Chương 38

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

CHƯƠNG 38:
Lục Tấn Tắc thật sự rất bận. Anh vừa hoàn thành cảnh quay đã vội vã xách vali rời đoàn, thậm chí tiệc đóng máy cũng không tham dự.
Tối hôm sau, Cố Tinh Thần nhận được cuộc gọi từ Lục Tấn Tắc. Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi mới có tiếng, Cố Tinh Thần nghe rõ tiếng người ồn ào xung quanh anh.
"Anh không ở trong nước à?"
Trong ấn tượng của cậu, Lục Tấn Tắc ngoại trừ đóng phim thì là một người chính hiệu chỉ thích ở nhà, tuyệt đối không phải loại người thích sống về đêm. Chắc chắn là anh đang làm việc.
Lục Tấn Tắc ừ một tiếng, ra hiệu cho Hứa Du rồi một mình bước ra hành lang.
"Tôi đang ở nước M, bên này có một dự án cần đàm phán."
Cố Tinh Thần hiểu ra, khẽ hỏi chuyện riêng của anh: "Người nhà của anh vẫn ổn chứ?"
Cố Tinh Thần nhớ lại lời Lục Tấn Tắc từng nói, đoán rằng chắc hẳn người nhà anh có chuyện, khiến anh không thể không về kế thừa sự nghiệp.
Khoan đã, chẳng lẽ anh chính là vị tổng tài bá đạo trong truyền thuyết, người mà nếu không đóng phim tử tế thì sẽ phải về nhà kế thừa gia sản sao? Nhớ đến ông nội mình, Lục Tấn Tắc lạnh nhạt đáp: "Tốt, vô cùng tốt."
Biết anh về công ty, ông cụ vui đến nỗi ăn liền ba bát cơm, dùng hành động đó để chứng tỏ mình cao hứng đến mức nào.
Đột nhiên Cố Tinh Thần nhớ ra một chuyện. Cậu nhớ trong truyện gốc, bộ phim ⟪Kỳ Ngộ⟫ này do Hàn Tuyển Ý đóng vai nam chính, còn nam chính kia là ai thì cậu đã quên mất. Lục Tấn Tắc phải đến năm thứ hai, sau khi Hàn Tuyển Ý nhờ vai diễn này mà giành được cúp nam chính xuất sắc nhất, mới nhận được giải nam chính xuất sắc nhất. Khi đó, anh còn chưa kịp tham gia lễ trao giải đã rời khỏi giới giải trí.
Chẳng lẽ có liên quan đến người nhà nên anh ấy mới giải nghệ ư?
Vậy bây giờ cậu có nên khuyên Lục Tấn Tắc rời khỏi giới giải trí sớm hơn để tránh cho người nhà anh ấy xảy ra chuyện hay không?
Tuy Cố Tinh Thần nghĩ vậy nhưng vẫn không thốt ra lời, dù sao chuyện này cũng khó mà nói được.
Dường như bên kia có người đang gọi anh, hai người chào tạm biệt rồi cúp điện thoại, hẹn khi nào có thời gian sẽ gặp mặt.
Trong phòng hơi ngột ngạt, Cố Tinh Thần cầm điện thoại ra ngoài, định đi dạo một lát.
Trong khoảng thời gian này vẫn luôn ở trong đoàn phim, trước đó quá bận rộn nên Cố Tinh Thần vẫn chưa có dịp đi dạo quanh phim trường này.
Trời đã về đêm, cậu đang đi thì bỗng cảm thấy có người bám theo phía sau.
Mặc dù đêm nay ven đường có đèn chiếu sáng, bên cạnh vẫn còn đoàn phim đang tăng ca nhưng cũng khiến cậu không khỏi sợ hãi.
"Ai đó?"
Cố Tinh Thần dừng lại, là người hay ma thì làm ơn lộ diện giùm cái, cậu thoáng liếc mắt nhìn về phía trụ đèn cách đó không xa.
Nào ngờ một bóng người đột nhiên lao tới chỗ cậu khiến cậu giật mình hoảng sợ. Trong chớp mắt, đối phương đã ôm chầm lấy cậu, hai tay siết chặt khiến cậu khó lòng thoát ra ngay được.
"Hàn Tuyển Ý, mẹ nó anh điên rồi, thả tôi ra!"
