37. Vương gia trổ tài văn võ

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm đêm giao thừa, Lạc Tử Ninh thức dậy và bắt tay vào công việc. Anh sắp xếp công việc cho mọi người: lũ trẻ đi dọn tuyết cùng Trần Đại và Trần Nhị, còn các nha hoàn chuẩn bị cơm tất niên.
Anh tìm một ít bột, thêm nước nóng tạo thành hỗn hợp sền sệt như hồ dán; sau đó cắt giấy đỏ, viết một chồng chữ Phúc rồi đưa cho Trần bá dán lên các cánh cửa trong nhà.
Anh gặp khó khăn khi viết câu đối xuân. Làm sao anh có thể viết được những câu đối này đây? Hơn nữa, nguyên chủ lại là một Trạng Nguyên, nếu anh cố chấp muốn viết thì chắc chắn sẽ lộ ra việc mình là kẻ thất học.
Khi anh quay lại, thấy Hoắc Lệnh Chi đang ngồi đọc sách bên cửa sổ.
Sáng nay, khi gọi lũ trẻ đi dọn tuyết, anh đã bảo Hoắc Lệnh Chi nên cho chúng nghỉ ngơi mấy ngày Tết, và hắn đã đồng ý. Vì lũ trẻ được nghỉ, Hoắc Lệnh Chi cũng không còn việc gì để làm.
Anh bước đến hỏi Hoắc Lệnh Chi: "Phu quân đang đọc gì thế? Sao huynh cứ đọc mãi quyển này vậy?"
Ban đầu, Hoắc Lệnh Chi tưởng anh thật sự muốn đọc thử quyển sách trong tay mình, nhưng khi ngẩng đầu nhìn thấy vẻ mặt của Lạc Tử Ninh, hắn liền nhận ra anh đang cầu cứu: "Chuyện gì?"
Lạc Tử Ninh đẩy hắn đến chỗ đống giấy đỏ đã cắt và nói: "Sắp đến năm mới rồi, phu quân hãy tự tay viết câu đối Tết đi. Dù sao đây cũng là cái Tết đầu tiên chúng ta đón ở nơi này, cần có chút nghi thức."
"Hay là mỗi người viết một câu đi, một tờ dán ở đại môn, một tờ dán ở cửa sân." Hoắc Lệnh Chi hỏi anh.
"Không cần đâu, đây là vương phủ của Vương gia, đương nhiên phải để chủ nhân của nó tự mình viết mới ổn." Từ nhỏ đến lớn, Lạc Tử Ninh chưa bao giờ để ý câu đối xuân dán ở cửa viết gì, vì thế anh cũng chẳng thuộc câu nào.
"Ngươi cũng là chủ nhân của vương phủ." Hoắc Lệnh Chi tưởng Lạc Tử Ninh vẫn còn sợ mình.
"Huynh mới là lão đại của vương phủ này, vả lại, mặc dù ta đã nghe nói tài viết chữ cực đẹp của Vương gia từ lâu nhưng vẫn chưa có cơ hội chứng kiến tận mắt. Hôm nay ta muốn được thấy, chàng cứ coi như đang thỏa mãn nguyện vọng này của ta đi." Lạc Tử Ninh đưa bút vào tay Hoắc Lệnh Chi, anh biết nếu hắn không muốn viết thì sẽ nói thẳng, chứ không có chuyện đề nghị mỗi người viết một câu như vừa rồi.
Nhưng khi Hoắc Lệnh Chi nghe ra giọng điệu nũng nịu của anh, trong lòng lại cảm thấy vô cùng hưởng thụ, thế nên hắn nhanh nhẹn cầm bút viết ra hai câu đối Tết.
Trần bá nhìn thấy Vương gia của họ đang viết câu đối xuân sau khi đã dán xong đống chữ Phúc thì khá kinh ngạc, đã lâu rồi ông không thấy Vương gia vui vẻ như vậy.
Vương phi quả là có bản lĩnh, không ngờ anh có thể dỗ dành khiến Vương gia phấn chấn đến thế, bảo sao Vương gia luôn che chở Vương phi.
Trần bá cảm thấy trong lòng chua chát, trước kia địa vị của Vương gia trong lòng ông nặng hơn Vương phi rất nhiều, bây giờ thân phận lại bị đảo ngược, khiến ông cảm thấy có chút mất cân bằng và cô đơn.
