Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Hương vị mới lạ và toan tính ngầm
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Thật mà, không tin ta ăn thử cho ngươi xem." Lạc Tử Ninh nói xong liền hái một trái ớt xuống định cắn một miếng cho Trần Nhị xem. Kết quả Hoắc Lệnh Chi tay mắt lanh lẹ giữ chặt tay anh, không cho anh thử.
"Thật sự không sao đâu." Lạc Tử Ninh muốn rút tay ra nhưng Hoắc Lệnh Chi vẫn nắm chặt, cứ như sợ anh sẽ chết đến nơi.
"Được rồi, chúng ta chờ xem sao đã." Lạc Tử Ninh nói rồi cầm viên kẹo đưa cho Trần Nhị: "Ngươi ăn viên kẹo này đi, ăn xong rồi xem thử có chết không."
"Vương phi, người lấy thứ xinh đẹp này ở đâu vậy?" Trần Nhị nhận viên kẹo, ngắm nghía. Nó tròn tròn như viên đá quý, lại còn có màu đỏ pha xanh lục, đẹp hệt như đá quý vậy.
Dù ở tòa thành này cũng có bán đường nhưng không loại nào đẹp như thế này.
"Mang từ nhà đến." Loại kẹo này Lạc Tử Ninh lấy từ siêu thị, đây là loại kẹo gói bán lẻ bình thường nhất, chỉ cần vài đồng là mua được cả cân. Vốn định tối chia cho mấy đứa nhỏ nhưng giờ nghĩ lại, Trần Nhị mới mười sáu, mười bảy tuổi, ở hiện đại cũng coi như trẻ vị thành niên, ăn Tết thì cũng nên có kẹo mà ăn chứ.
Trần Nhị không nỡ ăn nhưng nghĩ bụng mình có khả năng sẽ chết đến nơi rồi, thế là bỏ vào miệng ăn luôn: "Trước khi chết mà được ăn viên kẹo đẹp như thế này, đời này ta sống vậy cũng đáng rồi."
"Đừng nói lời xui xẻo như vậy. Đợi sau này ngươi làm xưởng trưởng lò gạch, khi lò gạch hoạt động hiệu quả và mang lại lợi ích tốt, ta sẽ xóa bỏ thân phận nô tì cho ngươi." Lạc Tử Ninh nói rồi dừng lại một chút, sợ Hoắc Lệnh Chi cảm thấy anh đang tự ý quyết định. Anh vội quay đầu nhìn Hoắc Lệnh Chi, thấy hắn gật đầu, anh mới yên tâm tiếp tục nói: "Sau khi được xóa bỏ thân phận nô tì, ngươi muốn cưới ai, ta tự mình sẽ lo sính lễ cho ngươi, thế nào?"
"Thật ạ?" Trần Nhị lập tức không muốn chết nữa, chỉ muốn sống để tiếp tục làm việc, muốn làm tốt chuyện lò gạch, muốn cưới cô nương mình thích.
Hắn ta vội vàng nhét viên kẹo vào miệng. Vị ngọt của kẹo dần đẩy lùi vị cay trong khoang miệng. Trong đầu hắn ta lúc này chỉ hiện lên gương mặt cô nương hắn thích, cùng với những ngày tháng tương lai đáng để hắn cố gắng vươn lên.
Mấy người bọn họ chờ hắn ăn hết viên kẹo, quả nhiên không có chuyện gì xảy ra.
"Ta đã nói là không có độc mà, có thể ăn được." Lạc Tử Ninh nói xong cũng muốn cắn một miếng ớt cho đỡ thèm, chỉ là Hoắc Lệnh Chi vẫn nắm chặt tay anh, không cho anh ăn.
"Vương phi, người đừng ăn thì hơn. Thứ đó ăn vào đau quá, đầu lưỡi cứ như bị lửa đốt vậy, vô cùng khó chịu. Còn chảy nước mắt, ho khan, nói chung là chẳng thoải mái chút nào." Trần Nhị lo lắng nói.
"Thì ta thích cái vị này mà." Lạc Tử Ninh biết vị cay thực chất là cảm giác đau nhưng anh vẫn rất thích ăn.
"A? Vương phi người thích đau sao?" Trần Nhị thầm nghĩ vương phi thật sự là một kẻ biến thái.
Hoắc Lệnh Chi cũng ngẩng đầu nhìn Lạc Tử Ninh, ánh mắt tò mò đánh giá.
