Chương 6

Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Nhị trở về báo rằng đã tìm được thợ thủ công có thể làm lò sưởi: “Nô tài ăn nói vụng về, không biết chủ tử muốn loại lò sưởi như thế nào.”
Lạc Tử Ninh cùng hắn đến chỗ thợ thủ công, người thợ thấy một thư sinh tuấn tú như vậy liền vô cùng căng thẳng, không ngừng dùng tạp dề lau tay, ngay cả một lời cũng không dám nói.
Lạc Tử Ninh đưa bản vẽ lò sưởi cho ông ta: “Cứ làm theo mẫu này là được.”
Thợ thủ công thấy tờ giấy trên tay chàng trắng như tuyết, đâu dám giơ tay lên nhận, ông ta sợ đôi bàn tay thô ráp của mình sẽ làm hỏng tờ giấy của chàng.
Trần bá và Trần Nhị thấy vậy cũng rất ngạc nhiên, trước kia khi còn ở kinh thành, họ đã từng thấy vô số loại giấy tốt, nhưng ngay cả vậy, họ cũng chưa từng thấy một tờ giấy nào trắng đến thế. Chỉ riêng điều này cũng đủ để thấy tài sản của vương phi trước đây phong phú đến mức nào.
Lạc Tử Ninh thấy ông ta không dám nhận tờ giấy này, thế là đành tự mình cầm lấy, rồi nói cho ông ta biết mình muốn làm như thế nào.
Thợ thủ công vừa nghe liền cảm thấy vô cùng mới lạ, nhưng ở đây họ chưa từng có loại lò sưởi như vậy: “Làm được, chỉ là giá cả có thể sẽ hơi đắt một chút.”
“Bao nhiêu tiền?” Lạc Tử Ninh hỏi ông ta.
“Năm mươi xu* một cái.” Thợ thủ công cẩn thận nói.
(*Đơn vị tiền tệ thời xưa: 1 xu xấp xỉ 0,2 tệ,1 lạng bạc = 1000 xu = 200 tệ,1 lạng vàng = 10 xu = 2000 tệ. Trích: Baidu.)
Lạc Tử Ninh quay đầu nhìn Trần bá, Trần bá lập tức lấy một trăm năm mươi xu đưa cho chàng sau đó nói: “Hãy làm cho thật tốt, nếu dám cắt xén nguyên vật liệu…”
Ông chưa nói dứt lời, người thợ thủ công đã vội vàng cam đoan tuyệt đối không có chuyện đó, ông ta làm nghề nhiều năm như vậy, chưa bao giờ dám cắt xén nguyên vật liệu.
Lạc Tử Ninh bảo Trần bá đừng hù dọa người ta, giao tiền xong xuôi cho ông ta mới dặn làm xong thì mang đến vương phủ.
Khó khăn lắm mới được ra ngoài một chuyến, chàng định đi đặt một ít quần áo mùa đông cho vương phủ. Chàng nhớ trong tiểu thuyết có nhắc đến, kinh thành ở thế giới này nằm ở phía nam, Hoắc Lệnh Chi vội vàng đến đất phong nên cơ bản không có thời gian mua sắm quần áo mùa đông, không có áo bông, chỉ dựa vào bộ đồ lót dài và quần giữ nhiệt của mình thì cơ bản không thể chịu nổi mùa đông này.
Vừa bước ra khỏi cửa hàng thợ thủ công, chàng đã nghe thấy một cô gái lớn tiếng rao bán: “Đến xem đi, đến đây xem đi!”
Lạc Tử Ninh nhìn về phía phát ra âm thanh mới phát hiện người dân vây quanh đông nghịt, cơ bản không nhìn thấy đang bán gì.
Chàng cũng chen vào trong đám đông để xem, Trần bá cảm thấy không ổn lắm, đường đường là một vương phi, sao có thể chen lấn giữa nơi đông người như vậy chứ!
Nhưng vương phi nhà họ thường có những ý tưởng độc đáo, cơ bản không hề nghe lời ông. Tối nhỡ vương phi lại thổi gió bên gối* vương gia, khiến vương gia nảy sinh hiềm khích với ông thì rắc rối lớn rồi.
(*Nguyên gốc là [吹枕边风]: Người ta thường ví những lời vợ thủ thỉ với chồng như “gió bên gối”, tuy nhỏ, nhưng khiến người ta nghiêng ngả không yên. Nếu nói rõ ràng hơn, có thể coi kế này là mỹ nhân kế, dùng nhan sắc và lời thủ thỉ mà lung lạc đối phương.)
