Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vào giờ nghỉ trưa, mọi người trong đoàn phim đều đang ăn cơm hộp cùng nhau. Lục Tấn Tắc đi về phía phòng nghỉ, tiếng giày đạp trên mặt đất vang lên âm thanh lộc cộc.
Cửa phòng nghỉ không khóa, anh gõ nhẹ nhưng không thấy ai trả lời.
"Cố Tinh Thần, cậu có ở trong không?"
Lục Tấn Tắc đẩy cửa đi vào, nhìn thấy trên sofa có một người đang cuộn tròn, cả người nép mình trong chiếc sofa đôi nhỏ, thoạt nhìn có chút đáng thương.
"Cố Tinh Thần." Lục Tấn Tắc cau mày đi qua. Anh cúi đầu thấy người đang co ro có sắc mặt ửng hồng, hai mắt nhắm nghiền.
"Cậu bị gì vậy? Sao trán lại nóng quá."
Dường như cậu có chút khó chịu, nghe được tiếng gọi mới mơ màng mở mắt ra, trong mắt tràn đầy hơi nước, hai má ửng đỏ.
"Lục Tấn Tắc, anh tới rồi?"
Giọng của cậu rất nhẹ lại mang theo tiếng nức nở của người bệnh, khiến người nghe ngứa ngáy trong lòng.
Lục Tấn Tắc theo bản năng mím môi.
Cố Tinh Thần thật sự khó chịu, đầu cậu bị nóng đến choáng váng. Cậu chống người muốn ngồi dậy, không ngờ tay không còn sức lại ngã vật xuống sofa.
Vẻ mặt Lục Tấn Tắc nghiêm túc. Anh suy tư vài giây rồi vòng qua bên cạnh cậu, cúi người đưa tay đỡ cậu dậy.
Cố Tinh Thần phối hợp vươn đôi tay, khóe môi khẽ cong lên, sau đó đôi tay nhân tiện vòng chặt lấy cổ Lục Tấn Tắc.
"Tôi sốt rồi, không còn sức nữa."
Dưới tay có thể cảm nhận được cả người Lục Tấn Tắc căng cứng. Nhận ra anh muốn buông tay, Cố Tinh Thần ôm càng chặt hơn.
"Biết vì sao tôi phát sốt không? Bởi vì chưa được rửa sạch sẽ đó."
Cậu cố ý thì thầm bên tai Lục Tấn Tắc, thở ra hơi thở nóng bỏng, nóng đến mức làm cho tim Lục Tấn Tắc đập thình thịch.
Cố Tinh Thần có ý ám chỉ, tuy Lục Tấn Tắc là người trầm ổn nhưng giờ phút này cũng không tránh khỏi có chút xấu hổ, không biết phải làm sao.
Anh nhìn trong đôi mắt Cố Tinh Thần tràn đầy ý cười, dường như thật sự thấy được trong đó có những vì sao lấp lánh.
Trong khoảng thời gian ngắn, anh đã quên ý định rụt tay về. Dù cách một lớp quần áo, anh cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng từ cậu thiếu niên.
"Ăn xong rồi không muốn phụ trách? Hở?"
Dáng vẻ của anh thật sự làm cho Cố Tinh Thần cảm thấy có chút vui sướng, cậu nhịn không được nổi lên tâm tư muốn trêu đùa anh.
Lục Tấn Tắc hít một hơi, phát hiện mình bí lời. Giọng khàn khàn của Cố Tinh Thần làm anh nhịn không được nhớ lại hình ảnh đêm đó.
Cuối cùng vì sao lại làm với nhau chứ?
Lục Tấn Tắc cảm thấy lúc đó có lẽ mình bị trúng tà rồi.
Lục Tấn Tắc rất không thích bị tra hỏi như vậy. Anh nhìn cậu thiếu niên, trong mắt đã không còn một chút cảm xúc xấu hổ nào.
"Cậu muốn cái gì?"
Cố Tinh Thần mặt mày hớn hở, cậu tựa vào Lục Tấn Tắc ngồi dậy, tiện thể buông tay khỏi cổ anh. Trêu đùa quá đà sẽ phản tác dụng mất.
"Anh đừng hiểu lầm, tôi không có ý muốn anh phụ trách gì, cũng không muốn cái gì cả." Cậu tựa như chàng trai hàng xóm ngây thơ, "Tôi cảm thấy anh rất có tiềm năng, cho nên chúng ta có thể hợp tác. Tôi đầu tư tiền, anh đóng phim, đôi bên cùng có lợi."
"Cậu ra tiền?" Lục Tấn Tắc kỳ quái nhìn cậu, "Cậu muốn bao dưỡng tôi?"
