Chương 27: Chương 27

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngô Nhất Nam ăn mặc giản dị, đội chiếc mũ lưỡi trai màu xám rồi ngồi một góc trong quán cà phê, thỉnh thoảng hắn mở điện thoại ra xem, vẻ mặt có chút sốt ruột.
Tại sao còn chưa đến, chỉ còn vài phút nữa là đến giờ hẹn.
Hắn nhìn quanh lối vào rồi lập tức cúi đầu kéo vành mũ thấp xuống che mặt.
Một người đi tới ngồi xuống phía đối diện hắn. Ngô Nhất Nam biết người đã đến, thấp giọng nói: "Sao bây giờ mới tới..."
Hắn vừa mới ngẩng đầu, giọng hắn nghẹn lại, trong lòng thậm chí còn giật thót.
Là Cố Tinh Thần? "Xin lỗi, tôi tới trễ."
Đối phương đeo kính râm cực lớn, đội mũ lưỡi trai màu trắng nhưng Ngô Nhất Nam nghe ra giọng nói khác nhau, đây không phải Cố Tinh Thần.
Nhưng mà quá giống, vừa rồi hắn còn tưởng là Cố Tinh Thần, khiến hắn suýt nữa đứng tim.
"Không, không sao."
Đối phương cười nhẹ, đẩy một phong bì dày cộm ra: "Đây là thù lao của anh. Anh hành động nhanh thật đấy, nếu Cố Tinh Thần bị thương nặng hơn một chút thì có lẽ tôi đã thưởng thêm cho anh rồi, nhưng thế này cũng được, hợp tác vui vẻ."
Dĩ nhiên Ngô Nhất Nam không thể nào nói cảm ơn, đây cũng chẳng phải chuyện gì hay ho cho cam. Hắn chỉ hờ hững ừ một tiếng rồi nhanh chóng cất phong bì vào.
Đối phương hiển nhiên cũng không muốn nhiều lời, chỉ gật đầu với hắn một cái rồi đứng dậy rời đi.
Ngô Nhất Nam ngước mắt nhìn theo bóng lưng kia, lòng nghi ngờ càng sâu sắc. Nhìn từ phía sau thì thấy cậu ta có thân hình gần giống với Cố Tinh Thần, chẳng lẽ người này là anh em của Cố Tinh Thần?
Trong nháy mắt, hắn tự mình tưởng tượng ra một đống kịch bản về gia đình tài phiệt tranh giành tài sản.
Nếu không phải chuyển khoản dễ bị điều tra ra thì hắn đã chẳng mạo hiểm xuất hiện ở đây. Đối phương cũng là người cẩn thận, không biết tại sao lại có được số điện thoại của hắn. Lúc nhận được điện thoại, hắn vừa cảm thấy kỳ lạ, vừa rợn tóc gáy với cái người muốn hãm hại Cố Tinh Thần này, nhưng lại không thể vượt qua được lòng tham của bản thân.
Hắn không ngờ Cố Tinh Thần có được vai diễn trong «Kỳ Ngộ». Hai chữ "khiếp sợ" cũng không đủ để diễn tả cảm xúc của hắn. Hắn biết mình đang ở trong giới giải trí, mà giới giải trí thì không thể nói trước mai này ai sẽ nổi tiếng. Hắn cũng không nghĩ tới việc biết đâu chẳng bao lâu nữa Cố Tinh Thần sẽ nổi tiếng vang dội, đến lúc đó...
Hiện giờ làm cũng đã làm rồi, may mà không có ai phát hiện. Cố Tinh Thần bị thương không nặng nên bây giờ nhận xong thù lao này thì coi như mọi chuyện kết thúc.
Chỉ hy vọng cậu ta sẽ không nhận ra là do hắn cố tình. Hắn lặng lẽ thở dài, sờ thử độ dày của phong bì, tiếp đó đứng dậy rời đi.
Ở bàn bên cạnh có một người đàn ông ăn mặc giản dị đặt chiếc iPad xuống, thu lại chiếc điện thoại đặt sát bàn bên cạnh. Sau khi ấn nút kết thúc ghi hình, anh ta thản nhiên bỏ vào túi.
Khi Cố Tinh Thần xem được video này, sắc mặt cậu lạnh lẽo như băng.
