53. Chương 53: Biển hoa nở rộ

Xuyên Thành Tra A Đánh Dấu Chị Đại Tuy Đẹp Mà Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhà Bạch Tân có bàn ăn dành cho bốn người, phía trên trải khăn màu vàng nhạt. Trình Quý Thanh chia hai phần cháo vừa được giao đến, rồi ngồi bên bàn chờ.
Không gian vốn dĩ đã nhỏ nên tiếng nước từ phòng tắm vang ra càng rõ.
Âm thanh nước chảy không đều, tựa như một bản nhạc có nhịp điệu.
Có đôi lần Trình Quý Thanh ngẩn người, nhưng chút đạo đức trong cô lại kìm nén những suy nghĩ 'không đứng đắn' xuống.
Cô ép bản thân phải nghĩ về chuyện khác, nhưng đầu óc lại nghĩ về nụ hôn vừa rồi giữa cô và Bạch Tân.
Trình Quý Thanh mím môi, cảm giác tê tê vẫn còn, nhớ lại khoảnh khắc sau khi Bạch Tân rời khỏi nụ hôn, khuôn mặt và ánh mắt ửng đỏ. Chẳng bao lâu sau, vì kiệt sức mà Bạch Tân khuỵu chân xuống, tựa vào lòng cô.
Hơi thở gấp gáp phả vào xương quai xanh qua lớp vải mỏng...
"Đến giờ rồi phải không?" Bạch Tân khàn giọng hỏi.
Trình Quý Thanh làm ra vẻ nghiêm túc, cầm điện thoại từ sau lưng Bạch Tân, không thèm nhìn, đáp: "Đến rồi."
Thực ra không phải đến, mà là đã quá giờ từ lâu.
Sau này khi nghĩ lại ngày hôm đó, Trình Quý Thanh mới cảm thấy dường như đây là một dấu hiệu, ngay từ lần đầu tiên, hai người họ đã chẳng tuân theo quy tắc nào cả.
Giữa cô và Bạch Tân, quy tắc vốn dĩ chỉ để phá vỡ.
Bạch Tân bước ra khỏi phòng tắm, không mặc váy ngủ như thường lệ mà thay vào đó là chiếc áo phông trắng rộng thùng thình. Dưới áo là đôi chân thon thả, mịn màng như ngọc.
Không khí thoang thoảng mùi hương hoa hồng.
Trình Quý Thanh hỏi: "Chị đổi sữa tắm à?"
Bạch Tân đang lau tóc, đứng ở cửa: "Thơm không?"
Ánh mắt lả lướt đầy ẩn ý, Trình Quý Thanh không chắc liệu Bạch Tân có cố ý nhìn cô như vậy không.
Hơi nước làm gương mặt và đôi môi Bạch Tân ửng đỏ, Trình Quý Thanh cảm thấy môi mình nóng bừng, gật đầu: "Ừm... thơm lắm, sấy tóc trước đi, sấy xong rồi ăn cơm."
"Không sấy đâu."
Bạch Tân ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cô, vừa ngồi xuống, hương thơm từ cơ thể nóng hổi của người phụ nữ càng nồng đậm hơn: "Ăn cơm trước đã."
"Đang mở điều hòa, không sấy lát nữa lại sốt cho mà xem." Trình Quý Thanh nghiêng đầu nói: "Sấy tóc trước đi."
Bạch Tân: "Không còn sức."
Đôi mắt ấy nhìn cô, thong thả chớp một cái: "Đến mức tắm cũng phải ngồi."
Trình Quý Thanh: "......"
Trình Quý Thanh cười mỉm: "Chị cứ nói thẳng là muốn em sấy tóc cho, chẳng phải dễ dàng hơn sao."
Bạch Tân chống khuỷu tay lên bàn, cánh tay trắng mịn đến mức chói mắt: "Vậy làm phiền Tiểu Trình tổng."
Nghe vậy, Trình Quý Thanh chỉ đành cười bất đắc dĩ, ánh mắt cũng dịu dàng. Cô đứng dậy, bước vào phòng tắm.
