Chương 26: Chương 26

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Tinh Thần phản ứng rất nhanh, khi rơi xuống đất cậu kịp thời điều chỉnh tư thế nhưng cuối cùng vẫn bị trẹo chân.
Cậu chịu đựng đau đớn, ngước mắt nhìn Ngô Nhất Nam. Trên mặt đối phương lúc này hiện rõ vẻ kinh hoàng lo lắng, dường như nụ cười quái dị vừa rồi của hắn chỉ là ảo giác.
Nhiếp ảnh gia gần đó cũng sợ chết khiếp, anh ta lập tức gọi tổ đạo diễn đến.
Đạo diễn gần như muốn ngất. Sao lại xảy ra chuyện nữa rồi? Chẳng lẽ số ông ta không hợp với ê-kíp này sao?!
Hai tổ khác cũng biết chuyện này, tất cả đều xúm lại, thấy Cố Tinh Thần bị thương thì vội vàng chạy tới hỏi han.
Cố Tinh Thần ngồi bệt hẳn xuống đất, một chân co lên để bác sĩ kiểm tra.
"May quá may quá, chỉ bị trẹo chân, nhưng tốt nhất vẫn nên đi chụp X-quang."
Tiểu Đào, người theo cậu lên đảo, ngay lập tức gọi điện cho Viên Cần. Viên Cần biết chuyện thì cảm thấy chương trình thực tế này như bị ma ám.
"Được rồi." Tổng đạo diễn thở dài: "Đưa Tinh Thần đi bệnh viện trước đã, sau đó bay về nước."
Cố Tinh Thần: "Xin lỗi đạo diễn."
Cậu bị thương thế này, chắc chắn không thể quay xong trong vòng một tháng. Cậu không thể từ bỏ «Kỳ Ngộ» nên mọi người cũng hiểu mà không cần nói ra.
Đạo diễn gật đầu trấn an cậu.
Ngô Nhất Nam đứng một bên tự trách: "Xin lỗi, là do tôi không giữ chặt Tiểu Cố, là lỗi của tôi."
Lê Chính Phi và Tưởng Thư Dục ở bên cạnh an ủi hắn.
Đạo diễn nói: "Mang cáng đến đây, Tinh Thần lên nào."
Cố Tinh Thần nhìn Ngô Nhất Nam với vẻ nặng trĩu, sau một lúc lâu mới bình tĩnh nói: "Không sao, nhờ anh Ngô giúp tôi lên thuyền với, trợ lý của tôi không đỡ nổi."
Ngô Nhất Nam ngây người trong giây lát, rồi cười nói: "Việc nên làm mà, Tiểu Cố, cậu phải nghỉ ngơi cho tốt, vết thương ở chân không phải chuyện đùa đâu."
Hắn đỡ một bên Cố Tinh Thần từ từ đi đến chiếc thuyền đậu trên bờ biển. Trong lòng hắn vẫn khá căng thẳng vì đã làm chuyện xấu, không dám đối mặt với Cố Tinh Thần, sợ bị lộ tẩy.
"Anh cố ý đúng không." Bên tai hắn vang lên giọng nói thản nhiên của thanh niên.
Cậu ta đã biết!
Ngô Nhất Nam cứng đờ người quay đầu lại: "Tiểu Cố, cậu nói gì cơ?"
Cố Tinh Thần bình tĩnh nhìn hắn, đột nhiên cậu bật cười: "Anh Ngô cảm thấy tôi là người dễ bị bắt nạt à?"
"Tiểu Cố, cậu nói cái gì, chẳng qua do tôi giữ không chặt..."
Hắn còn chưa nói xong thì Cố Tinh Thần đã đẩy hắn ra, cậu dựa hoàn toàn vào Tiểu Đào, lớn tiếng nói: "Đạo diễn, tôi muốn cáng."
Cố Tinh Thần không đến bệnh viện địa phương mà lập tức về nước rồi vào bệnh viện thành phố. Viên Cần và hai vợ chồng Cố Duy Hoa lần lượt chạy tới.
Thang Mỹ Quân nhìn chân Cố Tinh Thần bị băng bó, nước mắt lã chã rơi.
"Cục cưng của mẹ, mẹ đã nói đừng tham gia chương trình sinh tồn hoang dã gì đó rồi, con nhìn con đi, chưa gì đã bị thương. Cái chương trình thực tế đó bị làm sao vậy, cứ liên tục xảy ra chuyện, mẹ mặc kệ, con đừng đi nữa!"
