40. Chương 40

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lạc Tử Ninh lấy ra áo choàng, giày và găng tay mới mà y đã làm trước Tết. Đây là những món đồ y đặc biệt chuẩn bị cho Hoắc Lệnh Chi dịp năm mới, chẳng qua gần đây không có việc phải ra ngoài nên hắn chưa có cơ hội mặc.
Cảm giác khoác lên vẻ ngoài của một nam chính thật thú vị. Với dung mạo của Hoắc Lệnh Chi, nếu đặt vào làng giải trí hiện đại, chỉ cần nhan sắc thôi chắc chắn hắn sẽ trở thành diễn viên hàng đầu hoặc siêu mẫu quốc tế. Còn những người bình thường như y thì chắc chắn không có cơ hội tiếp xúc với những người sở hữu nhan sắc tuyệt vời đến vậy.
Lạc Tử Ninh buộc dây áo choàng cho hắn, y hài lòng gật đầu. Với vẻ ngoài điển trai như thế này, nếu đi đóng quảng cáo thì cát-xê chắc chắn phải từ một trăm vạn trở lên. Y thực sự rất muốn đưa Hoắc Lệnh Chi về nhà, rồi đẩy hắn vào làng giải trí để hắn kiếm tiền về cho mình.
Trong lòng, Lạc Tử Ninh thầm tự cười vì đôi mắt bị tiền tài làm mờ đi: "Phu quân thấy sao, mặc có thoải mái không?"
"Ừ." Hoắc Lệnh Chi cúi đầu nhìn, phát hiện đôi giày của Lạc Tử Ninh có kiểu dáng giống hệt giày của hắn, găng tay và áo choàng cũng vậy.
Quần áo bọn họ đang mặc đều là đồ mang theo từ trước, chỉ có áo choàng, giày và găng tay là mới được làm gần đây.
"Sao bổn vương cứ cảm thấy việc ra ngoài đi dạo là giả, còn việc ngươi muốn ta đi giày mới là thật?" Hoắc Lệnh Chi hỏi đùa.
Lạc Tử Ninh cười ngây ngô nói: "Đôi giày và găng tay này được làm từ da cừu chúng ta ăn trong dịp Tết đấy. Chúng ta ăn thịt còn mặc da của chúng, thật sự đúng là những kẻ xấu xa."
"Ta biết rồi, sau này trong phủ không ăn thịt cừu nữa." Hoắc Lệnh Chi nói.
"Khó mà làm được, cừu con đáng yêu như vậy, làm sao có thể không ăn thịt cừu chứ!" Lạc Tử Ninh dùng ngón tay đếm: "Thịt cừu có thể ăn được, da có thể dùng làm giày, lông có thể dùng làm áo len, cừu con thật đáng yêu!"
Hoắc Lệnh Chi: "..."
"Đi thôi." Lạc Tử Ninh đẩy hắn ra cửa, rồi dẫn theo mười đứa nhỏ.
Bọn trẻ ăn mặc gọn gàng, trong tay cầm gậy gộc mà Trần Đại đã làm cho chúng.
Thật ra lúc đầu Lạc Tử Ninh muốn bọn chúng cầm đao để trông uy nghiêm hơn, để khi người khác thấy đao trong tay bọn nhỏ thì không dám tới gần.
Nhưng Hoắc Lệnh Chi nói không có nhiều vũ khí như vậy, cho nên chỉ có thể tạm cầm gậy gộc thôi.
Nhưng mấy đứa nhỏ này lớn rất nhanh, việc làm hộ vệ cũng vậy, chúng xếp hàng hai bên xe ngựa, trông rất phô trương.
Lạc Tử Ninh rất hài lòng: "Coi như ta mang theo hộ vệ lúc ra ngoài."
Đầu tiên bọn họ đến lò gạch, còn chưa xuống xe đã thấy bên trong lẫn bên ngoài lò gạch đều chật kín người.
Mấy ngày nay Trần Nhị luôn bận rộn tuyển dụng công nhân cho lò gạch. Y đã dặn Trần Nhị là tuyển bao nhiêu cũng được, nhưng phải tuân thủ nghiêm ngặt các yêu cầu và phải là người có thể làm việc.