Rất nhanh, Bạch Tân nghe thấy tiếng tủ trong phòng tắm mở ra, rồi tiếng kéo ghế, tim cô bỗng thấy bình yên lạ thường.
Vài giây sau, Trình Quý Thanh đứng ở cửa: "Ngồi ra đây đi."
Tiếng máy sấy tóc ù ù vang lên trên đầu cô.
Bạch Tân ngồi đối diện gương, Trình Quý Thanh đứng phía sau, cúi đầu chăm chú sấy tóc cho cô.
Trong gương, gương mặt Alpha sắc sảo và thanh tú, vì tập trung mà hiện lên vẻ nghiêm túc. Bạch Tân nhìn một lúc, cảm thấy không hài lòng với khoảng cách giữa hai người.
Cô quay người lại, áp mặt vào bụng Trình Quý Thanh, để cô ấy tiếp tục sấy tóc.
Lớp áo thun mỏng, váy lụa mềm mại, cơ thể mềm mại của Bạch Tân tựa vào Trình Quý Thanh, hơi ấm giữa hai người dần lan truyền qua lớp vải. Cảm giác mềm mại như kẹo bông chạm vào đùi khiến Trình Quý Thanh khẽ cựa mình.
Bạch Tân khẽ "ưm" một tiếng, khiến cô không dám nhúc nhích nữa.
Ngày đầu tiên, cô đã phải gặp phải thử thách.
Trình Quý Thanh điều chỉnh nhỏ sức gió của máy sấy, nuốt nước bọt, giọng khàn khàn nói: "Đúng là khó chiều mà."
Bạch Tân không đáp, vì cô ôm quá thoải mái, càng áp sát vào người Trình Quý Thanh. Mùi hương rượu đào thoang thoảng từ cơ thể Trình Quý Thanh khiến cô không kìm được mà hít sâu, hai tuyến thể của cô khẽ rung động.
Ngón tay Bạch Tân nhẹ nhàng cào lên sau eo Trình Quý Thanh, rồi đảo vòng ở hõm eo. Hành động này diễn ra chưa được bao lâu thì đã bị Trình Quý Thanh giữ tay lại.
Máy sấy tắt, Trình Quý Thanh giả vờ nghiêm túc nói: "Này, em đã bảo chị đừng trêu em rồi mà."
Bạch Tân hơi ngửa đầu, ánh mắt lơ đãng: "Thật sự phải ba tháng ư?"
Trình Quý Thanh: "... Bạch tiểu thư, chúng ta mới thỏa thuận chưa đầy một giờ, chị đã muốn phá luật rồi sao? Đi ăn cơm thôi."
Tuy nói vậy nhưng không hiểu sao cô lại bị vẻ đáng yêu của Bạch Tân làm cho rung động, không tự chủ được mà véo nhẹ má đỏ hây hây của Bạch Tân.
Bạch Tân hơi sững lại.
Trình Quý Thanh véo xong, trong lòng cũng hoảng hốt. Công bằng mà nói, sau khi chia sẻ, mọi chuyện không phải là không có tác dụng, cũng không phải là không có ý nghĩa. Cả hai đối mặt với nhau trong hai giây, trong mắt họ chỉ còn lại đối phương.
Khoảnh khắc ấy, tựa như mùa xuân ùa về, biển hoa từ từ nở rộ.
Cháo Trình Quý Thanh gọi cho Bạch Tân là cháo hải sản, còn mình là cháo sườn. Món ăn kèm gồm cải ngồng Quảng Đông và đậu đũa.
Khi cả hai đang ăn trong yên lặng, điện thoại của Bạch Tân bỗng đổ chuông.
Nghe xong cuộc gọi, Bạch Tân lau miệng rồi nói: "Công ty có chút việc."
Trình Quý Thanh gật đầu: "Vậy cùng đi ra ngoài luôn nhé."
"Buổi chiều em có việc à?"
"Em về Nam Cảnh, sau đó ghé qua phòng tập nhảy."
"Phòng tập nhảy?"
