Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Tấn Tắc nhìn chằm chằm chiếc áo khoác trên giường, vẻ mặt phức tạp, cứ như thể đang rất khó chịu.
Cố Tinh Thần đã rời đi nhưng lại quên mang theo chiếc áo khoác của mình.
Lục Tấn Tắc đi đến cửa sổ lớn sát sàn trong phòng khách, nhìn sang phía đối diện. Thật trùng hợp làm sao, hai người lại ở cùng một tầng lầu, hơn nữa phòng khách của họ còn đối diện nhau. Anh thậm chí có thể nhìn thấy vị trí ghế sofa trong phòng khách của Cố Tinh Thần.
Mang qua trả lại sao?
Lục Tấn Tắc cầm lấy chiếc áo khoác, một mùi hương cỏ xanh thoang thoảng bay vào mũi anh.
Hôm nay anh thấy mình thật lạ lùng, thường xuyên thẫn thờ, cứ lơ đãng một chút là lại nghĩ đến Cố Tinh Thần.
Lục Tấn Tắc ném chiếc áo khoác lên ghế sofa. Đưa cái gì mà đưa chứ? Anh đang muốn tránh xa Cố Tinh Thần mà, ngày mai mang đến đoàn phim là được.
Cố Tinh Thần vừa xuống đến dưới lầu thì bị gió lạnh thổi qua, cậu ôm cánh tay rụt cổ lại.
Hừ, cậu không nên cố tình để áo khoác lại, lạnh quá đi mất!
Cũng may chỉ có vài bước, cậu liền nhanh chóng bước vào hành lang, trở về nhà, vội vàng tìm một chiếc chăn lông cuộn mình vào, lúc này mới cảm thấy ấm áp trở lại.
Đi đến cửa sổ lớn sát sàn nhìn về phía đối diện, cậu tỉnh táo hẳn ra. Lần sau muốn dùng thủ đoạn, phải đổi cách khác mới được.
Sau khi tắm nước ấm xong, Cố Tinh Thần mở điều hòa rồi uống thuốc mà Lục Tấn Tắc đã đưa cho cậu. Cậu cảm thấy mình như được hồi sinh.
Mở điện thoại đặt cơm hộp thì thấy có cuộc gọi video đến. Cậu bắt máy, liền thấy trên màn hình hiện lên hai gương mặt lớn tuổi đang tươi cười.
"Bảo bối, hôm nay con có ăn cơm đúng bữa không? Nhanh để ba nhìn xem nào, ôi chao, gầy đi rồi!"
Người đàn ông trung niên còn chưa nói hết câu đã bị người phụ nữ có gương mặt phúc hậu bên cạnh đẩy sang một bên. "Mẹ đây Tinh Tinh à, ôi chao, mới vừa tắm xong phải sấy khô tóc mới được, nếu không sẽ đau đầu. Đúng là không có mẹ chăm sóc con thì không được rồi!"
Cố Tinh Thần cười tủm tỉm nhìn hai người, "Mỗi lần mở đầu cuộc trò chuyện đều giống nhau, hai người không chán sao?"
Tuy là oán trách nhưng trong mắt Cố Tinh Thần đều là sự chân thật và ỷ lại, muốn giấu cũng không giấu được.
"Cho nên con mau dọn về nhà ở đi con." Hai người đồng thanh nói.
Cố Tinh Thần bất đắc dĩ, "Ba mẹ, con lớn đến chừng nào rồi, muốn tự lập được không? Chưa kể, công việc hiện tại của con rất đặc biệt, thường xuyên không có mặt ở nhà, có ở hay không ở chung với hai người thì cũng vậy thôi sao."
Mẹ Cố không đồng ý, "Làm sao giống nhau được! Huhu, con trai cưng của tôi không yêu tôi nữa rồi."
Mẹ Cố giả vờ khóc, còn cha Cố thì cực kỳ phối hợp cũng xoa xoa mắt theo, rồi liếc nhìn màn hình.
