Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tại phim trường xảy ra sự cố khiến đạo diễn vô cùng lo lắng, sợ diễn viên bị thương nặng, ảnh hưởng đến tiến độ quay phim. May mắn là cả hai người đều không bị thương quá nặng.
Sau khi cho người đưa hai người đi xử lý vết thương, ông lấy ra một cây gậy gỗ không biết từ đâu, tức giận mắng: "Ai phụ trách bố trí hiện trường? Cây gậy gỗ này từ đâu ra? Loại đồ vật này có thể xuất hiện ở đây sao hả?"
Vốn dĩ trong quá trình quay phim sẽ khó tránh khỏi những việc ngoài ý muốn, những thứ đồ như thế này một khi không chú ý rất dễ gây ra chuyện lớn.
Người phụ trách run rẩy bước ra: "Đạo diễn, tôi xin lỗi. Lúc tôi đi kiểm tra hiện trường rõ ràng không có cây gậy gỗ này mà, tôi đã kiểm tra kỹ hai lần rồi, thật đấy ạ!"
Đạo diễn trừng mắt: "Không phải cô, chẳng lẽ tôi làm?"
Người phụ trách bị mắng đến không ngẩng đầu lên nổi, vành mắt cô gái nhỏ đỏ hoe, nước mắt chực trào, ngón tay nắm chặt góc quần mình.
"Đạo diễn, tôi với thầy Lục cũng không xảy ra vấn đề gì lớn, chỉ là vết thương nhỏ thôi. Chuyện ngoài ý muốn này cũng không ai muốn xảy ra đâu. Chúng tôi xử lý một chút trước là được, ông xem xét điều chỉnh lịch quay lại có được không? Đừng để chậm tiến độ." Cố Tinh Thần nói xong thì nhìn qua Lục Tấn Tắc.
Lục Tấn Tắc nhìn vào đôi mắt hoa đào cong cong của cậu, anh khẽ ho rồi nói: "Không sao, qua hai ngày là tay tôi tốt lại rồi. Hai ngày này tôi vẫn có thể quay các cảnh khác."
Hai người bị thương đều đã nói thế rồi, đạo diễn cũng cảm thấy việc điều chỉnh lịch quay là cần thiết và cấp bách.
"Được, vậy hai người nghỉ ngơi mấy ngày đi, tôi quay các cảnh khác trước, sau đó sẽ tập trung quay các cậu."
Cô gái phụ trách cảm kích nhìn họ cười cảm ơn. Chờ đạo diễn đi rồi, cô bé vội vàng chạy đến cúi người cảm ơn hai người lần nữa, sau đó lau nước mắt và tiếp tục công việc cùng mọi người.
Cánh tay Cố Tinh Thần đã được băng bó cẩn thận, trên cánh tay quấn một vòng băng vải. Còn Lục Tấn Tắc thì cổ tay được xịt thuốc, nhìn có vẻ hơi sưng nhưng không nghiêm trọng lắm.
Cây gậy gỗ trên đất kia đã bị nhặt đi. Cố Tinh Thần liếc mắt một lượt, thấy Tô Hàm đang ngồi một bên đọc kịch bản.
Sau đó cậu mang theo vài phần xin lỗi nhìn Lục Tấn Tắc nói: "Thầy Lục, xin lỗi anh, là do tôi mà anh bị thương. Nếu không nhờ anh, có lẽ tôi đã bị thương nặng hơn nhiều rồi."
Những lời cậu nói vô cùng chân thành.
Đôi mắt hoa đào cong cong của cậu khiến anh muốn dời tầm mắt đi, dường như chỉ cần đối diện với đôi mắt ấy là anh sẽ cảm thấy có gì đó không được tự nhiên.
Lục Tấn Tắc cúi đầu nhìn tay mình: "Chuyện nhỏ thôi, dù là ai tôi cũng sẽ kéo lại."
Đây là đang nói với mình rằng đừng tự cho là đặc biệt sao? Cố Tinh Thần khẽ hừ trong lòng.
Trên mặt cậu vẫn tươi cười như cũ: "Đối với anh có thể chỉ là tiện tay, nhưng đối với tôi, đó chính là ơn cứu mạng. Thầy Lục, xin anh đừng từ chối lòng biết ơn của tôi."
