Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện
Chương 66: Sơ hở
Xuyên Thành Pháo Hôi Yêu Chiều Phản Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cái gọi là thói quen, chính là từng chút một chấp nhận những dấu vết mà đối phương để lại bên cạnh mình, rồi dần buông bỏ cảnh giác đáng lẽ nên có.
Dư Doanh Hạ giống như một con ếch bị Nhan Hoài Hi bỏ vào nồi nước ấm, bị đun mãi đun mãi, đến khi ngã xuống thì đã biết chủ động ôm lấy Nhan Hoài Hi rồi.
Thời gian dần trôi, Dư Doanh Hạ đã quen với việc điều khiển pháp khí, phạm vi bay lượn không còn bó hẹp trong sân viện nữa. Cảm giác này thật thần kỳ, nàng thử bay xa hơn một chút, gió nhẹ lướt qua má mang theo làn khí mát lạnh. Đồng thời, vài tiếng thì thầm cũng theo gió truyền vào tai nàng.
"Xời... cái người kia đúng là ghê gớm thật ha, giỏi làm nũng ghê, chẳng trách dỗ được chủ thượng sủng ái đến thế."
"Chứ sao nữa, có mỗi chuyện ngự khí phi hành thôi mà, đâu phải lần đầu bay. Vậy mà còn cố tình ngã khỏi pháp khí để chủ thượng ôm. Chậc chậc chậc... không ngờ chủ thượng lại thích kiểu này hả? Mà nói chứ, trước đây không phải có người bảo Dư Doanh Hạ ngoài mặt nịnh nọt, sau lưng âm độc hung ác sao? Nhìn thế này có giống đâu, trông còn mềm xèo như bánh bao nhỏ ấy, hay là giả vờ?"
"Ta thấy không giống giả vờ. Trước đó ta còn thấy nàng qua bên kia bế mấy đứa nhỏ, bọn trẻ thích nàng hơn cả Đằng đường chủ nữa. Lúc đó chủ thượng không có ở đây, lẽ nào nàng ấy lúc nào cũng diễn kịch sao? Nếu thật vậy thì ta bái phục sát đất luôn."
"Haizz, nếu thật là giả vờ thì mong nàng ấy diễn suốt đời đi, đừng để lộ sơ hở trước mặt chủ thượng. Chứ với tính chủ thượng... nàng ấy mà lộ mặt thật ra thì thảm lắm. Chủ thượng ghét nhất là bị lừa gạt, ta nhớ kẻ trước đó bị xé nát cả linh hồn thì phải?"
"Đúng thế. Mà nói tới người đó thì đáng đời, không chỉ giết người của chúng ta, còn dám khoác da hắn để tiếp cận chủ thượng. Làm sao chủ thượng nuốt trôi cơn giận đó? Ngươi không biết đâu, linh hồn hắn không chỉ bị xé thành từng mảnh, chủ thượng còn không cho hắn tan biến dễ dàng, mà triệu hồi A Tỳ Địa Ngục tống hắn xuống đó!"
"Trời ơi, ta cứ tưởng việc chủ thượng mở được cửa vào A Tỳ Địa Ngục chỉ là lời đồn! Thì ra có thật! Vậy là mấy tên phản đồ mất tích kia cũng đều bị ném xuống đó hết rồi sao?"
Đến khi nghe câu cuối cùng, sắc mặt Dư Doanh Hạ đã trắng bệch. Một người vừa mới học ngự khí phi hành mà mất tập trung, kết quả chỉ có một, nàng trượt chân, rơi thẳng từ trên không.
Nhan Hoài Hi vừa mới thả lỏng được chút xíu thì lại thấy người từ trên trời rơi xuống, nàng lập tức dùng thuật pháp súc địa thành thốn dịch chuyển đến dưới thân Dư Doanh Hạ để đỡ lấy người.
Sắc mặt Dư Doanh Hạ tái nhợt, vì lần này nàng bay khá cao nên Nhan Hoài Hi nghĩ nàng bị dọa, vội vàng dịu giọng trấn an: "Đừng sợ, ta đỡ muội rồi. Muốn nghỉ một lát không?"
Dư Doanh Hạ theo phản xạ gật đầu. Thật ra nàng hoàn toàn không nghe lọt tai lời Nhan Hoài Hi nói. Đầu ngón tay giấu trong tay áo khẽ run rẩy. Bốn chữ "A Tỳ Địa Ngục" mà hai người kia nhắc đến cứ liên tục hiện lên trong tâm trí nàng.
