Xuyên Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bữa tối là một buổi tiệc buffet được tổ chức tại hội sở cao cấp nhất Hải Thị. Số tiền đạo diễn đưa dĩ nhiên không đủ chi trả, nhưng chẳng ai bận tâm đến chuyện này nên mọi người đều có mặt đông đủ.
Tiệc buffet hải sản tươi sống của hội sở này nổi tiếng đắt đỏ, lại còn cần phải đặt trước mới có.
Cố Tinh Thần đã gọi điện cho giám đốc, đặt riêng một phòng VIP đủ chỗ cho mấy chục người ăn uống, tạo nên một sự kiện khá hoành tráng.
Người trong đoàn phim vừa ăn vừa nhỏ giọng bàn tán:
“Cố Tinh Thần đúng là có tiền thật, đây là bỏ tiền túi ra phải không?”
“Đúng vậy, nhiều người thế này, tốn hàng chục nghìn tệ đó! Cát-xê đóng phim lần này có bao nhiêu đâu chứ?”
“Tôi nói này các cô có ngốc không, không nhìn thấy ngày thường Cố Tinh Thần đi xe gì, mặc quần áo nhãn hiệu nào sao? Đây chỉ là chút tâm ý thôi.”
Tiểu Đào cầm thẻ của Cố Tinh Thần đi thanh toán, nhìn số tiền trên hóa đơn mà lòng cô đau nhói. Chỉ riêng bữa tối đã mất mấy chục nghìn tệ rồi, lát nữa còn đặt phòng karaoke hát hò, tổng chi phí cho cả đêm ít nhất cũng phải tiêu hết 100.000 tệ. Số tiền lương cô phải tích cóp bao lâu mới có được từng này chứ, cả nhà cô năm người cả một năm cũng không dùng nhiều tiền đến vậy đâu.
Có điều, Tiểu Đào nghĩ lại, anh Cố hào phóng như thế, nếu bản thân cô cố gắng làm tốt công việc của mình thì không chỉ sẽ được tăng lương mà còn được thưởng cuối năm, hơn nữa anh Cố là người tốt, coi như cô đã theo đúng người rồi.
Cố Tinh Thần cũng không biết Tiểu Đào đang nghĩ gì. Mấy ngày trước do cậu bị thương nên phải ăn uống thanh đạm, ăn đến mức cậu quên mất vị thịt là gì rồi. Cậu ăn rất nhanh nhưng dáng ăn lại vô cùng tao nhã. Nếu không nhìn những đĩa thức ăn trống rỗng trước mặt, sẽ không ai nghĩ cậu có thể ăn nhiều đến vậy.
Người ta ăn tôm hùm Úc đều ăn trực tiếp hoặc chấm thêm chút mù tạt nước tương, còn cậu thì tự pha cho mình một chén tương ớt dầu cay. Tôm hùm lột vỏ xong, cậu nhúng ngập thịt vào chén tương ớt dầu cay, để thịt tôm trắng nõn dính đầy ớt và dầu ớt rồi bỏ toàn bộ vào miệng. Tuyệt vời!
Lục Tấn Tắc ở một bên nhíu mày nhìn cậu, cảm giác như cậu đang đổ cả chén tương ớt vào miệng, khiến anh có cảm giác môi mình cũng cay xè. Anh vốn luôn ăn uống thanh đạm nên khó có thể tiếp thu được vị cay nồng như vậy.
Cố Tinh Thần ăn rất nhanh, chén của cậu chỉ chốc lát đã trống rỗng. Cậu đang định đi lấy thêm thức ăn thì cái chén không trước mặt đã được thay bằng một chén đầy thịt tôm đã lột sẵn. Cậu nhướng mày nhìn Lục Tấn Tắc bên cạnh, người này đang muốn làm hòa với cậu à?
Lục Tấn Tắc mặt không đổi sắc cầm lấy đĩa của mình, “Tôi đi lấy thêm chút thức ăn, cậu còn muốn ăn gì thì để tôi giúp cậu lấy luôn.”