Thang Mỹ Quân lau nước mắt, Cố Tinh Thần đau đầu, đáp lại: "Không đi nữa, không đi nữa."
Dù sao cũng không còn thời gian để đi.
Cậu nhìn cha Cố với vẻ mặt nghiêm nghị, Cố Tinh Thần nghĩ chắc cũng không giấu được nữa nên bảo: "Ba, ba có trợ lý giỏi nào không, cho con một người đi, con thiếu một người ở bên cạnh hỗ trợ."
Cố Duy Hoa nhíu mày: "Một lát nữa ba sẽ cho người đến chỗ con."
Viên Cần nghĩ thầm: "Vậy tôi không phải là người sao?" Nhưng anh ta thức thời không hỏi ra miệng.
Thang Mỹ Quân ở đây, Cố Tinh Thần không muốn bà lo lắng nên dỗ bà: "Mẹ, mẹ có muốn về nhà hầm canh gì đó bổ dưỡng cho con uống không? Con còn phải ở trong bệnh viện mấy ngày nữa đó."
Thang Mỹ Quân lập tức lau nước mắt đứng lên: "Đúng đúng đúng, mẹ phải đi mua vài thứ về nhà để hầm canh cho con, mẹ nhớ trong nhà ông ngoại có củ nhân sâm, để mẹ qua đó lấy."
Hai vợ chồng đi rồi, Cố Tinh Thần mới nhẹ nhàng thở phào.
Tiếp theo, cậu nói với Viên Cần: "Anh đăng thông báo lên Weibo của em trước đi."
Viên Cần nhìn chằm chằm cậu hỏi: "Tinh Thần, chuyện lần này không phải do sơ ý đúng không?"
Cố Tinh Thần bật cười: "Sao anh biết không phải do sơ ý?"
"Cậu còn có tâm trạng cười nữa!" Viên Cần nói: "Tiểu Đào đã kể lại cho tôi nghe tình hình lúc đó rồi. Ngô Nhất Nam nói không giữ chặt cậu cẩn thận. Thật ra vốn dĩ chỗ đó không cần người kéo thì cậu vẫn có thể tự mình đi lên, làm sao có người khác kéo lại không xong được chứ."
"Không ngờ anh cũng thông minh ha."
Viên Cần trợn mắt: "Móa nó, vậy đúng là hắn cố tình hãm hại cậu? Sao vậy, cậu có xích mích với hắn à?"
"Tôi cũng rất muốn biết tại sao đấy."
Tô Hàm nhìn điện thoại thấy Weibo của Cố Tinh Thần và chương trình «Hoang Dã» đăng tin đồng thời thì cảm thấy rất vui vẻ.
Ngô Nhất Nam làm việc hiệu quả ghê nhỉ.
Trước đó, hắn chỉ kêu Ngô Nhất Nam lỡ tay làm Cố Tinh Thần bị thương là được rồi, nhưng khi hắn biết Cố Tinh Thần giành được vai nam chính trong «Kỳ Ngộ» thì bây giờ lại cảm thấy chút vết thương này là quá nhẹ đối với Cố Tinh Thần, nếu bị đứt tay đứt chân thì càng tốt.
Càng nghĩ, ánh mắt hắn càng lạnh lùng.
Khi Cố Tinh Thần còn theo đuôi Hàn Tuyển Ý trông thật đáng thương làm sao, vì thế hắn cướp Hàn Tuyển Ý về phía mình. Nhưng trong nháy mắt Cố Tinh Thần không cần Hàn Tuyển Ý nữa, vậy mà lại có thể giành được nhiều tài nguyên như thế.
Dựa vào cái gì!
Hàn Tuyển Ý cũng thật vô dụng, ngay cả vai nam chính cũng không giành được. Hắn còn chờ Hàn Tuyển Ý giúp hắn hủy bỏ hợp đồng với công ty quản lý, nhưng bây giờ hắn chỉ có thể tự dựa vào chính mình.
Tô Hàm cầm bức ảnh trong tay, chăm chú nhìn người trong ảnh.
Cố Tinh Thần nhìn người đàn ông bình thường đứng trước mặt cậu. Anh ta có dáng người trung bình, gương mặt không mấy thu hút, nếu ném vào đám đông thì sẽ khiến người ta quên bẵng mặt.
Cậu không hề nghi ngờ năng lực của anh ta, dù sao cũng là người mà cha Cố đưa tới.
"Cậu Tiểu Cố, là Cố tổng điều tôi đến, tôi là Lưu Trọng."