Cố Tinh Thần ghê tởm đến mức buồn nôn. Cậu dùng hai tay chống cự nhưng Hàn Tuyển Ý cao hơn cậu một chút nên cậu khó có thể dùng hết sức. Có lẽ cũng vì cảm thấy quá ghê tởm nên Cố Tinh Thần không kịp phản ứng.
"Tinh Thần, là anh, em đừng sợ. Anh hối hận rồi, em tha thứ cho anh được không, chúng ta bắt đầu lại lần nữa, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em."
Hàn Tuyển Ý cúi đầu, si tình nhìn Cố Tinh Thần, như thể gã yêu cậu sâu đậm.
Cố Tinh Thần không ngờ tên khốn này lại trơ trẽn đến thế, da mặt dày hơn cả tường thành, vậy mà cũng dám thốt ra lời này.
"Anh mẹ nó cút ngay cho tôi."
Cố Tinh Thần gằn giọng, thừa dịp Hàn Tuyển Ý sơ sẩy liền thoát khỏi vòng tay gã, sau đó dùng một chân đá khiến gã lảo đảo.
Nhưng gã không hề nản lòng, xoay người định kéo Cố Tinh Thần lại thì cậu tung một cú đấm. Gã kịp thời nghiêng người né tránh.
"Tinh Thần, chỉ cần em tha thứ cho anh, em muốn đánh anh thế nào cũng được, được không?"
Mẹ kiếp, anh định làm tôi ghê tởm đến chết à?!
Trong lúc hai người đang giằng co, bỗng một người chen vào chắn trước mặt Cố Tinh Thần, sau đó nắm lấy hai tay đang cố sức lôi kéo của Hàn Tuyển Ý. Chỉ sau vài động tác, anh ta đã ấn Hàn Tuyển Ý xuống đất.
"Cậu nhóc, có muốn báo cảnh sát không? Người này muốn cướp đồ của cậu à?"
Hàn Tuyển Ý nhìn rõ mặt người đó, nhanh chóng đánh giá đối phương rồi gầm gừ: "Cướp cái đầu mày! Mày là ai hả? Diễn viên quần chúng đúng không? Mày có tin ngày mai tao sẽ khiến mày biến mất khỏi phim trường không? Chuyện của bọn tao không cần mày xen vào, cút ngay cho tao!"
Người đàn ông không thèm để ý gã, chỉ nhìn Cố Tinh Thần.
Cố Tinh Thần xoa xoa cổ tay, hung hăng nhìn chằm chằm Hàn Tuyển Ý: "Hàn Tuyển Ý, có phải anh không còn muốn ở trong giới giải trí nữa không? Tôi cũng có thể khiến anh ngày mai 'biến mất' khỏi phim trường đấy, anh có muốn thử không?"
Hàn Tuyển Ý thấy Cố Tinh Thần không giống như nói đùa, trong lòng cũng hơi hoảng, dù sao nhà Cố Tinh Thần cũng rất có tiền, có tiền thì làm gì mà chẳng được, huống hồ gã lại chẳng có chỗ dựa nào.
"Không phải, Tinh Thần em nghe anh nói đi, anh thật lòng mà."
"Anh câm miệng cho tôi! Nếu anh không còn muốn lăn lộn trong giới giải trí nữa thì cứ nói với tôi một tiếng, tôi sẽ thành toàn cho anh." Cố Tinh Thần nhìn gã như nhìn rác rưởi: "Anh mà còn dám đụng vào người tôi lần nữa, tôi đảm bảo anh khỏi cần đôi tay này nữa. Anh muốn chơi mấy trò lưu manh này thì đi tìm người khác, còn tôi, là người anh không thể chọc được đâu."
Cậu tiến đến trước mặt Hàn Tuyển Ý, cau mày, nhấc chân đá mạnh vào người gã.
Hàn Tuyển Ý tru lên một tiếng, ngay sau đó lại bị đá thêm mấy cú.
Cố Tinh Thần nhìn người đàn ông đã giúp mình, nói lời cảm ơn: "Cảm ơn huynh, có thể nhờ huynh đưa tôi đi một đoạn đường được không?"
Người đàn ông mím môi, dưới ánh nhìn của Cố Tinh Thần, đẩy Hàn Tuyển Ý ra, rồi gật đầu: "Không thành vấn đề."
"Hàn Tuyển Ý, anh tốt nhất là... đừng làm cho tôi khinh thường anh!"
