Chương 6

Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Chị Liêu, gần đây Tinh Tinh đang gấp rút theo kịp lịch diễn nên thời gian khá eo hẹp. Chờ sau khi cậu ấy bận xong rồi thì tôi sẽ đề cập với cậu ấy. Chị yên tâm, tôi nhất định sẽ truyền lời của chị."
Đầu dây bên kia, Viên Cần cúp máy. Nghe thấy tiếng tút tút vang lên trong tai, Liêu Mẫn tức giận đến mức ném cả điện thoại.
Đây là lần thứ năm Liêu Mẫn gọi điện và bị Viên Cần nói qua loa cho xong chuyện rồi cúp máy. Ả lập tức thấy có điều gì đó không ổn. Ngày xưa, chỉ cần Hàn Tuyển Ý nói muốn tài nguyên một cái là Cố Tinh Thần liền vội vã mang tài nguyên đến tận tay ả dâng lên.
Lần này không biết xảy ra chuyện gì mà ả đã cố tình ám chỉ rõ ràng, thậm chí còn nói thẳng thừng, kết quả điện thoại của Cố Tinh Thần thì gọi không được còn Viên Cần thì lấy cớ kéo dài thời gian.
Nghĩ tới nghĩ lui, Liêu Mẫn bỗng nhiên nhớ tới việc gần đây Hàn Tuyển Ý và Tô Hàm rất thân thiết mặn nồng, ngược lại Cố Tinh Thần lại không có bất kỳ động thái nào.
Liêu Mẫn quả thực sắp tức chết rồi. Ả lập tức gọi điện thoại cho Hàn Tuyển Ý. Sau khi chuông vang lên hồi lâu thì đối phương mới nghe máy, giọng nói lười biếng mang theo một chút khó chịu.
Ả ở chỗ này sốt ruột đứng ngồi không yên, vậy mà Hàn Tuyển Ý còn có tâm trạng vui vẻ bên tình nhân nhỏ của gã.
"Hàn Tuyển Ý, đã lúc nào rồi mà cậu còn có tâm tư chơi bời với người khác hả? Cậu cho rằng bây giờ cậu có cái danh hiệu tiểu sinh lưu lượng thì không quan tâm đến công việc đúng không? Tôi nói cho cậu biết, không có tài nguyên thì cậu chẳng là gì cả."
Hàn Tuyển Ý vừa nghe máy đã bị người đại diện của gã ở đầu dây bên kia mắng cho một trận làm cho gã có chút sững sờ, càng khiến gã thêm bực bội.
"Liêu Mẫn, chị uống nhầm thuốc à? Mới sáng sớm mà đã mắng chửi người khác rồi sao?"
Hàn Tuyển Ý không phải người có tính tình hiền lành gì. Trên mạng xây dựng hình tượng quý công tử dịu dàng, ôn hòa làm cho người ta thích bao nhiêu thì gương mặt thật lại đáng ghét bấy nhiêu.
Liêu Mẫn cười khẩy nói, "Xem ra cậu chơi rất vui vẻ nhỉ. Cậu có biết Cố Tinh Thần không đầu tư cho «Kỳ Ngộ» không? Muốn vai nam chính trong «Kỳ Ngộ» à, hiện tại e rằng thật sự phải dựa vào bản lĩnh của cậu rồi. Tôi đúng là muốn biết cậu có bản lĩnh đó không đấy."
"Cố Tinh Thần không đầu tư cho «Kỳ Ngộ»?" Hàn Tuyển Ý ngồi thẳng dậy, trong lòng có chút bối rối.
Tô Hàm bên cạnh gã đương nhiên cũng nghe được. Tô Hàm cười dịu dàng với gã, hắn giơ ngón tay cái ra hiệu, rõ ràng là đang khen ngợi gã.
Hàn Tuyển Ý lập tức trấn tĩnh lại, "Cậu ta không đầu tư là tổn thất của cậu ta. Chắc cậu ta đã quên những bộ phim trước đây của tôi đều là phim đảm bảo doanh thu phòng vé à? Lại nói cũng không phải không có người khác đầu tư. Tôi có thực lực hay không lẽ nào chị không biết? Hoảng cái gì, chuyện nhỏ xé ra to."
Gã bình tĩnh lại, đầu óc gã bắt đầu tính toán.
Trước đây gã có thể lấy được vai nam chính đúng là do có Cố Tinh Thần đầu tư, nhưng gã cũng là người có thực lực nên mới có thể đảm bảo doanh thu phòng vé và tỉ suất người xem cao, những điều đó đều không phải giả.