Người này đang muốn ăn vạ anh đúng không?
Lục Tấn Tắc mím môi nhìn cậu, anh định nói gì đó thì Cố Tinh Thần đã che tay kêu đau rồi đi thẳng đến một bên ngồi xuống nghỉ ngơi.
Không bao lâu sau, Viên Cần nghe tin chạy tới thấy Cố Tinh Thần bị thương, y lập tức la oai oái.
"Anh vừa đi có một lát mà sao cậu đã bị thương rồi? Có nghiêm trọng không? Chúng ta đi bệnh viện khám đi!"
Cố Tinh Thần vẫy tay với y: "Chỉ là vết thương nhỏ thôi mà, không nặng đâu, đã sát khuẩn và bôi thuốc rồi."
Viên Cần vẫn chưa yên tâm, cằn nhằn nói: "Sao lại bất cẩn như vậy, nếu để lại sẹo thì làm sao? Cậu nhớ mấy ngày tới phải ăn uống thanh đạm một chút, không được ăn đồ cay, gừng hay nước tương đâu đấy."
Nói xong y lại nghĩ đến gì đó rồi kéo người phía sau mình ra: "Đây là trợ lý mới tìm cho cậu, cậu gọi Tiểu Đào là được. Cô bé vừa có năng lực lại ít nói, rất phù hợp với cậu. Tiểu Đào còn có thể lái xe."
Tiểu Đào có một khuôn mặt tròn như con nít, tóc buộc đuôi ngựa, cô bé cười tủm tỉm.
"Chào anh Cố, anh có việc gì thì cứ sai bảo em nhé."
Cố Tinh Thần gật gật đầu, cậu có thiện cảm với Tiểu Đào: "Vậy sau này nhờ em rồi, mấy ngày nay nhờ em chăm sóc anh nhé, cánh tay anh hơi bất tiện."
Tiểu Đào nhanh chóng đáp: "Anh Cố anh đừng nói vậy, đó là việc em nên làm, là công việc của em mà."
Viên Cần chưa từng thấy Cố Tinh Thần khách sáo với trợ lý như vậy bao giờ, trong lúc nhất thời y cảm thấy có phải gần đây Cố Tinh Thần đã chịu kích thích gì không, nếu không thì sao thái độ của cậu lại thay đổi lớn như thế được.
Sau khi xác nhận Cố Tinh Thần thật sự không có việc gì, Viên Cần liền mang theo Tiểu Đào đưa cậu về nhà. Vừa về đến nhà thì Viên Cần đã bị cậu đuổi đi, chỉ để lại Tiểu Đào. Lần này làm cho Viên Cần cảm thấy y đã bị thất sủng rồi.
Tuy rằng y đã từng bị Cố Tinh Thần quát mắng vô số lần mà muốn đánh chết cậu, nhưng bỗng nhiên bây giờ y không còn sự đối đãi này nữa, việc này làm cho y cảm thấy không quen, thậm chí còn cảm thấy mình thật vô dụng.
Chắc y mắc hội chứng thích bị ngược đãi mất rồi. (T-T)
Tiểu Đào vô cùng thành thật, cô xắn tay áo lên hỏi cậu: "Anh, có việc gì cần làm, anh cứ nói em."
Cố Tinh Thần thần bí hỏi: "Em biết nấu cơm không?"
Tiểu Đào vốn xuất thân từ nông thôn, vốn dĩ ở công ty cô chỉ phụ trách việc lặt vặt như bưng trà đổ nước, không ngờ lại được đảm nhiệm vai trò trợ lý của Cố Tinh Thần, giống như được thăng cấp nên cô cũng rất quý trọng cơ hội này.
Dù sao anh Viên đã nói nếu cô làm việc tốt thì không chỉ lương cao gấp ba lần trước đây mà cuối năm còn được thưởng thêm nữa.
Tiểu Đào lập tức nói: "Nấu cơm đơn giản lắm ạ, từ nhỏ em đã biết nấu rồi. Anh Cố muốn ăn gì, em làm cho anh ăn nhé."