Trình Quý Thanh chợt nhớ ra những ngày qua mình và Bạch Tân đang giận dỗi nên vẫn chưa nói về chuyện phòng tập và việc quay phim. Cô nói: "Đúng lúc, nếu chị không vội đi, em cũng có chuyện muốn nói."
Bạch Tân nghiêm mặt lại, biểu cảm như thể đang chuẩn bị đối mặt với chuyện nguy hiểm bất ngờ ập đến.
"Sao lại làm mặt nghiêm trọng đến thế? Không phải chuyện xấu đâu."
Trình Quý Thanh bị ánh mắt của Bạch Tân chăm chú nhìn, cô nói: "Em định đi đóng phim..."
Bạch Tân ngẩn người, chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Môi cô hơi hé ra. Thời gian cô ở bên Trình Quý Thanh không dài, nhưng cũng chẳng ngắn.
Ít nhất trong vòng xã giao của cô, đó là một mối quan hệ đặc biệt.
"Đóng phim?" Bạch Tân xác nhận lại.
Trình Quý Thanh gật đầu. Phản ứng của Bạch Tân cũng nằm trong dự đoán của cô, giống hệt lúc Trình Cảnh nghe tin.
"Chị còn nhớ chiếc váy lần trước không? Thật ra em mua nó để casting vai diễn. Chuyện này em vốn dĩ định nói với chị từ mấy hôm trước."
Bạch Tân nhớ lại chiếc váy dài đính đá đen, cổ chữ V, đường xẻ dọc chân váy để lộ đôi chân dài thẳng tắp của Trình Quý Thanh.
Nét mặt cô tối sầm xuống: "Vậy nên em sẽ mặc bộ đó để quay phim? Cũng để người khác nhìn sao?"
Trình Quý Thanh: "... Sao trọng tâm của chị lại là chuyện này chứ?"
Cô cứ nghĩ Bạch Tân sẽ hỏi tại sao đột nhiên muốn đóng phim, hay những chuyện liên quan.
Bạch Tân không quan tâm câu hỏi của cô: "Đúng hay không đúng?"
Trình Quý Thanh đáp: "Chỉ để casting, để em quay video dự thi thôi. Đợi sau vòng sơ tuyển mới biết vai diễn là gì."
"Em quay video rồi? Mặc váy nhảy à?"
"... Ừm."
"Đưa chị xem đi."
Giọng điệu của Bạch Tân nhàn nhạt, ánh mắt ẩn chứa sự mạnh mẽ và quan tâm. Chính sự quan tâm này khiến Trình Quý Thanh cảm thấy một cảm xúc đặc biệt, tuy nhàn nhạt nhưng lại khiến cô vui vẻ.
Khóe môi cô cong lên, nói: "Tối nay em gửi chị xem. Còn một chuyện nữa, ngày mai em có hẹn với công ty quản lý. Nếu mọi thứ thuận lợi, có lẽ em sẽ bắt đầu đi quay phim rồi."
Đây là một việc rất quan trọng đối với Trình Quý Thanh.
Cô cảm thấy người đầu tiên cô chia sẻ lại là Bạch Tân, cô cũng cảm thấy thật vui vẻ.
Trong lòng Bạch Tân thoáng dấy lên cảm xúc lạ. Trong các buổi tiệc thương mại, dù là công khai hay riêng tư, luôn có sự xuất hiện của các mỹ nhân trong giới giải trí.
Dù là đại gia mới nổi hay giới nhà giàu hào môn, cũng thường đổ dồn ánh mắt vào những người phụ nữ đó.
Vì vậy, cô vốn không có cái nhìn tích cực về ngành giải trí, hoặc có thể nói, cô cảm thấy những người trong ngành này rất dễ bị tổn thương, dễ trở thành mục tiêu. Chính vì thế, trong tiềm thức, cô không muốn Trình Quý Thanh trở thành một trong số họ, bị người khác chú ý.
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt hồ ly của Trình Quý Thanh, ánh sáng trong đó là thứ mà cô chưa bao giờ nhìn thấy.
"Em chưa bao giờ nói với chị, thật ra em rất thích đóng phim." Trình Quý Thanh nói.
