Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Chương 41: Một kiếm đoạt mạng
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Hắc Hổ dẫn một đám người đến lò gạch. Chử Lục cũng đi theo nhưng không vào cùng gã mà ở lại trong xe ngựa chờ. Hắn ta muốn hưởng lợi nhưng không muốn mạo hiểm cùng gã.
Nếu vương gia thật sự là một tên phế vật như lời Lâm Hắc Hổ nói, hắn ta sẽ cùng gã hưởng thụ thành quả chiến thắng. Nếu vương gia không phải phế vật, hắn ta cũng có thể là người đầu tiên chạy thoát.
Mấy ngày nay, Chử Lục không ngừng rót vào tai Lâm Hắc Hổ rằng người ngoài nghề dù có lấy được bí phương cũng không ủ ra rượu được, tốt nhất là bọn họ nên phối hợp với nhau.
Hắn ta có thể chuyển xưởng rượu qua đây, đến lúc đó bọn họ chia bốn sáu cũng được, nói không chừng một năm kiếm được hàng chục triệu lượng. Loại rượu này là độc nhất vô nhị, một năm có thể bán được hàng chục triệu vò. Hơn nữa, nếu bọn họ cướp được, nói không chừng các quan lớn trong kinh thành vì có rượu mà đến nịnh bợ bọn họ ngay.
Lâm Hắc Hổ choáng váng khi nghe đến con số hàng chục triệu lượng mỗi năm. Chuyện này nhất định phải làm!
Khi Lâm Hắc Hổ và tùy tùng đi đến cổng lò gạch, thấy rất nhiều người xếp hàng, gã không khỏi cau mày: “Một đám người lười biếng, cho các ngươi đi làm việc cho ta thì không chịu, giờ lại chạy đến đây, đúng là đám tiện nhân.”
Những người đó thấy Lâm Hắc Hổ đều bị dọa sợ tới mức chân mềm nhũn.
Bọn họ đều từng bị Lâm Hắc Hổ hà hiếp, sao dám đến chỗ Lâm Hắc Hổ làm việc. Nếu không làm việc thì sẽ bị lột một lớp da, đi làm không khác gì bị bóc lột đến tận xương tủy.
Khi mấy đứa con trai lão xưởng trưởng thấy Lâm Hắc Hổ, nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng lại trỗi dậy. Bọn họ vội vàng thúc giục những người đang xếp hàng ngoài sân vào trong rồi đóng cửa lại, không cho Lâm Hắc Hổ vào.
Mọi người vội vàng bước vào trong, dù sao bọn họ cũng đã nhận được số rồi, không sợ người khác tranh mất chỗ.
Mọi người chạy vào sân với tốc độ cực nhanh, con trai của lão xưởng trưởng lập tức đóng cửa lại. Chỉ là cánh cổng khá nặng, dù hắn ta có nhanh tay đến mấy cũng không kịp.
Lâm Hắc Hổ thong thả đi tới. Khi cánh cửa vẫn còn khe hở chưa đóng kín, gã đã rút dao chém về phía những người đang ở khe cửa.
Con trai lão xưởng trưởng vội vàng lùi lại, suýt chút nữa đã mất mạng.
Cửa bị Lâm Hắc Hổ đá mở. Gã mỉm cười nhìn đám người đang run rẩy bên trong, sau đó quay đầu liếc nhìn tấm biển treo ở cửa. Gã không biết chữ nên sai thuộc hạ đọc tấm biển, nghe xong liền phá ra cười lớn.
Gã quay đầu nhìn đám người đang run rẩy khiếp sợ: “Các ngươi thật sự tin vương gia có thể bảo vệ các ngươi ư? Từ khi nào mà các ngươi trở nên ngây thơ như vậy chứ? Sao phản ứng đầu tiên khi thấy ta tới lại là bảo các ngươi trốn vào rồi đóng cửa lại, thay vì xông ra giết ta? Ta đứng ở đây này, tới giết ta đi.”
Dứt lời, gã giơ tay lên chém đôi tấm bảng gỗ. Những người bên trong run rẩy nhìn tấm biển mang lại cho họ cảm giác an toàn bị chém làm đôi, tựa như chính họ cũng bị Lâm Hắc Hổ xé toạc.
