Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng
Chương 45: Hoàn chính văn
Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dạo này Cố Tinh Thần rất bận, cậu vội chuẩn bị một chương trình truyền hình, tất cả khách mời và cả quá trình thi đấu đều do một mình cậu giám sát.
Cậu bận tối mắt tối mũi, đến nỗi Lục Tấn Tắc đành phải đến tận công ty tìm.
Xán Tinh là một công ty giải trí. Trước đây, từng có tin đồn Lục Tấn Tắc là người nắm quyền của Lục thị, gần đây anh lại thường xuyên xuất hiện ở tòa nhà văn phòng của Xán Tinh. Ban đầu, mọi người còn ngạc nhiên và phấn khích, nhưng đến giờ thì đã quen rồi.
Tiểu Đào dùng điện thoại nội bộ báo: "Sếp ơi, Lục tổng đến rồi ạ."
Ngay lập tức, giọng Cố Tinh Thần vang lên từ điện thoại: "Cho anh ấy vào, tiện thể mang hai ly cà phê vào nhé."
Tiểu Đào đáp lời, ngẩng đầu lên đã thấy Lục Tấn Tắc bước vào phòng pha trà: "Cô cứ làm việc của mình đi, tôi tự pha cà phê."
Cô nhoẻn miệng cười, liếc nhìn một cái rồi đóng cửa văn phòng, ngoan ngoãn cúi đầu ngồi vào chỗ.
Mỗi lần Lục tổng xuất hiện, cô lại bị "cướp" hết việc của trợ lý.
Chỉ có một điều duy nhất khiến cô thắc mắc, đó là, Lục thị không có việc gì để làm hay sao? Lục Tấn Tắc bưng hai tách cà phê thong thả bước vào văn phòng. Trên bàn làm việc chất đầy hồ sơ, Cố Tinh Thần đang tập trung nhìn vào màn hình máy tính.
Anh không lên tiếng làm phiền cậu, chỉ đặt một tách cà phê xuống chỗ Cố Tinh Thần có thể dễ dàng với tới, sau đó ngồi xuống một bên sô pha, mở máy tính tiếp tục giải quyết công việc của mình.
Trong văn phòng chỉ còn lại tiếng gõ bàn phím lách cách, tuy yên tĩnh nhưng lại vô cùng hài hòa.
Một lát sau, Cố Tinh Thần xoa xoa cổ, bưng tách cà phê đã nguội uống một ngụm. Lúc này cậu mới nhớ ra Tiểu Đào đã thông báo Lục Tấn Tắc đến.
Vừa ngẩng đầu lên, cậu thấy Lục Tấn Tắc đang nhìn mình, liền nở một nụ cười.
Cố Tinh Thần đứng dậy đi tới: "Cười gì vậy, đến rồi sao không nói tiếng nào? Ối, sắp 5 giờ rồi."
Lục Tấn Tắc cất máy tính, nhắc nhở: "Đúng vậy, chúng ta nên đi thôi."
Cố Tinh Thần hơi ngơ ngác: "Đi đâu cơ?"
Lục Tấn Tắc cầm áo khoác đưa cho cậu: "Gặp phụ huynh."
Cố Tinh Thần vỗ đầu, cậu quên mất hôm nay phải dẫn Lục Tấn Tắc về nhà ra mắt gia đình.
Từ khi cậu và Lục Tấn Tắc chính thức yêu nhau, cậu đã không định giấu gia đình mình. Chẳng qua cậu không nói với họ đó là ai, chỉ nói đó là một người đàn ông.
Vốn dĩ cậu nghĩ trong nhà sẽ có người phản đối, nhưng không ngờ, có lẽ vì đã chuẩn bị tâm lý từ trước qua các câu chuyện, mọi người đều rất bình tĩnh chấp nhận. Có điều, ông ngoại nói muốn gặp người đó, bảo cậu hôm nay dẫn về nhà ăn bữa cơm.
Suýt nữa cậu bận đến quên béng mất, cũng may Lục Tấn Tắc nhớ rõ.