Nói gì thì cũng là nam chính mà, đừng làm chuyện khó coi quá.
Cố Tinh Thần kêu người đàn ông: "Huynh đệ à, chúng ta đi thôi."
Dưới ánh mắt đầy giận dữ của Hàn Tuyển Ý, người đàn ông theo Cố Tinh Thần rời đi.
Cố Tinh Thần một là sợ Hàn Tuyển Ý lại nổi điên, hai là sợ Hàn Tuyển Ý gây khó dễ cho huynh đệ này. Nhìn cách ăn mặc là biết huynh đệ này không phải diễn viên quan trọng gì, có lẽ chỉ là diễn viên quần chúng.
Đi đến một quán ăn đêm bên cạnh phim trường để ăn khuya, Cố Tinh Thần xoa xoa tay nói: "Huynh đệ à, có muốn ăn gì đó không? Tôi hơi đói bụng, coi như cảm ơn huynh đã giúp đỡ tôi nhé."
"Đúng rồi, quên mất hỏi tên huynh, tôi là Cố Tinh Thần."
Người đàn ông xua tay: "Tôi là Tân Võ, không cần đâu, tôi phải về ngay đây."
Vừa dứt lời, bụng anh ta vang lên ùng ục, giữa đêm tối yên tĩnh nghe thật rõ ràng.
Tân Võ ngượng ngùng mím chặt môi.
"Huynh Tân Võ cứ ăn giúp tôi đi, một mình tôi ăn không vui gì cả." Cố Tinh Thần kéo anh ta ngồi xuống: "Ông chủ, cho tôi vài xiên nướng bán chạy nhất quán nhé, mỗi loại mười xiên."
"Đừng đừng đừng, quá nhiều quá lãng phí." Tân Võ lập tức cản lại: "Hai chúng ta ăn 30 xiên là đủ rồi."
Các loại xiên bán chạy trong quán này có rất nhiều, nếu mỗi thứ mười xiên chẳng phải sẽ hơn một trăm xiên sao?
Cố Tinh Thần nghe theo lời Tân Võ. Sau khi xiên nướng được đem lên, Tân Võ vẫn cố kiềm chế, nhưng có lẽ do quá đói bụng nên sau khi do dự trong giây lát đã há miệng to ngấu nghiến.
"Huynh Tân Võ, huynh ăn chậm một chút, có phải chưa ăn cơm tối đúng không?" Cố Tinh Thần rót ly trà cho anh ta: "Uống miếng nước đã."
Cố Tinh Thần ăn vài xiên rồi không ăn nữa, chỉ ngồi nhìn anh ta ăn uống. Chờ đến khi Tân Võ ăn no lau miệng, nhìn thấy Cố Tinh Thần đang nhìn mình thì mới cảm thấy có chút xấu hổ.
"Huynh Tân Võ là diễn viên quần chúng à?"
Tân Võ rất ngượng khi nói về việc này: "Ừ, diễn viên quần chúng hay thế thân đều làm hết. Chẳng qua có quá nhiều người tranh giành, tôi lại là người không biết ăn nói, cũng không có tiền để 'chạy chọt', haiz."
"Tôi thấy thân thủ của huynh rất tốt." Cố Tinh Thần lúc này hoàn toàn dùng ánh mắt của một ông chủ để đánh giá thái độ của anh ta, trong đầu đang cân nhắc.
Tân Võ cười ha hả, vuốt vuốt mái tóc húi cua của mình: "Từ nhỏ tôi đã được đưa lên Thiếu Lâm Tự học võ. Cha mẹ tôi bảo đến đó thì trong nhà không cần tốn tiền nuôi tôi, lại còn được ăn no. Tôi ở Thiếu Lâm Tự đến năm 16 tuổi mới ra ngoài, ai ngờ phát hiện không có bằng cấp thì không thể tìm được công việc nào. Có người cùng quê kêu tôi đến đây làm việc. Hiện giờ nghề diễn viên quần chúng cũng khó làm, mấy ngày nữa tôi định tới công trường dọn gạch, nghe nói tiền lương ở đó rất cao."
Cố Tinh Thần đánh giá ngoại hình của anh ta. Tân Võ có gương mặt rất đứng đắn, trên người luôn toát ra vẻ chính trực, rất hợp lên màn ảnh.
