Chương 20

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi người nhanh chóng vây quanh cậu. Thang Văn Cảnh giữ chặt Oreo, Thang Mỹ Quân cứ lòng vòng bên Cố Tinh Thần, bà lo lắng hỏi cậu có sao không. Đến khi xác nhận cậu không bị chó cắn, bà mới quay sang lườm Thang Văn Cảnh.
"Văn Cảnh, con dắt chó tới thì thôi đi, sao nó còn nhảy xổ vào người khác hả?" Thang Mỹ Quân coi Cố Tinh Thần như bảo bối mà che chắn, bà tức giận nói: "Con biết hậu quả bị chó cắn sẽ thế nào không? Bị bệnh dại đấy!"
Cố Tinh Thần vừa lau nước dãi nhớp nháp đáng ghê trên mặt mình vừa kéo tay Thang Mỹ Quân: "Con không sao đâu mẹ, con chó ngốc đó không cắn người, chỉ làm mặt con dính đầy nước dãi của nó thôi. Lúc nãy con chỉ sợ nó nhảy xổ vào ông ngoại thôi."
Thang Văn Cảnh giữ chặt Oreo, xin lỗi nói: "Xin lỗi nha Tinh Thần, bình thường Oreo không có vậy đâu, chắc là nó thích em lắm, nó..."
Anh ta khó khăn lắm mới chọn được lời, không thể không thừa nhận sự thật: "Nó đúng là một con chó ngốc."
Nói xong thì lườm Oreo một cái đầy giận dữ. Mày mà cắn một cái thì ít ra tao còn khen mày là con chó mạnh mẽ, đằng này mày lại làm tao mất mặt thế này!
Tống Lan Chi ở bên cạnh thấy ông cụ đen mặt, trong lòng thót tim một tiếng, bà ta vội vàng đi tới xin lỗi Cố Tinh Thần.
"Xin lỗi con, Tinh Thần, ngày thường Oreo rất lạnh lùng, chẳng thèm để ý đến ai, có thể đúng là nó rất thích con đó.
Con xem kìa, nó còn vẫy đuôi với con nữa này, con đừng giận nhé, mợ xin lỗi con."
Thang Văn Cảnh nhíu mày, anh ta liếc bà ta một cái.
Thật ra thì cũng chẳng có chuyện gì to tát, nhưng vì Thang Mỹ Quân quá lo lắng, Cố Tinh Thần cười nói: "Không ngờ nó thích con như thế ha, gọi là Oreo phải không? Không có gì đâu, mau ra chơi đi."
Oreo ngẩng đầu nhìn cậu, cái đuôi vẫy đến mức như muốn bay ra. Nếu nó có thể hiện cảm xúc trên mặt thì chắc chắn là vẻ nịnh nọt.
Hừ!
Bây giờ Thang Văn Cảnh thật sự rất muốn lôi con chó ngu ngốc này ra ngoài vứt đi cho rồi, thật quá đần độn.
Con chó này còn đáng yêu hơn nhiều so với chủ nhân của nó. Cố Tinh Thần vươn tay sờ sờ cái đầu lông xù của nó.
Thang Mỹ Quân sợ quá giữ chặt tay cậu: "Đi đi đi, mẹ dẫn con đi rửa sạch, người toàn mùi chó với lông chó, lát nữa còn ăn cơm, mất vệ sinh lắm."
Thang Văn Cảnh không biểu cảm gì. Nếu bình thường mà có ai mắng Oreo thì nhất định anh ta sẽ khiến kẻ đó phải trả giá đắt, thậm chí làm cho nhà họ Vương phá sản ngay, nhưng đây là cô nhỏ của anh ta.
Hơn nữa do con chó ngốc này làm chuyện ngớ ngẩn trước, nên anh ta chỉ có thể để cho cô nhỏ tha hồ mắng nó. Nhưng mà con chó ngu xuẩn này lại còn muốn đi theo Cố Tinh Thần nữa chứ.
Thôi khi nào về thì nấu một nồi canh đầu chó vậy, anh ta không muốn nuôi con chó này nữa đâu.
Khi một đám người còn đang tụ tập một chỗ thì một cô gái xinh đẹp từ ngoài cửa đi vào. Cô thấy một đống người dồn ở một nơi thì thắc mắc hỏi: "Làm gì thế, sao tự nhiên xúm nhau ở một chỗ thế này?"
Thang Mỹ Quân nhanh chóng dẫn Cố Tinh Thần đi tới phòng vệ sinh để rửa sạch. Thang Chính Thiên cũng ngồi thẳng thớm lại, ông cụ thấy Thang Văn Gia tới thì vẫy tay gọi cô.