Bọn họ bắt đầu hối hận. Rõ ràng đã bị Lâm Hắc Hổ và tri phủ hà hiếp lâu như vậy, chắc chắn biết Lâm Hắc Hổ lợi hại thế nào, sao bọn họ vẫn ngu ngốc bị người vương phủ dăm ba lời dụ dỗ? Vương gia mà tới nơi nghèo nàn của bọn họ thì làm gì có chuyện lợi hại, có lẽ chính vương gia còn khó bảo vệ mình, chứ nói gì bảo vệ bọn họ?
Thấy dáng vẻ kiêu căng của Lâm Hắc Hổ, bọn họ hoàn toàn tuyệt vọng, cũng mất niềm tin vào vương phủ. Cái gì mà vương gia, trước mặt Lâm Hắc Hổ cũng chỉ giống bọn họ thôi, thậm chí còn chẳng bằng một cọng rơm. Có người còn lén lút xé nát phiếu số trên tay, vứt xuống đất rồi giẫm đạp lên.
Trong lòng mấy người ném phiếu số vô cùng phẫn nộ, còn cảm thấy vương gia lừa gạt bọn họ còn đáng ghét hơn cả Lâm Hắc Hổ.
Lạc Tử Ninh đang ghi chép bên trong, ngẩng đầu nhìn lướt qua bên ngoài: “Sao bên ngoài không còn ai xếp hàng nữa? Ta đi xem sao.”
Y đứng dậy, quay đầu nhìn thoáng qua Hoắc Lệnh Chi, tiện miệng nói một câu: “Vương gia đừng sợ, đây chỉ là chuyện nhỏ, thần sẽ giải quyết nhanh chóng.”
Nói xong liền rẽ đám người ra ngoài. Hoắc Lệnh Chi sững sờ một lát. Chưa từng có ai bảo hắn đừng sợ, ngay cả phụ hoàng mẫu hậu cũng chưa từng nói những lời như vậy với hắn.
Từ khi còn nhỏ, hắn vẫn luôn là chỗ dựa cho người khác, nhưng Lạc Tử Ninh lại muốn làm chỗ dựa của hắn. Người này quả thật rất đặc biệt.
...
Sau khi Lạc Tử Ninh đẩy cửa phòng đi ra ngoài, phát hiện mặc dù bên ngoài đám đông hỗn loạn nhưng lại vô cùng yên tĩnh, tựa như không ai dám lên tiếng. Chẳng lẽ ban ngày ban mặt lại gặp chuyện quỷ quái gì thế này?
Khi mọi người thấy y, bọn họ cũng nhường đường cho y, muốn xem y sẽ giải quyết Lâm Hắc Hổ thế nào. Nếu y không giải quyết được thì nên chạy càng sớm càng tốt.
Y cau mày đi ra ngoài. Người trong sân đều lẳng lặng đánh giá y. Mấy người đó còn tưởng y là vương gia.
Mặc dù Lạc Tử Ninh là nam nhân, vóc dáng cũng không thấp, nhưng trên người luôn có khí chất thư sinh. Mà khi mọi người đều đang khó khăn kiếm miếng cơm manh áo, bọn họ hay coi thường người đọc sách, cảm thấy người đọc sách đều yếu ớt, mong manh.
Một người yếu ớt như vậy sao có thể đánh bại Lâm Hắc Hổ, có khi vừa ra đã bị Lâm Hắc Hổ chém làm đôi ngay lập tức.
Một người trẻ tuổi tốt bụng lén kéo tay áo y khi y đi ngang qua, thì thầm nhắc nhở: “Vương gia đừng ra ngoài, Lâm Hắc Hổ đang ở bên ngoài, nguy hiểm.”
Lạc Tử Ninh nhớ ra cái tên Lâm Hắc Hổ, tên ác bá cường hào khét tiếng này. Nhưng người này là em vợ của tri phủ. Đến tri phủ còn bị họ tùy ý sai khiến, thì cần gì phải sợ tên em vợ tri phủ này?