Cố Tinh Thần nhất định vì việc bọn họ chia tay cho nên mới giở tính tình trẻ con, tầm nhìn hạn hẹp.
Huống hồ, Cố Tinh Thần thích gã như vậy, chỉ cần gã nói một tiếng thôi là nhất định cậu ta sẽ đầu tư.
Hàn Tuyển Ý không thể không thừa nhận, có Cố Tinh Thần đầu tư thì việc gã lấy được vai nam chính là chuyện vô cùng dễ dàng.
Nguyên nhân là vì từ trước đến nay có được quá dễ dàng nên bây giờ gã cảm thấy những điều đó đều không phải chuyện gì to tát hết. Dù sao gã dựa vào việc Cố Tinh Thần thích gã và đã làm rất nhiều chuyện vô liêm sỉ.
Cùng lắm thì, dỗ ngọt cậu ta một chút?
Hàn Tuyển Ý cúi đầu nhìn vào mắt Tô Hàm đang ngồi đối diện gã. Gã ôm lấy vai hắn, tay nắm chặt.
Gã chỉ yêu một mình Tô Hàm, với Cố Tinh Thần chỉ có quan hệ lợi ích mà thôi.
Liêu Mẫn bị gã làm cho tức cười, "Hàn Tuyển Ý, cậu có bao nhiêu cân lượng lẽ nào cậu thật sự không biết sao? Chỉ mới làm nam chính của hai bộ phim thần tượng thôi mà đã không biết trời cao đất rộng là gì.
Bộ điện ảnh này là bộ điện ảnh đầu tiên mà cậu lấn sân sang màn ảnh rộng. Cậu biết vì tài nguyên này mà tôi đã tốn bao nhiêu công sức không? Nếu nhất định không phải người cầm tiền đi đầu tư, nếu tôi không có quan hệ thì cậu có muốn làm nam bốn nam năm cũng chỉ là mơ mộng hão huyền. Cậu biết có bao nhiêu người nhìn chằm chằm nhân vật này không hả?"
Hàn Tuyển Ý lại không phải người không có đầu óc, đương nhiên biết Liêu Mẫn nói đúng tất cả.
"Chị yên tâm, gần đây Cố Tinh Thần với em có chút mâu thuẫn nhỏ, để em đi tìm cậu ta nói chuyện."
Liêu Mẫn hừ nhẹ, "Tốt nhất là cậu có thể thu phục. Những người đầu tư khác không phải không có, nhưng người mang vốn vào đoàn không nhất định là cậu."
Cúp điện thoại xong, sắc mặt Hàn Tuyển Ý rất khó coi. Tô Hàm lo lắng nhìn gã.
"Tuyển Ý, làm sao vậy? Người đại diện của anh nói cái gì?"
Đôi mắt đó tràn đầy tình cảm làm cho Hàn Tuyển Ý cực kỳ thích thú.
"Không có việc gì, Tô Hàm em không cần lo lắng."
Tô Hàm vẫn cau mày như cũ, vẻ mặt có chút chần chừ.
"Tuyển Ý, việc em đổi công ty..."
Tô Hàm cắn môi nhìn Hàn Tuyển Ý, thấy gã nhìn qua liền thả tay xuống nói: "Xin lỗi anh, không phải do em quá nóng vội đâu, chẳng qua em có chút lo lắng. Anh cũng biết công ty của em không có tiềm lực gì, lại còn cứ luôn bắt em làm mấy chuyện..."
Hắn muốn nói rồi lại thôi khiến Hàn Tuyển Ý thành công tự mình tưởng tượng ra những hình ảnh đó.
Hàn Tuyển Ý nắm tay hắn lên, "Em yên tâm, cứ giao cho anh."
Tô Hàm tươi cười ngọt ngào với gã, giọng điệu tràn đầy tín nhiệm, "Tuyển Ý, trước giờ em đều biết anh là người đáng tin cậy mà."
Hàn Tuyển Ý vẻ mặt dịu dàng. Gã dường như đã quên Tô Hàm đã từng ghét bỏ gã vô dụng đến mức nào, mà gã cũng là do dựa vào Cố Tinh Thần mới đi lên được.