Trên người cô đang mặc chiếc váy ngủ màu xanh nhạt của Bạch Tân. Có lẽ Trình Quý Thanh không nhận ra dây thắt eo không biết từ lúc nào đã lỏng ra, để lộ lớp áo hai dây bên trong.
Viền ren quanh cổ áo không che được hai đường cong mềm mại khẽ chạm vào nhau.
Ánh mắt Bạch Tân khựng lại, khẽ lảng đi: "Tại sao lại thích?"
Trình Quý Thanh đậy nắp đĩa thức ăn trên bàn, trả lời: "Chắc là vì muốn trải nghiệm cuộc đời của người khác."
Hồi nhỏ, mỗi khi cảm thấy cuộc sống của mình quá khổ, cô thường đọc sách, xem phim truyền hình. Cô luôn nghĩ rằng, nếu mình là người khác thì tốt biết mấy, được sống trong thế giới của người khác, chịu đau khổ của họ, hưởng niềm vui của họ.
Thích hay không thích cũng chẳng sao, chỉ cần dừng lại thì có thể trở về thực tại.
Nói xong, Trình Quý Thanh bỗng nhiên quay đầu nhìn Bạch Tân. Ở tương lai cô thực sự bước vào thế giới của người khác.
Chỉ là bây giờ, nơi đây đã trở thành thế giới của cô.
Bạch Tân nghe vậy, im lặng một lúc rồi mới hỏi: "Công ty nào?"
Trình Quý Thanh đáp: "Ức Tân, không biết chị đã từng nghe qua chưa?"
Cô vừa nói xong lại nghĩ, cũng hay, tên công ty còn có một chữ trùng với tên Bạch Tân.
Bạch Tân thoáng dừng lại.
Ánh mắt cô khẽ dao động: "Ức Tân?"
Trình Quý Thanh gật đầu: "Người đại diện có đưa em một tấm danh thiếp, mai em sẽ đến gặp."
Bạch Tân im lặng vài giây, cho đến khi Trình Quý Thanh đưa tay vẫy trước mặt, cô mới bắt lấy bàn tay ấy: "Em thực sự muốn đóng phim?"
"Còn giả được sao chứ?"
"Vậy thì em cứ gia nhập Ức Tân đi." Bạch Tân bổ sung: "Ức Tân cũng được đấy."
Trình Quý Thanh gật đầu đồng ý: "Được Bạch tổng khen ngợi, chắc hẳn không tệ. Nhưng vẫn phải đợi mai gặp mới biết có phù hợp hay không."
Không biết Bạch Tân đang nghĩ gì, chỉ khẽ "ừ" một tiếng.
"Đưa danh thiếp cho chị xem."
Trình Quý Thanh lấy từ trong túi ra và đưa cho cô. Bạch Tân nhìn tên trên đó, sau đó trả lại cho cô.
Dù trong lòng cô có chút bận tâm, nhưng cũng không ngăn cản Trình Quý Thanh.
Dù sao sau này cũng có thể để mắt tới.
Hai người cùng ra cửa. Xe của Bạch Tân vẫn còn ở quán bar, nên Trình Quý Thanh chở cô đến gần tòa nhà Bạch thị.
Lúc này khoảng 5 giờ chiều, ánh nắng vẫn còn rực rỡ.
"Chị đi đây."
"Ừm."
Bạch Tân mở cửa xe, rồi lại đóng lại, quay đầu nói: "Tối chị về."
Trình Quý Thanh khựng lại, khóe môi nở nụ cười dịu dàng: "Vâng, Bạch tiểu thư."
Trong đáy mắt Bạch Tân cũng có ý cười, chỉ là thoáng qua rất nhẹ.
Nhìn bóng người rời đi, Trình Quý Thanh ngồi im tại chỗ một lát.
Tâm trạng cô rất tốt, quay xe thẳng về Nam Cảnh.
Ánh nắng chiếu qua cửa kính, phía trước là con đường thẳng tắp. Trình Quý Thanh bật đài phát thanh, vẫn là kênh âm nhạc quen thuộc.