Cố Tinh Thần cười không được khóc không xong. Hai người cha mẹ tưng tửng này làm cậu chịu hết nổi.
"Được rồi, cuối tuần này con sẽ về ăn cơm."
Mẹ Cố lập tức áp sát vào màn hình, trên màn hình xuất hiện một gương mặt phúc hậu rất lớn, cười tít mắt, "Tốt tốt tốt, bảo bối con muốn ăn gì, mẹ sẽ đích thân nấu cho con ăn nhé!"
"Mẹ, mẹ không cần nấu cơm, chúng ta vẫn là mẹ con ruột mà!"
Cha Cố rơi vào thế khó xử, lập tức cười ha hả đánh trống lảng sang chuyện khác, "Bảo bối, lần trước con nói muốn 30 triệu để đầu tư phim, ba đã chuẩn bị sẵn cho con rồi. Khi nào con cần, ba chuyển vào thẻ cho con."
Sắc mặt Cố Tinh Thần lập tức trầm xuống.
Trong truyện gốc, Cố Tinh Thần luôn lấy tiền trong nhà để đầu tư cho Hàn Tuyển Ý nhưng chưa từng được hồi đáp. Mặc dù là một dự án có khả năng sinh lời, nhưng cuối cùng nhà họ Cố cũng không thu lại được một xu nào, toàn bộ đều rơi vào túi của Hàn Tuyển Ý.
Nếu cậu không tỉnh dậy và nhớ hết cốt truyện, thì có khả năng cậu cũng sẽ vắt kiệt tiền của cha Cố để dâng hết cho tên tra nam Hàn Tuyển Ý, kết cục cuối cùng sẽ giống như trong sách đã viết, khiến nhà họ Cố sụp đổ.
"Tạm thời con chưa cần đâu ba."
Cả đời này của Cố Tinh Thần là xuyên không từ khi còn bé. Cha mẹ Cố chính là cha mẹ ruột của cậu, tiền cậu kiếm được chỉ để cho bọn họ tiêu, cậu tuyệt đối sẽ không vắt kiệt tiền của bọn họ nữa.
Cha Cố là một người kinh doanh thành công, hơn nữa còn rất tinh tường. Sắc mặt Cố Tinh Thần biến đổi khiến ông cảm thấy có gì đó không ổn.
"Con trai, có chuyện gì khó xử thì nói cho ba đi. Nhà chúng ta có tiền, vấn đề mà tiền có thể giải quyết thì không phải là vấn đề."
Mẹ Cố cũng chen vào, "Đúng đó con trai, nhà chúng ta rất có tiền, con muốn xài thế nào thì cứ xài thế ấy, không cần phải kiêng dè gì đâu."
Cố Tinh Thần bất đắc dĩ nhìn cha mẹ, "Được, vậy ba chuyển vào thẻ cho con đi."
Nếu không nhận thì sợ hai người họ nghĩ ngợi nhiều, dù sao tiền này cứ coi như dùng để cậu xây dựng sự nghiệp vậy. Cậu vốn muốn làm giấy vay nợ nhưng hiện tại mà xem ra, nếu thật sự viết giấy nợ thì cha mẹ của cậu sẽ lập tức chạy đến xem cậu có phải bị trúng tà hay không mất!
Nửa giờ sau, cuối cùng cuộc gọi video cũng kết thúc. Trong đó phần lớn thời gian là Cố Tinh Thần lắng nghe còn cha Cố và mẹ Cố thì cứ nói liên tục, ngay cả chuyện nhà hàng xóm nuôi hamster mới sinh con cũng phải kể kỹ càng tỉ mỉ cho cậu nghe một lượt.
Lấy cơm hộp ra ăn chưa được hai miếng thì điện thoại lại reo.
Là người đại diện Viên Cần.
"Alo, anh Viên?"
