Chương 28

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai người thấy sao? Nếu có điều khoản nào trong hợp đồng chưa vừa ý, chúng ta hoàn toàn có thể thảo luận lại.
Cố Tinh Thần nhìn từng người đang xem hợp đồng, cậu cẩn thận nói: "Mộng Tâm, có vấn đề gì với hợp đồng à?"
Nét mặt cô ta trông rất nghiêm trọng.
Kiều Mộng Tâm ngước mắt lên, nghiêm túc hỏi: "Anh Tinh Thần, tuy em không rành lắm, nhưng bản hợp đồng này của anh thật sự không có vấn đề gì chứ?"
"Gì cơ?"
"Điều kiện tốt đến mức này, em cứ ngờ ngợ anh muốn bán em đi đâu vậy."
Cô gái này!
Cố Tinh Thần dở khóc dở cười: "Mộng Tâm, anh đây lại nghi ngờ công ty cũ của em đã áp bức em một cách tàn nhẫn vô nhân đạo thì đúng hơn. Hợp đồng này là hợp đồng nghiêm túc, tỷ lệ ăn chia cũng rất hợp lý, lẽ nào anh là người thích kinh doanh thua lỗ sao?"
"Nhưng mà..." Kiều Mộng Tâm thận trọng nói: "Tỷ lệ ăn chia của em ở công ty hiện tại thấp hơn cái này nhiều lắm đó."
Cô ta nói một con số, Cố Tinh Thần và Cù Linh đều phải nhăn mặt.
Cứ như thể toàn bộ thù lao đều bị công ty nuốt trọn, số tiền Kiều Mộng Tâm được chia chỉ đủ để cô ta sống qua ngày.
"Em đúng là ngây thơ." Cù Linh nhịn không được xoa đầu cô ta.
Kiều Mộng Tâm chu môi, việc này cũng không thể trách cô ta được, dù gì cô ta cũng không phải người trong nghề, chỉ vì có chất giọng đặc biệt nên mới được phát hiện thôi. Khi nghe mình có thể trở thành minh tinh thì đã vui đến mức quên cả trời đất, huống chi lúc đó còn nhỏ tuổi, trong nhà không ai hiểu biết về mảng này nên cứ thế ngơ ngác ký hợp đồng.
Mùi thơm của thức ăn từ phòng bếp bay ra, mùi cà chua chua ngọt hòa quyện với vị thịt bò kích thích khứu giác, khiến ba người cảm thấy đói cồn cào.
Cố Tinh Thần đứng dậy: "Em đi vào xem, hai người cứ từ từ, đừng vội."
Trên bàn cơm, trước mặt bốn người là một thố lớn thịt bò hầm cà chua, thịt bò trông non mềm, cà chua hầm nhừ, nước sốt sánh đặc.
Vừa nhìn đã biết rất đưa cơm.
Kiều Mộng Tâm 'oa' một tiếng, cô ta bưng chén cơm lên, ngưỡng mộ nói với Cố Tinh Thần: "Anh Tinh Thần quá tuyệt vời, thịt bò hầm cà chua thơm lừng, thơm đến mức em muốn khóc luôn!"
Cố Tinh Thần bị vẻ khoa trương của cô ta khiến cậu bật cười: "Thôi được rồi, đừng nịnh bợ nữa, mau ăn đi, chị Linh cũng ăn nữa."
Cù Linh không động đũa, cô cầm hợp đồng trong tay, nghiêm túc nói: "Nếu dựa theo hợp đồng của cậu, cung cấp cho chị những tài nguyên tốt nhất thì chị đồng ý ký hợp đồng với Xán Tinh."
Cố Tinh Thần lập tức vui vẻ: "Vậy cứ thế mà quyết định nhé!"
"Nào nào nào, cụng ly, chúc cho sự hợp tác của chúng ta thuận lợi!" Cậu nâng ly nước lên chạm ly với hai người.
"Ngon quá!"
Kiều Mộng Tâm thở dài một tiếng, nhét một miếng nạm bò vào miệng, Cù Linh bất đắc dĩ rút khăn giấy ra, nhìn cô ta rồi nói: "Quay mặt qua đây, ăn uống cứ như trẻ con ấy."
Cù Linh nhẹ nhàng lau đi vết dầu trên khóe miệng Kiều Mộng Tâm, cô ta sững sờ trong giây lát, rồi xấu hổ đỏ bừng mặt.
"Cám ơn chị Linh."
"Hai người có vẻ thân thiết nhỉ, Mộng Tâm nên học hỏi chị Linh nhiều hơn."