Quả nhiên, thủ đoạn của Nhan Hoài Hi nào chỉ có Khôi Lỗi Ấn, ngay cả địa ngục... nàng ấy cũng có thể tạo ra. Dư Doanh Hạ lúc này ngay cả cười khổ cũng không thể.
Có lẽ bởi những ngày qua sống quá yên ổn, Nhan Hoài Hi đối xử với nàng quá tốt, tốt đến mức đôi lúc nàng thoáng nghĩ liệu đối phương có chút chân tình nào dành cho mình hay không. Dù sao lòng người vốn là xương là thịt, mà nàng cũng đâu phải sắt đá. Đến mức... nàng lơi lỏng đi những cảnh giác quan trọng nhất.
Nàng không nên để Nhan Hoài Hi dạy mình ngự khí, ít nhất không nên để nàng ấy phát hiện mình đứng còn chưa vững. Chắc hẳn nàng ấy đã nghi ngờ rồi, phải không? Nhưng nhìn xem... trong mắt Nhan Hoài Hi chỉ toàn sự lo lắng. Cũng đúng, nếu nàng ấy muốn ra tay thì đã làm từ lâu rồi, sao phải đợi đến tận bây giờ?
"Hôm nay tập vậy là đủ rồi." Nhan Hoài Hi đặt nàng xuống, nhẹ nhàng vuốt qua đuôi mắt nàng. Quả nhiên đôi mắt ướt át, chắc là bị dọa đến phát khóc rồi.
Dư Doanh Hạ đúng là bị dọa thật, chỉ có điều Nhan Hoài Hi không ngờ rằng người khiến nàng sợ hãi đến mức này lại chính là mình.
Khi Nhan Hoài Hi trở nên dịu dàng, dáng vẻ ấy vô cùng mê hoặc. Dư Doanh Hạ càng nhìn càng thấy khó hiểu. Rốt cuộc nàng ấy đã phát hiện ra điều gì chưa? Nếu đã phát hiện, vì sao chưa nhắc tới bao giờ? Chẳng lẽ đang chờ nàng tự khai? Giống như mèo vờn chuột, phải đùa giỡn một lúc rồi mới vồ lấy sao?
Dư Doanh Hạ đem những câu chuyện đáng sợ nàng từng nghe lướt hết trong đầu. Thế nhưng đến khi nàng một lần nữa đối diện đôi mắt đầy lo lắng của Nhan Hoài Hi... nỗi căng thẳng trong lòng nàng lại không hiểu sao tan biến bớt.
Tình trạng của bản thân... chắc không giống với người trước đó bị xé thành từng mảnh rồi ném vào A Tỳ Địa Ngục chứ? Dù sao thì nàng cũng chưa từng làm gì tổn hại đến Nhan Hoài Hi cả, cùng lắm chỉ là trong lúc tình thế chưa rõ ràng đã không nói thật thân phận. Khi ấy nàng sợ vị phản diện đa nghi lại sát tâm cực nặng kia sẽ trực tiếp giết nàng, cho nên bước nào cũng phải đi như giẫm trên lớp băng mỏng.
Dù sao thì bản thân vẫn còn giá trị, trong thời gian ngắn chắc Nhan Hoài Hi cũng sẽ không làm gì nàng. Thật ra thân phận một quân cờ cũng chẳng quan trọng, có nên chủ động khai báo không? Biết đâu sẽ đổi được một lần khoan hồng?
"Đang nghĩ gì thế? Sao muội cứ ngây ra mãi vậy?" Nhan Hoài Hi đưa tay khẽ bóp má Dư Doanh Hạ.
Dư Doanh Hạ giật mình hoàn hồn. Nàng mấp máy môi, cất giọng khàn khàn: "Tỷ tỷ, nếu ta..."
"Vù!"
Đột nhiên! Một luồng sáng từ xa vút thẳng lên trời, xuyên thủng tầng mây, trên bầu trời nở rộ một vòng hào quang ngũ sắc rực rỡ. Trong tầng mây mờ ảo thấp thoáng hiện ra bóng dáng linh thú cát tường, đó là dị tượng của trời đất, tượng trưng cho dị vật xuất thế.
Mà phương hướng ấy chính là Luyện Khí Tháp.
"Chắc hẳn là bản mệnh pháp khí của muội rồi. Nhìn động tĩnh này thì chắc chắn là cực phẩm linh khí. Cực phẩm linh khí có tiềm lực rất lớn, đợi khi muội đạt đến cảnh giới như ta, có thể tìm vài loại tài liệu tốt hơn hoặc mảnh vỡ tiên khí để dung hợp với nó. Như vậy nó có thể theo tu vi của muội cùng nhau tinh tiến. Có lẽ... đến lúc đó, muội cũng chẳng còn cách tiên đạo bao xa nữa." Nhan Hoài Hi khẽ vuốt mấy sợi tóc mai bên trán nàng, lời nói như mặc định rằng Dư Doanh Hạ chắc chắn có thể thành tiên.