Giờ phút này trong lòng gã rất phức tạp. Nghĩ đến việc không thể lấy được nhân vật trong «Kỳ Ngộ» thì cơ hội gã muốn lấn sân sang màn ảnh rộng sẽ phải dời lại phía sau, việc này làm gã không cam tâm.
Chưa kể, trước đó kế hoạch của gã là để cho Tô Hàm chấm dứt hợp đồng rồi chuyển sang công ty của gã. Gã còn muốn Cố Tinh Thần phải bồi thường khoản tiền vi phạm hợp đồng đó nữa.
Vì thế, gã nhất định phải đi tìm Cố Tinh Thần để nói chuyện mới được.
*
Nghỉ ngơi mấy ngày, vết thương trên cánh tay của Cố Tinh Thần đã bắt đầu lên da non. Mấy ngày nay cậu đã học được kinh nghiệm lần trước rồi, lúc hầm canh sẽ không thêm muối trước, hương vị khác hẳn một trời một vực.
Nhưng sau khi bị Lục Tấn Tắc từ chối cho cậu vào nhà thì cậu biết không thể ép quá. Cậu đơn giản sau khi hầm canh thì đổ vào cặp lồng đặt ở cạnh cửa nhà anh.
Cũng không phải cậu cố ý vì anh hầm canh mà là do cậu tự hầm một nồi không uống hết. Mỗi ngày đều uống canh tươi mới thì mới tốt chứ.
Lục Tấn Tắc đi ra thang máy thì thấy cạnh cửa có cặp lồng liền hiện lên vẻ mặt bất đắc dĩ. Anh tiện tay nhấc lên rồi đi vào phòng.
Trên bàn cơm đã có bốn cái cặp lồng giống hệt nhau. Anh nghi ngờ Cố Tinh Thần đã mua cả một tá mười hai cái cặp lồng.
Nói thật ra canh xương sườn này uống khá hợp khẩu vị, chẳng qua mỗi ngày đều uống một tô lớn nên anh cảm thấy hơi ngấy.
Anh nhớ đến việc đạo diễn nói ngày mai sẽ có cảnh diễn của Cố Tinh Thần. Anh nghĩ, ngày mai chắc không cần ăn canh nữa rồi, vô thức thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Canh màu trắng sữa nghi ngút khói, những nguyên liệu tươi ngon, phong phú bên trong khiến cảm giác thèm ăn tăng lên gấp bội.
Lục Tấn Tắc quen tay lấy ra một cái bát nhỏ. Anh bỏ một ít tương ớt vào, tầng trên cùng của cặp lồng là cơm trắng. Anh gắp một miếng sườn hầm nhừ lên rồi chấm một chút tương ớt, lại ăn một ngụm cơm.
Ăn ngon!
Cố Tinh Thần đứng ở cửa sổ sát đất thấy đối diện sáng đèn, khóe miệng cậu cong lên một nụ cười. Điện thoại đột ngột reo lên khiến cậu nhíu mày thanh tú.
Liếc nhìn màn hình điện thoại, cậu tiện tay dập máy, sau đó trực tiếp cho số đó vào danh sách đen.
Ngày mai phải bắt đầu đi quay lại, Cố Tinh Thần đi vào phòng tắm định tắm rửa xong sẽ đi ngủ sớm một chút.
"Lại không nghe máy!" Hàn Tuyển Ý vẻ mặt dữ tợn ném điện thoại xuống đất, phát ra tiếng "bang" chói tai.
Chuông điện thoại vang lên, gã giật mình vội vàng nhặt điện thoại lên nghe.
Đầu bên kia điện thoại đúng là giọng nói dịu dàng của Tô Hàm, "Tuyển Ý, hôm nay em hỏi đạo diễn, ông ta nói ngày mai có cảnh quay của Cố Tinh Thần."
Hàn Tuyển Ý lập tức cao hứng, "Anh biết rồi, làm phiền em đã giúp anh hỏi thăm."
Đầu bên kia Tô Hàm cố gắng giữ giọng điệu của mình, "Tuyển Ý, chỉ cần có thể giúp được anh thì em vui lắm rồi, nhưng mà anh tìm Cố Tinh Thần để làm gì thế?"
Tô Hàm cảm thấy tim mình bắt đầu đập nhanh.
"Không có gì, chỉ muốn nói chuyện đầu tư trước đây thôi." Hàn Tuyển Ý nhẹ nhàng trấn an, "Em đừng suy nghĩ nhiều."