Lạc Tử Ninh cầm câu đối xuân lên nhìn, nhịn không được thầm tán thưởng một câu: thật 'trâu bò'. Đúng là người có văn hóa có khác, ngay cả câu đối xuân cũng có thể viết hay đến vậy, mà anh thì lại chỉ biết nói mỗi câu 'trâu bò' thôi.
"Không ngờ tài văn chương của huynh lại tốt đến thế, không phải huynh là võ tướng sao?" Lạc Tử Ninh không kìm được hỏi.
"Ngươi cảm thấy bổn vương là võ tướng nên nghĩ ta là kẻ nhà quê, một chữ bẻ đôi cũng không biết sao?" Hoắc Lệnh Chi cười hỏi anh.
"Phu quân văn võ song toàn, ta thật sự càng ngày càng ngưỡng mộ huynh hơn rồi." Câu nói này bật ra từ nội tâm của Lạc Tử Ninh, lòng thầm nhủ Hoắc Lệnh Chi không hổ là nam chính, thật là ngầu.
Trần bá đứng bên cạnh thầm nghĩ Lạc Tử Ninh là một Trạng Nguyên, người đời đều nói văn nhân hay khinh thường người khác; thế nên Lạc Tử Ninh sao có thể thật lòng khích lệ Vương gia được chứ? Hay là đang cố ý chế nhạo Vương gia?
Nhưng ông thấy hai người đều đang cười nói vui vẻ thì ông cũng không ra nói những lời gây mất hứng.
Lạc Tử Ninh giao câu đối xuân cho Trần bá để ông đi treo, sau đó xoay người hỏi Hoắc Lệnh Chi: "Huynh có muốn ra ngoài đi dạo không? Kể từ khi đến đây, huynh chưa từng ra ngoài lần nào đúng không?"
"Được rồi." Trước kia Hoắc Lệnh Chi luôn tỏ ý không muốn ra ngoài vì đôi chân của mình, hắn không muốn nhìn thấy ánh mắt tò mò hoặc thương hại của người khác; điều đó khiến hắn cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Chỉ là hôm nay, thật hiếm khi thấy hắn không từ chối lời đề nghị của Lạc Tử Ninh.
Lạc Tử Ninh khoác thêm áo choàng cho hắn rồi đẩy hắn ra ngoài, vừa đi vừa nói chuyện: "Chúng ta đi dạo gần nhà thôi, chỗ này khá nghèo nàn, nếu không phát triển thì mọi người sẽ bỏ đi hết; dù sao cũng không thể để mỗi nhà chúng ta canh giữ một tòa thành chết được. Thế nên ta định xây một xưởng rượu và một lò gạch trước, sau đó sẽ quy hoạch thêm một khu nhà ở phía bên kia..."
Hoắc Lệnh Chi nghe Lạc Tử Ninh nói về những dự định trong tương lai. Mỗi lần nói về kế hoạch cho tương lai, anh luôn có thần thái sáng láng, cực kỳ có sức sống.
Có đôi lúc hắn cảm thấy rất kỳ lạ, rõ ràng Lạc Tử Ninh hiện tại và Lạc Tử Ninh trước kia là cùng một người, dáng vẻ cũng giống nhau như đúc, nhưng tại sao Lạc Tử Ninh trước kia lại khiến người khác chán ghét, còn Lạc Tử Ninh hiện tại lại khiến người ta cảm thấy thật đáng yêu?
Vừa ra khỏi cửa lớn vương phủ, họ đã thấy một chiếc xe ngựa đang đến gần. Ông chủ Trình nhảy xuống xe ngựa, chạy tới hành lễ với Lạc Tử Ninh rồi vội vàng nói: "Đúng lúc ta đang muốn tìm người, không ngờ lại gặp người ngay ở cửa."
"Có việc gì gấp cần nói sao?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn.
"Là thế này." Ông chủ Trình nhìn xung quanh, mặc dù không có ai nhưng vẫn nói sát vào tai Lạc Tử Ninh: "Ông chủ Lý phái người cấp tốc đến đây muốn mua rượu, huynh ấy nói mẻ rượu cuối cùng bán rất chạy, còn có người ra giá cao mua thêm một mẻ nữa, yêu cầu phải giao hàng trước ngày rằm tháng Giêng."
Trong lúc nói chuyện, ông chủ Trình luôn cảm thấy sau gáy lành lạnh, có sát khí!