Kiều Mộng Tâm gật đầu: "Em sẽ."
*
"Kiều Mộng Tâm, sao cô chậm chạp quá vậy, còn chưa tới nữa?"
Kiều Mộng Tâm cầm điện thoại, vừa đi vừa vội vàng nói: "Đến rồi, đến rồi, đang ở dưới lầu đây."
Cô ta cúp điện thoại rồi nói với Cù Linh đứng bên cạnh: "Chị Linh, làm phiền chị đưa em tới công ty rồi, em có thể tự mình đi lên."
Vừa ăn cơm xong, công ty đã gọi điện giục cô ta quay về, Cù Linh liền bảo sẽ chở cô ta đến.
Cù Linh dừng xe, hất cằm ra hiệu: "Em đi lên đi, chị đi đậu xe đã."
Công ty giục rất gấp nên Kiều Mộng Tâm nghe theo: "Vậy em lên trước đây, cám ơn chị Linh."
Nói xong, cô ta đẩy cửa xuống xe rồi chạy vội đến thang máy, đứng trước cửa thang máy đầy lo lắng, nhìn những con số liên tục nhảy.
Cù Linh nhìn sang hướng khác, đánh lái, chiếc xe từ từ lùi vào bãi đậu xe.
Cửa thang máy vừa mở, Kiều Mộng Tâm chạy đến phòng tập nơi phát ra âm thanh với vẻ mặt ủ dột.
Đẩy cửa ra, bên trong có bốn cặp mắt nhìn về phía cô ta, trong đó có một cô gái cao ráo, xinh đẹp nhìn cô ta đầy vẻ mỉa mai.
Người đại diện Phương Đông như nhận được tín hiệu, vừa mở miệng đã bắt đầu trách móc: "Kiều Mộng Tâm! Nhắn cho cô từ nãy đến giờ mà giờ này mới tới, ba người bọn Huyên Huyên phải chờ một mình cô, cô to gan thật đấy. Sao hả, mới tham gia một show thực tế mà đã tưởng mình nổi tiếng rồi à? Muốn tách ra solo chứ gì?"
Huyên Huyên khoanh tay đi lên phía trước hai bước: "Anh Đông anh đừng nói vậy, khách mời trong show đó toàn là người có danh tiếng không đấy, ca hậu thị đế đều có mặt, biết đâu Mộng Tâm đã tằng tịu được với ai rồi, chúng ta không đắc tội nổi đâu."
Giọng điệu của ả chua ngoa, đầy mỉa mai, vô cùng trào phúng khiến Kiều Mộng Tâm không phục, liền vặn lại: "Huyên Huyên, cô đừng có nói bậy nói bạ!"
Huyên Huyên hoàn toàn không coi cô ta ra gì, cô ta có thể vào cùng một nhóm với ả, chẳng qua cũng chỉ có tác dụng làm nền cho ả mà thôi.
"Ồ, mọi người coi nè, còn dám trả treo với tôi. Anh Đông, hay là anh cho cô ta tách ra solo đi, dù sao Kiều Mộng Tâm cũng khinh thường việc ở chung nhóm với chúng tôi mà."
Phương Đông trừng Kiều Mộng Tâm: "Kiều Mộng Tâm, cô giỏi thật đấy! Kêu cô đến tập nhảy mà cô cứ dây dưa chần chừ, lẽ ra tôi không nên cho cô tham gia cái show đó, cô được lợi quá rồi còn gì."
Biết Phương Đông thiên vị Huyên Huyên, Kiều Mộng Tâm vẫn vội vàng giải thích: "Anh Đông, em nhận được điện thoại của anh là chạy đến đây ngay, không dám trễ một giây phút nào, thật đó."
Nếu không cho cô ta tham gia tiếp, vậy thì cô ta thật sự sẽ không còn cơ hội xuất hiện trên màn ảnh nữa.
Kiều Mộng Tâm gần như sắp bật khóc.
"Cô còn dám cãi chày cãi cối à!" Phương Đông giận dữ nói.
Bang!
Đột nhiên cửa phòng tập bị đẩy ra, một người phụ nữ khí thế mạnh mẽ đi vào. Chiếc quần bút chì màu đen ôm lấy đôi chân dài thẳng tắp, thon thả của cô, cô đi đôi bốt Martin đen, khoác chiếc áo khoác lửng rộng ngang người, tóc cột đuôi ngựa.
Cô kéo kính râm xuống, đưa mắt nhìn quanh những người bên trong.