Cố Tinh Thần xua tay: "Không không không, em dạy anh làm đi. Làm món nào đơn giản một chút, như hầm canh chẳng hạn. Canh nào dễ nấu nhỉ?"
"Canh nào dễ nấu à?" Tiểu Đào nghĩ nghĩ: "Canh nào cũng đơn giản lắm. Muốn hầm canh thì cứ cho thịt vào trước, sau đó cho hết nguyên liệu vào nồi, thêm đủ nước rồi đặt lên bếp hầm là xong."
Cậu cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng lại cũng thấy hình như đúng là như vậy thật.
Cố Tinh Thần không có kỹ năng hầm canh nên quyết định cứ nghe theo chuyên gia là được. Cậu nhanh chóng đặt vài thứ trên mạng rồi chỉ việc chờ nguyên liệu nấu ăn được giao đến.
Đứng bên cửa sổ sát đất, Cố Tinh Thần thấy có bóng người qua lại trong căn hộ của Lục Tấn Tắc ở phía đối diện. Cậu mở điện thoại thì mới phát hiện bản thân không có Wechat của anh nên chỉ có thể tìm tên anh trong nhóm chat của đoàn phim rồi chọn thêm bạn.
[Áo khoác của tôi bỏ quên ở nhà anh, lát nữa tôi qua lấy nhé, tôi đang cần gấp để mặc.]
Nếu nói cậu muốn mang canh đến, Lục Tấn Tắc chắc chắn sẽ không đồng ý. Mà nói mời anh ấy đi ăn cơm cũng không hay cho lắm.
Dù sao hôm nay anh ta đã cứu cậu. Cố Tinh Thần cảm thấy việc này vừa có thể kéo gần quan hệ của hai người, vừa có thể trả ơn. Chỉ là hơi thử thách trình độ nấu ăn của cậu một chút.
Lục Tấn Tắc nhìn tin nhắn trên điện thoại, trong lòng anh nhất thời có chút phức tạp.
Bây giờ ngay cả việc tìm cớ cũng có thể qua loa đến vậy sao? Anh có thể từ chối không? Không thể!
Hiện tại, anh càng thêm nghi ngờ Cố Tinh Thần đang có mục đích gì đó khi tiếp cận mình.
Không phải vì tài nguyên, cũng không thể nào là... thích anh chứ?
Ngón tay anh ấn đồng ý. Ảnh đại diện Wechat của Cố Tinh Thần là một ngôi sao sáng trên bầu trời đêm, rất phù hợp với tên của cậu.
Lục Tấn Tắc hiếm khi bị gợi lên chút tò mò nên liền mở vòng bạn bè của cậu ra xem thử.
Thật trống rỗng, chẳng có gì cả.
Không cài đặt nội dung chỉ hiển thị trong vài ngày, cũng không có bất kỳ bài đăng nào.
Ít nhất anh còn có mấy bài đăng tuyên truyền kèm vài hình ảnh.
Lục Tấn Tắc cảm thấy dường như anh có chút không quen thuộc với Cố Tinh Thần như vậy, tựa như hai người... Khụ khụ, nhưng sau chuyện đó, cậu giống như biến thành một người khác vậy.
Trong lòng anh chỉ có đóng phim, nhưng anh cũng từng nghe qua những chuyện bên lề về Cố Tinh Thần. Cậu ta thích Hàn Tuyển Ý, rồi còn đối đầu với cả Tô Hàm.
Điện thoại "bang" một tiếng bị đặt mạnh lên bàn. Lục Tấn Tắc vội vã đứng dậy, xoay người đi vào thư phòng, cố gắng giữ khoảng cách với chiếc điện thoại.
Không đúng, anh đang làm gì thế này? Tại sao lại suy nghĩ mấy chuyện lung tung rối loạn này chứ!
Buổi chiều 5 giờ, chuông cửa vang lên. Lục Tấn Tắc tưởng Thạch Thành đưa cơm đến, cửa vừa mở ra, anh liền thấy một người mặc áo hoodie trắng, đeo khẩu trang đen đứng trước mặt. Trong tay cậu còn cầm một túi đồ, vừa nhìn đã biết bên trong là nguyên liệu nấu ăn.