Cố Tinh Thần cười khẽ một tiếng, nghiêm túc nói: "Không, anh hiểu lầm rồi, chúng ta là hợp tác. Tôi đánh giá cao anh nên coi đây là một khoản đầu tư. Đương nhiên nếu anh nguyện ý muốn bao dưỡng thì tôi cũng không ngại đâu."
"Cậu nghiêm túc?"
Cố Tinh Thần nhún vai, "Đương nhiên rồi, quan hệ của chúng ta đã thân thiết đến mức này rồi, anh cho rằng tôi sẽ lừa anh sao?"
Cố Tinh Thần còn nhớ rõ cốt truyện trong sách. Toàn bộ cuốn sách đều xoay quanh Hàn Tuyển Ý và Tô Hàm. Người xuất hiện nhiều nhất chỉ có Lục Tấn Tắc, còn lại đều là những kẻ pháo hôi làm nền để Hàn Tuyển Ý và Tô Hàm cùng bước lên đỉnh cao mà thôi. Có thể coi như nam thứ cũng chỉ có một mình Lục Tấn Tắc.
Trong sách, Lục Tấn Tắc vẫn luôn cần cù, chăm chỉ đóng phim. Anh không nhận quá nhiều kịch bản, nhưng bộ nào cũng đảm bảo doanh thu phòng vé.
Nam chính Hàn Tuyển Ý, để thể hiện sự tốt bụng và rộng lượng của mình, đã chủ động trao cho Lục Tấn Tắc vài cơ hội đóng vai nam thứ, nhưng đều bị Lục Tấn Tắc từ chối. Có thể nói, anh là dựa vào thực lực của chính mình, từng bước một vươn tới đỉnh cao vinh quang.
Sau khi Lục Tấn Tắc và Hàn Tuyển Ý cùng giành được giải Ảnh đế thì nam thứ Lục Tấn Tắc không còn thấy xuất hiện nữa. Khi đó, Hàn Tuyển Ý đã liên tục giành được danh hiệu Ảnh đế nhiều lần rồi.
Nghĩ đến đây, Cố Tinh Thần bỗng dưng mở to hai mắt.
Cậu đột nhiên nhớ tới, trong sách, thế thân của ánh trăng sáng vẫn luôn một lòng một dạ yêu Hàn Tuyển Ý. Từ sau khi cùng Hàn Tuyển Ý ở bên nhau, cậu đã vì Hàn Tuyển Ý đầu tư vài bộ phim, đưa vai nam chính cho hắn. Đây cũng chính là lý do vì sao Hàn Tuyển Ý có thể nổi tiếng nhanh như vậy.
Mặc dù sau đó Hàn Tuyển Ý chia tay với cậu chuyển qua theo đuổi Tô Hàm, cậu vẫn không hề oán trách hay hối hận, tiếp tục cung cấp tài nguyên cho Hàn Tuyển Ý.
Không có cậu thì sẽ không có Hàn Tuyển Ý, càng đừng nói tới việc Tô Hàm dựa vào Hàn Tuyển Ý để thăng tiến.
Giờ phút này trong lòng Cố Tinh Thần như bị ngàn vạn con thảo nê mã* chạy loạn. Cậu thật sự là một kẻ ngu ngốc không thể tả!
(*Thảo nê mã: Đồng âm với từ mắng chửi "Thao nhĩ mụ", tiếng Việt là ĐMM. Ngoài ra nó còn có nghĩa khác: Thảo nê mã là tên tiếng Trung của con Dương Đà – Một loại lạc đà không bướu ở phương Tây, được cư dân mạng tôn xưng là "Thần thú", bởi vì vẻ mặt của động vật này rất chi là khó tả nên nó còn được sử dụng để miêu tả tâm trạng "không biết nói sao", "bó tay toàn tập"! các loại.)
Cố Tinh Thần chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, có khả năng cậu đã bị chính mình làm tức chết rồi. Sau đó cơ thể cậu mềm nhũn, ngã vật xuống sofa, rồi ngất đi.
"Cố Tinh Thần!" Lục Tấn Tắc thấy người đột nhiên ngất xỉu, anh hoảng sợ. Tay sờ lên trán đối phương thấy nóng đến đáng sợ.
Anh vừa định gọi điện cho người khác đến thì chợt nhớ ra vừa rồi Cố Tinh Thần nói bởi vì phía dưới chưa được rửa sạch sẽ, nên lập tức từ bỏ ý định gọi người đến.
Không thể đi bệnh viện được, thân phận của họ quá nhạy cảm. Lục Tấn Tắc ôm người vào trong ngực, lấy một chiếc áo khoác che kín cậu rồi sau đó mới vội vàng ôm người rời đi.