Cố Tinh Thần híp mắt nhìn người trước mặt, cậu đang cân nhắc xem anh có ý gì. “Tôi không kén ăn, gì cũng được.”
Lục Tấn Tắc gật đầu rồi đứng dậy đi. Cố Tinh Thần nhìn đĩa thức ăn của anh, cậu phát hiện gần như anh chẳng ăn gì cả.
“Tới tới tới, hôm nay Tinh Thần đóng máy, chúng ta cùng chúc cho bộ phim này sẽ đạt rating cao, chúc Tinh Thần tiền đồ rộng mở như gấm hoa, cảm ơn Tinh Thần đã mời mọi người nhé!” Đạo diễn đi đầu đứng lên, ông nhân cơ hội này tiếp thêm động lực cho mọi người, cũng rất tốt.
“Chúc rating bùng nổ!”
“Chúc rating bùng nổ!”
Cố Tinh Thần nâng ly lên, hướng về phía Lục Tấn Tắc, “Thầy Lục, hy vọng sau này còn có cơ hội hợp tác.”
Lục Tấn Tắc nâng ly nước trái cây, “Sẽ có.”
Tô Hàm ngồi lẫn vào đám diễn viên phụ, không biết ai đã sắp xếp vị trí mà Cố Tinh Thần lại được ngồi giữa đạo diễn và Lục Tấn Tắc, còn nữ chính thì ngồi cạnh đạo diễn ở phía bên kia.
Hắn oán hận nhìn chằm chằm thức ăn trên bàn, có gì hay ho hơn người chứ, chẳng phải chỉ có tiền thôi sao? Sau này hắn nổi tiếng rồi thì cũng sẽ có rất nhiều tiền. Những người này đúng là như vậy, thấy người ta có tiền là nịnh nọt, lao vào người đó, thật không biết xấu hổ!
“Tô Hàm, giúp tôi lấy chai sốt cà chua với.” Cô gái bên cạnh nói.
Tô Hàm tỉnh người lại, hắn liền cười tươi, “Được, có muốn lấy mù tạt không? Tôm hùm ăn chung với mù tạt khá ngon đó. Thầy Cố ăn đúng là đơn giản mà thô bạo thật, tương ớt chẳng phải chỉ để chấm chân giò thôi sao.”
Cô gái cười khúc khích nói: “Tôi thấy ăn rất ngon đó, tôi vừa thử chén chấm của thầy Cố đó, ngon bá cháy luôn. Tôm hùm phải ăn miếng lớn như vậy mới đã thèm chứ.”
Tô Hàm xấu hổ cười hai tiếng, “Vậy sao.”
Tiểu Đào vừa hay từ phía sau Tô Hàm đi ngang qua, nghe rõ mồn một những gì hắn nói. Lúc này, vẻ mặt cô khó có thể tin nổi mà nhìn Tô Hàm.
Người này kỳ cục quá đi, ăn tiệc của anh Cố mời mà còn ngấm ngầm nói xấu sau lưng anh Cố, nói bóng nói gió người ta đến mức đó là cùng!
Là một trợ lý trung thành, Tiểu Đào đương nhiên sẽ báo cáo đúng sự thật cho Cố Tinh Thần biết. Cố Tinh Thần chỉ cười tủm tỉm, bảo Tiểu Đào đi ăn, nói Tô Hàm chỉ biết mấy cái chiêu trò này thôi.
Thổi gió bên tai Hàn Tuyển Ý, chửi bới sau lưng người khác, nói bóng nói gió về cậu, giả bộ làm bạch liên hoa yếu đuối, những điều đó cậu đều biết rõ cả. Cậu sẽ làm cho Tô Hàm phải trả giá vì cái sự ăn nói hàm hồ của hắn. Nếu là ở cổ đại thì đáng lẽ sẽ bị cắt đầu lưỡi, tuy xã hội hiện đại không máu me, bạo lực đến thế, nhưng ăn nói bậy bạ cũng phải bị trừng phạt.