Đôi mắt hoa đào lộ ra ngoài khẩu trang, bị tóc mái hơi che phủ, đang cong cong lên, bên trong như chứa đầy những vì sao nhỏ vụn.
"Thầy Lục, anh không mời tôi vào sao? Tôi đến đây để báo đáp ơn cứu mạng của anh đó nha."
Người đã đứng ăn vạ trước cửa rồi, anh còn có thể làm gì được nữa.
Lục Tấn Tắc nghiêng người để cậu đi vào nhà. Sau khi đóng cửa xong, anh liền lấy đôi dép lê trong tủ giày ra đưa cho cậu.
Cố Tinh Thần đi đôi dép lê hoa văn caro, cậu cảm thấy rất hài lòng: "Chân của thầy Lục hình như lớn hơn tôi một số, dép lê đẹp thật đấy."
Đối diện với nụ cười chân thành không chút toan tính của Cố Tinh Thần, Lục Tấn Tắc chọn cách im lặng. Anh cầm lấy áo khoác đã được gấp gọn trên sô pha lên: "Tôi đã giặt rồi."
"Cảm ơn thầy Lục, anh thật là người vừa đẹp trai lại vừa tốt bụng, thế mà đã giặt sạch áo của tôi luôn rồi." Mấy lời khen 'rắm cầu vồng'* Cố Tinh Thần nói ra cứ như gió thoảng: "Đã thế anh lại còn có ơn cứu mạng với tôi, vậy tối nay tôi hầm canh cho anh nhé. Dù sao mời anh ra ngoài ăn cơm cũng không tiện lắm."
(*Thả rắm cầu vồng: Là cụm từ ngôn ngữ mạng Trung Quốc, ý chỉ khen lấy khen để, khen bất chấp, khen như trời như đất, khen thành tinh hoa tinh tú, thành cái gì cũng được nhưng ý vẫn là tung lên tận mây xanh.)
Sau đó, khi trong bếp vang lên tiếng lách cách, Lục Tấn Tắc mới nhận ra mình đã chấp nhận đề nghị của Cố Tinh Thần lúc nào không hay. Anh cúi đầu nhìn áo khoác đã được gấp gọn trong tay mình rồi chán nản thở dài, cuối cùng đặt nó về lại vị trí cũ.
Lát nữa nhất định phải nhớ nhắc cậu ta mang áo về mới được.
Anh đến cửa phòng bếp nhìn thanh niên đang nghiêm túc sơ chế nguyên liệu nấu ăn: bắp được bẻ thành từng khúc nhỏ, củ mài được cẩn thận gọt vỏ, từng tai nấm hương đều được rửa sạch sẽ.
Cố Tinh Thần rất tự nhiên như đang ở nhà mình, mở tủ chén tìm dụng cụ làm bếp.
Cậu lấy nồi ra rửa sạch sẽ sau đó cho xương sườn đã rửa sạch vào, tiếp đến đổ nước vào rồi đặt lên bếp bắt đầu ninh lần đầu tiên. Sau đó cậu lại tiếp tục thái nguyên liệu nấu ăn.
Thanh niên với ngũ quan tinh xảo đang nghiêm túc cúi đầu, tóc mái lòa xòa rơi xuống trán, góc mặt nghiêng cực kỳ hoàn hảo, đôi môi màu nhạt đầy đặn dưới ánh đèn càng thêm vẻ mọng nước.
Lục Tấn Tắc mím chặt môi, anh lặng lẽ xoay người đi về thư phòng, như sợ làm phiền thanh niên đang ở trong bếp vậy.
Ngồi vào ghế, anh vẫn có thể nghe thấy âm thanh trong phòng bếp như cũ. Tiếng thái rau có vẻ như không được thành thạo lắm, không cần nhìn cũng biết chỉ là người mới, nhưng loại cảm giác này lại khiến người ta cảm thấy ấm áp lạ thường.
Cố Tinh Thần, người này giống như có độc vậy.
Lục Tấn Tắc nhắm mắt lại dựa vào lưng ghế.
Người ở trong bếp lặng lẽ ngẩng đầu, cậu phát hiện trong phòng khách không có ai nữa liền cầm điện thoại mở ứng dụng đặt cơm hộp.
Hai người, một nồi canh xương sườn chắc chắn không đủ rồi.