Cố Tinh Thần không tránh mặt Viên Cần, gật đầu nói: "Anh tìm người theo dõi một người tên là Ngô Nhất Nam. Hắn gặp ai, đi đâu, làm gì đều báo lại cho tôi. Tôi sẽ gửi hình của hắn cho anh."
Cố Tinh Thần mơ hồ cảm thấy cậu biết ai là kẻ đứng sau giật dây, nhưng cậu không có chứng cứ, chỉ có thể bắt đầu điều tra từ phía Ngô Nhất Nam.
"Đã rõ, tiểu Cố tổng." Lưu Trọng đáp lại, sau đó ra khỏi phòng bệnh.
Lúc này Viên Cần mới nhận ra: "Cậu cảm thấy có người lợi dụng Ngô Nhất Nam?"
Thế thì chuyện trở nên nghiêm trọng hơn rồi, có thù oán gì sâu đậm vậy? Viên Cần cố gắng nhớ lại, ngoại trừ Hàn Tuyển Ý thì gần như Cố Tinh Thần không kết bạn với những người khác. Tuy rằng tính tình khó ưa chết đi được, nhưng cũng không đến mức làm cho người khác phải trả thù.
Viên Cần càng nghĩ càng cảm thấy đáng sợ: "Tinh Thần, hay là thuê mấy tên vệ sĩ đi?"
Hai người đang nói chuyện, cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra.
Lục Tấn Tắc thở hổn hển nhìn Cố Tinh Thần đang nửa nằm nửa ngồi trên giường. Anh thấy cậu đang cười, trong lòng bỗng thở phào nhẹ nhõm.
"Sao anh lại đến đây?" Cố Tinh Thần nhìn Lục Tấn Tắc, có chút kỳ lạ.
Dạo này «Điệp Ảnh» đang trong giai đoạn kết thúc, hẳn là anh phải rất bận mới đúng.
Lục Tấn Tắc đứng thẳng dậy, sau đó lại trở lại vẻ nghiêm túc, chững chạc thường ngày.
"Xem tin tức biết cậu bị thương nên đến đây thăm."
Cố Tinh Thần gật đầu, cậu cứ cảm thấy có gì đó không đúng nhưng nhất thời không nhớ ra.
"Không có việc gì, bị gãy xương nhẹ một chút thôi."
Lục Tấn Tắc: "Sao lại bị thế?"
Cố Tinh Thần nhún vai: "Ngoài ý muốn."
"Anh đã nói giới giải trí của em quá phức tạp rồi mà."
Giọng nói hài hước từ ngoài cửa vang lên, tiếp theo là bóng người phóng khoáng bước vào, cùng với một con Husky.
Cố Tinh Thần: "Bệnh viện có cho chó vào à?"
Thang Văn Cảnh nháy mắt với cậu: "Đương nhiên là do anh họ của em có sức quyến rũ vô bờ bến nên mới có đặc quyền nha."
Cố Tinh Thần trợn trắng mắt.
"Sao anh biết tôi ở chỗ này?"
Thang Văn Cảnh bị Oreo lôi kéo đi về phía giường bệnh: "Cô út hớt hải đi tìm ông nội lấy nhân sâm, anh còn tưởng em sắp chết đến nơi, cho nên đến đây xem em có sao không."
Ánh mắt Lục Tấn Tắc sắc bén nhìn Thang Văn Cảnh: "Vị tiên sinh này, anh là anh họ của Tinh Thần, chú ý lời nói chút đi."
Thang Văn Cảnh: "Chỉ đùa chút thôi, Tinh Thần, người bạn này của em nghiêm túc quá rồi đó."
Thang Văn Cảnh ngồi vào ghế sô pha, Oreo đứng lên, đặt móng vuốt lên mép giường, yên tĩnh nhìn Cố Tinh Thần.
"Oreo ngoan, tao không sao đâu."
Oreo gâu gâu hai tiếng rồi ngoan ngoãn buông móng vuốt, ngồi xuống ở mép giường, tựa như dũng sĩ bảo vệ chủ nhân.
Con cún rất đáng yêu, nhưng chủ nhân của nó thì lại phiền hà.
Mọi người tạm thời không nói gì cho đến khi bác sĩ tới kiểm tra phòng, phát hiện có con chó trong phòng bệnh thì lập tức đuổi Thang Văn Cảnh ra ngoài.
"Đi đi đi, thú cưng không thể vào bệnh viện, ai cho cậu dắt chó vào hả, đi ngay, đừng ảnh hưởng bệnh nhân nghỉ ngơi."