Cố Tinh Thần vội vàng mặc áo khoác, cuống quýt cầm điện thoại, quay đầu lại đột nhiên hỏi: "Chết rồi, quà cáp! Em quên mua quà rồi."
Lục Tấn Tắc nắm chặt tay cậu, ngăn cậu ra ngoài, vừa đi vừa nói: "Anh đã chuẩn bị quà rồi, đừng lo mấy chuyện vặt vãnh này nữa, đi thôi kẻo trễ."
Cố Tinh Thần đi theo anh: "Anh chuẩn bị xong cũng không nói với em. Đi thôi, đến trễ không hay."
Tại căn nhà cũ của gia đình họ Thang, Thang Mỹ Quân và Cố Duy Hoa đang ngồi trên sô pha xem TV, trên màn hình đang chiếu phim ⟪Kỳ Ngộ⟫. Không khí phía sau họ lại có chút kỳ lạ.
Ông cụ ăn mặc chỉnh tề ngồi trên ghế bành, vẻ mặt nghiêm túc, thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ treo tường.
Thang Văn Cảnh lôi kéo Oreo thì thầm gì đó, vẻ mặt đầy vẻ "nguy hiểm".
Thang Văn Gia ôm điện thoại gõ chữ liên tục, vẻ mặt hớn hở.
Thang Mỹ Quân chọc chọc chồng: "Ông xã, sao em thấy không khí trong nhà lạ quá vậy?"
Cố Duy Hoa nhún vai, cũng rất khó hiểu: "Có lẽ mọi người đang mong chờ "cục cưng" dẫn người về nhà."
Thang Mỹ Quân: "Ông xã, sao anh lại nghiến răng nghiến lợi thế?"
""Cây cải thìa" nhà anh bị "heo ủn", anh không thể nghiến răng nghiến lợi sao?"
Thang Mỹ Quân bật cười một tiếng. Bà biết mà, người này tuy ngồi yên tĩnh đàng hoàng xem phim cùng bà, nhưng tâm trạng cũng y hệt ông cụ thôi.
Trong sân vang lên tiếng còi ô tô, tựa như tiếng kèn ra trận nghênh đón địch.
Ông cụ "vèo" một cái đứng bật dậy, rồi lại xụ mặt ngồi xuống; Thang Văn Cảnh siết chặt Oreo khiến nó đau đớn sủa ầm ĩ; Thang Văn Gia trực tiếp kêu lên, cô cất điện thoại vào túi áo rồi chạy ra ngoài; Cố Duy Hoa chỉnh lại cổ áo của mình.
Thang Mỹ Quân ước gì có thể quay lại cảnh này, để sau này tìm cơ hội mà chọc ghẹo bọn họ một trận.
Tiếng đóng cửa vang lên. Oreo nhận được lệnh của chủ nhân, chạy như bay ra ngoài, ngay sau đó là tiếng hét của Thang Văn Gia.
"A, là anh sao."
Thang Mỹ Quân cũng tò mò đi ra, là ai vậy nhỉ?
Bà chẳng thèm giả vờ đâu, bà muốn biết bạn trai của "bé cưng" nhà bà là ai ngay lập tức.
Thang Văn Gia che miệng, đôi mắt liếc ngang liếc dọc giữa anh họ và người đàn ông cao lớn bên cạnh.
Đây đây đây, đây chẳng phải là người đã diễn cùng anh họ trong bộ phim đang chiếu đó sao? Ông chủ của Lục thị, Lục Tấn Tắc đây mà!
Má ơi, cặp đôi màn ảnh đó, vậy mà anh họ cũng theo đuổi được!
Thang Văn Gia nháy nháy mắt với Cố Tinh Thần: "Anh họ, làm tốt lắm."
Cố Tinh Thần dở khóc dở cười nhìn Thang Văn Gia, rồi giới thiệu: "Đây là em gái họ của em – Thang Văn Gia, còn đây là Lục Tấn Tắc."