*
Cố Tinh Thần vừa bước xuống xe thì vừa lúc thấy Lục Tấn Tắc cũng từ trên xe xuống. Cậu cười tủm tỉm chào hỏi, "Thầy Lục à, buổi sáng tốt lành, trông anh có vẻ tốt đó."
Canh uống ngon không?
Một câu cuối cùng Cố Tinh Thần không hỏi ra, có điều vẻ mặt của cậu chính là muốn hỏi như vậy.
Lục Tấn Tắc nhìn chằm chằm khóe miệng đang cong lên của cậu, mặt không cảm xúc nói: "Cũng được, chỉ là ăn tới ngấy rồi, trong nhà không còn chỗ để cặp lồng nữa."
Cố Tinh Thần sửng sốt, mở to mắt.
Anh là đang ghét bỏ tài làm bếp của tôi sao?
Người này đúng là được voi đòi tiên mà!
Lục Tấn Tắc lướt qua Cố Tinh Thần khi cậu vẫn còn đang sững sờ. Ý cười trên khóe miệng dù cố nén cũng không thể nín nhịn được nữa.
Không biết vì sao khi thấy vẻ mặt đắc ý nho nhỏ của cậu cứng đờ lại khiến tâm trạng anh rất tốt.
"Thầy Lục, có chuyện gì vui vẻ thế, trông anh vui vẻ thế này." Thầy hóa trang thấy Lục Tấn Tắc đi vào lập tức cũng cười theo.
Lục Tấn Tắc thu lại nụ cười, "Không có gì, thấy một chuyện nhỏ thú vị thôi."
Thầy hóa trang:...
Vậy anh có thể thu lại nụ cười được không?
Cố Tinh Thần quay bù những cảnh quay trước, tiếp theo chính là các cảnh diễn khác.
Đạo diễn vì nghĩ cho cậu đang bị thương nên dứt khoát sắp xếp quay trước những cảnh diễn sau của cậu, dự định để cậu nhanh chóng quay hết xong rồi cho cậu đóng máy về nhà nghỉ ngơi. Dù sao cũng bị thương trong chính đoàn phim của ông nên về phương diện này cần phải chăm sóc.
Thật ra vai diễn của Cố Tinh Thần trong phim này rất ít, đến cuối cũng không cần diễn cảnh xác chết, chỉ một câu là xong việc, cho nên tập trung quay cũng chỉ mất một hai ngày. Đạo diễn lại dồn lịch quay nên trực tiếp chỉ cần một ngày là xong.
Nhưng một ngày quay cho hết thì Cố Tinh Thần có chút không thể xoay sở kịp. Cậu tìm đạo diễn xin, "Đạo diễn, còn có hai cảnh quay để ngày mai quay có được không? Đến lúc đó quay xong rồi, vừa lúc mời mọi người trong đoàn phim cùng nhau ăn một bữa cơm, cám ơn mọi người đã chăm sóc."
Vai diễn của Cố Tinh Thần ít, chưa kể đến việc chăm sóc đi, cậu lớn lên vừa đẹp trai lại ăn nói ngọt ngào, vẻ mặt tươi cười khiến người ta không thể từ chối.
Đạo diễn vỗ tay một cái đồng ý ngay lập tức.
Quay phim cả ngày, Cố Tinh Thần mệt đến mức tay cũng không muốn nhấc lên. Cậu nằm vật ra sô pha trong phòng nghỉ, hẹn Tiểu Đào nửa tiếng sau gặp nhau ở bãi đỗ xe.
Cậu khép mắt lại, gần như là nửa tỉnh nửa mê. Cậu lờ mờ nghe thấy có tiếng mở cửa, tiếp theo có tiếng bước chân đang tới gần.
Sau một lúc lâu không nghe thấy tiếng gì nữa, Cố Tinh Thần trực giác mách bảo có gì đó không ổn liền đột ngột mở mắt ra.
Đối diện với một gương mặt dịu dàng đến mức như sắp tan chảy, Cố Tinh Thần sợ đến mức suýt nhảy dựng lên.
"Hàn Tuyển Ý, anh bị điên à!"
Dù cho là ai đi nữa thì vừa mới mở mắt ra đã thấy người đáng ghét cười đến ghê người cũng đều sẽ cảm thấy dựng tóc gáy.
"Có bệnh thì đi bệnh viện, chạy loạn đến đây làm gì!"