Người trong lòng tay dài chân dài nhưng lại nhẹ bẫng. Đôi tay cậu theo bản năng vòng lên cổ Lục Tấn Tắc, lại lần nữa thành công làm cho cả người Lục Tấn Tắc căng cứng.
Cậu dựa vào ngực vô thức cọ cọ. Lục Tấn Tắc cắn răng, cánh tay căng cứng đến cực điểm.
Tên này! Đáng chết! Tiểu yêu tinh!
Bác sĩ Trương đóng lại hộp thuốc, cầm mấy hộp thuốc đặt lên bàn, nhìn cậu thiếu niên gương mặt tinh xảo nhưng sắc mặt lại tái nhợt đang nằm trên giường.
Ông dặn dò nói: "Cậu Lục, những thứ thuốc này nhớ uống đúng giờ. Có điều cơ thể bạn của cậu hơi suy nhược, cậu nhớ dặn cậu ấy chú ý bồi bổ dinh dưỡng hơn mới được."
Lục Tấn Tắc khẽ gật đầu, "Cảm ơn bác sĩ Trương."
Con người của Lục Tấn Tắc trước nay vẫn luôn lạnh nhạt, bác sĩ Trương thấy vậy cũng không trách. Có điều ông đã làm bác sĩ gia đình cho nhà họ Lục nhiều năm như vậy rồi, trước nay chưa từng thấy cậu chủ Lục mang bất kỳ ai về nhà cả. Xem ra người thiếu niên xinh đẹp này chắc hẳn là người bạn quan trọng của cậu ấy.
Bác sĩ Trương cũng không ở lại lâu lắm, lúc gần đi lại nói: "Nếu có việc gì xảy ra thì cứ gọi điện thoại cho tôi là được, cơn sốt của cậu ấy có lẽ sẽ không hạ nhanh đâu."
Lục Tấn Tắc nhìn cậu thiếu niên đang nhắm hai mắt, gương mặt khi ngủ thật hiền hòa. Anh hít một hơi nhìn về phía bác sĩ Trương, cuối cùng lại chẳng nói gì.
Tiễn bác sĩ Trương đi xong, Lục Tấn Tắc chu đáo thay khăn lạnh đắp lên trán cậu. Ngón tay lướt qua gương mặt trắng nõn, mềm mại của cậu thiếu niên. Lục Tấn Tắc như bị ma xui quỷ khiến, ngồi xuống mép giường.
Cậu thiếu niên trên giường yên tĩnh ngủ. Lúc này cậu yên lặng và điềm đạm, gương mặt tinh xảo đến mức như một hoàng tử đang say ngủ.
Dáng vẻ cậu khi đóng phim hung dữ, nhe nanh múa vuốt như một chú báo con. Lúc cố tình trêu chọc anh thì lại quyến rũ đến chết người.
Còn lúc ở trên giường...!
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, Lục Tấn Tắc đột nhiên giật mình đứng dậy khỏi mép giường. Anh mặt trầm xuống nhìn người trên giường.
Anh vừa mới suy nghĩ cái gì! Anh như vậy thật sự rất nguy hiểm!
Lục Tấn Tắc bước nhanh ra khỏi phòng, tiện tay đóng luôn cửa, giống như bên trong đang có một con dã thú sắp lao ra nuốt chửng anh.
Anh cầm lấy điện thoại còn đang reo, hít một hơi thật sâu. Khi nghe điện thoại thì đã giống như lúc bình thường, nhưng cũng chỉ có anh biết tim mình vẫn còn đang đập loạn xạ.
Anh nhất định phải tránh xa Cố Tinh Thần, người này quá nguy hiểm. Cậu ta đến gần mình chắc chắn có mục đích, điều phiền phức nhất là mình lại luôn mất tập trung trước mặt cậu ta!
"Cậu chủ? Anh không sao chứ?" Bên kia điện thoại, trợ lý Hứa Du nửa ngày không nghe thấy gì, liền lo lắng hỏi.
Lục Tấn Tắc: "Khụ, có chuyện gì?"
Giọng nói vẫn bình tĩnh như mọi khi.
Hứa Du nói: "Cậu chủ, ông cụ nói, nếu anh vẫn không chịu về công ty làm việc, ông sẽ đóng băng tất cả tài nguyên của anh. Nguyên văn là – 'Chơi cũng phải có giới hạn, đã một năm rồi không có tiến triển gì, còn ngốc ở đó làm gì!'"
Lục Tấn Tắc theo bản năng nhìn thoáng qua cửa phòng đóng chặt, khẽ nhếch khóe môi.
"Không cho tài nguyên thì thôi, dù sao cũng đã có người nguyện ý nâng đỡ tôi rồi."
Hứa Du:!