Thang Văn Gia: "Em biết rồi, biết rồi, không cần giới thiệu đâu. Mau vào đi, ông nội chờ sốt cả ruột rồi."
Cố Tinh Thần định bước đi thì một cái bóng lao vào người cậu. Lục Tấn Tắc định chắn lại nhưng bị Oreo nhanh nhẹn tránh thoát, trực tiếp nhảy bổ vào lòng Cố Tinh Thần rồi không ngừng nhảy lên liếm cậu.
Lục Tấn Tắc đứng cạnh Cố Tinh Thần. Anh đột nhiên cảm thấy một ánh mắt khó có thể bỏ qua, liền quay đầu nhìn lại.
Người này anh rất quen thuộc, chính là người thừa kế Thang thị, Thang Văn Cảnh.
Trên thương trường, họ là kỳ phùng địch thủ. Giờ phút này, Thang Văn Cảnh không hề kiêng nể gì mà săm soi nhìn anh, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, như thể chưa từng quen biết anh bao giờ.
Sau đó, một giọng nói trầm thấp vang lên: "Nói bậy gì đó, ai mà sốt ruột chờ chứ."
Lục Tấn Tắc: ...
Từ trên xuống dưới, từ người cho đến chó, có vẻ như không ai thích anh chút nào.
"Cục cưng về rồi à, mau vào nhà nào." Thang Mỹ Quân tiến lên ôm lấy cánh tay con trai mình, rồi quang minh chính đại đánh giá Lục Tấn Tắc.
Cố Tinh Thần nhanh chóng giới thiệu: "Đây là mẹ em, còn đây là Lục Tấn Tắc."
Thang Mỹ Quân cười tươi rói: "Vậy dì gọi con là Tấn Tắc nhé. Bọn họ không có ác ý gì đâu, đi thôi, vào nhà với dì."
Lục Tấn Tắc: "Chào dì ạ, nhìn dì giống chị của Tinh Thần nhiều hơn."
"Ôi, miệng ngọt thật." Thang Mỹ Quân che miệng cười khúc khích.
Lục Tấn Tắc đang định đi theo thì bỗng nhiên cảm thấy dưới chân có gì đó không ổn, cúi đầu thì thấy...
Cố Tinh Thần quay đầu lại: "Oreo! Sao mày lại tè bậy tùm lum vậy hả!"
Trên giày của Lục Tấn Tắc bị dính một vũng nước tiểu chó, mùi khai xộc thẳng vào mũi.
Lục Tấn Tắc: ...
Thang Văn Cảnh kéo Oreo lại, vuốt đầu nó: "Nè nè nè, Oreo có cố ý đâu, em làm gì mà hung dữ thế."
Cố Tinh Thần nghiến răng: "Thang Văn Cảnh, tốt nhất anh đừng bao giờ dẫn trai hay gái về nhà đấy. Nếu không, xem em xử lý anh thế nào. Đi, vào nhà rửa đi."
Nói rồi, cậu kéo Lục Tấn Tắc vào trong để xử lý vũng nước tiểu chó. Cũng may chỉ dính trên giày chứ không thấm vào ống quần và vớ, nếu không thì xấu hổ lắm.
Khi Cố Tinh Thần dẫn Lục Tấn Tắc trở lại phòng khách, mọi người trong nhà đã ổn định chỗ ngồi.
Tư thế đó, vẻ mặt nghiêm túc đó, ngay cả ánh mắt và cử chỉ cũng giống y như đúc, tựa như đang trong phiên tòa xét xử tội phạm.
Cố Tinh Thần dừng bước, dở khóc dở cười kéo Lục Tấn Tắc ngồi vào chiếc sô pha đôi. Lục Tấn Tắc khép chặt hai chân, đoan chính đến mức như học sinh tiểu học đối mặt với giáo viên.
Ông cụ Thang nhìn đôi bàn tay đang nắm chặt của hai người, trong mắt như có ánh lửa bùng cháy, còn ánh mắt của Cố Duy Hoa thì sắc như dao.