Mặc dù đúng như cậu dự đoán nhưng cậu vẫn vô cùng tức giận.
Cậu với Ngô Nhất Nam không oán không thù, Ngô Nhất Nam không thể vô duyên vô cớ hãm hại cậu như vậy. Nếu là do Tô Hàm thì mọi chuyện đã rõ như ban ngày. Vốn dĩ cậu chỉ muốn rời xa cặp tra công tiện thụ kia, chỉ cần không đến gần bọn họ để bị hạ thấp chỉ số IQ là được.
Nhưng bây giờ Tô Hàm lại muốn cho cậu bị gãy tay gãy chân, tưởng cậu là cục bột, ai muốn nặn kiểu gì thì nặn sao?
Lưu Trọng lặng lẽ đứng một bên chờ Cố Tinh Thần chỉ thị. Sau một lúc lâu, Cố Tinh Thần chỉ nói: "Anh đừng nói chuyện này với ba tôi, để tôi tự xử lý."
Lưu Trọng không hề do dự gật đầu.
*
Hôm nay, Cù Linh và Kiều Mộng Tâm hẹn nhau đi thăm Tinh Thần.
Người ra mở cửa là Tiểu Đào. Thấy là các cô tới thì vui vẻ hô to với bên trong: "Anh Tinh Thần, chị Linh và mọi người đến."
Hai người vào nhà, thấy Cố Tinh Thần đi ra từ phòng bếp.
Cù Linh: "Cậu vào phòng bếp làm gì, bị thương mà còn nấu cơm à?"
Kiều Mộng Tâm ôm ngực: "Anh Tinh Thần, anh đúng là người đàn ông lý tưởng của thời đại mới, em muốn gả cho anh!"
Cù Linh im lặng liếc nhìn Kiều Mộng Tâm, khiến cô nàng rụt rè.
"Sao, sao vậy chị Linh?"
Cù Linh: "Đừng nói linh tinh."
"Dạ." Có lẽ do vẻ mặt của Cù Linh quá nghiêm túc nên Kiều Mộng Tâm theo bản năng ngoan ngoãn nghe lời.
Cũng đúng, nếu để cánh săn ảnh nghe được câu này mà viết thành bài thì thế nào trên mạng cũng sẽ ồn ào lắm.
Cố Tinh Thần cởi tạp dề đưa cho Tiểu Đào, nói: "Được rồi, chỉ cần canh lửa nữa thôi, hầm thêm một tiếng rưỡi là có thể ăn được rồi."
Sau đó nói với hai người: "Tôi không tiện ra ngoài ăn cơm, chúng ta ăn ở nhà nhé, mọi người đừng chê tay nghề của tôi."
"Đương nhiên không chê rồi."
"Không cần đâu."
Hai người cùng lúc nói ra, Cù Linh nghiêng đầu lườm Kiều Mộng Tâm, Kiều Mộng Tâm rụt cổ, thè lưỡi.
"Hai người đã đến rồi, chẳng lẽ không ăn cùng em bữa cơm sao? Ngày nào em cũng chỉ có một mình, chán chết đi được. Chị Linh, chị sẽ không lạnh lùng sắt đá như vậy chứ?"
Cố Tinh Thần chớp chớp mắt với Cù Linh.
Cù Linh bật cười: "Được rồi được rồi, hai người kẻ tung người hứng mà."
Cù Linh đồng ý, Kiều Mộng Tâm nháy mắt rồi giơ ngón tay cái lên với Cố Tinh Thần.
Cô nàng không biết tại sao cô nàng thấy mình hơi sợ chị Linh nhưng lại luôn muốn gần gũi với chị ấy.
Bây giờ có anh Tinh Thần đứng chung chiến tuyến với mình, cô nàng cảm thấy không còn sợ nữa.
Hai người ngồi vào ghế sofa, Tiểu Đào bưng trà đến. Cố Tinh Thần nói với Tiểu Đào: "Làm phiền Tiểu Đào."
Tiểu Đào rất tự nhiên châm trà cho ba người, vẻ mặt bất đắc dĩ: "Anh Tinh Thần, nói bao nhiêu lần rồi, em đến để chăm sóc anh mà, anh đừng suốt ngày cảm ơn em nữa, làm em ngại lắm. Anh mà còn như vậy là mai em không đến nữa đâu."