"Văn Gia về rồi à? Sao lại về trễ như vậy, dì con cũng đến rồi, còn có anh Tinh Thần của con nữa đấy."
Tống Lan Chi định đến nói chuyện với con gái, nhưng con bé chẳng thèm liếc bà ta một cái.
Thang Văn Gia thật sự chưa từng gặp Cố Tinh Thần lần nào, cô chỉ nghe dì nhắc đến thôi, nên bây giờ cô hơi tò mò về cậu.
Cô nhỏ Thang Mỹ Quân thật sự rất xinh đẹp rất có khí chất, dượng cũng là một chú trung niên đẹp trai. Tuy rằng ông nội rất lãnh đạm với dượng nhưng không thể không thừa nhận, cô nhỏ và dượng cực kỳ xứng đôi vừa lứa nên con trai họ chắc chắn cũng không tầm thường.
Thấy cô nhỏ dẫn một thanh niên đi ra, lúc nhìn thấy mặt của cậu thì bỗng nhiên Thang Văn Gia trợn tròn mắt, sau đó nín thở nói:
"Cố Tinh Thần?!"
Nghe có người gọi mình, Cố Tinh Thần ngẩng đầu nhìn sang, thấy có cô bé tóc dài xinh đẹp đang ngạc nhiên nhìn cậu.
Thang Mỹ Quân nghe thấy tiếng gọi, bà cười nói: "Văn Gia, đây là anh Tinh Thần của con đó. Dì nhớ hình như hai đứa chưa gặp nhau mấy lần, con còn nhớ rõ nó không?"
Thang Văn Gia gật đầu lia lịa, rồi lại lắc đầu.
Cố Tinh Thần bị vẻ đáng yêu của cô bé chọc cười, cậu phì cười: "Em họ Văn Gia đúng không? Dễ thương thật đấy."
Thang Văn Gia lập tức đỏ bừng mặt, đôi mắt tròn xoe càng mở lớn hơn, trông như một con hamster đáng yêu vậy.
Này này này, là anh đáng yêu mới đúng ấy!!!
Trong lòng Thang Văn Gia đang hét lên, gần như không kìm được mà muốn mở điện thoại chia sẻ ngay tâm trạng hiện giờ của mình.
Trời ơi, thần tượng của bạn cùng phòng mình lại là anh họ mình ư? Thật không thể tin nổi!
Tống Lan Chi thấy con gái mình như thế thì càng tức tối hơn. Không biết tại sao mà từ nhỏ con gái của bà ta đã rất thân thiết với Thang Mỹ Quân.
Mỗi lần bà ta nói gì không hay về Thang Mỹ Quân là con gái cãi lại bà ta ngay. Bây giờ trưởng thành rồi thì càng thêm không nghe lời, việc gì cũng phải chống đối bà ta. Bà ta không biết Thang Mỹ Quân đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho Văn Gia rồi.
Thấy mọi người đã đến đông đủ, bác Sâm cười ha hả đến thông báo thức ăn đã chuẩn bị xong và bắt đầu dọn lên bàn.
Sinh nhật lần này của ông cụ cũng không tổ chức lớn, chỉ gọi cả nhà về ăn một bữa cơm với nhau.
Ông cụ chống gậy đứng lên rồi chầm chậm đi về phía phòng ăn: "Được rồi, đi ăn cơm trước đã."
Cố Tinh Thần nhanh chân bước hai bước đi tới đỡ ông cụ. Lúc đi ngang qua Thang Văn Gia còn cười nháy mắt với cô, khiến mặt cô bé càng đỏ hơn.
Đến khi mọi người đều đi dần, Thang Văn Gia đi chậm lại phía sau, nhanh chóng lấy điện thoại ra bắt đầu gõ tin nhắn lia lịa.
[Wen: A a a a a!]
[Wen: Mọi người đoán xem mình thấy ai nè! Cố Tinh Thần! Mọi người sẽ không thể tưởng tượng được anh ấy có quan hệ gì với mình đâu.
Mình muốn nổ tung luôn rồi.]
[Yan: Biến! Đó là idol của chúng tôi, có quan hệ gì với cậu chứ, người mẹ là mình không cho phép! Cậu nghĩ cũng đừng nghĩ.]
[Lão Tam: Có quan hệ gì thế? Sao kích động dữ vậy, đừng nói là chồng sắp cưới thất lạc nhiều năm của cậu nhé?]
[Lão đại: Gia Gia nói hôm nay đi về ăn sinh nhật của ông nội, có khả năng là anh em bà con gì đó, chẳng lẽ là anh họ?]