Nghĩ đến việc gã tới để nói chuyện chính nên dù bị mắng, Hàn Tuyển Ý cũng không hề tức giận. Gã lấy một ly cà phê nóng trong túi ra, "Tinh Tinh, đây là cà phê ở quán cà phê em thích nhất, anh cố tình đi mua, uống nhanh đi, lát nữa sẽ nguội đó."
Cố Tinh Thần nhìn chằm chằm cà phê trong tay gã giống như đang nhìn một cốc thuốc độc, uống xong cái này không biết mình có đi gặp ông bà không nữa.
Cậu đứng dậy ngồi qua ghế bên kia, giữ một khoảng cách nhất định với Hàn Tuyển Ý, như thể đang tránh ôn dịch, "Có chuyện gì thì nói nhanh, đừng nịnh nọt nữa, tôi không chịu nổi cái dáng vẻ này của anh đâu, nói xong đi mau."
Thái độ của cậu bây giờ khác hẳn so với lúc trước khi còn thích gã. Việc này khiến Hàn Tuyển Ý cảm thấy hơi khó chịu.
Khác biệt quá lớn!
Đã từng chỉ cần gã nhíu mày là Cố Tinh Thần đã lo lắng không thôi, chỉ cần gã cười với cậu là cậu có thể vui vẻ mấy ngày liền.
"Có phải em đã thích người khác rồi sao?" Hàn Tuyển Ý không nhịn được chất vấn, nếu không thì sao thái độ thay đổi lớn đến vậy? Dáng vẻ Cố Tinh Thần yêu gã, gã sẽ không quên đâu.
Cố Tinh Thần quả thực cảm thấy người này không thể nói nổi, "Anh thật sự bị ngốc à? Muốn tôi hỗ trợ gọi xe cứu thương không? Với lại, cho dù tôi có thích những người khác đi nữa thì liên quan gì đến anh!"
Tuy rằng bản chất trực giác của Hàn Tuyển Ý còn rất nhạy bén nhưng vẫn làm cho Cố Tinh Thần cảm thấy gã là một tên tra nam đáng ghét.
Hàn Tuyển Ý hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lại, hôm nay gã tới đây để nói chuyện đầu tư chứ không phải tới đây để cãi nhau.
"Tôi đến đây là muốn hỏi về chuyện đầu tư «Kỳ Ngộ». Gọi điện cho cậu cậu không nghe máy lại còn chặn tôi, giữa chúng ta không cần thiết phải làm căng thẳng như vậy chứ."
Cố Tinh Thần bắt chéo tay, đột nhiên cậu cười phá lên, "Hàn Tuyển Ý, có phải anh cảm thấy mình quá ưu tú, kỹ năng diễn xuất quá tốt, thật sự là ngôi sao đỉnh cao à? Có điều mấy chuyện đó không liên quan gì tới tôi, nhưng nếu muốn tôi đầu tư cho anh thì tôi có thể nói rõ ràng cho anh biết, là không thể!"
"Cái gì! Tại sao lại không thể, trước đó chúng ta đã bàn bạc xong cả rồi, cậu sẽ đầu tư cho «Kỳ Ngộ» cơ mà." Hàn Tuyển Ý đứng lên, ánh mắt hung ác từ trên cao nhìn chằm chằm Cố Tinh Thần.
"Anh cảm thấy tôi là thằng ngốc à? Trước không nói tới việc anh đã lừa bao nhiêu tiền của tôi, chỉ nói đầu tư thôi, tôi đầu tư cho anh hai bộ phim chiếu mạng, có lãi không? Có lãi! Nhưng một xu tôi cũng không nhận được, không chỉ không nhận được vốn đầu tư mà cả lợi nhuận đầu tư tôi cũng không nhận được một đồng nào.
Không có giấy vay nợ thì thôi, coi như tôi đóng học phí, không truy cứu anh.
Nhưng chúng ta có hợp đồng, video trên trang web có thể hiện lượt truy cập, những thứ đó đều là bằng chứng. Bây giờ tôi nói cho anh biết, nếu anh không đem tiền trả lại cho tôi thì tôi sẽ kiện anh ngay lập tức."
Thật sự cho rằng cậu là nhà từ thiện sao, tiền là gió thổi đến sao?
Hàn Tuyển Ý lập tức bối rối, gã không ngờ Cố Tinh Thần một khi lý trí lại sẽ thành ra thế này, từng khoản tiền đều tính toán rành mạch. Gã cứ nghĩ Cố Tinh Thần vẫn còn thích gã nên gã có thể tùy ý đòi hỏi từ cậu.