Vả lại, họ có nhiều người như vậy, chẳng lẽ Lâm Hắc Hổ thật sự dám đánh hay giết y trước mặt bao nhiêu người?
Suy nghĩ của y vẫn mang tư duy của người hiện đại, hoàn toàn không quá nhạy cảm với sự nguy hiểm sắp tới.
Y xuyên qua đám người đi tới cổng lớn, thấy Lâm Hắc Hổ và hơn mười tên thuộc hạ đang đứng ở cửa, ngẩng đầu dùng lỗ mũi nhìn người, trưng ra vẻ cao cao tại thượng.
Hôm nay Lâm Hắc Hổ đến đây muốn ra oai thị uy cho mọi người biết gã vẫn là lão đại của tòa thành này. Vương gia là cái thá gì, cho dù là rồng thì cũng phải nằm xuống. Dám ra ngoài gã sẽ chém một đao, nhưng không ngờ Lạc Tử Ninh cũng ở đây.
Gã nhìn Lạc Tử Ninh từ trên xuống dưới với ánh mắt thô tục và dâm đãng: “Đây không phải là Vương phi sao, sao không ở nhà hầu hạ phu quân mà lại chạy ra ngoài làm gì? Gương mặt xinh đẹp vậy, đừng để bị người khác cướp đi đùa giỡn rồi lại đòi sống đòi chết, muốn thắt cổ.”
“Nói không chừng Vương phi chỉ muốn khiến người ta trêu chọc, nếu không sao có thể mặc đẹp như vậy.” Một tên tay sai của Lâm Hắc Hổ cười nói.
“Đúng vậy, đến lò gạch để tuyển công nhân mà còn ăn mặc đẹp như vậy, không phải là muốn tìm vài nam nhân cường tráng trong đám lao động này để mua vui đấy chứ?”
Thuộc hạ Lâm Hắc Hổ buông một loạt lời chế giễu, thậm chí còn nói: “Những người đó toàn là hạng gầy yếu, không mạnh mẽ như mấy ca ca đây đâu. Chi bằng chơi với chúng ta đi, chúng ta không chê ngươi là nam nhân đã gả cho người ta đâu.”
Bọn họ lại cười ha ha, tiếng cười đó vừa chế giễu vừa ác ý, khiến Lạc Tử Ninh cảm thấy mình như một cô gái nhà lành đang bị quấy rối.
Trước đây y từng nghe một câu nói nếu một người đàn ông đặt mình vào vị trí của một người phụ nữ, anh ta sẽ hiểu được cảm giác của phụ nữ.
Bây giờ cuối cùng y cũng hiểu ý nghĩa của câu này. Mặc dù y là đàn ông nhưng y đã trở thành Vương phi. Làm Vương phi thì nhiệm vụ duy nhất của y là chăm sóc vương gia, y không thể mở lò gạch cũng không thể làm ăn. Hơn nữa, đám lưu manh này còn làm nhục y qua ngoại hình, nghĩ y mặc quần áo mới và đi đôi giày mới chỉ để quyến rũ đàn ông, đã vậy còn trơ trẽn nói những lời tục tĩu vô liêm sỉ với y.
Khi mọi người đứng trong sân nghe thấy điều này, vẻ mặt lập tức sửng sốt. Hóa ra người ở cửa không phải vương gia mà là Vương phi?
Vương gia thật sự cưới nam thê sao? Đây là trường hợp duy nhất trong cả nước!
Trong lòng một vài người càng thêm bồn chồn. Vương phi luôn bận rộn lo toan cho cái lò gạch này, vừa rồi bọn họ gọi Lạc Tử Ninh là vương gia mà y cũng không đính chính. Chắc y không phải là đang giả danh vương gia để tự mình mở lò gạch đấy chứ? Thật ra vương gia hoàn toàn không biết gì, và cũng sẽ không có ai trong vương phủ bảo vệ bọn họ, đúng không?
Vương phi này cũng thật quá đáng, sao có thể vô liêm sỉ như vậy? Chẳng lẽ y thật sự đến đây để tìm một nam nhân cường tráng mua vui sao? Nếu không, sao khi tuyển dụng công nhân, y lại chỉ yêu cầu nam nhân trẻ tuổi, mạnh mẽ, sợ là y sẽ coi thường người lớn tuổi nhỉ?