Bài hát vang lên:
Để hiểu một người cần có sự kiên nhẫn
Phải trải qua những điều bất ngờ mới biết thế nào là tình yêu
Những năm tháng sau này là để chúng ta cùng hiểu nhau
Thiên Trường Địa Cửu là bao lâu
Đời người được mấy lần dài lâu
Chúng ta chính là người đặc biệt của đối phương
*Bài hát Người đặc biệt của Phương Đại Đồng
***
Không phải việc gì khó xử lý, chỉ là nhân viên của Bạch Thị không giải quyết được.
Sau khi bảo trợ lý đem xe ở quán bar về, trước khi vào văn phòng, Bạch Tân ghé vào nhà vệ sinh.
"Phim 'Nghiện nàng' cậu xem chưa? Bộ phim này đúng là quá táo bạo!"
"Tớ với bạn gái đi xem buổi chiếu lúc nửa đêm, xem xong mặt đỏ bừng luôn... Nhưng cảm giác bộ phim mang lại và thoại phim thật sự rất hay."
"Tớ xem cảnh đó suýt nữa thì nghĩ là phim cấp ba!"
Bạch Tân gần như không xem phim, đặc biệt là phim tình cảm.
Nếu có xem, cũng chỉ là phim trinh thám hoặc kinh dị.
Nghĩ đến đây, cô bỗng nhớ đến Trình Quý Thanh, nhớ tới lần em ấy giúp mình mát-xa lưng trên ghế sofa...
Bạch Tân khẽ hít sâu. Ba tháng, người này thật sự "nhẫn tâm" quá.
Nhanh chóng giải quyết công việc, cô không nán lại lâu. Thay vì quay về Nam Cảnh, cô lái xe đến trụ sở XM.
Trong phòng tổng giám đốc của Chu Úc Thư, Bạch Tân ngồi trên ghế sofa, một tay cầm điện thoại xem.
Chu Úc Thư mặc sơ mi và quần tây, cúp điện thoại xong liền nghiêng đầu nhìn Bạch Tân, nói: "Người sắp vào rồi."
"Ừ."
"Bình thường cô có quan tâm gì đến công ty quản lý đâu, sao tự dưng lại muốn gặp người đại diện làm gì?"
"Muốn gặp thì gặp thôi."
Chu Úc Thư ngả người ra ghế, vừa lúc nghe tiếng gõ cửa, cô đáp: "Mời vào."
Ada, người đã lăn lộn trong giới giải trí hơn mười năm, từng gặp không ít nhân vật lớn. Nhưng lần đầu gặp mặt chủ sở hữu công ty, cô ít nhiều cũng hơi căng thẳng.
Dù sao cô cũng chỉ là một người đại diện chuyên quản lý nghệ sĩ, vậy mà tổng giám đốc tập đoàn đích thân gọi tên muốn gặp, làm sao mà không lo lắng cho được.
Cô bước vào văn phòng rộng rãi sáng sủa. Tổng giám đốc đang ngồi trước bàn làm việc, còn một người khác ngồi bên ghế sofa, không rõ thân phận.
"Chào Chu tổng."
Chu Úc Thư gật đầu, ánh mắt lướt qua. Beta 35 tuổi, ngũ quan hài hòa, trông rất năng động.
Cô quay đầu hỏi người đang ngồi trên sofa: "Người đến rồi, cô muốn hỏi gì đây?"
Ada nghe vậy cũng nhìn theo, chỉ thấy người phụ nữ ấy chậm rãi ngẩng đầu lên. Ada trong lòng hơi ngỡ ngàng, thầm nghĩ khuôn mặt này nếu bước chân vào giới giải trí cũng sẽ là một nhân tài triển vọng.
Giọng người phụ nữ có chút khàn khàn: "Hai người cứ trò chuyện như bình thường trước đi."
Chu Úc Thư: "...?"
Hầu như là Chu Úc Thư hỏi một câu, Ada lại trả lời một câu.
Dần dần, cô cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Ada đại khái nhận ra rằng việc gọi cô tới đây hình như là ý của người ngồi trên sofa. Mà nhìn thái độ và bối cảnh của Chu tổng, người này chắc hẳn không phải người bình thường.