"Các ngươi đừng nói ta như một tên biến thái nữa!" Lạc Tử Ninh tức giận quay đi, cắt hết ớt: "Thứ này xắt nhỏ làm gia vị thật sự rất ngon, tin vào trực giác của ta đi!"
Tối đó, mọi người thấy vương phi cầm một bát nước chấm đỏ rực. Mặc kệ anh giới thiệu thế nào, cũng không ai dám ăn một miếng. Hơn nữa Vương gia còn lộ vẻ mặt lo lắng nhìn anh, cứ như rất muốn ném chén nước chấm này đi mất.
Sau đó bọn họ liền thấy vương phi vừa nói ngon vừa hít hà, miệng cũng sưng đỏ cả lên rồi.
Mấy hạ nhân nhỏ giọng bàn tán: "Nghe nói vương phi thích cảm giác đau đớn."
"Nghe nói vương phi thích bị vương gia đánh, vương gia không đánh thì vương phi không vui."
"Nghe nói..."
"Dừng!" Lạc Tử Ninh nghe thấy tất cả, bị chọc cho tức giận vô cùng: "Hiện tại ta ra lệnh cho các ngươi, mỗi người phải ăn một chút!"
Anh nói xong liền bỏ một chút vào bát của mỗi người, làm thành nước chấm hơi cay, rồi cũng làm một bát cho Hoắc Lệnh Chi.
"Tối nay đừng ai mơ thoát được đâu." Lạc Tử Ninh hung dữ nhìn bọn họ.
Trần Nhị vừa rồi bị vị cay dọa cho sợ khiếp, không dám động đũa. Trần Đại thì thấy chết không sờn, gắp một miếng thịt nhúng vào nước chấm. Hắn nghĩ bụng, lát nữa lưỡi có đau đến mức nào thì cũng không được nói gì! Cũng không được thể hiện ra ngoài! Nhất định phải giữ thể diện cho vương phi!
Hắn ta nhắm mắt lại, đút miếng thịt vào miệng, gắng sức nhai nuốt vài cái. Đôi mắt hắn ta bỗng sáng rực lên: "Ngon quá!"
Vị cay này không giống hành tỏi, rau răm hay rượu trắng, mà là một loại cay khác, rất thơm... Không thể nào hình dung rõ được, nhưng dù sao cũng thật sự rất ngon.
Hắn ta không nhịn được lại gắp thêm một miếng nữa: "Thật sự rất ngon, mọi người nếm thử đi."
Trần bá thầm nghĩ, kỹ thuật diễn của đại nhi tử nhà mình tốt lên từ khi nào vậy? Chẳng lẽ là vì khoảng thời gian trước được vương phi khen tay nghề thợ mộc vài lần nên cũng thành chó săn của vương phi rồi?
Ông không tin nhưng lời vương phi nói là mệnh lệnh, ông chỉ đành chấm sơ một miếng đậu hũ non rồi do dự đưa vào miệng. Mới ngậm thôi, hai mắt ông đã sáng ngời, trừng lớn nhìn chằm chằm miếng đậu hũ đã cắn một nửa.
Miếng đậu hũ dính một chút ớt cay, hương vị hoàn toàn khác biệt so với lúc trước, thật sự rất ngon.
Triệu Tiểu Ngư nhìn phản ứng của bọn họ, lòng thầm nghĩ mọi người đều giỏi diễn thật. Lúc chiều chính mắt nàng thấy phản ứng của Trần Nhị sau khi ăn ớt, nàng sợ mình cũng sẽ biến thành như vậy. Nàng liền gắp một miếng cải trắng chấm một chút nước chấm ớt đưa vào miệng. Tuy rằng chỉ chấm một chút nhưng hương vị thật sự rất khác biệt!
Những người trên bàn cơm thay đổi thái độ khá nhanh, từ không dám ăn đến vội vã ăn ngon lành.
"Sao, vương gia có muốn thử không?" Lạc Tử Ninh đích thân gắp một miếng đậu hũ, thổi thổi giúp hắn, chấm gia vị rồi đưa lên miệng hắn.
Hoắc Lệnh Chi không ngờ anh lại tự tay đút mình nên có chút khó xử. Nếu là người khác, nhất định sẽ bị ánh mắt lạnh lùng của hắn trừng đến mức phải quỳ rạp xuống đất. Nhưng chỉ có Lạc Tử Ninh, hắn không thể nhẫn tâm trừng mắt, mà chỉ hơi cúi đầu xuống, cố gắng cắn một miếng.