Cố Tinh Thần sửa lời cô nàng: "Em làm trợ lý của anh, công việc của trợ lý và trợ lý sinh hoạt khác nhau."
"Chăm sóc đời sống sinh hoạt hằng ngày của anh cũng là một phần trong công việc của em." Tiểu Đào không nhường một bước.
Cố Tinh Thần cũng đành chịu: "Thôi được, dù sao anh cũng sắp khỏi hẳn."
Tiểu Đào hài lòng cười, tiếp đó bưng ấm trà đi rửa.
Cù Linh: "Trợ lý nhỏ của cậu thú vị thật đấy."
Dạng trợ lý vừa chủ động làm việc nghiêm túc, vừa dám cãi lý với ông chủ thế này đúng là rất hiếm thấy.
Ba người trò chuyện vài câu, Kiều Mộng Tâm nói: "Anh Tinh Thần, tiếc là anh không tiếp tục tham gia tiết mục, em với chị Linh rất tiếc nuối khi anh không còn tham gia."
Vừa nghe đến đây, ánh mắt Cố Tinh Thần chợt lóe lên, ngay sau đó cười đáp: "Không sao, sau này nhất định sẽ có cơ hội hợp tác."
Kiều Mộng Tâm bẹp miệng: "Em thì không chắc chắn đâu, gần đây nhóm của chúng em chưa nhận được thông báo gì cả, nhạc mới bây giờ khó bán lắm, những thứ khác càng không cần phải nói. Nếu thật sự giải tán nhóm thì có thể em sẽ giải nghệ mất."
Cù Linh thản nhiên nhìn cô nàng: "Chị còn chưa nói gì mà, cô bé, em phải tin vào chính mình chứ."
Cố Tinh Thần nhìn hai người, đột nhiên nảy ra một ý tưởng.
Kiều Mộng Tâm có khí chất ngọt ngào, nhẹ nhàng, tính cách cũng rất dịu dàng, dù là giọng nói hay hình tượng đều rất tốt. Còn Cù Linh thì không cần phải bàn cãi, là nữ ca sĩ đã nhiều lần đoạt giải Ca sĩ xuất sắc nhất, bản thân cô còn có danh tiếng Thiên hậu.
"Hai người có muốn gia nhập công ty quản lý khác không?" Cố Tinh Thần hỏi.
Kiều Mộng Tâm: "Anh nói sai rồi à?"
Cố Tinh Thần: "Hả? Sai cái gì?"
"Phải nói là có công ty nào muốn em hay không ấy, chứ em làm gì có quyền lựa chọn." Kiều Mộng Tâm đương nhiên đáp.
"Phụt!"
Cố Tinh Thần phụt một ngụm nước, khiến cậu sặc sụa ho khan vài tiếng.
Cù Linh cũng bật cười, cô dở khóc dở cười nhìn Kiều Mộng Tâm.
Kiều Mộng Tâm nghiêm túc, mang theo vẻ nghi hoặc hỏi: "Hai người cười gì vậy, em nói sự thật mà."
Tuy rằng sự thật này hơi xót xa.
Cù Linh nén cười, xoa xoa đầu cô nàng, an ủi nói: "Không sao, sẽ tốt thôi, chỉ cần kiên trì."
Cố Tinh Thần khụ khụ: "Còn chị Linh thì sao, bây giờ chị đang ở công ty nào?"
Cù Linh rất bình tĩnh đáp: "Chị có một phòng làm việc riêng nhưng không có nhiều việc để làm, đang trong tình trạng nửa thất nghiệp."
Cô yên lặng trong giây lát, tiếp tục nói: "Còn việc cậu nói có muốn đến công ty khác không, nếu điều kiện hợp lý thì đương nhiên có thể, ai lại ngại có nhiều công việc chứ."
Cô cười cười nhìn Cố Tinh Thần, chờ cậu nói tiếp. Mặc dù cô không thân lắm với Cố Tinh Thần nhưng chỉ cần thông qua thời gian ở chung ngắn ngủi, cô biết Cố Tinh Thần là người đáng tin cậy. Cậu nói như vậy có nghĩa là cậu chắc chắn có nguồn lực để chia sẻ trong lĩnh vực này, không phải loại người nói suông.