Lại có thêm một số người vò nát tờ phiếu, ném xuống đất. Bọn họ đường đường chính chính làm việc, không muốn bị Vương phi đùa bỡn đâu!
Bọn họ không thích nam nhân, cảm thấy Lạc Tử Ninh thèm muốn thân thể mình thật ghê tởm! Lâm Hắc Hổ chỉ là cướp khuê nữ nhà họ rồi bán đi, nhưng Vương phi lại muốn bọn họ bán thân. Bán khuê nữ và vợ cũng không sao, nhưng bán thân là một sự sỉ nhục lớn.
Sắc mặt Lạc Tử Ninh tối sầm. Y đang định nói gì đó để phản bác lời Lâm Hắc Hổ thì nghe thấy tiếng xe lăn chuyển động phía sau. Y quay đầu lại, phát hiện Hoắc Lệnh Chi đã đi ra.
Hoắc Lệnh Chi di chuyển xe lăn tới bên cạnh Lạc Tử Ninh, ngoắc ngón tay với Lạc Tử Ninh. Lạc Tử Ninh vốn tưởng hắn định nói gì đó với mình, liền nghiêng người cúi xuống muốn nghe. Nhưng một bàn tay to ấm áp chợt đè sau gáy y, sau đó mặt y dán sát vào lồng ngực Hoắc Lệnh Chi.
Phản ứng đầu tiên của Lạc Tử Ninh là: đã đến lúc nào rồi mà huynh còn muốn thể hiện ân ái? Giải quyết chuyện này trước đã chứ!
Sau đó, y nghe thấy tiếng 'lộp bộp' như một quả bóng lăn qua y, rồi đám đông thở hổn hển hoặc la hét đầy sợ hãi.
Hoắc Lệnh Chi xuất kiếm rồi lại thu kiếm về thật nhanh. Trước khi mọi người kịp nhìn rõ, đầu Lâm Hắc Hổ đã lìa khỏi cổ.
Đầu Lâm Hắc Hổ lăn xuống đất, trên gương mặt hắn vẫn còn vẻ không thể tin được trước khi chết. Dường như cơ thể hắn chưa kịp phản ứng khi không còn đầu, vẫn duy trì tư thế đứng như cũ.
Mấy tên thuộc hạ phía sau hắn đều bị dọa choáng váng, người trong sân cũng ngây ngốc, tất cả đều cứng đờ không dám nhúc nhích, thậm chí còn quên cả thở, dường như chỉ cần cử động một chút thôi cũng sẽ mất mạng.
Chết rồi!
Lâm Hắc Hổ vậy mà lại chết rồi! Lâm Hắc Hổ thật sự chết rồi!
Vương gia ra tay không chút do dự! Biểu cảm trên mặt hắn không hề thay đổi, giết người mà chỉ như đang ăn cơm uống nước, một nhát kiếm trực tiếp khiến đầu Lâm Hắc Hổ lìa khỏi cổ!
Cho dù Lâm Hắc Hổ thường hoành hành ngang ngược, hắn cũng không giết người gọn gàng, dứt khoát như vậy. Hắn thường từ từ tra tấn, hành hạ người ta đến chết hoặc ép người ta chết trong tuyệt vọng.
Nhưng Vương gia lại nhanh gọn, chuẩn xác, tàn nhẫn, một kiếm đoạt mạng, giết chết tên Lâm Hắc Hổ đã hành hạ bọn họ đến sống không bằng chết.
Hóa ra một người chết đi lại dễ dàng như vậy sao? Bọn họ đã từng sợ hãi đến mức chỉ nhắc tên thôi cũng không khỏi run rẩy, liệu họ cũng sẽ bị Vương gia giết dễ dàng như vậy? Dường như đám người trong sân đang nằm mơ, mơ một giấc mơ sung sướng.
Giờ phút này, Hoắc Lệnh Chi chính là vị thần trong mộng của bọn họ, là vị thần đã giúp bọn họ thoát khỏi biển khổ.