262. Tình Cờ Gặp Lại

Xuyên Thành Thôn Nữ Có Không Gian: Nuôi Con, Thương Chồng, Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 262 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Không rõ lắm.” Thạch Đầu gắp miếng cá trong bát, “Lúc ta đến thì cô nương ấy đã rời khỏi cữu theo nàng rồi, ta chưa từng gặp mặt.”
Thương Vãn hỏi: “Ít nhất cũng biết họ cô ấy chứ?”
“Họ La.” Thạch Đầu viết chữ “La” lên mặt bàn bằng ngón tay nhúng nước.
Mọi người đều cúi đầu nhìn.
Tiểu Hoàn bĩu môi: “Chỉ biết mỗi cái họ thôi, làm sao tìm được người chứ?”
Trong thành, kẻ mang họ La cũng không ít.
Thạch Đầu ngơ ngác: “Sao phải tìm người?”
Y chưa từng gặp cô gái ấy, làm gì có mối quan hệ gì?
Mọi người: “Tất nhiên là tò mò rồi, có lý do gì khác chứ?”
“Sớm biết vậy ta đã không ngăn đệ.” Thương Vãn có chút hối tiếc, nếu nàng không giữ Thạch Đầu ngoài cửa hôm ấy, biết đâu y đã gặp được cô gái ấy rồi.
Thạch Đầu năm nay mười bảy, đến tuổi nên nghĩ chuyện thành thân. Cô gái mà Viện trưởng giới thiệu hẳn không tồi, bỏ lỡ như thế thật đáng tiếc.
“Đợi Thạch Đầu thi đỗ công danh rồi cưới vợ cũng chưa muộn.” Lục Thừa Cảnh an ủi Thương Vãn, bọn họ sắp về Kinh, đâu thể mang theo một cô gái vô danh phận.
“Cũng đúng.” Thương Vãn tặc lưỡi, xem như Thạch Đầu và cô gái ấy vô duyên đi.
“Nếu đã không định tìm nàng, sao đệ lại sầu não?” Tiểu Hoàn quay sang hỏi Thạch Đầu.
Thạch Đầu thở dài: “Ta vốn chưa muốn thành thân, nhưng đã đến tuổi phải lo chuyện ấy rồi, biết làm sao đây?”
Trước khi Viện trưởng có ý mai mối, y chưa từng nghĩ đến chuyện cưới vợ. Vừa nghĩ đến chuyện lập gia đình, sinh con đẻ cái, y liền thấy buồn không nguôi.
Phải thành thân sao?
Đệ còn sợ ai ép buộc chứ?
Thương Vãn lại gắp cho y một đũa cá, dịu giọng: “Ăn miếng cá bổ não đi.”
Thạch Đầu nhìn tỷ tỷ, trong lòng thầm nghĩ: Tỷ đang chê ta ngốc sao?
“Nếu đệ không muốn cưới vợ thì cứ hoãn chuyện ấy cũng được.” Lục Thừa Cảnh không ngờ y lại vì chuyện này mà phiền muộn, liền ôn tồn nói: “Ta và tỷ tỷ của đệ đều sẽ không thúc ép đâu.”
“Thật chứ?” Thạch Đầu tinh thần phấn chấn, ngẩng đầu nhìn chằm chằm tỷ phu.
“Đương nhiên.” Lục Thừa Cảnh gật đầu. Sau khi cưới vợ phải gánh trách nhiệm gia đình, nếu bản thân y còn chưa sẵn lòng, làm gì phải làm khổ người con gái nhà người ta?
Được lời đảm bảo từ Lục Thừa Cảnh, Thạch Đầu liền phấn chấn trở lại, tâm tình tốt lên, bắt đầu chuyên tâm dùng bữa tối.
Ba ngày sau, Huyện thái gia bị phu nhân nhà mình ép đến đường cùng, ấm ức đóng đại ấn vào văn thư.
“Xong rồi.” Tôn thị phu nhân cầm lấy văn thư liền bước ra cửa.
Huyện thái gia vội vàng hỏi: “Nàng đi đâu vậy?”