Thang Văn Cảnh bị đuổi đi, Cố Tinh Thần nói với Lục Tấn Tắc: "Anh cũng đi đi, tôi thật sự không sao đâu, bác sĩ nói vài ngày nữa sẽ tốt lên rồi, sẽ không làm chậm trễ «Kỳ Ngộ»."
Lục Tấn Tắc mở miệng định nói không phải anh lo lắng chuyện này, nhưng vẻ mặt yên tâm của Cố Tinh Thần làm cho anh không nói nên lời.
"Được, chờ cậu trở về."
Nhìn theo Lục Tấn Tắc đi ra ngoài, Cố Tinh Thần cũng tiễn Viên Cần đi. Phòng bệnh lúc nãy còn ồn ào giờ trở nên yên tĩnh, Cố Tinh Thần thở dài, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Ba ngày sau, Cố Tinh Thần thuận lợi xuất viện. Chân cậu chỉ cần nghỉ dưỡng thêm một tuần nữa là khỏi hẳn, chỉ bị gãy xương rất nhẹ mà thôi, cậu còn trẻ nên hồi phục khá nhanh.
Thang Mỹ Quân muốn cậu dọn về nhà nhưng cậu không muốn. Cậu nói có trợ lý đến hỗ trợ chăm sóc, cậu cần phải về nhà nghiên cứu kịch bản để còn đi quay phim. Thang Mỹ Quân không lay chuyển được cậu nên chỉ có thể đồng ý, nhưng bà cũng định sẽ đến nhà cậu đưa canh mỗi ngày.
Đáng lẽ tổ chương trình «Hoang Dã» định quay thêm hai tập, nhưng bỗng nhiên Cố Tinh Thần bị thương nên bắt buộc phải tìm người thay thế.
Tổng đạo diễn cũng đau đầu muốn chết. Ông ta thấy lượt xem đã bắt đầu tăng lên, Weibo chính thức cũng bắt đầu có lượng người hâm mộ đông đảo, nhưng cứ xảy ra chuyện mãi thế này làm ông ta suy nghĩ có nên đi chùa thắp nhang không đây.
Những khách mời khác nghe tin Cố Tinh Thần không tiếp tục quay hình nữa thì đều rất ngạc nhiên.
"Cố Tinh Thần không tới nữa sao? Vậy sau này làm sao bây giờ?"
Kiều Mộng Tâm vô cùng thất vọng: "Tại sao chứ! Anh Tinh Thần không tới, chúng ta làm sao đây!"
Cô ta nói chính là cô ta và Cù Linh. Ở đây chỉ có Cố Tinh Thần đối xử tốt với hai cô nhất, vẫn luôn chăm sóc hai người bọn họ.
Cù Linh vỗ đầu cô ta: "Sợ cái gì, không phải còn chị đây à?"
"Nhưng mà chị Linh ơi..." Kiều Mộng Tâm bĩu môi: "Anh Tinh Thần tốt như vậy, sao lại bị thương chứ."
"Em chỉ có thế thôi sao, quay chương trình cho tốt vào." Cù Linh lạnh giọng nói.
Kiều Mộng Tâm ngoan ngoãn dạ một tiếng rồi không nói gì nữa, chỉ đứng đó ngoan ngoãn dựa vào Cù Linh.
Vẻ mặt Ngô Nhất Nam lo lắng: "Vậy Tiểu Cố có phải đền tiền vi phạm hợp đồng không? Thật là đáng thương."
Tổng đạo diễn liếc hắn một cái kỳ quái: "Đây là kết quả sau khi bàn bạc, không tính là vi phạm điều lệ hợp đồng. Hơn nữa Tinh Thần còn phải đi quay phim, thời gian rất gấp rút, vốn dĩ cậu ấy cũng định bàn với mọi người muốn tập trung quay phim đó trước."
"Quay phim gì vậy?" Ngô Nhất Nam hỏi.
Tổng đạo diễn: "«Kỳ Ngộ»."
Ngô Nhất Nam:???
Chính là bộ phim «Kỳ Ngộ» làm mưa làm gió trong giới đó hả?
Kiều Mộng Tâm: "Quao, anh Tinh Thần giỏi quá đi!"
Lời tác giả:
Thang Văn Cảnh: Giới giải trí phức tạp như vậy, tới chỗ anh mà lăn lộn đi.
Lục Tấn Tắc: Tránh xa ra!
HẾT CHƯƠNG 26.