[Wen: Đại ca, em xin bái phục.
Là anh họ của mình đó!!! Anh họ!!! Người thật siêu cấp đẹp trai, lúc cười lên đáng yêu muốn xỉu!]
[Yan: Út ơi, mình ra lệnh cho cậu, ngay bây giờ, bảo idol nhà mình ký tên cho mình đi, cả chụp ảnh nữa!!! Nếu không thì cậu đừng hòng về nhà nhé!]
[Wen: Hì hì hì hì hì.]
Thang Văn Gia vui vẻ chia sẻ niềm vui xong thì nhắn một tràng hì hì đầy tinh quái, sau đó cô nhẹ nhàng đi từng bước nhỏ đến phòng ăn.
Nếu đã là thân thích, lại là con trai của cô nhỏ, là anh họ của cô thì muốn bao nhiêu chữ ký hay ảnh chụp chẳng phải sẽ có bấy nhiêu sao? Gấp gáp làm gì không biết, bây giờ là lúc trước tiên phải làm tốt mối quan hệ đã.
Thang Văn Gia đang muốn chạy tới thì bị Tống Lan Chi giữ lại, bà ta mím môi trách mắng: "Văn Gia, con gái con lứa phải ý tứ một chút chứ, cứ nhìn chằm chằm Cố Tinh Thần làm gì!"
Thang Văn Gia gạt tay bà ta ra, nhíu mày nói: "Thời đại nào rồi, con có gì mà không giữ ý tứ chứ, chỉ có mẹ mới cổ hủ như thế thôi.
Chưa kể lúc nào mẹ cũng khăng khăng bắt con phải tránh xa dì ra, đã bao nhiêu năm rồi mà mẹ vẫn cứ thế. Dì chưa bao giờ xúc phạm mẹ, chỉ là mẹ đố kỵ rồi tự làm mình làm mẩy lên thôi. Mẹ có thể rộng lượng một chút không? Mẹ cứ như thế này thì ai mà thèm quan tâm mẹ nữa chứ."
Tống Lan Chi không thể tin nổi nhìn con gái mình, hóa ra trong mắt con gái, bà ta lại là người như thế này sao?
"Mẹ không rộng lượng? Ý của con là mẹ ích kỷ?"
Thang Văn Gia chịu đựng đủ rồi, cô xoay người nghiêm túc nói:
"Chẳng những mẹ ích kỷ mà còn nhỏ nhen, đến chết vẫn cố chấp! Mẹ nhìn cha đi, đã bao lâu rồi cha không còn muốn về nhà nhìn mặt mẹ nữa? Nếu mẹ còn cứ như vậy thì cái nhà này sẽ bị mẹ làm cho tan nát mất.
Mẹ đối xử với người nhà mà còn nhỏ nhen như thế, vậy tại sao mẹ không nhỏ nhen với người ngoài đi? Từ nhỏ dì đã rất tốt với con, mẹ cứ luôn ghen tị rồi nhìn dì không vừa mắt."
"Mẹ luôn nói dì không tốt, nhưng mẹ đã quên Thang Văn Cảnh đã bị hai người đưa ra nước ngoài từ nhỏ sao, còn con? Từ nhỏ đến lớn hai người có quan tâm đến con không? Rất nhiều lần họp phụ huynh đều là do dì tới họp giúp con đấy!"
Thang Văn Gia nhìn mẹ cô cứng đờ, cô thật sự rất chán ghét dáng vẻ như này của mẹ cô. Người một nhà không thể đối xử tốt với nhau được à? Lúc mẹ cô còn trẻ tính tự ái cao, lúc nào cũng so đo hơn thua với cha cô, đối xử với cô nhỏ thì bụng dạ hẹp hòi, ghen ghét cô nhỏ và dượng yêu nhau thắm thiết. Nhưng mẹ cô chưa bao giờ nghĩ nguyên nhân vì sao cả, lúc nào cũng cảm thấy cha cô có lỗi với bà, còn dì thì thích khoe khoang trước mặt bà.
Cô cũng hy vọng có một gia đình hòa thuận êm ấm cơ mà.
Thang Văn Gia nhìn cô nhỏ và dượng cùng với Cố Tinh Thần, nụ cười trên mặt của cả nhà họ vô cùng rạng rỡ và ấm áp.
===
Tác giả có chuyện nói:
Thang Văn Cảnh: Mày hung dữ hơn một chút có được không hả cái con chó ngu xuẩn này! Đồ nịnh bợ!
Oreo: Tui với chủ nhân tui giống nhau!