Ăn cơm xong rồi, cả đám người hưng phấn chuyển sang KTV.
Tình trạng của Lục Tấn Tắc có vẻ không ổn lắm, nhưng Thạch Thành đã được anh cho về nhà sớm rồi, hơn nữa anh còn chưa muốn về nhà. Một mạch đi theo vào phòng, Lục Tấn Tắc liền dựa vào sofa, mu bàn tay đặt lên trán, cảm nhận nhiệt độ nóng hầm hập.
Cố Tinh Thần bị ép vài ly rượu, cậu liếc mắt nhìn thấy Lục Tấn Tắc đang nhắm hai mắt thì liền cười tủm tỉm uống xong ly rượu trong tay.
“Thầy Lục, những cảnh quay sau còn nhờ anh chỉ giáo nhiều hơn, tôi mời anh một ly.” Nữ chính là tiểu hoa đán mới nổi, gương mặt xinh đẹp, ăn mặc rất gợi cảm, cô nâng ly rượu, thoải mái ngồi cạnh Lục Tấn Tắc.
Lục Tấn Tắc mở mắt ra, nhíu mày. Nước hoa trên người cô nàng này quá nồng, bây giờ nước hoa rẻ lắm sao, cứ thế mà đổ cả chai lên người luôn à?
“Chị Từ.” Cố Tinh Thần xen vào giữa hai người, cố ý đẩy Lục Tấn Tắc sang một bên, “Chị Từ, em chính là fan của chị đó, hy vọng sau này còn có cơ hội hợp tác chung với chị, em rất thích poster của chị, người đẹp mà tạo hình cũng đẹp, quần áo nào chị mặc trên người đều có phong cách riêng.”
Lúc Từ Kiều Tình bị đẩy ra, trong lòng còn có chút bực mình nên xụ mặt. Lúc này Cố Tinh Thần tươi cười khen cô, không cần biết từ miệng cậu nói ra có phải lời thật lòng hay không nhưng đều làm cho người ta có cảm giác thoải mái, cảm thấy lời cậu nói là thật lòng. Hơn nữa, khi cậu cười, đôi mắt đào hoa cong cong lên làm cho người ta có thiện cảm, sẽ không cảm thấy bất lịch sự.
Từ Kiều Tình cười duyên dáng, “Tôi lớn hơn cậu một chút nên gọi cậu là Tinh Thần đi. Thật ra thì tôi cũng rất hy vọng sau này sẽ có cơ hội hợp tác chung với cậu lần nữa đấy.”
“Em cũng vậy.” Cố Tinh Thần nâng ly rượu lên ngửa đầu uống cạn, “Em kính chị.”
Từ Kiều Tình cũng không làm ra vẻ mà sảng khoái uống cạn ly.
Ánh mắt cô lướt qua Lục Tấn Tắc rồi lại nhìn về phía Cố Tinh Thần, “Hình như thầy Lục không được khỏe lắm, Tinh Thần cậu chăm sóc anh ấy nhé, tôi sẽ không làm phiền.”
Không ngờ Từ Kiều Tình lại nói như vậy nên Cố Tinh Thần cũng khá bất ngờ. Cậu cho rằng Từ Kiều Tình có ý đồ gì đó với Lục Tấn Tắc chứ.
Nhìn Lục Tấn Tắc thấy đúng là anh không được khỏe, xung quanh lại khá ồn, Cố Tinh Thần liền lại gần ghé sát tai anh hỏi: “Thầy Lục à, anh có chỗ nào không khỏe sao?”
Cậu dựa rất gần, mùi hương cỏ xanh trên người cậu thoáng thoảng vào chóp mũi anh, hơi thở nóng hổi mang theo mùi rượu của cậu lại không hề khó ngửi chút nào. Lục Tấn Tắc tự nhiên cảm thấy tim anh đập nhanh hơn mấy nhịp, anh hít một hơi thật sâu rồi nói: “Tôi không sao.”