Trần bá chỉ đành nén sự không hài lòng cùng Trần Nhị đứng bên cạnh bảo vệ Lạc Tử Ninh, người đang chen vào xem.
Lạc Tử Ninh vốn rất thích hóng chuyện, sau khi chen vào, chàng mới phát hiện trong đám đông có một cô nương mặc áo tang đang quỳ, nhìn dáng người chừng mười bốn, mười lăm tuổi, đôi mắt đen láy to tròn, dung mạo xinh đẹp, bên cạnh nàng là một thi thể được cuốn tạm bằng một cái chiếu, hình như là đang bán thân để chôn cất cha.
Nhưng mà cô nương kia lớn tiếng rao bán, người xung quanh còn tưởng nàng muốn cắt cha nàng ra từng miếng để bán, thật sự là có chút “hiếu thảo”* quá mức.
(*gốc: 有被孝到: Mỉa mai một số hành vi giả vờ hiếu thảo cho vui.)
Trần bá phát hiện vương phi nhà mình nhìn chằm chằm cô nương nhà người ta, lại thấy cô nương kia xinh đẹp. Trong lòng ông thầm thấy không ổn, thôi rồi, Lạc Tử Ninh muốn đội mũ xanh cho vương gia nhà ông rồi.
Lạc Tử Ninh nhìn dân chúng xung quanh, những người đó chỉ đến xem náo nhiệt mà thôi, hoàn toàn không có ý định bỏ tiền ra.
Trong lòng Lạc Tử Ninh rục rịch, không phải vì chàng thấy cô nương này xinh đẹp mà vì số hạ nhân trong phủ đều do Hoắc Lệnh Chi mang đến, không quen thuộc đất phong này. Chàng cần một người địa phương để phổ cập kiến thức, giúp chàng hiểu rõ lễ nghĩa và nắm bắt tin tức của đất phong.
Còn có một mục đích khác là Tiểu Thúy và Tiểu Hồng nấu cơm quá tệ, trước kia hai người họ chuyên làm công việc nặng nhọc, quét dọn sân, chưa từng nấu nướng mà mấy gã sai vặt trong nhà lại càng không thể trông cậy vào được.
Chàng nói với Trần bá đang đứng bên cạnh: “Ngươi đi hỏi xem nàng ta có biết nấu ăn không.”
Vẻ mặt Trần bá không vui lắm, trong lòng tự nhủ: “Ngươi coi trọng vẻ đẹp của nàng thì cứ nói là coi trọng vẻ đẹp đi, còn hỏi người ta có biết nấu ăn hay không.”
Lạc Tử Ninh nói với ông: “Nếu ngươi không hỏi thì tối nay ngươi nấu cơm thay Tiểu Thúy và Tiểu Hồng.”
Trần bá vừa nghe những lời này, liền nghĩ đến tay nghề của Tiểu Thúy và Tiểu Hồng, giờ ông mới phần nào hiểu được ý của Lạc Tử Ninh, thế là liền đi đến hỏi cô nương kia có biết nấu ăn hay không.
Tính cách của cô nương kia rất cởi mở, thoải mái trả lời câu hỏi của ông: “Biết nấu, trước kia nhà ta có mở quán ăn, nếu không phải vì cha ta bị bệnh thì đã không phải bán quán rồi…”
Khi nàng nói đến chuyện này trong ánh mắt nàng thoáng hiện lên vẻ đau khổ, có lẽ vì lòng tự trọng cao nên dù không vui, nàng cũng không muốn để người khác nhìn thấy sự yếu đuối của mình.
Lạc Tử Ninh hỏi nàng sẽ làm món gì, nàng nói tên và cách làm của vài món xào. Lạc Tử Ninh rất hài lòng, bảo Trần bá đưa tiền, sau đó bảo Trần Nhị đi an táng phụ thân nàng, đợi an táng xong thì đưa nàng đến vương phủ.
Cô nương kia nghìn ân vạn tạ, cảm tạ Lạc Tử Ninh. Trước khi rời đi, Lạc Tử Ninh hỏi tên nàng, nàng nói nàng tên là Triệu Tiểu Ngư.
Lạc Tử Ninh luôn cảm thấy cái tên này vô cùng quen thuộc, trên đường trở về, chàng mới nhớ ra trong nguyên tác từng nhắc đến nàng.
Triệu Tiểu Ngư bán thân để chôn cất cha, bị tri phủ mua về làm tiểu thiếp thứ tám. Tên tri phủ không chỉ là một tên tham quan mà còn vô cùng biến thái, gã thường xuyên tra tấn các tiểu thiếp trong phủ.