Hàn Tuyển Ý thay đổi sắc mặt, gã vội vàng đi đến trước mặt Cố Tinh Thần rồi nửa quỳ xuống, hai tay ấn lên vai cậu, "Không, Tinh Tinh, trước đây chúng ta không phải thế này mà. Em biết anh trước đó vẫn luôn thích em, anh, anh biết lỗi rồi, em tha thứ cho anh đi!"
Cố Tinh Thần chỉ cảm thấy đôi tay đặt trên vai mình giống như bộ xương khô mục ruỗng, ghê tởm đến mức muốn nôn.
Cửa không được đóng kỹ, xuất hiện một góc áo ở khe cửa. Cố Tinh Thần ngay lập tức lớn tiếng hô, "Hàn Tuyển Ý anh muốn làm gì! Tránh ra, ghê tởm!"
Hàn Tuyển Ý theo bản năng đè lại Cố Tinh Thần đang giãy giụa muốn đứng dậy, "Tinh Tinh, em nghe anh nói, anh sai rồi, anh thật sự sai rồi mà!"
"Đủ rồi!" Lục Tấn Tắc đẩy cửa bước vào, anh lạnh nhạt nhìn Hàn Tuyển Ý, giọng trầm xuống cảnh cáo, "Tuyển Ý, nơi này là phim trường nên cậu chú ý hành vi của mình, đừng để cho bản thân cậu gặp phải phiền toái."
Cố Tinh Thần thoát khỏi Hàn Tuyển Ý rồi nhanh chóng chạy đến bên Lục Tấn Tắc, cậu ghê tởm vỗ vỗ vai mình, "Hàn Tuyển Ý, tôi sẽ yêu cầu luật sư gửi thư kiện anh. Nếu anh lại quấy rầy tôi nữa thì tôi sẽ lập tức báo cảnh sát đấy."
Cố Tinh Thần đáng thương vô cùng quay sang Lục Tấn Tắc, "Thầy Lục, anh biết hắn sao? Anh cũng thấy là do hắn quấy rối tôi trước mà. Ánh mắt hung dữ như thế, có phải muốn uy hiếp tôi không? Thầy Lục nếu tôi mà có xảy ra chuyện gì thì anh phải giúp tôi làm chứng đó, khẳng định là do hắn làm!"
Hàn Tuyển Ý bị cậu chọc tức muốn chết nhưng gã rất giữ thể diện, không có khả năng muốn nói gì thêm với Lục Tấn Tắc.
Gã nhìn chằm chằm Cố Tinh Thần, trong mắt tràn đầy cảm xúc khó tả. Khi đối diện với tầm mắt của Lục Tấn Tắc thì gã há miệng thở dốc, "Tấn Tắc, tôi... đi trước."
"Anh nhìn kìa anh nhìn kìa, hắn còn trừng tôi nữa kìa." Cố Tinh Thần đứng ở sau lưng Lục Tấn Tắc, tiểu nhân đắc ý chỉ vào Hàn Tuyển Ý nói.
Hàn Tuyển Ý đút tay vào túi quần rồi đi ra ngoài, chỉ có chính gã mới biết bước chân gã nặng nề đến mức nào.
Cố Tinh Thần nói đều là sự thật, nếu cậu ta thật sự muốn đòi tiền từ gã thì căn bản gã không thể gánh nổi.
Tuy rằng bây giờ gã có chút danh tiếng nhưng tiêu xài cũng nhiều, quần áo phải mặc thương hiệu lớn, đi xe cũng phải là xe tốt, ra vào đều phải là nhà hàng, câu lạc bộ nổi tiếng, còn phải gánh vác chi phí cho Tô Hàm.
Trước kia có Cố Tinh Thần thì đều do Cố Tinh Thần chi trả cho gã, gã căn bản không cần lo lắng về tiền bạc, chỉ cần có phim thì đi đóng, cũng không cần cái gì mà kỹ năng diễn xuất, chỉ đứng nói thoại rồi tạo dáng là được.
Mượn tiền không có giấy vay nợ thì thôi, nếu đầu tư không có hợp đồng thì cũng sẽ không xảy ra chuyện này.
*
Trong phòng nghỉ, Cố Tinh Thần có buồn ngủ thì cũng bị Hàn Tuyển Ý làm cho ghê tởm đến nỗi tỉnh cả ngủ rồi. Thấy gã xong thì tâm trạng của cậu cũng tan nát.