"Ta thành tiên?" Dư Doanh Hạ còn chẳng tự tin đến mức đó. Nàng cảm thấy chỉ cần đạt được tu vi như Nhan Hoài Hi là đã quá đáng gờm rồi, có khi ban đêm nằm mơ cũng có thể cười tỉnh giấc. Cho nên chuyện sau khi thành tiên có thể trở về hay không, nàng thật sự chẳng dám kỳ vọng nhiều.
"Đúng vậy." Nhan Hoài Hi biết rõ tiềm lực của Dư Doanh Hạ lớn đến mức nào. Ban đầu nàng còn cho rằng Phương Nguyệt Đồng là người có cơ hội thành tiên lớn nhất, nhưng nay Dư Doanh Hạ đã thừa hưởng truyền thừa của Nhan Thanh Túc, có lẽ còn có cơ hội lớn hơn Phương Nguyệt Đồng để bước vào tiên đạo.
Còn bản thân nàng thì đã kẹt ở cảnh giới Luyện Hư Hợp Đạo nhiều năm, tiên lộ vẫn còn mờ mịt. Không chỉ mình nàng, ngàn năm qua chưa một ai phi thăng. Tất cả các tu sĩ Luyện Hư Hợp Đạo đều bị chặn ở bước này, họ đều thiếu một phần cơ duyên.
Xem ra nàng cũng phải cố gắng hơn, không thể cuối cùng lại trở thành người bị bỏ lại phía sau.
"Tỷ tỷ xem trọng muội quá rồi." Dư Doanh Hạ cảm thấy Nhan Hoài Hi thật sự đánh giá nàng quá cao, hoặc chỉ đơn giản là đang dỗ nàng vui.
"Là muội quá xem nhẹ bản thân. Sau này muội sẽ hiểu vì sao ta lại nói vậy." Nhan Hoài Hi cong môi, nở một nụ cười bí ẩn.
"Đi thôi, xem bản mệnh pháp khí của muội thế nào rồi." Nhan Hoài Hi trực tiếp bế Dư Doanh Hạ bay thẳng đến Luyện Khí Tháp. Tốc độ quá nhanh khiến Dư Doanh Hạ không có cơ hội nối lại chủ đề vừa rồi.
Cũng nhờ lúc nép mình trong lòng Nhan Hoài Hi, Dư Doanh Hạ bình tĩnh lại khá nhiều. Càng nghĩ nàng lại càng thấy không đúng, nàng đã để lộ một sơ hở lớn đến vậy, Nhan Hoài Hi không thể nào không phát hiện ra.
Nàng càng không thể giống như người ngoài, cho rằng bản thân mình như vậy là đang làm nũng. Dư Doanh Hạ dần nhận ra Nhan Hoài Hi có lẽ đã nhìn ra sự bất thường của mình từ rất lâu.
Thế nhưng nàng ấy vẫn luôn không có vạch trần. Tại sao chứ?
Tâm tư của Nhan Hoài Hi uốn khúc như chín vòng mười tám ngã, Dư Doanh Hạ càng ngày càng không nhìn thấu.
Trong lúc nàng còn chần chừ, họ đã đáp xuống phía trên Luyện Khí Tháp.
Triệu Huỳnh đã luyện xong pháp khí, đồng thời đã mở cửa tháp. Nàng vốn định chuẩn bị báo với chủ thượng rằng pháp khí đã hoàn thành, nhưng chân còn chưa bước ra khỏi cửa thì đã nghe được truyền âm của chủ thượng.
【Hạ tay áo xuống.】
Hả?
Triệu Huỳnh chẳng hiểu ra sao, nàng liếc nhìn cánh tay đang lộ ra ngoài của mình. Từ trước đến giờ chẳng phải vẫn như vậy sao? Thôi bỏ đi, tốt nhất vẫn nên kéo tay áo xuống nhanh một chút. Lần này từ khi chủ thượng trở về, tính tình có chút cổ quái, đừng tự rước phiền phức vào thân.
Triệu Huỳnh ngoan ngoãn kéo tay áo xuống, ngay sau đó bóng dáng màu đỏ trên không trung mới đáp xuống cửa Luyện Khí Tháp.
Khi Triệu Huỳnh nhìn thấy người đang nằm trong lòng Nhan Hoài Hi, nàng sững lại một chút, rồi hít vào một hơi lạnh!