"Thế nào, thế nào rồi?" Lạc Tử Ninh chờ mong hỏi hắn.
Lạc Tử Ninh đứng rất gần hắn, dưới ánh đèn, đôi mắt anh sáng ngời. Hoắc Lệnh Chi có thể cảm nhận được hơi ấm cơ thể anh đang ùa về phía mình, hắn vô thức ngả người ra sau: "Rất... rất đặc biệt."
"Đặc biệt nhỉ? Ta biết nó rất ngon mà, trực giác của ta rất chính xác. Vì vậy, lần đó ta đã mua mấy loại hạt giống từ chỗ Hồ thương đó, qua năm ta sẽ gieo trồng." Lạc Tử Ninh giơ tay chỉ về hướng hậu hoa viên: "Phu quân, năm sau ta muốn trồng rau trong hoa viên, không trồng hoa nữa được không?"
"Được." Hoắc Lệnh Chi lại lùi về phía sau. Hắn không biết vì sao, rất nhiều lần hắn luôn cảm thấy cơ thể Lạc Tử Ninh sẽ phát ra ánh sáng, một ánh sáng thánh khiết vô tận. Nhưng hắn là một người đã nhuốm chàm, trên tay dính đầy máu người, vô cùng dơ bẩn. Hắn thường xuyên cảm thấy bị ánh sáng trên người Lạc Tử Ninh làm chói mắt, cũng lo sợ mình sẽ kéo Lạc Tử Ninh xuống địa ngục, hắn không muốn làm như vậy.
...
Chử Lục đợi ở nhà từ đêm giao thừa ngày ba mươi đến tận mùng mười Tết. Hắn nghĩ, trong mười ngày này bọn họ đã sớm phải trở lại rồi chứ.
Kế hoạch của hắn ta là ăn cắp bí phương của đối phương. Nếu không trộm được, hắn sẽ mua mười vò rượu, muốn xem thử liệu mình có thể tự nghiên cứu ra bí phương của loại rượu này không.
Trước khi ông chủ Lý bán đấu giá, một vò rượu có giá khoảng năm trăm lượng bạc. Hắn ta sẽ đưa cho những người đó hai ngàn lượng bạc, đồng thời bảo bọn họ mua mười vò rượu của ông chủ Trình với giá hai trăm lượng một vò.
Ngoài việc mua rượu và trộm bí phương, hắn ta còn giao cho bọn họ một nhiệm vụ khác, đó là điều tra xem xưởng rượu của ông chủ Trình lớn đến mức nào và có thể sản xuất bao nhiêu rượu mỗi năm.
Nhưng thấy sắp đến ngày mười lăm tháng Giêng âm lịch mà vẫn không thấy bóng dáng mấy người này đâu, vậy chắc không phải đã xảy ra tai nạn ngoài ý muốn nào đó rồi chứ.
Hắn ta lòng nóng như lửa đốt, chờ đợi một thời gian. Hắn ta tự hỏi có phải mấy người này đã gặp cướp trên đường không.
Con đường đó thường xuyên có thổ phỉ lui tới. Nhưng bọn cướp cũng phải nghỉ ngơi trong dịp năm mới, bởi vậy hắn mới cố ý chọn thời điểm năm mới. Sao có thể xảy ra tai nạn ngoài ý muốn được cơ chứ?
Chử Lục thật sự ngồi không yên. Đến ngày mười lăm tháng Giêng, hắn ta vội vàng dẫn người đi tìm những người đó.
Bọn họ mất vài ngày để đến đó. Dọc đường đi không gặp bất kỳ tên cướp nào, chứ đừng nói đến bất kỳ dấu vết đánh nhau nào.
Sau khi vào thành, hắn ta không trực tiếp đi đến chỗ ông chủ Trình. Dù sao hắn ta cũng đã căn dặn những người đó giả dạng là người ông chủ Lý phái tới. Nếu hắn ta xông thẳng tới, chắc chắn thân phận của hắn ta sẽ bị vạch trần.
Đầu tiên, hắn ta sẽ đi tìm em vợ của tri phủ, Lâm Hắc Hổ.
Hai người bọn họ đã kết bái huynh đệ. Cứ hỏi Lâm Hắc Hổ, gã chắc chắn sẽ biết tình hình.
Hắn đến cửa với danh nghĩa đến thăm Lâm Hắc Hổ, mang theo rất nhiều quà cáp và rượu.
Lâm Hắc Hổ ngày thường luôn ức hiếp bá tánh nhưng lại rất có nghĩa khí với vị đại ca kết bái là Chử Lục này.