Hắn vốn tưởng trong thành không có nhiều người, nhiều nhất cũng chỉ tuyển được khoảng một trăm người, hai ngày nữa là có thể hoàn thành công việc. Nhưng không ngờ hôm nay lại bị chặn ngay ngoài cửa, hắn vốn không tài nào chen vào được.
Lão xưởng trưởng đưa con cháu mình đến đó để duy trì trật tự và hướng dẫn mọi người xếp hàng, nhưng những người này cứ không ngừng chen vào vì sợ không tới lượt mình.
Lạc Tử Ninh vẫn có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng hô to của bọn họ: "Hôm qua ta không thể chen vào, hôm nay ta nhất định phải đi vào!"
"Đã tuyển bốn ngày rồi, ta còn nghe nói mấy ngày trước đã tuyển được hơn hai trăm người. Nếu hôm nay không thể chen vào e rằng sẽ không còn cơ hội!"
"Tìm đâu ra công việc năm văn tiền chứ, hơn nữa còn là lò gạch của vương phủ, có Vương gia che chở chúng ta, chúng ta sẽ không còn sợ tên cẩu tri phủ kia nữa!"
Sau khi người kia nói xong, mọi người càng chen chúc mạnh hơn, thậm chí còn thấy mấy chiếc giày rơi vương vãi trên mặt đất.
Lạc Tử Ninh biết người ở đây nhất định rất hận tri phủ, nhưng y không ngờ bọn họ lại dám hô to "cẩu tri phủ" trên đường. Người dân thời cổ đại này thật sự rất to gan.
Y nói với Hoắc Lệnh Chi: "Trước tiên phu quân cứ ở trong xe ngựa một lát, ta ra duy trì trật tự."
Nói xong, y liền nhảy xuống xe, đi vòng ra cửa sau rồi vào. Khi y bước vào, căn phòng đã chật kín người. Mà Trần Nhị đang tuyển dụng công nhân đã bị đám đông chen lấn bao vây kín mít.
"Trần Nhị!" Lạc Tử Ninh còn chưa đi tới được cửa phòng, y chỉ có thể đứng ngoài cửa sổ mà gọi hắn.
Trần Nhị nghe được giọng Lạc Tử Ninh trong đám đông ồn ào. Hắn đứng dậy nhìn xung quanh, thấy Lạc Tử Ninh đang đứng ngoài cửa sổ. Hắn muốn chen ra nhưng không thể được: "Chủ tử, ta không thể ra ngoài, sao người lại tới đây?"
Lạc Tử Ninh: "Để bọn họ ra ngoài xếp hàng lần nữa đi, ai không xếp hàng thì loại."
"Vâng." Trần Nhị lạnh lùng nhìn mấy người trước mặt nói: "Đều đi ra ngoài xếp hàng trước cửa đi."
"Xếp hàng là sao? Rốt cuộc các ngươi cần bao nhiêu người nữa? Ta ra ngoài rồi sẽ không bị đuổi đi luôn chứ? Hôm nay có hàng trăm người tới kia mà!" Một nam nhân nóng nảy hét lên.
Dù sao tất cả họ đều đã chạy đến chờ từ trước bình minh, ngay khi cửa vừa mở ra liền chen vào. Bây giờ lại kêu tất cả họ ra ngoài thì ai mà vui vẻ cho được.
"Chỉ cần đáp ứng quy định, cứ đạt yêu cầu thì nhận bấy nhiêu, chắc chắn không lừa các ngươi." Trần Nhị vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc như vậy, bắt chước vẻ mặt lạnh lùng thường ngày của Vương gia khi nhìn bọn họ, quả thực đã thành công trấn áp những người này.
Lạc Tử Ninh ngoài cửa sổ nói với Trần Nhị: "Ngươi để bọn họ ra ngoài, đứng thành hàng từng người một. Ai không chịu đứng xếp hàng mà gây chuyện thì cả người nhà và hắn đều có thể rời đi, chúng ta không cần loại người khó quản lý như vậy."
Khi những người bên trong lẫn bên ngoài phòng nghe được lời này, tất cả đều quay sang nhìn Lạc Tử Ninh đang đứng ngoài cửa sổ, một thư sinh anh tuấn.