Cố Tinh Thần thở phào nhẹ nhõm, tay cậu đặt lên đầu gối: "Vậy em chính thức mời hai người gia nhập Giải Trí Xán Tinh, có điều đó chỉ là một công ty nhỏ, không biết ý hai người thế nào?"
Kiều Mộng Tâm sững sờ: "Giải Trí Xán Tinh? Em chưa từng nghe qua bao giờ."
Cù Linh phản ứng rất nhanh, nheo nheo mắt: "Xán Tinh? Chị nhớ rõ hình như em chuyển sang công ty này phải không?"
Cố Tinh Thần gật đầu: "Đúng vậy, không giấu gì chị, công ty chúng em đang tìm kiếm nghệ sĩ, điều kiện rất tốt. Hay là hai người thử xem xét xem sao?"
Cậu cười vô cùng chân thành, dáng vẻ như thể 'qua làng này sẽ không còn quán trọ khác', rất giống với những người mời chào bán hàng.
Kiều Mộng Tâm a lên: "Ý, không lẽ đó là công ty của anh Tinh Thần?"
Ôi trời, trực giác nhạy bén thật đấy.
Cố Tinh Thần kéo người vào đội, đương nhiên cũng sẽ không giấu giếm: "Đúng vậy, Mộng Tâm nói không sai, chính là công ty của anh."
Kiều Mộng Tâm mở to mắt, cô nàng chỉ nói đại vậy thôi, không ngờ lại trúng.
Chắc miệng của cô nàng được khai quang rồi!
Cù Linh thực tế hơn, cô kéo Kiều Mộng Tâm đang sắp sửa gật đầu lia lịa: "Có thể xem thử, nếu điều kiện thích hợp thì bọn chị nhất định sẽ suy xét. Chẳng qua cho dù cậu nói cậu là ông chủ đi nữa thì chị vẫn giữ ý kiến của mình, trừ phi chị được xem qua điều khoản hợp đồng."
Kiều Mộng Tâm cũng gật đầu theo: "Đúng vậy, mặc dù em rất tin tưởng anh Tinh Thần sẽ không gài bẫy em, nhưng mà chị Linh nói đúng."
Yêu cầu này vô cùng hợp lý.
Cũng may trước đây Thang Mỹ Quân đã tìm sẵn nhân viên quản lý chuyên nghiệp, toàn bộ đội ngũ rất hoàn mỹ. Cố Tinh Thần không nói hai lời, lập tức gọi điện về công ty, bảo người chuẩn bị hai bản hợp đồng. Dù sao địa vị của Cù Linh và Kiều Mộng Tâm khá chênh lệch nên dĩ nhiên hai bản hợp đồng cũng khác nhau.
Cù Linh ngạc nhiên, cô cười rạng rỡ như hoa: "Không ngờ cậu lại gấp gáp đến vậy."
Cố Tinh Thần cười gượng hai tiếng.
Sao không gấp chứ? Công ty chỉ có một nghệ sĩ là cậu, thế thì làm sao có thể mở rộng kinh doanh đây? Cậu cũng không thể giống Thang Mỹ Quân mà bỏ con giữa chợ được.
Vừa phải làm nghệ sĩ, vừa phải làm ông chủ, cậu cũng chẳng dễ dàng gì.
Người trong công ty hành động rất nhanh, ba người trò chuyện một lúc là hợp đồng đã được gửi đến rồi.
Cố Tinh Thần đưa cho hai người xem, chỉ nghe thấy giám đốc công ty yếu ớt nói với cậu: "Ông chủ, rảnh rỗi cậu đến công ty một chuyến được không? Tôi đã lập một kế hoạch phát triển cho cậu rồi, cậu có thể đến đây xem cho kỹ."
Cố Tinh Thần:...
Từ khi tiếp quản công ty đến giờ, cậu vẫn chưa đến công ty lần nào, nói ra thì có chút xấu hổ.
"Được, để tôi chiêu mộ người xong sẽ đến."
Nói xong, cậu chuyển mắt tha thiết nhìn hai người đang tập trung xem hợp đồng trên ghế sofa.
Tổng giám đốc:...
Tôi khổ quá mà!