Hắn rất vui mừng khi thấy Chử Lục đến thăm mình, lập tức sai người chiêu đãi hắn rượu và đồ ăn ngon, đồng thời cũng gọi mấy kỹ nữ từ lầu xanh do gã mở đến hát vài khúc nhạc.
Chử Lục nghe thấy gã gọi người lấy rượu ngon liền cười nói: "Vì đệ có rượu ngon nên ta không lấy rượu mình mang tới ra làm đệ chê cười nữa."
"Huynh nói vậy là sao, ai mà không biết đại ca mở xưởng rượu. Lần trước huynh tặng cho đệ vò rượu ngon này, đệ còn chưa nỡ uống đâu." Sau khi Lâm Hắc Hổ nói xong liền sai người rót rượu cho bọn họ.
Chử Lục thấy thật sự là rượu do xưởng rượu của mình làm. Hắn ta nghi ngờ hỏi: "Ta nghe nói ở đây có ông chủ Trình mở xưởng rượu, rượu đó trong như nước lại còn rất thơm, thật sự giống như tên gọi của nó, rượu Quỳnh Tương."
"Cái gì mà "nghèo coi trọng" *? Đệ chưa từng nghe." Sau khi Lâm Hắc Hổ nghe lời miêu tả của hắn ta, gã nhìn rượu trong chén, cảm thấy rượu trong chén của mình không ngon lắm: "Đúng là đệ có nghe cái tên họ Trình kia sẽ mở xưởng rượu nhưng hắn ta còn chưa xây dựng xưởng rượu thì sao đệ có thể uống được loại rượu đó?"
"Còn chưa mở sao?" Chử Lục hỏi gã: "Nếu chưa mở thì ủ loại rượu này ở đâu chứ?"
"Thật đấy, không lừa huynh đâu, nền móng xưởng rượu còn chưa xây xong." Lâm Hắc Hổ nói.
"Ta đã uống nó." Chử Lục kể lại câu chuyện trước đó khiến Lâm Hắc Hổ kinh ngạc không ngậm được miệng: "Huynh đã uống rồi mà đệ còn chưa uống? Cái tên họ Trình này còn muốn buôn bán gì nữa sao? Để đệ tìm hắn ta hỏi cho ra nhẽ."
"Khoan đã, ta có chuyện muốn nói với đệ." Chử Lục nói cho Lâm Hắc Hổ biết kế hoạch của mình. Bởi vì hai người bọn họ đều có chung tam quan, cùng là kẻ xấu nên Lâm Hắc Hổ không cảm thấy có gì sai trái. Sau khi gã nghe lời Chử Lục nói, gã rất hiểu ý của Chử Lục.
"Lần trước đệ từng nghe tỷ phu nói muốn đoạt lấy bí phương của họ Trình kia rồi tự mình mở xưởng. Nhưng huynh ấy nói họ Trình biết nịnh bợ vương gia, nghe nói miếng đất kia cũng do vương gia ban cho. Cho nên chúng ta không tiện ra tay." Lâm Hắc Hổ đột nhiên nhớ tới chuyện này: "Mà cái tên vương gia kia là thứ chó má gì chứ, vừa nhìn là biết bị đày đi, vậy tại sao chúng ta phải sợ hắn ta?"
"Vương gia?" Chử Lục không ngờ ở đây lại có chuyện liên quan đến vương gia, hắn ta có chút sợ hãi.
"Không có gì đâu, tên vương gia chó má kia chỉ là đồ tàn phế. Vừa đến bên này liền tiếp kiến tỷ phu đệ, lại còn mang theo nam tức phụ đang bất mãn, hắn như vậy đệ tát một cái là chết tươi." Từ khi Lâm Hắc Hổ có tỷ phu là tri phủ, gã liền trở nên cao ngạo tự đại, cứ như cả tòa thành đều là của gã. Gã chính là hoàng đế của nơi này, muốn trị ai thì trị, cho dù là vương gia gã cũng chẳng thèm để vào mắt.
"Lão đệ ngươi đừng nói bừa, dù sao đó cũng là vương gia." Chử Lục lo lắng nói.