Giọng nói của cô trong trẻo nhưng lạnh lùng, lời nói bình tĩnh đến mức khiến người ta phải rùng mình.
"Mộng Tâm, em phải tập bao lâu nữa, chị chờ em."
Kiều Mộng Tâm nhìn cô, môi hơi mím lại: "Chị Linh."
Trong giọng nói có chút tủi thân, ánh mắt Cù Linh càng thêm lạnh lẽo.
Phương Đông lăn lộn trong giới giải trí đã lâu năm, dĩ nhiên nhận ra cô, gã bị khí thế của cô bao trùm, đến nỗi nói lắp bắp.
"Chị, chị Linh, chị, sao chị tới đây?"
Dù sao cô cũng từng là ca hậu, cho dù bây giờ độ nổi tiếng không còn như trước, nhưng cũng không phải người mà gã muốn đối xử thế nào cũng được.
Ba người khác càng kinh ngạc hơn, Huyên Huyên không ngờ lúc nãy ả chỉ thuận miệng nói bừa, chẳng lẽ Kiều Mộng Tâm may mắn đến thế thật sao? Cô ta và Cù Linh có mối quan hệ tốt đến vậy à? Cù Linh với ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo, chậm rãi đi đến bên cạnh Kiều Mộng Tâm rồi nói với Phương Đông: "Tôi đưa Mộng Tâm đến đây, hình như cậu cho rằng em ấy nói dối, đến quá muộn phải không?"
"Không, không có." Phương Đông theo bản năng phủ nhận.
"Từ lúc nhận được điện thoại của cậu đến nơi này tổng cộng 26 phút, đoạn đường dài 14 km, có năm đèn giao thông, tôi cảm thấy thời gian khá ổn."
Lời nói phát ra từ đôi môi xinh đẹp của Cù Linh không hề có chút hơi ấm nào, Phương Đông lau mồ hôi trên trán, cười xấu hổ nói: "Đúng, đúng, rất nhanh, nhanh lắm."
Cù Linh vòng tay qua vai Kiều Mộng Tâm, rõ ràng là một động tác bảo vệ. Kiều Mộng Tâm thấp hơn cô một chút nên trông như bị cô ôm trọn vào lòng.
"Vậy thì, khi nào Mộng Tâm có thể rời đi?"
Phương Đông chỉ ước gì có thể nhanh chóng tiễn vị ác thần này đi cho rồi: "Bây giờ, bây giờ có thể đi rồi."
Cù Linh: "Không tập nhảy nữa sao?"
"Không, không, tôi nhầm, là ngày mai, sáng mai."
Cù Linh hài lòng gật đầu, cô ôm Kiều Mộng Tâm xoay người rời đi. Kiều Mộng Tâm hơi chột dạ muốn quay đầu lại thì bị cô ấn đầu đi thẳng về phía trước.
"Kiều Mộng Tâm may mắn thật đấy, có thể khiến Cù Linh đích thân đưa cô ta tới!"
Phương Đông cảm thấy chân gã run rẩy nãy giờ, khí thế của Cù Linh thật sự quá mạnh.
Huyên Huyên bất mãn khịt mũi: "Vớ vẩn! Chỉ là đồ hết thời, có gì đâu mà kiêu căng ngạo mạn!"
Phương Đông trừng ả: "Tự lo cho mình trước đi, lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, lúc chị ta nổi tiếng không biết cô còn đang chơi bùn ở xó xỉnh nào kìa."
Giới giải trí quả đúng là "ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây". Phương Đông từng chứng kiến nhiều nên biết rõ, khi còn là tép riu chưa nổi tiếng thì có thể giẫm đạp, nhưng một khi đã từng nổi tiếng thì không thể tùy tiện giẫm được, ai mà biết ngày nào đó họ sẽ trở mình chứ.
Bị Cù Linh kéo đi về phía trước, Kiều Mộng Tâm vẫn có chút chột dạ: "Chị Linh, em cứ đi luôn như vậy không tốt lắm đâu, anh Đông nói phải tập."
Cù Linh đẩy cô ta vào trong xe: "Vừa rồi cậu ta nói sáng mai mới phải tập, em đừng lo, chị đưa em về nhà."
"Nhưng mà..."
Cù Linh: "Không nhưng nhị gì cả, có chị ở đây, cứ yên tâm."
Kiều Mộng Tâm yên lặng một lúc lâu, sau đó khẽ cong môi cười.
Mặc kệ đi, dù sao anh Tinh Thần đã thỏa thuận với cô ta rồi, cô ta không sợ không tìm được công ty khác, còn sợ gì nữa!