Nhưng gọi cô đến đây chỉ để hỏi về quê quán? Thuộc dân tộc nào? Có kỳ vọng gì với sự phát triển của công ty? Và kế hoạch nghề nghiệp cá nhân ra sao? Sao cô lại thấy khó hiểu thế nhỉ?
Cô thật sự không hiểu. Chu Úc Thư trong lòng nghiến răng nghĩ thầm.
Cô rất muốn châm một điếu thuốc, nhưng ngại giọng của Bạch Tân, nên cứ cầm mãi điếu thuốc trong tay mà không châm.
Thậm chí cô đã hỏi luôn đến việc người ta nghĩ gì về vấn đề tranh chấp lao động...
Rốt cuộc vài phút sau, Bạch Tân mở miệng: "Ada, mời ngồi."
Bạch Tân hơi giơ tay, làm động tác mời về phía chiếc ghế sofa đơn bên cạnh.
Ada nhìn qua Chu Úc Thư, sau đó ngồi xuống.
"Tôi muốn nhờ cô một việc."
"Mời ngài nói."
"Người ngày mai cô hẹn gặp, tôi hy vọng dù dùng bất cứ cách nào cũng phải ký được hợp đồng với cô ấy."
Ada hơi khựng lại, nhớ đến khuôn mặt tinh xảo đặc biệt kia: "Ý cô là Trình Quý Thanh?"
Chu Úc Thư: "?"
Đồng tử của Chu Úc Thư hơi co lại.
Bạch Tân bình thản đáp: "Đúng, tôi nói dù dùng bất cứ cách nào, có nghĩa là mọi điều kiện của cô ấy cô đều có thể đồng ý. Nhưng đừng để cô ấy biết rằng là tôi bảo cô làm vậy."
Ada cũng từng gặp qua những tiểu thư nhà giàu muốn gia nhập giới diễn xuất, phần lớn đều tự mang theo tài nguyên. Nhưng Trình Quý Thanh lại là cô nhặt được từ đám diễn viên quần chúng...
Chẳng lẽ là có mối quan hệ đặc biệt nào sao?
Hay là vị sếp này đối với Trình Quý Thanh có ý đồ gì?
Ada suy nghĩ một lát, cảm thấy có vài giới hạn cần nói rõ trước: "Thưa sếp, có một việc tôi nghĩ mình cần nói trước. Sau khi ký hợp đồng, nghệ sĩ dưới tay tôi chỉ chịu trách nhiệm đóng phim, không làm việc khác."
Bạch Tân hơi nhướng mày, bây giờ thì cô thật sự hài lòng với người này rồi.
"Cô nhớ kỹ lời cô vừa nói là được."
Bạch Tân nói: "Ký hợp đồng xong, cô sẽ tự mình quản lý cô ấy."
...
"Trình Quý Thanh muốn đi đóng phim sao?"
Ngay khi Ada rời đi, Chu Úc Thư dựa vào ghế, gương mặt vẫn chưa hết vẻ kinh ngạc: "Cô ấy bị điên rồi sao?"
Bạch Tân liếc mắt qua, lạnh lùng đáp: "Đóng phim thì có làm sao?"
Chu Úc Thư bị cái trừng mắt của Bạch Tân làm cho khó chịu. Trước đây, khi họ nhắc đến Trình Quý Thanh, dù có ám chỉ thế nào, Bạch Tân cũng không tỏ rõ thái độ bảo vệ che chở như vậy.
Cô gõ nhẹ vào điếu thuốc trên tay: "Cô có cần thể hiện rõ ràng vậy không? Tháng sau là tiệc sinh nhật của Trình Cảnh, tôi thấy tốt nhất cô đừng đi, coi chừng lộ tẩy để Trình Cảnh phát hiện điều gì đó."
Giọng điệu vẫn bình thường, chỉ là lời lẽ có phần khó nghe.
Bạch Tân thu lại vẻ mặt, không đáp.