"Vương gia chó má đó chỉ có cái danh vương gia thôi. Lúc hắn tới còn mang theo mấy hạ nhân, nha hoàn kia xấu đến mức cho đệ làm người rửa chân đệ còn ghê tởm ghét bỏ. Hơn nữa hành lý trên xe ngựa hắn nhìn cũng rách nát. Đệ nghe tỷ phu nói hoàng thượng hận không thể giết hắn nhưng hoàng thượng sợ giết hắn sẽ bị đám người đọc sách bàn tán, thanh danh không tốt, cho nên mới đày hắn đến bên này chịu khổ. Thế thì đệ cần gì phải sợ hắn ta?" Lâm Hắc Hổ nói rồi giơ tay gọi vài người tới: "Các ngươi đi hỏi một chút, mấy người đại ca ta phái tới bị họ Trình kia đưa đi đâu rồi."
"Hai ta cứ ăn uống trước đã, chờ bọn họ về rồi nói tiếp." Lâm Hắc Hổ lệnh hai người xướng khúc đừng hát nữa, lại đây hầu hạ bọn họ.
Chử Lục nghe Lâm Hắc Hổ nói vậy cũng không còn lo lắng: "Sớm biết vậy ta đã không gọi người của mình tới mà trực tiếp nhờ lão đệ hỗ trợ thì tốt rồi. Đến lúc đó tiền lời cùng nhau chia."
"Hai ta là huynh đệ mà nói tiền làm gì chứ, chúng ta là huynh đệ sống chết có nhau. Của huynh là của đệ, của đệ là của huynh. Nào, uống rượu." Lâm Hắc Hổ cụng bát rượu với hắn ta, sau đó thống khoái uống một ngụm lớn.
Mãi đến trời tối, thuộc hạ của Lâm Hắc Hổ mới quay về: "Mấy ngày hôm trước đúng thật có bốn người tới nhà ông chủ Trình, chỉ là ngày hôm sau ông chủ Trình liền cáo trạng ba người với tri phủ, nói ba người kia là đạo tặc. Tri phủ đã giam giữ ba người kia rồi."
"Tỷ phu ta giam người sao? Ba người kia có nói với tỷ phu ta bọn họ là ai không?" Lâm Hắc Hổ hỏi.
"Chuyện này thì không biết được. Tri phủ nhốt bọn họ lại, mấy ngày nay nghiêm hình tra tấn, cũng không cho ăn cơm. Người đều đã chết trong nhà lao rồi." Người nọ nơm nớp lo sợ nói.
"Đã chết?" Lâm Hắc Hổ cau mày đập bàn: "Rốt cuộc họ Trình đưa cho tỷ phu bao nhiêu tiền mà lại khiến tỷ phu giết hết mấy người kia? Hơn nữa bốn người mà sao chỉ giam ba người?"
Thuộc hạ của Lâm Hắc Hổ nói: "Nghe nói khi ông chủ Trình phát hiện bốn người kia trộm cướp, thời điểm bắt bọn họ, một tên đã ngã chết lúc chạy trốn."
Chử Lục không nghĩ tới mọi chuyện sẽ biến thành như vậy. Sao ông chủ Trình lại phát hiện được chứ: "Lão đệ, đệ đừng kích động. Dựa theo tình huống hiện tại mà nói, Tri phủ đại nhân đã nhận đồ tốt từ họ Trình rồi. Ta nên đi thôi, lỡ bắt luôn cả ta thì sao, dù sao cũng là ta chỉ thị bọn chúng mà."
"Huynh ấy không thể bắt huynh đâu, huynh cũng không phải người ở đây. Đừng lo." Lâm Hắc Hổ vỗ bàn: "Bây giờ đệ sẽ tìm anh rể, tỷ phu, nhờ huynh ấy hỏi bí phương từ tên họ Trình. Sau đó chúng ta sẽ cùng nhau làm rượu. Huynh có kinh nghiệm làm rượu, đệ có quan hệ, chúng ta hãy hợp tác để đôi bên cùng có lợi."
"Kiếm được lời nhất định ta sẽ chia đôi với lão đệ." Chử Lục vừa nói vừa hưng phấn lấy một tấm ngân phiếu năm ngàn lượng và một tấm ngân phiếu mười vạn lượng trong tay áo ra: "Cái này là cho tri phủ đại nhân, cái này cho đệ. Chuyện này làm phiền đệ rồi."
"Huynh là đại ca ta nói gì mà làm phiền hay không làm phiền." Lâm Hắc Hổ lấy ngân phiếu cất vào tay áo mình: "Yên tâm đi, chuyện này cứ giao cho đệ."
Lâm Hắc Hổ mang theo người nồng nặc mùi rượu đi tìm tri phủ, đưa ngân phiếu cho tri phủ rồi kể hết mọi chuyện. Không ngờ lại bị tri phủ cho một bạt tai.
