên.
Lạc Tử Ninh không dám tin nhìn Hoắc Lệnh Chi: "Trước kia huynh từng chơi hả?"
"Nhờ vào đầu óc, thông qua việc tính toán bài và quan sát biểu cảm trên gương mặt ngươi, phân tích nên đánh lá nào, không nên đánh lá nào. Nếu có một đồng đội xuất sắc, hẳn là bổn vương có thể giành chiến thắng nhanh hơn." Hoắc Lệnh Chi tự tin nói như mọi khi.
Trần Nhị nhìn đống bài dư trong tay, vẻ mặt hoang mang, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Sao vương gia chưa gì đã thắng rồi?
"Lúc nãy ngươi nói thua sẽ bị phạt, phạt gì vậy?" Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
"Chính là..." Lạc Tử Ninh không tình nguyện lắm, lấy giấy ra đưa cho Hoắc Lệnh Chi: "Người thắng có thể dán giấy lên mặt người thua."
"Để ta xem dán ở đâu?" Hoắc Lệnh Chi dán một tờ vào giữa cằm anh, khi hắn véo nhẹ cằm anh, có thể cảm nhận được trên chiếc cằm hơi nhọn ấy có chút thịt mềm mại, khi nhéo có cảm giác rất thích: "Để dán đầy mặt thì cần bao nhiêu cái?"
Lạc Tử Ninh tức đến mức nghiến răng ken két: "Người mới thường may mắn vậy thôi, cỡ huynh thì chỉ coi như quà tân thủ thôi, chơi thêm vài ván nữa, huynh sẽ không thắng được ta đâu."
"Bổn vương luôn luôn may mắn." Sau khi Hoắc Lệnh Chi nói xong hắn liền nắm chặt bàn tay đang đặt trên đầu gối, có đôi khi hắn không may mắn lắm, nhưng đến một nơi xa xôi và nghèo nàn như vậy lại có một người như Lạc Tử Ninh bầu bạn, cũng coi như là một loại may mắn.
Mãi cho đến khi trời tối, Lạc Tử Ninh chưa dán được tờ giấy nào lên mặt Hoắc Lệnh Chi, trong khi mặt anh đã dán đầy giấy.
Lạc Tử Ninh bực bội ném mấy lá bài xuống bàn: "Phu quân không biết nhường ta một ván à? Đừng áp cái ham muốn thắng thua của nam nhân lên vợ mình có được không?"
Hoắc Lệnh Chi nhíu mày hỏi anh: "Vợ là cái gì?"
Lạc Tử Ninh vỗ vỗ đầu mình, thua nhiều nên cũng hồ đồ rồi, sao mình lại nói mình là vợ Hoắc Lệnh Chi chứ!
"Huynh không cần biết vợ là gì, chuẩn bị tối ăn lẩu đi." Dường như Lạc Tử Ninh đang lảng tránh vấn đề này thế là anh đứng lên đi về phía cây ớt, chỉ vào mấy chậu ớt cay đỏ rực trên bàn: "Tối hái ớt cắt vào nước chấm chắc chắn sẽ vô cùng ngon."
"Vương phi, ớt cay là cái gì? Ăn ngon không?" Trần Nhị tò mò hỏi.
Lạc Tử Ninh cắt một quả ớt ngửi thử, sau đó anh thưởng thức, nheo mắt lại.
Thật ra hai ngày trước ớt này đã đỏ rồi, để có cảm giác nghi lễ, anh cố nhịn đến năm mới rồi mới ăn, bây giờ ngửi được mùi, anh lại muốn chảy nước miếng.
"Trước kia ngươi từng ăn rồi?" Hoắc Lệnh Chi nhìn vẻ mặt say mê kia liền hỏi anh.
"Đương nhiên là chưa từng ăn, có điều ngửi thử mùi này, nhất định sẽ rất ngon." Lạc Tử Ninh cảm nhận được rằng mình không thể nói dối trước mặt Hoắc Lệnh Chi. Đôi mắt người này quá thâm sâu, chỉ cần liếc một cái là có thể nhìn ra anh có đang nói dối hay không!
Chỉ là trước kia anh từng nói chưa ăn bao giờ, hiện tại nếu nói ăn rồi chắc chắn sẽ bị Hoắc Lệnh Chi vạch trần, để lấp liếm, anh chỉ có thể căng da đầu tiếp tục nói dối.
"Vương phi, để ta thử độc giúp người nhé, dù sao cũng không thể tùy tiện ăn thứ này, dù có độc cũng là độc chết ta thôi!" Trần Nhị nói xong liền lấy ớt trong tay Lạc Tử Ninh nhét vào miệng, nhai rồi nuốt.
Động tác của hắn làm Lạc Tử Ninh hoảng sợ, ăn sạch cả một quả ớt cựa gà như vậy thì đúng là dũng sĩ mà!
Quả nhiên Trần Nhị vừa nuốt ớt xong, mặt hắn lập tức đỏ bừng, hắn ôm cổ không ngừng ho khan, nước mũi nước mắt tèm lem: "Có, có độc! Nói cha ta, nhớ hóa vàng mã cho ta."
Triệu Tiểu Ngư cũng sợ hãi: "Ta đi gọi đại phu, ngươi cố chống đỡ chút."
"Uống nước, uống nước là được, mấy tên hồ thương nói thứ này có tính kích thích, uống nhiều nước là ổn." Lạc Tử Ninh nói xong liền lấy nước cho hắn.
Trần Nhị uống mấy cốc nước lớn mới cảm thấy mình có thể hô hấp được, hít hà mãi, chân mềm nhũn hỏi: "Ta thật sự sẽ không chết sao? Ta còn chưa lấy vợ mà. Hu hu hu, có điều ta chỉ là gia nô. Cho dù có thích cô nương đó, người ta cũng thấy ta chướng mắt, ta có khác gì đã chết đâu."
"Ngươi thích cô nương nhà ai rồi? Ai thế?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn.
Trần Nhị thấy ba người, sáu con mắt đều nhìn mình chằm chằm, hắn còn đang hít hà mà lại khóc lớn hơn nữa: "Ta sắp chết rồi mà các ngươi còn tò mò ta thích ai, đồ vô nhân tính."
Lạc Tử Ninh không nhịn được cười thành tiếng, anh vỗ vai Trần Nhị: "Yên tâm, thật sự không chết được, có điều ngươi có thể bị chính mình hù chết đấy."
"Thật vậy sao?" Trần Nhị tiếp tục hít hà.