Thường thì Bạch Tân vẫn vậy, nhưng hôm nay Chu Úc Thư lại cảm thấy cô ấy khác lạ. Tâm trạng khi đến đây không giống mọi khi, hơn nữa còn công khai bảo vệ Trình Quý Thanh trước mặt cô, chẳng hề giấu giếm.
Mới có bao lâu chứ, với tính cách của Bạch Tân, nếu một ngày nào đó cô trực tiếp chọc thẳng vào Trình Cảnh, Chu Úc Thư cũng không lấy làm lạ.
"Tôi nói thật, Trình Quý Thanh là người nhà họ Trình, cô tự biết giữ mình thì hơn."
Y2 vẫn chưa có kết quả, triệu chứng tuyến thể kép của Bạch Tân vẫn chưa được giải quyết. Giờ mà để Trình Cảnh để ý tới, thì liệu có tốt lành gì không?
Bạch Tân chỉ nhạt giọng: "Tôi tự biết giới hạn."
Những gì cần nghĩ cô đều đã nghĩ. Sự thật là cô không buông tay được Trình Quý Thanh. Cô đã rất kiềm chế rồi.
Cô nói: "Mau chóng xử lý mọi chuyện đi. Hôm nay Bạch Triệu Lương đã gặp người của Ngân hàng Bắc Thành, e là muốn vay vốn. Bắc Thành có quan hệ với Ngân hàng Tây Thành, cô quen người của Tây Thành, đến lúc đó chào hỏi qua một tiếng."
Thấy Bạch Tân vẫn chưa hoàn toàn quên công việc, Chu Úc Thư dịu lại: "Biết rồi."
Điều Bạch Tân nghĩ là, xử lý xong mọi việc sớm, cô cũng không cần giấu Trình Quý Thanh chuyện công ty nữa.
Nhưng đến lúc đó, nếu Trình Quý Thanh biết Ức Tân là của cô, không biết em ấy sẽ có biểu cảm ra sao?
Bạch Tân cúi đầu, mở khung tin nhắn của Trình Quý Thanh, nhắn một câu: [Chị xong việc rồi.]
[Nhanh vậy, em còn chưa về.]
[Em đang ở đâu?]
[Quảng trường Hoa Lai, muốn ra ngoài ăn không?]
Từ XM đến đó cũng chỉ hơn 20 phút.
Bạch Tân: [Được.]
Trình Quý Thanh: [Em qua đón chị nhé?]
Chu Úc Thư nhìn Bạch Tân vẫn luôn chăm chú vào điện thoại: "Đã đến đây rồi, tối ăn chung đi?"
Vừa dứt lời, Bạch Tân đứng dậy: "Có hẹn."
"Ai thế?"
Nhớ lại thái độ phản đối của Chu Úc Thư với Trình Quý Thanh ban nãy, Bạch Tân nói: "Trình Quý Thanh."
Dù sao Chu Úc Thư và Trình Quý Thanh chắc chắn sẽ còn gặp mặt, có lẽ sẽ phải tương tác lâu dài, cô không muốn Trình Quý Thanh bị đối xử như vậy.
Chu Úc Thư: "......"
Chu Úc Thư: "Cô muốn chọc tôi tức chết phải không?"
Bạch Tân từ trên lầu đi xuống, vừa định khởi động xe thì nhận được tin nhắn của Trình Quý Thanh.
[Bạch Tân, muốn đi xem phim không?]
Lúm đồng tiền bên má trái của Bạch Tân không tự chủ hiện ra, cô trả lời: [Phim gì?]
Trình Quý Thanh gửi một bức ảnh chụp màn hình.
[Chị muốn xem phim nào?]
Bạch Tân mở ảnh, đó là lịch chiếu phim. Ánh mắt cô thậm chí chưa kịp di chuyển, đã dừng lại ngay ở bộ phim đầu tiên.
Cô khoanh tròn nó và gửi lại cho Trình Quý Thanh.
Bên kia.
Trình Quý Thanh cầm một ly nước cam, ngồi trên ghế cao trong tiệm đồ uống, nhìn tin nhắn trả lời của Bạch Tân.
Trên bức ảnh, bộ phim đầu tiên bị khoanh lại bằng bút đỏ.
"Nghiện nàng".