Bên kia điện thoại, Viên Cần sửng sốt một lát. Y lấy điện thoại ra nhìn màn hình, là Cố Tinh Thần sao? Sao tự dưng lại gọi y là anh, y thật sự không quen nổi.
"Khụ khụ, thế này nhé, người đại diện Liêu Mẫn của Hàn Tuyển Ý liên hệ anh, hỏi chuyện cậu nói đầu tư cho "Kỳ Ngộ" thế nào rồi?"
Thế nào là thế nào? Nói nghe thì hay, còn không phải muốn hỏi có giúp Hàn Tuyển Ý giành được vai nam chính hay không chứ gì?
Lúc Viên Cần nghe Liêu Mẫn nói xong, nếu không phải do y không muốn chấp nhặt với phụ nữ thì y thật sự muốn tát cho ả một bạt tai.
Người đàn bà này quả thật là không biết xấu hổ. Muốn kêu gọi đầu tư thì đi tìm nhà đầu tư đi, mắc gì lại chạy tới tìm Cố Tinh Thần là sao? Lại còn cứ lấp lửng với Cố Tinh Thần nữa chứ.
Điều khiến y phiền lòng là Cố Tinh Thần không biết trúng tà gì, cứ nhất quyết phải tìm cách gây chú ý trước mặt Hàn Tuyển Ý, ngay cả y cũng có thể nhìn ra Hàn Tuyển Ý thiếu kiên nhẫn với Cố Tinh Thần đến mức nào.
Dù sao y chỉ cần chuyển lời là được, Cố Tinh Thần nhất định sẽ đồng ý.
Cố Tinh Thần thở dài, buông đũa xuống. Ba chữ "Hàn Tuyển Ý" này làm cậu mất hết cả khẩu vị.
"Việc đầu tư ˂˂Kỳ Ngộ˃˃ có liên quan gì tới em đâu, có điều anh đừng từ chối ả quá thẳng thừng trước. Nếu ả có hỏi lại thì anh cứ tiếp tục kéo dài thời gian cho em."
Viên Cần chớp mắt mấy cái, chần chừ nói: "Nhưng Liêu Mẫn nói Hàn Tuyển Ý rất để tâm đến vai diễn này."
Cố Tinh Thần tức đến bật cười, châm chọc nói: "Gã để tâm thì để gã tự đi tranh thủ đi. Không phải gã là tiểu sinh lưu lượng mới nổi à? Là phái thực lực thế hệ mới của giới giải trí mà, chẳng lẽ còn sợ không giành được vai nam chính sao?"
Bây giờ Viên Cần đã xác định Cố Tinh Thần đã xảy ra mâu thuẫn với Hàn Tuyển Ý rồi. Tuy rằng không biết có thể kéo dài bao lâu nhưng hiện tại y cảm thấy tinh thần sảng khoái vô cùng.
"Ok, chuyện này cứ giao cho anh, anh nhất định sẽ kéo dài cho ả đến chết thì thôi."
Viên Cần mặt đầy hưng phấn.
------
Sáng sớm ngày hôm sau, Viên Cần đến đón Cố Tinh Thần đi đến đoàn phim. Thả cậu xuống xe xong, y còn phải đi công ty một chuyến.
Lúc sắp đi, Cố Tinh Thần gọi y lại, "Anh Viên, anh giúp em tìm một trợ lý đi. Anh còn phải xử lý chuyện công ty nữa, em bên này có trợ lý là được."
Viên Cần nhìn chằm chằm cậu với vẻ mặt khó xử, "Hay là thôi đi, dù sao chuyện ở công ty cũng không nhiều lắm, một mình anh là đủ rồi."
Cố Tinh Thần bất đắc dĩ cam đoan, "Anh yên tâm, em sẽ không đuổi trợ lý đi nữa, em đảm bảo."