"Cám ơn thầy Lục, nếu không có anh ở đây thì không biết cái người đáng ghét đó sẽ làm gì tôi nữa."
Lục Tấn Tắc mím môi, "Cố Tinh Thần, có phải cậu có chút hiểu lầm với Hàn Tuyển Ý không? Cá nhân tôi cảm thấy nếu có hiểu lầm thì nói rõ ra là được. Hàn Tuyển Ý không phải loại người như vậy, có lẽ cậu đã hiểu lầm hắn rồi."
"Vậy ý của anh là tôi sai chứ gì!" Giọng Cố Tinh Thần lập tức cao vút lên, cậu sắp tức chết rồi, "Anh nói hắn không phải loại người như vậy, thế tôi là loại người này à? Tôi là loại người này à, anh nói đi!"
Lục Tấn Tắc nhìn Cố Tinh Thần nổi giận đùng đùng, anh theo bản năng muốn nói gì đó nhưng còn chưa kịp sắp xếp lại ngôn ngữ để nói thì người đã cầm áo khoác đi ra cửa, rồi cũng tiện tay "bang" một tiếng đóng sập cửa lại, lấy hành động này để thể hiện bản thân cậu thực sự rất tức giận.
Cố Tinh Thần sắc mặt bình tĩnh ngồi vào trong xe, thậm chí cậu còn khẽ khẽ hát.
Tiểu Đào nghiêng đầu cười tủm tỉm hỏi: "Anh, có chuyện gì vui vẻ thế hả?"
Cố Tinh Thần: "Gặp một kẻ đáng ghét chọc cho một trận, sau đó lại gặp một tên ngốc nghếch."
Tiểu Đào nghĩ mãi cũng vẫn cảm thấy gặp được hai loại người này thì đều không thể nào vui nổi, sau đó lại nghe thấy người bên cạnh nói: "Hôm nay vui vẻ thế này, đi, anh đưa em đi ăn ngon."
Lục Tấn Tắc ra cửa thang máy, anh nhìn về phía cạnh cửa trống rỗng, nơi đó không có cặp lồng.
Anh mở cửa xong nhưng lại không bật đèn mà đi đến bên cạnh cửa sổ sát đất. Căn phòng đối diện tối đen, chứng tỏ chủ nhân vẫn chưa về.
Lục Tấn Tắc đứng ở bên cạnh cửa sổ sát đất, anh nhìn chằm chằm phía đối diện, cũng không biết vì sao lại cứ đứng mãi ở đó, mãi cho đến khi đèn ở đối diện sáng lên thì anh mới nhận ra cả người mình đã lạnh toát, thời gian đã trôi qua ba tiếng đồng hồ.
Lục Tấn Tắc nhíu mày chăm chú nhìn ánh đèn sáng chói trong căn phòng đó. Anh không biết tại sao anh lại cứ đứng ở chỗ này lâu đến như vậy, chỉ vì chờ đèn phía đối diện sáng lên sao?
Không, anh chỉ muốn xác nhận rằng cậu không xảy ra chuyện gì thôi.
Cố Tinh Thần ăn uống no nê cũng không biết người ở đối diện đợi mình cả đêm chỉ vì để xác nhận cậu đã về nhà chưa.
Sau một đêm ngủ ngon lành, ngày hôm sau chính là hai cảnh quay cuối cùng của cậu.
Đếm ngược cảnh thứ hai chính là cảnh diễn chung của cậu với Tô Hàm.
Nhân vật của Cố Tinh Thần trước khi hóa giải hiềm khích với Tô Hàm, Cố Tinh Thần quyết định vì muốn thành toàn cho Tô Hàm mà hy sinh bản thân. Trước khi chia tay, hai người cùng nhau ăn cơm uống rượu.
Đây là lần đầu tiên hai anh em ngồi xuống ăn cơm cùng nhau, cũng là lần cuối cùng.
Cố Tinh Thần nâng chén rượu, biểu cảm như thể đã say mèm. Một tay cậu chống cằm, hơi ngửa mặt ra, hai mắt mơ màng nhìn Tô Hàm không chớp mắt.
"Anh biết không? Trước đây tôi rất chán ghét anh. Dù cho chúng ta là anh em đi nữa nhưng chúng ta kém nhau quá nhiều, anh là một sự tồn tại mà tôi dù có ngẩng đầu lên cũng không thể với tới.