“Đi tìm các tỷ muội đánh bài, còn đi đâu nữa.” Tôn thị phu nhân phất tay, “Tối nay tự mình ăn cơm đi, khỏi phải chờ thiếp.”
Huyện thái gia bị dùng xong liền vứt bỏ: “……”
Loại việc quái lạ gì thế này!
Cùng thời điểm ấy, tại Linh Dược Các, Thương Vãn cụp mắt nhìn tiểu hài tử trước mặt, trong lòng không khỏi suy nghĩ: đứa nhỏ này từ đâu chui ra vậy?
Sở Húc chắp tay sau lưng, nhếch môi cười:
“Thương thẩm, tiểu chất đến đón mọi người về Kinh đây.”
Tiểu hài tử đã cao lớn hơn lúc rời đi, gương mặt nhỏ không còn tròn trịa như trước, nhưng trông tinh thần sáng láng, phấn chấn hơn nhiều.
Thương Vãn nhìn ra phía sau y: “Cháu đến một mình à?”
“Không phải, Thạch thúc đưa tiểu chất đến, đại ca dặn Thạch thúc vào thành tìm người, khi nào tìm được sẽ tới đây.”
Sở Húc kéo tay Thương Vãn lay lay:
“Thương thẩm, tiểu chất biết Lục thúc đã đỗ Giải nguyên, tiểu chất đã nói với phụ thân cùng đại ca rồi, tiểu chất muốn theo mọi người về Kinh.”
Nói đoạn, y lục lọi trong lòng, lấy ra hai tờ ngân phiếu mỗi tờ năm trăm lượng, nhét vào tay Thương Vãn:
“Thương thẩm, đây là… sinh hoạt phí của tiểu chất, di mẫu cầm lấy đi.”
Nàng đã đồng ý từ khi nào?
Hiển nhiên tiểu hài tử mặc định nàng sẽ không cự tuyệt, vừa giao ngân phiếu xong liền đảo mắt nhìn quanh:
“Viên Viên đâu rồi?”
“Con bé đang ở nhà dắt rùa.” Thương Vãn tạm thời nhận lấy ngân phiếu, dẫu sao việc trong đ**m cũng đã xong, nàng có mặt hay không cũng không ảnh hưởng gì, liền dứt khoát dẫn Sở Húc về phủ.
Suốt dọc đường, cái miệng nhỏ của Sở Húc không ngừng líu lo.
“Thương thẩm, nương của tiểu chất đều đang dùng Ngọc Dung Cao của Linh Dược Các đấy, nương rất thích, rất muốn gặp di mẫu.”
“Tiểu chất đã học được thương pháp rồi, phụ thân cùng đại ca đều khen tiểu chất đấy.”
“Tên họ Chung kia đã tống phụ thân hắn vào đại lao rồi, nghe nói là tội thông địch phản quốc, Thánh Thượng đã ban cho họ Chung thừa kế tước vị, giờ hắn đã là Hầu gia, rất được sủng tín trước mặt Thánh Thượng đó.”
“Kế sách của Vương gia thất bại rồi, Thái tử điện hạ không chọn nữ tử họ Vương làm Thái tử phi.”
“Lục gia mà di mẫu không ưa đã bị đạo tặc đột nhập, vị Lục lão gia kia bị đ.â.m một nhát, lúc tiểu chất rời đi thì vẫn còn nằm trên giường dưỡng thương. Lục phu nhân thì sợ tới mức sinh bệnh, nghe nói thân thể không ổn.”
“Nhị lang nhà họ đòi phân gia, lúc tiểu chất rời Kinh thì vẫn chưa phân xong.”
“Thương thẩm, tiểu chất lớn thêm rồi đó.”
“Tiểu Hoàn thẩm có ở nhà không? Tiểu chất muốn ăn sườn xào chua ngọt do thẩm ấy làm.”
“Thạch thúc học hành có tiến bộ không? Phu tử có trách mắng gì không?”