*
Cố Tinh Thần ngồi trên chiếc ghế xoay trong văn phòng tổng giám đốc, thoải mái xoay một vòng.
Viên Cần cạn lời nhìn cậu: "Này, tốt xấu gì cậu cũng là tổng giám đốc, thỉnh thoảng cũng nên lo việc công ty đi chứ. Anh chỉ là người đại diện thôi mà bây giờ phải kiêm thêm chức vụ, còn phải giúp em xử lý việc kinh doanh của công ty, em làm ơn làm người đi!"
Cố Tinh Thần trợn mắt: "Nói cho đúng thì, đây là đang đào tạo anh đấy, chỉ làm người đại diện thì phí phạm cho anh quá! Hơn nữa không phải có Lưu Trọng hỗ trợ anh sao, công ty còn có giám đốc nữa mà."
Viên Cần:...
Y quay đầu nhìn Lưu Trọng như cái bóng thoắt ẩn thoắt hiện rồi hít một hơi thật sâu. Đúng là người này có năng lực toàn diện về mọi mặt, nhưng cũng quá im lặng và ít lời, mỗi lần nói chuyện với Lưu Trọng đều khiến y cảm thấy hơi sợ hãi.
Văn phòng này hai bên đều có cửa sổ kính sát đất, có thể nhìn rõ dòng người và xe cộ qua lại tấp nập bên ngoài, cũng có thể thấy toàn cảnh tòa nhà cao tầng đối diện.
Cố Tinh Thần đang nói bỗng nhiên dừng lại, mắt cậu nhìn chằm chặp vào lối ra vào của tòa nhà đối diện, hận không thể dán mắt vào cửa kính.
Viên Cần không hiểu cậu đang nói gì, vẻ mặt khó hiểu.
Lưu Trọng ở một bên lên tiếng: "Cố tổng, đối diện là trụ sở của công ty truyền thông Ánh Quang, cậu có thể xem chi tiết ở đây."
Lưu Trọng đưa cho Cố Tinh Thần một cái iPad, Cố Tinh Thần thu hồi tầm mắt, ngồi về chỗ, ngón tay lướt trên iPad, vừa nhìn vừa nhướng mày, sau đó liếc nhìn Lưu Trọng.
Người này thật sự rất giỏi, anh ta tự mình thu thập tư liệu về Tô Hàm, thậm chí gần đây Tô Hàm làm gì cũng đều được ghi chép rõ ràng.
"Truyền thông Ánh Quang, Lưu Tư Hào."
Ngón tay Cố Tinh Thần ấn nhẹ vào ảnh chụp trên iPad, từ từ nheo mắt lại.
Lại xuất hiện thêm một tên nam phụ.
Lưu Tư Hào, nhị thiếu gia của truyền thông Ánh Quang, cũng là một trong những sứ giả hộ hoa của Tô Hàm trong nguyên tác, đã cung cấp cho Tô Hàm không ít tài nguyên tốt, đưa Tô Hàm một bước lên mây.
Không ngờ lần này hai người lại cấu kết với nhau sớm đến thế.
Nếu nói không phải do Tô Hàm cố tình sắp đặt, Cố Tinh Thần tuyệt đối không tin. Trong tài liệu Lưu Trọng đưa cho thấy Tô Hàm 'tình cờ' xuất hiện bên cạnh Lưu Tư Hào rất nhiều lần, sau đó mới được chú ý.
"Ảnh chụp rất đẹp." Cố Tinh Thần khen ngợi.
Lưu Trọng với vẻ mặt không cảm xúc: "Cảm ơn ông chủ."
Nửa tiếng sau.
Điện thoại của Hàn Tuyển Ý liên tiếp vang lên tiếng tin nhắn. Gã đang nằm dài trên sofa chơi game trong phòng trọ của Tô Hàm, bị tin nhắn làm gián đoạn khiến nhân vật trong trò chơi bị chết, gã lập tức bực bội chuyển sang giao diện tin nhắn.
Thấy rõ ảnh chụp trên màn hình, gã bỗng trợn trắng mắt, bật người ngồi dậy khỏi sofa.
Mẹ kiếp, thảm cỏ xanh trên đầu gã đã cao như nấm mồ rồi!
---
Tác giả có chuyện nói:
Hàn Tuyển Ý: Tôi xanh rồi!
Cố Tinh Thần: Đừng sợ, xanh nhiều lần lắm, mới có hai lần thôi mà nhằm nhò gì.