Cố Tinh Thần lấy tay sờ lên trán anh, bàn tay có chút lạnh lẽo chạm vào làn da nóng hôi hổi. Lục Tấn Tắc chỉ cảm thấy tim mình căng lên, giống như bị lỡ mất một nhịp. Anh thật sự bị bệnh rồi, là bệnh về đường tim mạch ấy.
Cố Tinh Thần nhíu mày, “Hình như anh bị sốt rồi, để tôi đưa anh về nhà đi.”
Lục Tấn Tắc nhìn vào đôi mắt cậu, câu từ chối không sao nói ra được, chỉ đành gật đầu. Ánh mắt người đàn ông có chút mơ màng, thoạt nhìn có chút ngốc nghếch, tạo nên vẻ đáng yêu trái ngược. Cố Tinh Thần che miệng cười thầm, cậu xoay người đi qua chỗ đạo diễn chào hỏi rồi nói Lục Tấn Tắc bị bệnh, nhờ cậu đưa về nhà.
“Còn có thể tự mình đi được không?” Cố Tinh Thần cầm áo khoác của hai người trong tay, hỏi.
Lục Tấn Tắc mím chặt môi dưới, gật đầu, “Có thể.”
Ở cửa hội sở cách đó không xa, có một người đàn ông đeo khẩu trang, đội mũ lưỡi trai màu đen, đứng đó bồn chồn. Người đàn ông đó cứ chăm chú nhìn những người ra vào.
Thấy Cố Tinh Thần đi ra, ánh mắt gã sáng rực, gã lập tức bám sát theo sau hai người vào bãi đậu xe.
Cánh tay cậu bị người giữ chặt làm Cố Tinh Thần loạng choạng, Lục Tấn Tắc nhanh tay kéo cậu lại, tránh cho cậu khỏi ngã xuống đất.
Cố Tinh Thần thấy rõ người tới thì lập tức tức giận, “Hàn Tuyển Ý, anh bị bệnh à? Bị bệnh thì đi bệnh viện đi chứ sao lại đi theo tôi làm gì, anh là kẻ bám đuôi hả?”
Cậu biết Hàn Tuyển Ý sẽ không bỏ qua như vậy nhưng không ngờ gã sẽ theo dõi rồi chặn người lại, loại hành vi này thật đáng ghê tởm.
“Xin lỗi em Tinh Tinh, là anh sai rồi, em cho anh cơ hội thêm một lần nữa đi, anh thật sự sai rồi mà.” Hàn Tuyển Ý tháo khẩu trang xuống, lộ ra vẻ mặt buồn bã, dáng vẻ như đã biết ăn năn hối lỗi, “Tinh Tinh, chúng ta quay lại đi, anh sẽ đối xử với em thật tốt. Bây giờ anh mới nhận ra anh không thể thiếu em được.”
Cố Tinh Thần nghiêng đầu nhìn Lục Tấn Tắc, thấy anh nhíu mày, nhìn Hàn Tuyển Ý như không quen biết, khóe miệng cậu liền nhếch lên.
“Anh là phát hiện không thể không có tiền của tôi thì có!” Cố Tinh Thần vô tình trào phúng, “Trước đây tôi chỉ cảm thấy anh là tra nam thôi, là do tôi mắt mù, nhưng bây giờ xem ra anh còn là tên vô liêm sỉ. Vì tiền của tôi mà anh cũng có thể nói ra những lời này, vậy Tô Hàm thì sao? Anh yêu Tô Hàm nhất mà, cậu ta vì anh mà từ nước ngoài trở về kia mà.”
Lục Tấn Tắc nhìn quanh bốn phía, kéo Cố Tinh Thần lại gần, “Cẩn thận, coi chừng quanh đây có paparazzi.”
Loại việc này nếu bị lộ ra ngoài đối với Cố Tinh Thần chẳng có gì tốt đẹp.
Cố Tinh Thần mới không sợ, “Không sao, anh ta còn sợ bị lộ ra ngoài hơn cả tôi đấy.”
“Bây giờ anh đã thấy rõ anh ta là loại người gì chưa?” Cố Tinh Thần chớp chớp mắt với anh.