Cậu rút một tờ giấy và cây bút, xoẹt xoẹt xoẹt viết tên mình, số điện thoại và cả địa chỉ công ty lên đó.
"Huynh có muốn đến công ty của tôi không? Công ty chúng tôi đang thiếu người, tiền lương chắc chắn cao hơn lương huynh dọn gạch nhiều."
Tân Võ nghi ngờ nhìn cậu: "Cậu không phải là kẻ lừa đảo đó chứ?"
Tiền lương dọn gạch cao như vậy, làm sao lương còn cao hơn dọn gạch được?
Có thì có đó, nhưng đó đều là việc mà người có bằng cấp, có văn hóa mới kiếm được, chẳng liên quan tẹo nào đến anh ta.
Cố Tinh Thần chỉ nghiêm túc nhìn anh ta: "Dù sao cứ đi xem thử thế nào, đâu có hại gì đúng không? Với lại, huynh nhìn tôi xem có giống lừa đảo không?"
Người thanh niên trước mặt tươi cười nhìn anh ta, vừa đẹp trai lại vừa hiền lành.
Chắc là không phải lừa đảo rồi.
Tân Võ cũng thả lỏng, anh ta đưa Cố Tinh Thần đến sảnh khách sạn, nhìn cậu đi vào thang máy rồi mới với vẻ mặt phức tạp nhìn tờ giấy trong tay.
Nếu thật sự không phải là lừa đảo thì tại sao lại không có nổi một tấm danh thiếp chứ?
Ngày hôm sau, bên cạnh Cố Tinh Thần xuất hiện thêm một trợ lý nam có vẻ ngoài bình thường. Tiểu Đào bị Cố Tinh Thần triệu hồi về công ty làm việc.
Tối đến, Cố Tinh Thần tàn nhẫn ra tay đấm đá Hàn Tuyển Ý đang bị tròng bao tải. Có vệ sĩ đi theo nên cậu không hề nương tay.
Người này quá ghê tởm, cậu không xả ra thì trong lòng sẽ rất khó chịu.
Hàn Tuyển Ý mặt mũi bầm dập, gã cố gắng dùng tay che lại, không dám để ai nhìn thấy.
Đương nhiên gã biết Cố Tinh Thần là người đánh gã, dù sao gã cũng chẳng gây xích mích với ai khác, nhưng cậu ra tay quá độc ác.
Mặc dù Cố Tinh Thần ra tay rất nặng nhưng không cố ý đánh vào mặt. Có điều gã bị tròng bao tải nên vô tình trên mặt vẫn bị vài vết xanh tím. Hàn Tuyển Ý cố tình dùng kem nền che lại nên không nhìn kỹ sẽ không thấy.
Cố Tinh Thần cầm tách cà phê đi ngang qua gã. Hàn Tuyển Ý theo phản xạ rụt người rụt cổ, nào ngờ cậu cố ý dừng lại trước mặt gã rồi nhìn thẳng vào mặt khiến Hàn Tuyển Ý muốn nín thở.
"Ối, thầy Hàn, anh bị ai đánh à? Làm chuyện xấu nên bị người ta trả thù đúng không? Chậc chậc, ra tay nặng thật đấy."
Cố Tinh Thần cố ý nói lớn tiếng. Lúc này là giờ bắt đầu khởi quay nên mọi người đều ở phim trường. Nghe cậu nói vậy thì đều vây lại, xúm xít hỏi thăm Hàn Tuyển Ý, vẻ mặt hóng hớt thấy rõ.
Chỉ là vài câu của Cố Tinh Thần rất có ẩn ý, nên mọi người đều ngầm hiểu Hàn Tuyển Ý chắc chắn đã làm việc gì đó sai trái không dám để người khác biết.
Thành công thu hút sự chú ý của mọi người, Cố Tinh Thần ác ý cười hai tiếng với Hàn Tuyển Ý rồi cầm tách cà phê rời đi.
Tân Võ nắm chặt tờ giấy trong tay. Dưới chân anh ta là bao tải màu hồng xanh xen kẽ, chân mang giày thể thao rách nát không còn nhìn ra màu gì.
Anh ta há to miệng, ngửa đầu nhìn tòa nhà ba tầng lầu to lớn trước mặt.
Cậu ta thật sự là kẻ lừa đảo rồi!
END CHƯƠNG 38