Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật
Hơi Ấm Đêm Đông Và Cái Ôm Vô Thức
Xuyên Thành Nam Thê Xung Hỉ Của Vương Gia Tàn Tật thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh giả vờ đi đến lật tìm trong rương của mình, nhưng thực chất là đang vào siêu thị không gian để lấy đồ.
Anh nhớ mấy hôm trước, khi mới bước vào siêu thị, anh đã thấy một đống túi chườm nóng màu xanh lá cây. Chỉ cần đổ nước nóng vào là có thể giữ ấm được vài tiếng.
Anh nhẩm tính sơ qua, trên kệ hàng vừa đủ mười mấy chiếc túi chườm nóng. Giờ chia cho các nha hoàn mỗi người một cái, số còn lại anh và Hoắc Lệnh Chi sẽ chia nhau dùng.
Sau đó, anh ôm một chồng túi chườm nóng đi đến quầy thanh toán. Quả nhiên, anh thấy điện thoại của mình ở đó. Tim anh đập thình thịch, hưng phấn giơ tay ấn vào màn hình điện thoại nhưng nó không sáng.
Lạc Tử Ninh lập tức nản lòng: “Sao lại không lên được nhỉ, có khi nào là hết pin rồi không?”
Anh ôm tia hy vọng cuối cùng, tìm bộ sạc cắm vào. Điện thoại “đinh” một tiếng, hiện lên biểu tượng đang sạc pin!
“Sạc được thật này!” Anh thử bật nguồn, máy cũng khởi động trơn tru, tín hiệu Wi-Fi vẫn đầy đủ!
Anh không còn quan tâm đến túi chườm nóng nữa, vội vàng mở ứng dụng xem video ngắn để tìm kiếm cách nấu rượu bằng hạt kê.
Hàng trăm, hàng nghìn video hiện ra. Tuy phương pháp chế tạo có vẻ đơn giản, nhưng anh lại thiếu nhiều thứ: thứ nhất là men rượu, thứ hai là trấu, và còn cần thêm một cái nồi để chưng cất…
Ở đây không trồng lúa, gạo mua ở tiệm ngũ cốc thì đều đã được xát vỏ. Tuy có thể mua những thứ này từ nơi khác, nhưng điều khó nhất là men rượu. Ở đây không ai biết nấu rượu, thì biết mua men rượu ở đâu bây giờ?
Anh lại thử tìm cách làm men rượu, và thật bất ngờ là có cách. Chỉ cần có bột nếp và một vài dược liệu là có thể tự làm men rượu.
Anh ghi nhớ lại tài liệu tham khảo này, đợi vài ngày nữa sẽ bảo Trần Nhị đi mua.
Sau đó, anh lại nghĩ đến một chuyện khác: làm thế nào để trồng lúa?
Trước kia anh từng xem người ta cấy mạ trên TV, nhưng anh chưa từng thấy cây mạ sinh trưởng ra sao, và làm thế nào để một hạt lúa có thể thành mạ rồi đem đi cấy?
Lúa sau khi lột vỏ có nảy mầm được không? Hay phải có vỏ lúa mới trồng được?
Anh cần tìm hiểu quá nhiều thứ, tạm thời không thể tìm hết được. Hơn nữa trí nhớ của anh cũng không tốt lắm, thôi thì sau này cần làm gì cứ từ từ tra cứu sau vậy.
Anh tạm thời đặt điện thoại lên bàn sạc, sau đó ôm một xấp túi chườm nóng đẩy cửa ra ngoài. Anh đi đến gõ cửa phòng Tiểu Thúy và Tiểu Hồng: “Các ngươi đun nước nóng rồi đổ vào, mỗi người một cái nhé, số còn lại đưa đến phòng Vương gia.”
Tiểu Thúy và Tiểu Hồng nghe nói mình cũng có phần thì vừa mừng vừa lo sợ, ríu rít bảo không dám nhận. Nhưng Lạc Tử Ninh lại lạnh lùng nói đây là mệnh lệnh, chẳng lẽ đường đường là một Vương phi như anh lại không sai khiến được các nàng?
Tiểu Thúy và Tiểu Hồng sợ đến mức chân mềm nhũn, hai người không dám nói thêm gì nữa mà vội vàng làm theo.
Lạc Tử Ninh nói: “Ta vừa mua một nha hoàn chuyên nấu cơm, người đó sẽ ở cùng các ngươi. Các ngươi đừng quên chia cho nàng ta một túi chườm nóng. Sau này nàng ta sẽ chịu trách nhiệm nấu cơm, các ngươi phụ giúp nàng ta là được, hoặc là hỏi Trần bá xem sao, bảo ông ấy sắp xếp công việc mới cho các ngươi.”
…
Buổi tối trước khi đi ngủ, Lạc Tử Ninh đỡ Vương gia lên giường, dịu dàng đắp chiếc chăn cừu xinh đẹp cho hắn. Anh hoàn toàn không để ý đến biểu cảm không vừa ý của Vương gia sau khi được đắp chăn, sau đó lấy chai rượu chưa lọc đã mua hôm nay ra.
“Phu quân, uống chút rượu cho ấm người nha?” Thấy Hoắc Lệnh Chi không phản đối, anh liền rót cho hắn một chén nhỏ: “Huynh còn đang bị thương, nên chỉ uống một ngụm nhỏ thôi.”
Anh cũng không rót cho mình quá nhiều. Dù sao loại rượu này cũng khác với thứ rượu trong veo anh từng uống trước đây. Màu sắc không được trong, bên trong còn có tạp chất lơ lửng, nhưng khi ngửi lại rất thơm. Nếm thử một ngụm vẫn có đầy đủ mùi rượu, chỉ là nồng độ cồn rất thấp, không cay nồng như rượu trắng.