Khoan đã cậu chủ, sao anh lại thế này hả, anh đang bị người ta 'quy tắc ngầm' phải không?!
"Cậu chủ, anh không nói đùa chứ?"
Cậu chủ nhà hắn chưa bao giờ nói đùa, hắn có chút sợ hãi rồi!
"Ừ." Lục Tấn Tắc nhàn nhạt lên tiếng, tiếp tục nói, "Còn có chuyện gì không?"
Hứa Du cảm thấy mình như nghe được sự ghét bỏ trong giọng nói của cậu chủ. Hắn lập tức báo cáo tình hình công ty gần đây, sau đó trong sự mong chờ của hắn, Lục Tấn Tắc nhanh chóng cúp điện thoại.
Hứa Du:!
Không đúng, cảm thấy sai sai! Cậu chủ nhất định đã xảy ra chuyện gì rồi!
Chẳng lẽ là bị bắt cóc?
Hứa Du lập tức bị sự tưởng tượng của chính mình dọa cho ngây người.
Thấy Lục Tấn Tắc nhanh chóng tắt điện thoại, Cố Tinh Thần cười xin lỗi, "Tôi làm phiền anh nói chuyện à?"
Lục Tấn Tắc cau mày nhìn cậu, "Cậu còn đang phát sốt, ra đây làm gì?"
Cố Tinh Thần dựa vào khung cửa, giơ tay sờ sờ trán, "Không sốt, hết sốt rồi, cảm ơn anh đã chăm sóc tôi."
Lúc nãy tỉnh lại trên trán còn có khăn lạnh, đúng là một người đàn ông biết săn sóc, cậu rất hài lòng.
"Không cần cảm ơn, nên như vậy." Lục Tấn Tắc không quen ở chung phòng với người khác, nhất thời không biết nói gì.
Cố Tinh Thần đột nhiên cười, tiếng cười nhẹ nhàng, từng chút một len lỏi vào trái tim anh.
"Tôi đã nói không cần anh phụ trách, ừm, thái độ của anh khiến tôi rất hài lòng."
Lục Tấn Tắc trừng mắt nhìn cậu, "Cậu!"
Anh biết Cố Tinh Thần cái gì cũng dám nói, nhưng mà, này này này, cũng quá đáng!
"Được rồi được rồi, không trêu anh nữa nhưng lời tôi nói trước đó là thật lòng đấy, anh có thể suy xét hợp tác với tôi." Cố Tinh Thần đi đến ghế sofa đơn ngồi xuống, nghiêm túc nhìn Lục Tấn Tắc.
"Có tài nguyên, có tiền, sao cậu không tự mình nâng đỡ bản thân đi."
Cố Tinh Thần đáp lại, "Ý anh nói là, hiện giờ tôi vô danh tiểu tốt, ngay cả diễn viên tuyến 18 cũng không phải, không nâng bản thân mà lại nâng anh, phải chăng là đầu óc có vấn đề, đúng không?"
Lục Tấn Tắc: "Tôi không nói như vậy."
Cố Tinh Thần thảnh thơi tựa lưng vào ghế, thoải mái như thể đang ở nhà mình. Ngón tay thon dài của cậu khẽ gõ nhẹ lên tay vịn sofa, "Anh có thể coi như tôi đối với anh có sự chắc chắn hơn so với bản thân mình. Hợp tác với anh tôi tuyệt đối sẽ không lỗ, còn tôi ấy à, thì xem số mệnh thôi."
Nói gì đi nữa thì Lục Tấn Tắc cũng là nam thứ, còn cậu là pháo hôi nam phụ. Nổi tiếng được hay không thì còn phải xem có thể xoay chuyển cốt truyện được không đã, chuyện này đương nhiên không phải một mình cậu có thể quyết định được.
Nhưng cậu có thể xác định, bây giờ thì Hàn Tuyển Ý đừng mơ tưởng có thể lấy được bất cứ tài nguyên hay nửa xu nào từ cậu nữa đâu!
Lục Tấn Tắc cảm thấy cậu vẫn còn điều chưa nói hết nhưng anh cũng không vội, dĩ nhiên cũng sẽ không lập tức đồng ý đề nghị của Cố Tinh Thần.
Cố Tinh Thần nhìn quanh một vòng trong phòng xong, cười tươi rói với Lục Tấn Tắc, "Ngài Lục, xem ra chúng ta thật sự rất có duyên, hóa ra chúng ta ở chung một tiểu khu nha."
--------------
Tác giả có chuyện nói:
Hứa Du: Ông chủ à, bị bắt cóc thì anh nháy mắt một cái.
Lục Tấn Tắc: Hai mắt của tôi đã bị Tinh Tinh che khuất rồi.
HOÀN CHƯƠNG 3.