Nàng suốt ngày ở trong tháp, đương nhiên không biết những lời đồn bên ngoài. Bất thình lình nhìn thấy chủ thượng lại chịu thân mật với người khác như vậy, khó tránh khỏi bị dọa cho kinh ngạc.
Quan hệ của hai người này hình như... đặc biệt thân mật?
"Là cực phẩm linh khí sao?" Nhan Hoài Hi đặt Dư Doanh Hạ xuống đất. Trước tiên nàng âm thầm quan sát người trong lòng mình có bị Triệu Huỳnh thu hút ánh nhìn hay không. Sau khi xác định Dư Doanh Hạ không nhìn chằm chằm Triệu Huỳnh, Nhan Hoài Hi mới hài lòng quay sang Triệu Huỳnh.
"Đúng vậy. Lần này vận khí rất tốt, chủ yếu cũng nhờ vào luồng tiên thiên linh phách mà ngài ban cho, không thì e là còn lâu mới luyện ra được cực phẩm. Ta cũng làm theo lời ngài dặn, tập trung tăng cường khả năng chịu tải và năng lực dung hợp của pháp khí, để sau này nó có thể tiếp tục dung hợp mảnh vỡ tiên khí." Triệu Huỳnh rất hài lòng với tác phẩm của mình, đây có lẽ là thứ hoàn mỹ nhất nàng từng làm được trong gần trăm năm qua.
Triệu Huỳnh lấy linh bút ra. Thân bút trong suốt như ngọc, bên trong loáng thoáng một tia sáng đỏ lưu chuyển ẩn hiện, chỉ cần cầm trong tay đã cảm nhận được một luồng linh khí khiến tinh thần phấn chấn. Nàng khẽ quét một nét trong không khí, không gian liền nổi lên gợn sóng.
Chỉ vung tay qua loa đã mạnh như vậy, huống chi đây còn là vũ khí chuyên dùng cho Hồn tu. Chờ Dư Doanh Hạ trưởng thành, uy lực của cây bút này sẽ khó mà đo đếm nổi.
"May mà kịp thời gian. Cũng vừa đúng lúc luyện xong trước khi Vong Hồn Mê Thất Chi Cảnh mở ra. Nhưng dung hợp bản mệnh pháp khí cũng cần thời gian, pháp khí càng cấp cao thì thời gian cần thiết càng dài. Vị cô nương này tốt nhất nên chuẩn bị sớm, kẻo lỡ mất thời điểm mở bí cảnh." Triệu Huỳnh nhớ Nhan Hoài Hi từng nói là sau khi Dư Doanh Hạ dung hợp xong bản mệnh pháp khí sẽ dẫn người đi rèn luyện. Gần đây lại nghe tin bí cảnh mở sớm hơn dự kiến nên nàng thật sự lo lắng, may mà vẫn kịp.
Triệu Huỳnh rất biết nhìn sắc mặt mà đưa pháp khí cho Nhan Hoài Hi. Nhan Hoài Hi quan sát kỹ lưỡng một lượt mới đưa cho Dư Doanh Hạ.
"Trong này có tiên thiên linh phách?!" Lòng bàn tay Dư Doanh Hạ nắm lấy linh bút lập tức rịn mồ hôi. Nàng để ý thấy từ này Triệu Huỳnh vừa nhắc, rồi thử lục lại ký ức của nguyên chủ, kết quả phát hiện thứ này còn quý giá hơn cả linh khoáng tâm!
"Đúng vậy, vì muội là hồn tu, nếu có tiên thiên linh phách thì pháp khí này sẽ cực kỳ tương hợp với hồn lực của muội." Triệu Huỳnh giải thích từ góc độ chuyên môn.
"Nhưng thứ này... quá quý giá." Hết món này đến món khác đều dành cho mình, khiến trong lòng Dư Doanh Hạ dâng lên cảm giác trĩu nặng. Nàng luôn cảm thấy từ ánh mắt của Nhan Hoài Hi có thể nhìn thấy sự trân trọng dành cho mình. Nếu như không có chuyện kia, có lẽ nàng sớm đã không chống đỡ nổi mà hoàn toàn sa vào rồi.
Cho dù nàng ấy có ý định lợi dụng nàng, thì trước đó cũng đã cứu nàng một mạng. Cộng thêm những bảo vật này, những ân tình này nàng sợ là có lấy thân báo đáp cũng không trả hết nổi.
Lời tác giả:
Nhan Hoài Hi (kích động đập bàn): Chính là muốn lấy thân báo đáp đó! Không cho phép đổi ý!