Hắn cứng cổ quay đầu lại, phía sau không có gì cả. Khi cúi xuống lần nữa, hắn mới nhận ra có một nam nhân đang ngồi trên xe lăn.
Vừa rồi hắn sốt ruột đến nỗi suýt đánh rơi cả hài, trong mắt chỉ toàn là hình bóng Vương phi, thế nên đến tận lúc này hắn mới chú ý đến nam nhân đang ngồi trên xe lăn này.
Hơn nữa, cảm giác lạnh buốt kia còn đang tỏa ra từ chỗ nam nhân đó. Hắn chợt nhớ tới hạ nhân trong vương phủ từng nói thân thể Vương gia không được tốt, chẳng lẽ vị này chính là Vương gia!
Hắn ngay lập tức mềm chân quỳ xuống đất hành lễ với Vương gia: "Thảo dân không biết Vương gia ở đây, xin người thứ tội."
"Không sao đâu, chúng ta nói chuyện quan trọng hơn trước đã." Lạc Tử Ninh hỏi hắn: "Muốn mấy vò rượu? Giá cả thế nào?"
Ông chủ Trình cũng không dám đứng lên. Thấy Lạc Tử Ninh định đỡ mình, hắn nhanh chóng đứng bật dậy; không những thế, hắn còn giữ khoảng cách với Lạc Tử Ninh.
Trước kia hắn vẫn luôn gọi Lạc Tử Ninh là Vương phi, nhưng không thật sự hiểu rõ ý nghĩa của cụm từ này. Bây giờ nhìn thấy Vương gia, hắn mới nhận ra Lạc Tử Ninh là nam thê của Vương gia, hơn nữa anh còn là vị nam thê duy nhất ở đất nước này.
Có phải do vừa nãy hắn đứng gần Vương phi như vậy nên Vương gia mới tức giận không?
"Một trăm hai một vò, họ cần mười vò." Ông chủ Trình vừa nói chuyện với Lạc Tử Ninh vừa lén lút quan sát Hoắc Lệnh Chi. Hắn nhìn thấy bên hông Hoắc Lệnh Chi có bội kiếm, thứ này nhìn qua cũng biết là loại chém sắt như chém bùn. Đầu của hắn sẽ không bị Vương gia chém chứ?
"Một trăm hai, mười vò chẳng phải là một ngàn hai sao?" Lạc Tử Ninh hưng phấn đến mức hai mắt phát sáng. Xưởng rượu còn chưa mở mà đã có thể kiếm được nhiều vậy rồi. Nếu mở xưởng rượu thì chẳng phải bạc sẽ ào ào chui vào túi tiền của anh sao!
Trong lúc hưng phấn, anh nhìn thấy Hoắc Lệnh Chi đang nhặt mấy viên đá dưới đất. Điều này làm anh nhớ đến chuyện hồi trước anh dắt chó ra ngoài đi dạo, nó cũng dùng miệng nhặt một ít sỏi đá hoặc rác rưởi, lần nào nhìn thấy cảnh đó anh cũng nâng tay đập nó một cái.
Giờ nhìn thấy Hoắc Lệnh Chi nhặt đá, anh định giơ tay vỗ hắn một cái theo bản năng, nhưng chưa kịp làm gì thì đã thấy Hoắc Lệnh Chi ném đá đi, động tác ấy ngầu y như mấy đại hiệp ném phi tiêu trong phim võ thuật.
Lạc Tử Ninh không khỏi nhìn về phía viên đá bay đi, chỉ nghe thấy một tiếng kêu. Nam nhân đang trốn trong góc tường bị một hòn đá ném trúng nên đã ngã xuống đất.
Ông chủ Trình cũng cảm thấy có gì đó không đúng, hắn ngay lập tức kêu thủ hạ đang đứng đằng xa bắt người kia lại.
Người nọ muốn chạy trốn nhưng chân bị Hoắc Lệnh Chi bắn đá trúng nên chân trái của hắn ta đã hoàn toàn tê liệt, không thể sử dụng chút sức lực nào.
Chẳng mấy chốc hắn ta đã bị thủ hạ của ông chủ Trình kéo đến rồi ném xuống đất.
Ông chủ Trình liếc mắt một cái liền nhận ra hắn ta là ai: "Không phải ngươi chính là người ông chủ Lý phái tới mua rượu sao? Ngươi theo dõi ta làm gì?"