Hai năm sau, một trận thảm họa bão tuyết ập đến khiến rất nhiều người thiệt mạng, tên tri phủ đó thấy người chết mà không cứu. Trong hai năm sau đó, Hoắc Lệnh Chi không có đủ năng lực để cứu trợ người dân, hoàng thượng thấy thiên tai cũng mặc kệ không hỏi han, gã còn nghĩ Hoắc Lệnh Chi cũng chết trong trận tuyết tai này thì hay biết mấy.
Nhưng sau này, Triệu Tiểu Ngư đã giết chết tri phủ, sau đó trộm chìa khóa của tri phủ, nửa đêm lén mở kho lúa, đưa lương thực ra ngoài, chờ nạn dân đến lấy lương thực. Xong xuôi mọi việc, nàng liền treo cổ ngay trước cửa nha phủ.
Sau khi tri phủ cũ chết, tri phủ mới đến từng được Hoắc Lệnh Chi cứu mạng nên vẫn luôn ghi nhớ mối ân tình này.
Hoắc Lệnh Chi vừa chữa khỏi chân, liền bắt đầu chiêu binh mãi mã, xây dựng quân đội của riêng mình, tri phủ mới cũng không hề báo chuyện này cho hoàng thượng.
Tuy Triệu Tiểu Ngư chỉ là một nhân vật nhỏ thúc đẩy tình tiết câu chuyện nhưng Lạc Tử Ninh vô cùng bội phục nàng, nàng vừa có can đảm, vừa có tấm lòng vàng, nàng như hiệp sĩ cướp của người giàu chia cho người nghèo, đáng tiếc là kết cục của nàng không được tốt đẹp.
Hành động cứu Triệu Tiểu Ngư của chàng đang có xu hướng thay đổi vận mệnh tương lai, nhưng nếu không có ai giết tên tri phủ kia nữa. Vậy Hoắc Lệnh Chi còn có thể thần không biết quỷ không hay xây dựng quân đội của riêng mình được không?
Quan trọng hơn là, hai năm sau thảm họa bão tuyết, trong sách có miêu tả đất phong nghèo khổ, chỉ có một tỷ lệ nhỏ người dân có thể xây dựng nhà gạch, ngoại trừ những người xây nhà gạch, các ngôi nhà khác đều bị sụp đổ hết, kéo theo rất nhiều người chết cóng, chết đói.
Trước khi thảm họa bão tuyết đến, chàng phải thay đổi hiện trạng của vùng đất này.
Sau khi quay về vương phủ, Trần bá liền vội vàng chạy đi tìm Hoắc Lệnh Chi: “Không hay rồi vương gia, vương phi mua mỹ nhân về nhà, e là muốn…”
Ông chưa nói dứt lời, Lạc Tử Ninh đã đẩy cửa bước vào, thế là ông đành phải ngậm miệng, lui ra ngoài trước.
Lạc Tử Ninh thấy Hoắc Lệnh Chi đang ngồi trước cửa sổ, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào tấm vải nhựa trên cửa sổ, trong tay còn cầm một chiếc lò sưởi tay.
Lạc Tử Ninh cảm thấy mới lạ, bước tới, giơ tay hỏi hắn: “Huynh có thể cho ta xem một chút được không?”
Hoắc Lệnh Chi cho rằng chàng muốn lấy của hắn, mặc dù chiếc lò sưởi tay này là món đồ mẫu hậu đã tặng hắn từ khi còn nhỏ, hắn đã dùng nó từ bé đến lớn, nhưng để đáp lại tấm lòng của Lạc Tử Ninh, nếu Lạc Tử Ninh đã muốn chiếc lò sưởi tay của hắn thì cứ cho chàng, coi như là để đền đáp vật liệu bịt kín cửa sổ này.
Lạc Tử Ninh không biết những suy nghĩ trong lòng hắn, chàng cầm chiếc lò sưởi tay quan sát một lúc.
Chiếc lò sưởi tay này làm bằng kim loại, bên trên còn có hoa văn chạm khắc rỗng, bên ngoài bọc bằng một chiếc túi vải nhung, trên vải nhung còn thêu một đóa hoa sen, thoạt nhìn vô cùng tinh xảo.
Sau khi xem xong, chàng nghĩ đến trong siêu thị của mình có rất nhiều túi chườm nóng, tối ngủ lấy ra bỏ vào trong chăn thì ấm áp biết bao.