Bọn họ biết Trần Nhị là quản sự của lò gạch này. Khi ở phủ, Trần Nhị luôn giả vờ ngoan ngoãn trước mặt Lạc Tử Ninh, nhưng trước mặt người ngoài lại rất có khí phách. Những người này đều rất sợ Trần Nhị. Bây giờ bọn họ thấy Trần Nhị gọi thư sinh anh tuấn là chủ tử, thư sinh đó lại còn mặc đồ quý giá, chẳng lẽ thư sinh kia chính là Vương gia?
Đây là lò gạch của vương phủ, muốn ai tới làm thì chẳng phải cần có sự chấp thuận của Vương gia sao? Thế là bọn họ nhanh chóng lui ra ngoài, sốt sắng đứng ở cửa. Thấy Lạc Tử Ninh đi qua liền vội vàng nhường đường cho y.
Sau khi Lạc Tử Ninh đi vào, Trần Nhị vội vàng đưa ghế cho y, lau sạch rồi mới mời y ngồi.
Sau khi Lạc Tử Ninh ngồi xuống liền nhìn cuốn sổ trên bàn, y bảo Trần Nhị ghi tên, địa chỉ và các thông tin cơ bản khác của mọi người.
Trần Nhị làm đúng những gì y dặn, chữ viết gọn gàng: "Được lắm, chữ viết rất đẹp. Một ngày có thể viết được bao nhiêu người?"
"Nhiều nhất là bảy mươi, tám mươi." Trần Nhị xoa xoa cổ tay đau nhức, trong lòng thầm than mấy ngày qua hắn ta mệt muốn chết rồi. Hắn là người duy nhất biết viết trong toàn cái lò gạch này, tất cả mọi thứ hắn đều phải tự mình viết, thế nhưng nhóm người này rất ồn ào, tiếng ồn ào khiến hắn vô cùng đau đầu.
"Hôm nay tuyển năm mươi người trước." Lạc Tử Ninh cũng nhìn ra hắn đang cố hết sức.
"Năm mươi?" Người ngoài cửa nóng nảy, bọn họ không chỉ có năm mươi người mà đại khái là khoảng ba trăm người cơ.
"Đừng làm ầm ĩ nữa." Lạc Tử Ninh gọi mấy đứa con trai của lão xưởng trưởng đến: "Trước tiên cho bọn họ xếp hàng đã, đếm ra năm mươi người. Số còn lại thì phát phiếu số. Ngày mai cầm phiếu số tới đây tiếp tục xếp hàng, mỗi ngày năm mươi người, không được phép đến trước, cũng không được phép đến muộn."
Mấy người ngoài cửa nghe thấy lời này, tất cả đều muốn chen lên phía trước nhưng bọn họ không dám.
"Phiếu số? Chúng ta đâu có phiếu số đâu?" Trần Nhị nhỏ giọng hỏi Lạc Tử Ninh.
"Không phải là có rồi à." Lạc Tử Ninh cầm một xấp giấy bắt đầu cắt.
Trần Nhị rất đau lòng, trong lòng thầm than, mặc dù giấy này không phải giấy tốt, nhưng nếu cắt ra đưa cho mấy người đó thì vẫn hơi lãng phí. Trần Nhị nhịn không được nhắc nhở y: "Chủ tử, ở đây không có cửa hàng bán giấy, đây toàn là đồ mấy ông chủ mang đến cho chúng ta lúc trước Tết."
"Không có cửa hàng bán giấy? Cũng không có nhà máy sản xuất giấy?" Ánh mắt Lạc Tử Ninh hào hứng sáng lên: "Được, sẽ sắp xếp chuyện nhà máy sản xuất giấy."
Trần Nhị: "Cái gì?"
Trần Nhị biết ngân sách trong phủ. Trong phủ tổng cộng có năm ngàn lượng, còn phải duy trì chi tiêu hằng ngày. Xưởng rượu còn chưa mở, cũng đã bỏ ra rất nhiều tiền để tuyển dụng công nhân cho lò gạch rồi. Nếu bây giờ còn mở thêm nhà máy sản xuất giấy thì chẳng phải bọn họ sẽ uống gió Tây Bắc mà sống sao?
"Ngươi nhìn ta như vậy làm gì? Không phải mở bây giờ đâu." Lạc Tử Ninh bắt đầu viết số lên giấy, y thuận tay viết nó thành chữ số Ả Rập, viết mấy tờ mới nhận ra có chuyện gì đó không ổn, thế là viết thêm các chữ Hán bên cạnh.