Lục Tấn Tắc mím chặt môi, trầm mặc.
Hàn Tuyển Ý bị Cố Tinh Thần vạch trần, liền không thèm giả bộ nữa, “Cố Tinh Thần, cậu đã biết tôi thích Tô Hàm thì tại sao còn phải dùng cách này để day dưa mãi với tôi, cậu không đầu tư «Kỳ Ngộ» cũng là vì muốn trả thù tôi phải không, cần gì phải làm vậy. Tin tưởng tôi, bộ điện ảnh này cực kỳ tiềm năng, nếu cậu đầu tư thì nhất định sẽ kiếm được rất nhiều lời, tôi không cần tiền, tôi chỉ cần nhân vật mà thôi, tiền kiếm được đều là của cậu.”
Cố Tinh Thần đã tuyệt vọng với cái não yêu đương của gã. Bất cứ điều gì cậu làm, Hàn Tuyển Ý đều cho rằng cậu muốn khiến gã chú ý đến mình, không còn lời nào để nói.
“Anh nghĩ thế nào tôi lười quan tâm, dù sao từ giờ trở đi, nếu anh còn quấy rầy tôi nữa thì tôi thật sự sẽ báo cảnh sát đấy, đến lúc đó xem ai sẽ là người mất mặt hơn.” Cố Tinh Thần mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm gã nói.
Hàn Tuyển Ý biết cậu đang nghiêm túc, cậu không còn làm vậy để khiến gã chú ý nữa. Ánh mắt gã chuyển tới trên người Lục Tấn Tắc, gã như đang suy tư điều gì đó, rồi đột nhiên bật cười.
“Cố Tinh Thần, cậu thích Lục Tấn Tắc sao?”
Cố Tinh Thần không biết vì sao lại có chút giật mình, cậu nghiêng đầu nhìn vào mắt Lục Tấn Tắc, đôi mắt sâu thẳm như mực đó cũng đang chăm chú nhìn cậu. Cậu đang định nói gì đó thì có âm thanh từ phía sau xe vang lên.
Hàn Tuyển Ý hô lớn: “Tô Hàm.”
Hàn Tuyển Ý đã không còn hy vọng gì từ Cố Tinh Thần, gã liền xoay người đuổi theo Tô Hàm. Cố Tinh Thần đã biết trước gã sẽ lại theo đuổi Tô Hàm như thế nào, rồi hai người cũng lại sẽ dính lấy nhau hòa hảo thôi.
Nghĩ đến vấn đề vừa rồi Hàn Tuyển Ý hỏi mà cậu cảm thấy hơi ngại ngùng, Cố Tinh Thần không nhìn người đàn ông phía sau nữa mà nhanh chóng kéo cửa xe ra.
“Đi thôi, tôi đưa anh về nhà.”
Lục Tấn Tắc chăm chú nhìn sau lưng Cố Tinh Thần, ánh mắt anh nặng trĩu, tựa như đang suy nghĩ điều gì.
Bất quá, mới vừa lên xe được hai phút thì Lục Tấn Tắc đã nghiêng người ngủ thiếp đi. Cố Tinh Thần lấy áo khoác đắp lên người anh, tiện tay sờ trán anh. Cậu đi ngang qua tiệm thuốc mua nhiệt kế để Lục Tấn Tắc đo thân nhiệt, 39 độ không phải là quá cao. Cậu lại mua thuốc hạ sốt rồi sau đó mới lái xe về nhà.
“Lục Tấn Tắc, Lục Tấn Tắc?” Cố Tinh Thần vỗ vỗ mặt anh, lúc chạm vào thấy làn da rất nóng, thân nhiệt chắc chắn cao hơn so với vừa rồi. Nhưng cậu đã lái xe về đến nhà rồi nên cứ lên nhà nghỉ ngơi trước rồi uống thuốc hạ sốt xem thế nào. Nếu thật sự không được thì lại đi bệnh viện, chứ cứ đi đi lại lại thế này, cậu sợ Lục Tấn Tắc sẽ còn khó chịu hơn.