Cố Tinh Thần đã nói đến vậy thì Viên Cần đành gật đầu đồng ý. Chẳng qua trên đường tới công ty, y đã hạ quyết tâm tìm một người ít nói lại ngoan ngoãn, quan trọng nhất chính là có thể chịu được sự khinh bỉ!
Cố Tinh Thần chậm rãi đi đến phòng hóa trang. Hôm nay cậu chỉ có một cảnh quay nên thời gian tương đối thoải mái.
Đến gần phòng hóa trang thì vừa vặn gặp phải Lục Tấn Tắc từ bên trong bước ra.
Hai người đối mặt, Cố Tinh Thần cười và chớp mắt với anh, đôi mắt đào hoa sáng lấp lánh đặc biệt quyến rũ.
Lục Tấn Tắc sửng sốt một lát, sau đó mặt không chút cảm xúc mà dời tầm mắt đi.
"Lục Tấn Tắc, chào buổi sáng." Cố Tinh Thần cười hì hì thò người lại gần chào hỏi anh, không đợi anh trả lời đã đi vào phòng hóa trang. Cậu còn gật đầu chào người đại diện Thạch Thành đang đi phía sau Lục Tấn Tắc nữa.
Thạch Thành kỳ lạ nhìn bóng dáng Cố Tinh Thần, nhanh chóng đuổi kịp người phía trước, nghi hoặc hỏi: "Đây là ai vậy? Sao tôi thấy hơi quen mắt, cậu biết cậu ta sao?"
Nụ cười lúc nãy với Lục Tấn Tắc khiến hắn ta ngửi thấy mùi bát quái đâu đây.
Lục Tấn Tắc nhàn nhạt nói: "Cố Tinh Thần, không quen biết."
Nói xong anh theo bản năng mím môi dưới.
Thạch Thành ồ một tiếng, "Cố Tinh Thần? Là người diễn vai anh em sinh đôi với Tô Hàm đúng không? Không thể nào, sao tôi cảm thấy cứ như đã thay đổi thành người khác vậy, hiện giờ nhìn thuận mắt hơn nhiều!"
"Người này không đơn giản như vậy đâu. Ngày hôm qua cậu ta tìm tôi nói chuyện hợp tác, tôi không đồng ý, cậu ta nhất định có mục đích gì đó."
Lục Tấn Tắc cùng Thạch Thành hợp tác rất ăn ý, hai người cũng coi như là bạn bè. Anh chỉ đơn giản nói về việc Cố Tinh Thần tìm anh để đầu tư, còn chuyện quan hệ không giống bình thường của hai người thì dĩ nhiên bị lược bỏ hết.
Thạch Thành: "Lỡ như cậu ta thật sự muốn hợp tác thì sao? Có tiền thì ai mà không muốn kiếm chứ. Kỹ năng diễn xuất của cậu rất tốt, có người muốn đầu tư là chuyện rất bình thường."
"Đừng lúc nào cũng nghĩ người khác xấu như vậy."
Lục Tấn Tắc nhìn hắn ta, "Xem ra ấn tượng của anh với cậu ta rất tốt?"
"Khoan đã, vừa nãy cậu mới nói không quen biết cậu ta mà!"
Lục Tấn Tắc không trả lời mà đi thẳng đến phim trường.
Áo khoác của Cố Tinh Thần còn để trên xe anh, nhưng phim trường người đông mắt tạp, lỡ như bị người có ý đồ nhìn thấy thì sao, thật phiền phức.
Thôi thì cứ đợi về rồi tìm thời gian đưa cho cậu ta vậy.
Cố Tinh Thần thay quần áo xong bước ra thì Lục Tấn Tắc đã bắt đầu cảnh diễn đầu tiên. Đó là cảnh diễn chung của anh và nữ chính, còn Tô Hàm ngồi ở một bên giả vờ nghiêm túc quan sát. Nếu không phải hắn lén nhìn Cố Tinh Thần thì thật đúng là một bộ dạng học tập nghiêm túc đấy.