"Ta chỉ đi dạo lung tung rồi tình cờ gặp các người thôi." Người nọ nói với vẻ kích động.
"Ông chủ Lý thật sự đã phái ngươi tới sao?" Trước kia ông chủ Trình chưa từng nhìn thấy hắn ta, nhưng hắn ta nói mình là họ hàng xa của ông chủ Lý, mới tìm đến chỗ ông ấy để nương tựa nên ông chủ Trình mới chưa gặp bao giờ.
"Ta quả thật là được ông chủ Lý phái tới." Hắn ta còn giả vờ tức giận: "Ông chủ Trình có ý gì thế? Ngươi có còn muốn tiếp tục mối làm ăn này nữa không?"
Hoắc Lệnh Chi nói với Trần bá đang đứng đằng sau: "Đưa Vương phi trở về trước đi."
Lạc Tử Ninh: "?"
Lạc Tử Ninh cũng muốn biết người này là ai, tại sao lại theo dõi ông chủ Trình, có phải bí mật về xưởng rượu của họ đã bị lộ rồi không; nhưng Trần bá đã đưa anh trở về vương phủ, còn đóng cửa lại ngăn không cho anh đi ra ngoài.
Đợi Lạc Tử Ninh bị dẫn đi, Hoắc Lệnh Chi mới rút kiếm bên hông ra rồi đặt nó lên cổ tay của người nọ: "Ta cho ngươi một cơ hội để nói ra sự thật."
Người nọ không biết Hoắc Lệnh Chi là ai, hắn ta không tin Hoắc Lệnh Chi thực sự dám chặt tay mình, có lẽ Hoắc Lệnh Chi chỉ đang hù dọa thôi. Hắn ta chính là người của ông chủ Chử, còn kết bái huynh đệ với tiểu thúc tử của tri phủ; nếu hắn ta thật sự bị chém thì đến lúc đó, chỉ cần tốn chút tiền đưa cho tri phủ là đã có thể khiến tri phủ bắt cái tên tàn phế trước mặt này rồi.
Còn nữa, Hoắc Lệnh Chi chỉ là một kẻ tàn phế thôi, hắn thật sự có sức lực chém đứt tay hắn ta sao? Hắn ta nói với vẻ 'vịt chết còn mạnh miệng': "Những gì ta nói đều là sự thật."
Vừa dứt lời, Hoắc Lệnh Chi đã dùng kiếm chặt đứt tay hắn ta.
Động tác này khiến ông chủ Trình sợ hãi, hắn nhìn bàn tay bị chặt đứt mà nuốt nước miếng. Hồi xưa khi hắn gặp phải thổ phỉ, chúng còn chẳng làm được một cách sạch sẽ lưu loát như Vương gia, nói chặt là chặt.
Sau này hắn không bao giờ dựa vào Vương phi gần như thế nữa, nếu không thì thứ rơi xuống lần sau có thể chính là đầu của hắn.
Người nọ đau đớn đến mức lăn lộn trên mặt đất, còn hét toáng lên mình muốn báo quan.
"Báo quan? Ngươi cũng không nhìn xem hắn là ai, hắn chính là Vương gia đấy." Ông chủ Trình tức giận đạp lên người hắn ta một cái.
Hoắc Lệnh Chi hỏi ông chủ Trình: "Bọn họ có mấy người?"
"Còn ba người nữa." Ông chủ Trình trả lời.
"Mang ba tên kia tới đây." Hoắc Lệnh Chi lạnh lùng nói: "Chặt đầu tên này trước mặt bọn họ, không sợ những kẻ đó không nói."
Người nằm trên mặt đất nghe thế thì hoàn toàn tin tưởng Hoắc Lệnh Chi sẽ lưu loát chém đầu hắn ta y như cái cách đã làm khi chặt tay hắn ta. Tên đó che miệng vết thương đang liên tục chảy máu, không còn chút sức lực nào, hoảng sợ đến mức nói chuyện cũng bị đứt quãng: "Ta nói, ta là do ông chủ Chử phái tới để ăn trộm công thức bí mật của rượu Quỳnh Tương. Kết quả là đêm qua ta đã tìm được công thức bí mật trong nhà ông chủ Trình, thế nên hôm nay ta mới đi theo dõi ông chủ Trình. Tất cả những gì ta nói đều là thật, ta không muốn chết."