Cậu kéo anh tựa vào vai mình. Lục Tấn Tắc còn cao hơn cậu một chút nên gần như đè nặng lên cả người cậu, khiến cậu phải cố hết sức bước đi.
“Sao mình lại không nghĩ đến việc gọi cho người đại diện của anh ấy nhỉ?” Cố Tinh Thần hối hận, “Rốt cuộc tại sao lại bị cảm sốt vậy? Hôm qua cũng đâu có cảnh diễn dưới mưa.”
Cậu dùng ngón tay của Lục Tấn Tắc để mở khóa cửa vân tay rồi đỡ anh đến bên mép giường. Lúc buông xuống cậu thật sự kiệt sức rồi, một người sống sờ sờ mà nặng đến chết đi được. Hai người cùng nhau ngã lăn ra giường, Cố Tinh Thần còn đè lên anh làm Lục Tấn Tắc khẽ kêu lên một tiếng.
Hai mắt người đàn ông nhắm lại, cặp mày kiếm hơi nhíu lại. Anh có một khuôn mặt tuấn tú, thuộc kiểu đẹp trai sắc sảo, góc cạnh, mang vẻ quyến rũ mạnh mẽ đầy cuốn hút.
Cảm giác ngứa ngáy tê dại khiến Lục Tấn Tắc vốn đang hơi hôn mê, dần dần tỉnh táo lại. Anh có thể cảm giác được hơi thở ấm áp gần trong gang tấc. Quá gần rồi. Ngón tay cậu di chuyển trên người anh, khiến mọi ý thức của anh đều tập trung vào đó. Hơi thở của anh có chút hỗn loạn. Từ xương cụt tê dại lên đến gáy, cơ bắp cả người anh bắt đầu căng chặt.
“Thu chút ‘lợi tức’ trước đã.”
Giọng của Cố Tinh Thần vang lên bên tai anh, đôi môi mềm mại khẽ hôn lên một cái rồi tách ra.
Khụ!!!
Đau quá.
Lục Tấn Tắc khẽ rên một tiếng, anh chậm rãi giật mình, cố gắng kìm nén sự xấu hổ của mình.
Cố Tinh Thần cho rằng anh đã tỉnh, cậu gần như nhảy phắt xuống khỏi người anh.
“Lục Tấn Tắc? Thầy Lục ơi?” Cố Tinh Thần giả vờ như không có chuyện gì mà lay lay anh, sau đó lấy thuốc từ trong túi ra, “Uống thuốc trước đi, anh sốt cao quá.”
Lục Tấn Tắc quay lưng về phía cậu rồi mở mắt ra, trong mắt anh phảng phất như có ánh lửa hừng hực. Anh nhắm mắt rồi lại mở mắt, sau đó mới khàn giọng nói: “Được, lát nữa tôi sẽ uống.”
“Không được, bây giờ uống ngay, tôi đi lấy nước cho anh.”
Cố Tinh Thần ra khỏi phòng đi tới nhà bếp lấy nước, trước đây đã tới một lần nên cậu rất quen đường quen lối. Nhìn Lục Tấn Tắc uống thuốc xong lại dìu anh nằm xuống nghỉ ngơi, Cố Tinh Thần mới nói: “Tối nay tôi ở nhờ nhà anh một đêm vậy, tôi ngủ trong phòng khách, có việc gì thì cứ gọi tôi nhé.”
Lục Tấn Tắc vốn định từ chối, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh lại nuốt lời muốn nói vào trong. “Cậu có thể ở phòng dành cho khách, ga trải giường đều là mới.”
Cố Tinh Thần lắc đầu, “Ở đó tôi sẽ không nghe thấy anh gọi, ở phòng khách thì hơn.”
Đèn trong phòng đều được tắt hết, chỉ chừa lại một chiếc đèn tường. Lục Tấn Tắc nhìn chằm chằm trần nhà, mãi mà không ngủ được.