Thang Văn Cảnh, đại diện cho mọi người, trực tiếp nói: "Ha ha ha, làm gì vậy, nghiêm túc một chút, thành thật một chút đi!"
Cố Tinh Thần nhìn quanh một lượt, khẽ cười: "Mọi người đang muốn thẩm vấn con sao? Thả lỏng đi nào, đâu phải không quen biết gì."
Lời này rất đúng, tất cả đều cùng lăn lộn trong thương trường, ai mà không quen biết nhau chứ.
Nhưng mà, Thang Văn Cảnh không nằm trong số đó. Vốn dĩ anh ta đã không vừa mắt Lục Tấn Tắc rồi, trên thương trường cũng thường xuyên bị người khác so sánh, nên bây giờ nhìn thế nào cũng không hài lòng.
Sao lúc nãy không để Oreo cắn cậu ta một cái cho xong.
Ông cụ Thang cầm gậy gõ xuống đất một cái: "Được rồi, người ta đến ra mắt gia đình, chúng ta cũng không thể nhỏ mọn như vậy. Gì cần nói thì nói, gì cần ăn thì ăn."
Lời này vừa dứt, Thang Mỹ Quân và Thang Văn Gia đã nhanh chóng xông lên trước, Cố Tinh Thần bị đẩy sang một bên, há hốc mồm nhìn hai người phụ nữ vây quanh Lục Tấn Tắc.
Đối với ánh mắt cầu cứu của Lục Tấn Tắc, cậu buông tay tỏ vẻ "thấy cũng tội nhưng cũng không giúp được gì".
Phụ nữ thật sự rất đáng sợ.
Cố Tinh Thần thấy mình không chen vào được, cậu chạy vào bếp dạo một vòng. Khi trở ra, cậu phát hiện không thấy Lục Tấn Tắc đâu nữa. Thang Mỹ Quân và Thang Văn Gia ngồi cạnh nhau cười nói, thấy cậu ra thì vẫy tay gọi.
Cố Tinh Thần tò mò hỏi: "Mẹ ơi, Lục Tấn Tắc đâu rồi?"
Thang Mỹ Quân hất cằm về phía tầng hai: "Ông nội và ba con dẫn người ta đi rồi."
Cố Tinh Thần: ...
Cậu tỏ vẻ vô cùng đồng tình với Lục Tấn Tắc.
Thang Mỹ Quân kéo cậu ngồi xuống, nghiêm túc nhìn cậu, rồi đột nhiên đỏ hoe mắt: "Mẹ vẫn luôn cảm thấy con vẫn còn là một đứa trẻ, không ngờ "bé cưng" nhà mình đã đến tuổi có một nửa để cùng nhau chung sống. Trước đây mẹ còn lo lắng... Haiz, bây giờ thì tốt rồi. Tấn Tắc là đứa trẻ tốt, đối với con cũng tốt, mẹ có thể nhìn ra cậu ấy rất quan tâm con. Mẹ cũng không có yêu cầu gì, chỉ cần con vui vẻ hạnh phúc thì mẹ và ba không cần gì nữa."
Thang Mỹ Quân rất đẹp, khóc lên càng khiến người khác không kìm được mà muốn an ủi. Chóp mũi Cố Tinh Thần chua xót, cậu ôm lấy vai bà.
"Mẹ, có vui cũng đừng khóc mà. Mẹ mà khóc nữa thì con cũng khóc cho mẹ xem." Cố Tinh Thần nói đùa.
Thang Mỹ Quân cười vui vẻ: "Con đó, càng ngày càng giống trẻ con. Bây giờ mẹ lại thấy lo lắng thay cho Tấn Tắc rồi."
"Chưa gì mẹ đã bắt đầu thiên vị rồi sao? Ai mới là con trai mẹ thế?"
Thang Văn Gia ngồi bên cạnh cười hì hì: "Anh họ, không ngờ đó chính là Lục tổng. Em rất hài lòng với anh rể họ này đó nha."
Cố Tinh Thần: ...