Hắn không đến trêu chọc cậu thì Cố Tinh Thần cảm thấy mọi người bình yên không có chuyện gì, khá tốt.
Lục Tấn Tắc là phái thực lực còn nữ chính là tiểu hoa đán mới nổi, nhìn rất xinh đẹp, cả người toát ra khí chất dịu dàng, cực kỳ thích hợp với bộ phim đề tài dân quốc này.
Nhưng có lẽ khí thế của Lục Tấn Tắc quá mạnh mẽ nên khiến cho nữ chính NG đến hơn mười lần. Đạo diễn chỉ có thể cho cô nghỉ ngơi tìm cảm giác rồi quay cảnh của những người khác trước.
Đến lúc này, ông mới gọi Cố Tinh Thần ra diễn cảnh chung giữa cậu và Lục Tấn Tắc.
Vai diễn này của Cố Tinh Thần có rất ít tương tác với nam chính, phải nói là do cảnh diễn của cậu ít thì đúng hơn. Nhiều nhất nửa tháng là vai diễn của cậu có thể quay xong.
Cảnh này là nam chính cùng Cố Tinh Thần truy đuổi nhau, vì trong kịch bản, nhân vật của Cố Tinh Thần đoạt đi một vật rất quan trọng của nam chính, mà vật đó sẽ dẫn đến việc bị bại lộ, bởi thế nên đây là một cảnh truy đuổi cực kỳ kịch liệt.
Cố Tinh Thần dựa theo lộ trình đã được chỉ định mà chạy, Lục Tấn Tắc đuổi theo rất sát ở phía sau. Cậu không thể không vừa đánh vừa né, vừa phải tránh né chướng ngại vật, vừa phải tạo chướng ngại cho người phía sau.
Đột nhiên, cái rương vốn dĩ phải rất dễ dàng kéo đi giờ lại không kéo nổi. Cố Tinh Thần theo phản xạ ngã nhào về phía trước. Ngay lúc đó, Lục Tấn Tắc như thoáng nhìn thấy vật gì đó, anh liền lập tức nắm lấy cổ tay Cố Tinh Thần kéo ra sau.
Cả hai người mất thăng bằng. Cố Tinh Thần ngã vào người Lục Tấn Tắc, trong nháy mắt cậu theo bản năng chếch người sang một bên để tránh cả người cậu đè trúng lên anh.
Cánh tay đau nhói, Cố Tinh Thần không nhịn được lật người sang bên cạnh thì nghe thấy tiếng kêu đau vang lên bên tai.
Lục Tấn Tắc ôm lấy tay mình, anh ngẩng đầu đối diện với đôi mắt của Cố Tinh Thần.
Nhận ra cậu đang lo lắng, Lục Tấn Tắc nói: "Không sao, chỉ trật một chút thôi."
Hiện trường xảy ra sự cố, một đám người lập tức vây quanh. Bác sĩ trực ở hiện trường ngay lập tức phun thuốc lên tay Lục Tấn Tắc, cũng may vết thương không nghiêm trọng.
Ngược lại bên này có người nâng Cố Tinh Thần dậy, rồi hô lên.
"Cố Tinh Thần bị chảy máu, bác sĩ mau đến đây, vết thương rất lớn."
Cánh tay Cố Tinh Thần bị cắt một đường rất dài. Cậu quay đầu nhìn cây gậy gỗ trên đất không biết từ đâu xuất hiện, trên mặt gồ ghề của cây gậy còn dính vết máu của cậu.
Chỉ có điều, điều càng khiến cậu để ý chính là Lục Tấn Tắc vì cậu mà bị thương ở cổ tay.
Ừm, có cớ để không cần trả lại rồi.
------
Tác giả có lời muốn nói:
Cố Tinh Thần: Tâm cơ BOY sắp lên sóng, mời kiểm tra và đón nhận.
Lục Tấn Tắc: Cậu ta nhất định có mục đích, không thể tin!
HẾT CHƯƠNG 4.