Anh nghi ngờ loại rượu này chưa trải qua quá trình chưng cất, hơn nữa lọc cũng không kỹ lưỡng, nên mới có trạng thái đục ngầu như vậy.
Anh thấy Hoắc Lệnh Chi không có vẻ gì là thấy lạ với loại rượu này. Hắn chỉ ngửi mùi rồi uống, biểu cảm cũng rất bình thường. Anh thầm nghĩ không biết có phải hồi ở kinh thành Hoắc Lệnh Chi cũng từng uống loại rượu tương tự không.
Anh hỏi Hoắc Lệnh Chi: “Vương gia đã từng uống loại rượu trong suốt như nước chưa?”
Hoắc Lệnh Chi đáp: “Chưa bao giờ.”
“Vậy Vương gia có tin ta có thể ủ được loại rượu trong suốt như vậy không? Hơn nữa, rượu đó còn mạnh hơn rượu này nhiều.” Lạc Tử Ninh có chút phấn khởi. Ngay cả Vương gia cũng chưa từng thấy loại rượu trắng đã chưng cất, vậy thì rượu anh làm ra nhất định có thể kiếm được rất nhiều tiền. Hơn nữa, anh có thể mở xưởng rượu ở đây, rồi phát triển quản lý địa phương cùng với nông nghiệp.
Hoắc Lệnh Chi nhìn biểu cảm kiêu ngạo của anh. Rõ ràng hắn không tin, nhưng vẫn không phản bác lại anh.
Giường ở đây khá nhỏ, buổi tối hai người chỉ có thể chen chúc nằm cùng nhau. Trong chăn toàn là túi chườm ấm nên nằm trong đó tuy hơi chật chội nhưng lại rất ấm áp.
Nhưng đến nửa đêm, các túi chườm ấm dần nguội lạnh. Mặc dù Hoắc Lệnh Chi đang bị bệnh, nhưng hắn quanh năm chinh chiến ngoài biên ải, dù là hoàn cảnh gian khổ đến mấy hắn cũng đã trải qua, nên tất nhiên giờ hắn vẫn cảm thấy ổn.
Nhưng Lạc Tử Ninh đang ngủ lại bị cái lạnh làm khó chịu. Theo bản năng, anh cọ cọ sát vào người Hoắc Lệnh Chi. Trước kia, con chó nhà anh cũng luôn muốn chui vào trong chăn nằm cùng anh.
Con chó rất lớn, bế lên cũng thấy nặng tay.
Anh ôm Hoắc Lệnh Chi, trong tiềm thức liền cho rằng hắn là con chó nhà mình. Chỉ là anh thấy con chó nhà mình mập hơn trước kia, không hiểu sao giờ lại cứng rắn như vậy, hơn nữa còn cao lớn hơn, chắc phải tầm một mét chín đấy.
Trong phòng quá lạnh, nên anh dùng sức chui rúc vào trong ngực “Cẩu Tử”, thế là đánh thức Hoắc Lệnh Chi.
Hoắc Lệnh Chi cảm nhận được một cơ thể ấm áp đang sát vào mình, cơ thể hắn lập tức cứng đờ. Sau đó hắn gỡ tay Lạc Tử Ninh ra, nhưng lại bị Lạc Tử Ninh nhanh chóng quấn lấy. Tay anh còn nhéo hông hắn một cái: “Đừng nhúc nhích, lạnh.”
Lần này anh không dùng sức quá mạnh, nhưng chỉ cần nghiêng thêm một chút nữa là sẽ chạm vào vết thương của Hoắc Lệnh Chi. Vì vậy, Hoắc Lệnh Chi chỉ còn cách nắm chặt tay anh để ngăn anh cử động.
Buổi tối trước khi ăn cơm, Trần bá có lén đến tìm Hoắc Lệnh Chi, nói rằng Vương phi thấy một nữ nhân xinh đẹp trên đường, lại còn ngây ngẩn nhìn người ta. Sau đó liền trực tiếp mua người đó về, e rằng là muốn “đội mũ xanh” cho Vương gia.
Sau đó, Hoắc Lệnh Chi liền thấy Trần Nhị đưa một cô nương lanh lợi về, còn sắp xếp đến ở chung phòng với Tiểu Thúy và Tiểu Hồng.
Hắn và Lạc Tử Ninh vốn không có tình cảm, nhưng vẫn bị ép buộc phải ở bên nhau. Nghe nói trước kia Lạc Tử Ninh từng đính hôn với nữ nhi nhà thừa tướng. Thừa tướng là cậu ruột của hắn và Ngũ đệ, Ngũ đệ sắp xếp mối hôn sự này để mượn sức Lạc Tử Ninh.
Lạc Tử Ninh cũng vui vẻ đồng ý mối hôn nhân kia, vậy xem ra Lạc Tử Ninh thích nữ nhân.
Hắn không có tình cảm với Lạc Tử Ninh, nên nếu Lạc Tử Ninh thích nữ nhân kia, vậy thì sau này cứ để Lạc Tử Ninh dọn qua ở cùng nữ nhân đó thôi.
Ngày hôm sau, khi Lạc Tử Ninh thức dậy liền phát hiện Hoắc Lệnh Chi đang nắm tay mình. Anh lập tức hoảng sợ ngồi bật dậy hỏi Hoắc Lệnh Chi: “Huynh làm gì mà cứ nắm tay ta hoài vậy, lại còn ôm ta vào lòng nữa?”
Hoắc Lệnh Chi: “???”