Tuy nhiên điều này đã khai mở một suy nghĩ khác trong y: mấy con số Ả Rập viết trên mỗi mảnh giấy có thể coi như tem chống hàng giả.
Y vùi đầu viết số, còn mấy đứa con trai của lão xưởng trưởng giúp duy trì trật tự và phát phiếu. Sau khi phát phiếu liền cho số người còn lại rời đi trước. Loạt chuyện này trôi qua gần một canh giờ.
Y chợt nhớ ra mình còn có việc phải làm: "Thôi xong rồi, ta quên Vương gia ở cửa rồi!"
Y vội vàng đứng dậy muốn đi ra ngoài tìm Vương gia, nhưng lại thấy Trần bá đẩy Hoắc Lệnh Chi vào.
Vừa rồi có quá nhiều người, Hoắc Lệnh Chi không xuống xe mà hắn ngồi trên xe ngựa quan sát hồi lâu.
Hắn nhìn thấy ban đầu đám người lộn xộn, có người cãi nhau, có người chửi bới, còn có đánh nhau, ném giày, nắm tóc lung tung, cảm giác như có thể xảy ra bạo loạn bất cứ lúc nào.
Chỉ là Lạc Tử Ninh mới đi vào một lúc đã sắp xếp trật tự được cảnh tượng hỗn loạn này. Nếu không tận mắt chứng kiến, Hoắc Lệnh Chi khó có thể liên tưởng người có năng lực làm việc cực mạnh này với Lạc Tử Ninh hoạt bát như đứa nhỏ, có khi còn thích làm loạn ở nhà.
Chỉ còn lại năm mươi người, sau khi xếp thành một hàng dài, con đường liền trở nên rộng mở. Hoắc Lệnh Chi nhờ Trần bá giúp mình xuống xe, hắn muốn đi vào xem thử.
Khi đến cổng lò gạch, hắn thấy tấm biển ở cửa lò gạch. Trên bảng hiệu có rất nhiều chữ, nhưng tóm tắt lại đơn giản là: đây là địa bàn của vương phủ, ai dám tới quấy rối giết không tha.
Hoắc Lệnh Chi lại đi vào trong. Những người trong sân đang xếp hàng, bọn họ không dám lên tiếng vì sợ làm phiền Lạc Tử Ninh, rồi Lạc Tử Ninh sẽ đuổi bọn họ đi.
Lúc vào phòng thì thấy trong phòng có hai cái bàn, Trần Nhị và Lạc Tử Ninh mỗi người ngồi ở một bàn. Lúc Lạc Tử Ninh chuẩn bị đứng dậy ra ngoài tìm hắn, hắn liền giơ tay ra hiệu cho Lạc Tử Ninh ngồi xuống tiếp tục công việc đang dang dở.
"Ta xong việc rồi, ta sẽ dẫn huynh đi dạo chút." Lạc Tử Ninh sợ hắn ngồi cùng y ở đây sẽ chán.
"Dù sao không có gì làm, ta thật sự muốn ngồi nhìn xem ngươi đang làm gì, dù sao đây cũng là một chuyện vui." Hoắc Lệnh Chi nói.
"Không ngờ ở đây lại bận rộn và lộn xộn như vậy. Ta còn nghĩ hôm nay sẽ đưa huynh đến lò gạch dạo một vòng, sau đó đến xưởng rượu. Nhưng bây giờ ta thấy một mình Trần Nhị căn bản không lo hết được quá nhiều việc. Nếu không, giờ ta ở lại giúp hắn một lúc, lát nữa đưa huynh đi dạo được không?" Lạc Tử Ninh hỏi hắn.
"Hiện tại thứ mà ta không thiếu nhất là thời gian, ngày khác quay lại cũng được." Hoắc Lệnh Chi nói.
"Vậy cũng được." Lạc Tử Ninh nói xong liền ngồi xuống giúp Trần Nhị viết sổ sách.
...
Lâm Hắc Hổ nghe nói lò gạch đang tuyển người, còn nghĩ hôm nay sẽ đi gây rối. Nhất định Vương gia không dám đụng đến gã. Giờ gã sẽ hùng hổ xuất hiện rồi dùng sự thật chứng minh Vương gia là một tên vô dụng hèn nhát, tỷ phu cũng không cần phải sợ Vương gia trả thù như vậy.