Lúc này vẫn nên nhờ đến sự trợ giúp của các "đại huynh đệ cơm hộp" vậy.
Lục Tấn Tắc không ở phòng khách nên Cố Tinh Thần cũng không khách sáo nữa. Cậu nằm trên sô pha nhà người ta chơi điện thoại suốt một tiếng rưỡi đồng hồ, sau đó thấy thời gian cũng gần đúng thì mới đi vào bếp nếm thử canh.
Canh đã ninh thành nước trắng đục, các loại nguyên liệu nấu ăn kết hợp tạo ra cảm giác thèm ăn. Cậu nếm lại thì thấy hương vị có chút nhạt liền thêm vào một muỗng muối. Nghĩ nghĩ một hồi, thấy nồi canh to đùng như thế nên lại thêm thêm thêm một muỗng muối nữa.
Chuông cửa vang lên, Cố Tinh Thần hô lên một tiếng "ăn cơm" rồi tủm tỉm mở cửa nhận cơm hộp.
Cậu bày cơm hộp lên bàn rồi múc một chén canh lớn.
Sau khi bày chén đũa xong, Cố Tinh Thần cảm thấy vô cùng tự hào liền cầm điện thoại chụp một bức ảnh.
[Tinh Tinh: Lần đầu tiên nấu cơm, rất hài lòng. Vui vẻ.jpg]
Lục Tấn Tắc thấy trên bàn phong phú thức ăn, trong chớp mắt liền cảm thấy rất ngạc nhiên, tiếp đó lại thấy vỏ hộp cơm bị ném vào thùng rác thì lập tức hiểu rõ.
Cố Tinh Thần chạy tới kéo anh: "Thầy Lục, mau ngồi xuống đi, cái này tuyệt đối là do tôi làm đó, tôi bảo đảm."
Lục Tấn Tắc nhìn thoáng qua nguyên liệu nấu ăn phong phú, canh xương sườn màu trắng đục cực kỳ gợi lên cảm giác thèm ăn.
Người ta đã nhiệt tình mời mọc đến vậy rồi, thịnh tình khó từ chối, từ chối thì có vẻ bất lịch sự quá.
Lục Tấn Tắc kéo ghế dựa ra rồi ngồi xuống.
Trước mặt anh là một chén sứ màu trắng, bên trong đầy ắp đồ ăn: bắp, củ mài, nấm hương, còn có tận mấy khối xương sườn.
Trong sự chờ mong của Cố Tinh Thần, Lục Tấn Tắc bưng chén canh lên, đưa đến bên miệng rồi bất ngờ uống một hớp lớn.
Lục Tấn Tắc muốn mắng người, nhưng vị canh còn sót lại trong họng khiến anh sặc sụa ho liên tục.
"Khụ khụ khụ..."
Cả khuôn mặt anh nghẹn đến đỏ bừng. Cố Tinh Thần nhanh chân chạy lại vỗ vỗ sau lưng anh một hồi, mãi mới ngừng ho được.
"Thầy Lục, có ngon đến thế nào thì cũng phải uống chậm một chút chứ, đừng uống nhanh thế."
Động tác trên tay cậu không ngừng, tiếp tục nói: "Nếu ngon thì sau này tôi lại hầm tiếp cho mà."
Lục Tấn Tắc:...
Cầu xin cậu, không nấu cơm chúng ta vẫn là bạn tốt nhé.
"Tôi nếm thử đã."
Cố Tinh Thần bưng chén canh lên, dưới ánh mắt phức tạp của Lục Tấn Tắc, cậu uống xuống một ngụm. Ngay sau đó, hai mắt cậu ngập nước nhìn chằm chằm Lục Tấn Tắc, không nói nên lời.
Mặn chết tiệt mất!
Chắc chắn là do cái muỗng trong hũ muối nhà Lục Tấn Tắc quá to!
Không, đây không phải do chính bản thân cậu làm đâu!
-------------
Tác giả có chuyện nói:
Lục Tấn Tắc tới cửa, mẹ vợ tự mình vào bếp, sau khi ăn xong.
Lục Tấn Tắc: Anh cảm thấy mẹ em không thích anh lắm, muốn mưu sát con rể...