"Sao ta lại có một muội phu không biết nhìn xa trông rộng như ngươi chứ? Lấy chỉ có một vạn lượng ít ỏi, ngươi có biết sau này chúng ta riêng thu thuế thôi đã có thể kiếm được bao nhiêu tiền không? Một năm ba lăm vạn cũng là chuyện bình thường." Tri phủ từng uống loại rượu kia nên tuyệt đối tin tưởng.
"Ba lăm vạn một năm? Còn chỉ là tiền thuế, vậy họ Trình kia kiếm được bao nhiêu chứ?" Lâm Hắc Hổ không cảm thấy chỗ bị đánh đau chút nào, thò mặt lại gần nói với tỷ phu: "Chúng ta lấy bí phương của hắn sau đó tự mình làm. Nếu huynh cảm thấy sợ vị đại ca kia của ta ăn nhiều hơn thì cứ để huynh ấy chuyển tới đây, điều hành xưởng rượu của nhà chúng ta thôi. Huynh ấy có kỹ năng, tiền lời mỗi người một nửa, tiền chúng ta kiếm được hàng trăm ngàn một năm cũng không thành vấn đề."
"Không được." Nếu tri phủ không trúng độc thật sự đã dao động rồi. Nhưng có được chút tiền liền mất toi cái mạng thì thà không kiếm còn hơn.
"Sao lại không được chứ, là vì vương gia sao? Huynh sợ hắn đến mức đó à?" Lâm Hắc Hổ thầm nghĩ sao tỷ phu lại kinh sợ quá vậy chứ?
"Đó là vương gia, sau này đừng trêu chọc hắn." Tri phủ không dám nói chuyện trúng độc, sợ vương gia biết sẽ không cho gã ta thuốc giải.
"Sao không thể trêu chọc chứ? Hắn chỉ là một tên tàn phế, cho dù chúng ta có giết hắn thì đây là đất của chúng ta, tạo ra một cái chết ngoài ý muốn chẳng phải quá dễ dàng sao?" Lâm Hắc Hổ nói.
"Ngươi đừng xằng bậy! Ngươi nhanh chóng quay về thành, thành thật ở yên trong nhà cho ta, không được làm chuyện xằng bậy. Nếu không ta cũng không cứu được ngươi. Còn có cái tên gì mà nghĩa huynh của ngươi đó, nhanh chóng đuổi hắn đi mà làm người." Tri phủ thầm nghĩ, vương gia mà chết thì hắn còn có thể sống sao?
Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Chử Lục và Lâm Hắc Hổ có quan hệ, Lâm Hắc Hổ lại là em vợ gã ta. Lỡ như vương gia cho rằng bọn họ có quan hệ, vương gia vừa giận liền giết gã ta thì xong luôn.
Vẻ mặt Lâm Hắc Hổ không vui rời khỏi phủ tri phủ, lòng thầm nghĩ sao tỷ phu nhát gan vậy. Huynh không cho ta đi, ta càng muốn đi gặp cái tên vương gia kia. Đến lúc đó ta thật sự giết luôn người, chẳng phải tỷ phu sẽ vội vàng đến nịnh bợ ta sao?
...
Trong khoảng thời gian này, Lạc Tử Ninh toàn bị tiếng nước chảy làm cho bừng tỉnh. Lúc đầu anh còn tưởng trời mưa, đẩy cửa ra nhìn lên thì thấy bầu trời quang đãng. Nhưng trên mái hiên lại có vài tảng băng trong vắt, đó là những tảng băng do tuyết đọng đang dần tan chảy xuống.
Anh giơ tay bẻ một tảng: "Mùa xuân thật sự tới rồi."
Anh quay người hỏi Hoắc Lệnh Chi: "Vương gia có muốn chúng ta ra ngoài đi dạo một chút không? Ta dẫn huynh đi xem lò gạch và xưởng rượu của chúng ta."
"Không phải chưa khởi công sao?" Hoắc Lệnh Chi đẩy xe lăn tới cửa, thấy tiểu vương phi của hắn đang nghịch nhũ băng, y hệt một đứa nhỏ nghịch ngợm.
"Thì chưa khởi công mới đưa huynh đi xem chứ, để huynh nhìn xem dáng vẻ tồi tàn hiện tại." Lạc Tử Ninh ném nhũ băng trong tay ra xa, chà xát hai bàn tay đông lạnh đỏ ửng: "Chứng kiến quá trình từ không đến có nhất định rất thú vị."