Chỉ là anh không biết, từ nhỏ tôi đã có thể cảm giác được như có một người khác giống mình. Lúc nhìn thấy anh, tôi đã biết, người đó chính là anh.
A, đây chắc là tâm linh tương thông giữa anh em song sinh đi."
"Người khác đều nói là do ý trời đã định, nhưng tôi không tin vào số mệnh.
Tôi không thích anh, từ trước đã không thích, bây giờ cũng không thích. Tôi chỉ biết làm những việc mà tôi cho là đúng."
Cậu ngửa đầu uống cạn rượu trong ly, sau đó thoải mái đứng dậy đi ra ngoài. Đi tới cửa, cậu quay đầu lại liếc nhìn Tô Hàm, trong đôi mắt đó là cảm xúc dạt dào.
Tô Hàm bị sốc, hắn chậm chạp không kịp phản ứng. Mà cảnh diễn này vừa hay yêu cầu hắn phải có biểu cảm nghẹn ngào làm kết thúc nên ngược lại lại quay một lần là đạt.
Chỉ có chính hắn biết, hắn đã đắm chìm vào kỹ năng diễn xuất của Cố Tinh Thần. Vừa rồi hắn như thật sự thấy được tình cảm phức tạp của người em trai song sinh sắp phải chịu chết.
Không, hắn mới là nam hai, Cố Tinh Thần chẳng qua chỉ là nam bốn, đất diễn của hắn còn rất nhiều, hắn không thể chịu thua!
Tô Hàm cắn môi gắt gao nhìn chằm chằm vào kịch bản, tay cầm kịch bản chặt đến nỗi gân xanh nổi lên.
Cảnh quay cuối cùng là Cố Tinh Thần tiện tay hạ gục một tên đàn em. Cậu tiêu sái vắt áo khoác lên vai, ánh hoàng hôn chiều tà chiếu lên người cậu, kéo dài bóng dáng cậu càng thêm cao lớn, thon dài, mang theo một khí thế khó tả.
Hai cảnh quay đều diễn một lần là đạt, đạo diễn phát cho Cố Tinh Thần một bao lì xì lớn. Cố Tinh Thần cười nhận lấy.
"Vậy đêm nay dùng tiền lì xì của đạo diễn cho để mời mọi người ăn cơm nhé, buổi tối thì karaoke, mọi người đều đừng đi nhaaa!" Cố Tinh Thần vẫy vẫy bao lì xì làm cho đám người ồn ào cười lớn.
Lục Tấn Tắc chớp mắt, ánh mắt lướt qua người Cố Tinh Thần làm cho người xung quanh đều cảm nhận được áp suất thấp từ anh.
Thầy Lục hiếm khi có biểu cảm nghiêm túc như vậy, thoạt nhìn cực kỳ có tính uy hiếp đó.
Thạch Thành đi đến bên cạnh anh, tò mò hỏi, "Ông bị sao thế, làm gì mà trưng ra bộ mặt như đưa đám vậy, ai chọc cậu?"
Lục Tấn Tắc chậm rãi quay đầu, nhìn chằm chằm hắn, "Mất ngủ."
Thạch Thành vui vẻ, "Ô hô, cái người vừa nằm xuống là ngủ được ngay mà cũng có ngày mất ngủ ha, thật là hiếm có."
Hiếm khi bị mất ngủ như Lục Tấn Tắc đang rất khó chịu, đầu óc choáng váng nặng nề. Buổi tối tụ họp thì anh có thể từ chối nhưng anh cũng không muốn từ chối.
Cả ngày hôm nay Cố Tinh Thần thấy anh cũng không chào hỏi lấy một tiếng, coi như anh không tồn tại. Anh biết Cố Tinh Thần còn đang tức giận nhưng anh cũng không biết phải xin lỗi thế nào.
Hàn Tuyển Ý học chung đại học với anh, hai người cũng coi như quen biết. Anh cảm thấy con người Hàn Tuyển Ý rất nỗ lực, luôn hướng về phía trước, cũng không tệ lắm.
Nhưng ngày hôm qua nhìn dáng vẻ đó của Cố Tinh Thần lại không giống như là hiểu lầm, cho nên hoặc là chính Hàn Tuyển Ý thật sự giống như cậu nói, trong giới giải trí đầy phức tạp này, không chừng người ta sẽ thay đổi. Nếu như thế thì anh thật sự đã nói sai mất rồi.
Nên xin lỗi thế nào đây, thầy Lục sầu đến mức tóc cũng muốn rụng hết rồi.