Cửa thư phòng mở ra, Lục Tấn Tắc đi theo ông cụ ra ngoài. Cuối cùng là cha Cố với vẻ mặt không hài lòng chút nào.
Thang Mỹ Quân đứng lên, nói: "Định đi gọi mọi người đó, giờ đủ cả rồi thì con đi nấu ăn đây. Tấn Tắc, dì cố ý làm cho con ăn, lát nữa ăn nhiều một chút nhé."
Nghe vậy, cha Cố khựng lại trong giây lát, rồi đột nhiên tỏ vẻ vui mừng. Ông giơ tay vỗ vỗ vai Lục Tấn Tắc.
"Lát nữa ăn nhiều một chút nhé. Dì cố ý làm cho con ăn, sau này nhớ cùng Tinh Thần về đây ăn cơm thường xuyên nhé."
Cha Cố bỗng dưng tốt bụng khiến Lục Tấn Tắc vừa được cưng vừa sợ, vội vàng gật đầu: "Vâng ạ."
Ông cụ Thang nắm gậy đi xuống lầu, khẽ thở dài: "Haiz, thằng nhóc này ngốc thật."
Cố Tinh Thần chờ Lục Tấn Tắc xuống dưới, nén cười nói: "Vất vả rồi, cố lên."
Lục Tấn Tắc không biết cậu đang ám chỉ điều gì, anh nghiêng người định lén hỏi một câu. Kết quả, Thang Văn Cảnh chen vào lôi Cố Tinh Thần đi: "Đi đi đi, đừng đứng dính nhau ở đây nữa, anh có việc tìm Tinh Thần."
Sau khi Lục Tấn Tắc, dưới ánh mắt "tha thiết" của mẹ vợ, gắp một đũa thức ăn bỏ vào miệng, anh dừng lại một chút, rồi mặt không đổi sắc nuốt xuống.
Không hề nhai.
"Thế nào, ăn ngon không?" Thang Mỹ Quân vô cùng nghiêm túc hỏi.
Lục Tấn Tắc ngẩng đầu, phát hiện mọi người đều nhìn về phía mình, liền mặt vô cảm nói đại: "Ăn ngon."
Cố Tinh Thần nén cười, quyết định "cứu vớt" anh một chút. Dù sao cũng là người của mình, cậu thấy đau lòng.
"Mẹ, ăn vịt quay này đi. Con mới phát hiện một chỗ mới, ăn rất rất ngon."
Thang Mỹ Quân thích nhất ăn đồ dầu mỡ, bà lập tức bị dời sự chú ý, không còn gắp thức ăn cho Lục Tấn Tắc. Anh tránh được một "kiếp nạn" nên lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Sau bữa cơm, Cố Tinh Thần còn phải về công ty tiếp tục làm việc. Ông cụ Thang đứng ở cửa xe nhìn cậu lên xe, uy nghiêm nhưng không mất đi vẻ từ ái, nói: "Nếu đã ra mắt gia đình thì đã là người một nhà. Hai đứa phải ở với nhau thật tốt cho ông."
Cố Tinh Thần chạy tới ôm ông cụ: "Biết rồi ông ngoại."
Ông cụ Thang trừng mắt nhìn nửa ngày cũng không nói gì, khóe miệng còn hơi nhếch lên.
Lục Tấn Tắc hơi khom người: "Vâng, ông ngoại."
Trên xe, Cố Tinh Thần nháy mắt với Lục Tấn Tắc: "Không tệ nha, "đánh rắn phải đánh dập đầu", biết đi theo kêu ông ngoại rồi."
Lục Tấn Tắc "ừ" một tiếng, giọng nói tràn đầy ý cười: "Nhờ em biết dạy dỗ đó."
"Em đến công ty tăng ca."
"Không được, đi với anh về nhà tăng ca."
"Về nhà ai mà chẳng biết anh muốn làm gì, không về."
"Hửm? Có về hay không?"
"Ưm, về."
KẾT THÚC CHÍNH VĂN.