Tiểu hài tử có phần hưng phấn, đi thì nhảy nhót, nghĩ gì nói nấy, lời lẽ thao thao bất tuyệt, Thương Vãn chỉ lặng lẽ lắng nghe.
Rất nhiều chuyện tiểu hài tử đã từng nhắc đến trong thư, nay gặp mặt, y lại kể càng thêm tường tận.
Một người nói, một người nghe, hai người cứ thế mà về phủ.
Sở Húc xoay đầu nhìn quanh, chẳng phải ngó nghiêng nhà cửa, mà là đang tìm Viên Viên.
Viên Viên nghe tiếng nương thân, từ trên đại thụ bên tường viện ló đầu ra, ngọt ngào gọi:
“Nương thân.”
Tiểu rùa con trên đầu nàng lắc lư qua lại, như thể cũng đang chào hỏi người dưới gốc cây.
Thương Vãn ngẩng đầu nhìn hài tử trên cây, dắt rùa kiểu gì mà lại dắt lên tận cây thế kia?
“Viên Viên!” Sở Húc nhìn thấy gương mặt nhỏ quen thuộc, lập tức vui vẻ vẫy tay gọi:
“Ta đến tìm muội đây!”
Viên Viên lúc này mới nhìn rõ Sở Húc, tròn mắt kinh ngạc.
Thấy nàng không đáp lời, Sở Húc tưởng nàng đã quên mình, vội vã nói:
“Viên Viên, là A Niên ca ca đây!”
Viên Viên nghiêng đầu nhỏ nhìn y nhảy nhót bên dưới hồi lâu, rồi mới cong khóe mắt, cười tủm tỉm gọi:
“Ca!”
“A....!” Sở Húc mừng rỡ đáp một tiếng, ôm lấy thân cây trèo lên.
Y đến tìm Viên Viên đây.
Thương Vãn vốn còn lo lắng hai đứa bé một năm không gặp sẽ trở nên xa lạ, giờ xem ra nàng đã nghĩ nhiều rồi.
Nàng mũi chân khẽ điểm nhảy lên cây, xách cả hai đứa bé xuống.
Viên Viên vỗ vỗ cánh tay ngắn ngủn, chỉ vào bụng Thương Vãn giới thiệu với Sở Húc:
“Muội muội.”
Sở Húc: “?”
Viên Viên tiếp tục chỉ: “Xinh đẹp, muội muội.”
Sở Húc nhìn chằm chằm bụng Thương Vãn, dưới sự giới thiệu lặp đi lặp lại của Viên Viên cuối cùng cũng hiểu ra, Thương Thẩm của y có tiểu bảo bối rồi.
Thương Vãn bất đắc dĩ nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của Viên Viên, “Phải phải phải, ai cũng biết con sắp có một muội muội rồi.”
Thật sự không cần gặp ai cũng nói đâu.
Mặc dù nàng cũng không biết mình đang mang thai bé trai hay bé gái, nhưng bé cưng nói là muội muội, thì cứ là muội muội đi.
Viên Viên nhe miệng cười lộ ra hàm răng trắng muốt.
“A Niên!” Tiểu Hoàn xách một giỏ rau từ ngoài cửa lớn đi vào, liếc mắt một cái đã thấy tiểu hài tử đứng cạnh Thương Vãn, vui mừng đi đến, “Cháu đến từ lúc nào vậy?”
“Tiểu Hoàn thẩm!” Sở Húc vui vẻ chạy tới, nhào vào lòng Tiểu Hoàn, “con nhớ thẩm quá chừng!”
“Ngoan.” Tiểu Hoàn ôm tiểu hài tử lên, cười hỏi, “Là nhớ thẩm hay muốn ăn sườn xào chua ngọt do thẩm làm?”
Sở Húc đảo mắt, “Cả hai đều nhớ!”
Tiểu thiếu gia họ Sở không cần phải chọn.
“Miệng con ngọt ghê.” Tiểu Hoàn cười nhéo nhéo mũi tiểu hài tử, “Vừa hay có mua sườn rồi, lát nữa sẽ làm cho con ăn.”