Xuyên Thành Tra A Đánh Dấu Chị Đại Tuy Đẹp Mà Điên
Chương 54: Ghi nhớ lâu dài
Xuyên Thành Tra A Đánh Dấu Chị Đại Tuy Đẹp Mà Điên thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trình Quý Thanh hơi co chân, trên người là chiếc váy liền thân màu xanh đậm ôm eo mà Bạch Tân đã chọn cho cô vào buổi chiều.
Chiếc váy dài đến đầu gối, với độ rủ mềm mại, làm tôn lên làn da trắng ngần của cô, khiến người khác khó lòng rời mắt.
Trình Quý Thanh ngồi trên ghế cao, đối diện cửa kính trong suốt, thu hút mọi ánh nhìn của người qua đường.
Khi Bạch Tân đến, cũng không ngoại lệ.
Cô đứng cách đó không xa, thậm chí chẳng cần hỏi Trình Quý Thanh đang ở cửa hàng nào, chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra ngay.
Trình Quý Thanh đang nghe điện thoại, khuỷu tay tựa lên mặt bàn gỗ, nhấp một ngụm nước cam, rồi tiếp tục cuộc trò chuyện ở đầu dây bên kia.
"Ngày 10 tháng sau? Có phải ngày gì đặc biệt không?"
Trình Cảnh hơi khựng lại: "Em... không nhớ sao?"
Giọng tỷ ấy có phần trầm xuống.
Trình Quý Thanh khẽ trầm ngâm, trong đầu cô chỉ còn lại vài mảng ký ức ít ỏi, chuyện ngày tháng càng khó mà nhớ rõ. Cô chợt nhớ ra, trong phòng của nguyên chủ ở ngôi nhà cũ có ghi chú vài ngày trên lịch.
"Là sinh nhật của tỷ." Trình Cảnh nói.
Trình Quý Thanh chỉ ậm ừ: "... À."
Cô không biết nên nói gì, nghe giọng điệu của Trình Cảnh, cô đoán nếu là nguyên chủ thì chắc chắn sẽ nhớ rõ.
"Vậy đệ nhớ giữ lịch cho ngày đó." Trình Cảnh có lẽ sợ cô từ chối, liền nói thêm: "Tỷ biết đệ không thích tỷ quản chuyện của đệ, tỷ cũng đang cố gắng thay đổi. Cho dù đệ có bán cổ phần hay muốn đi đóng phim, tỷ cũng sẽ ủng hộ. Vậy nên đừng vội từ chối được không?"
Trình Quý Thanh thực ra không hề có ý định từ chối. Cuộc gọi báo trước nửa tháng của Trình Cảnh, và với thân phận hiện tại của tỷ ấy, khiến cô cảm thấy có phần chua xót.
Cô cũng đâu phải là người vô tình.
Hơn nữa, cô cũng muốn gặp Trình Cảnh để làm rõ chuyện vụ hỏa hoạn, nhân cơ hội này cũng không cần tìm dịp khác.
Trình Quý Thanh thuận thế đồng ý ngay: "Tỷ là tỷ của đệ, sinh nhật tỷ, đệ sẽ đến."
Trước khi cúp máy, Trình Quý Thanh rõ ràng nghe thấy giọng Trình Cảnh nhẹ nhõm hẳn đi rất nhiều.
Ngay khi cúp máy, một cảm giác ấm nóng từ phía sau truyền đến. Vai cô bị ai đó đẩy nhẹ, suýt nữa cô đã theo bản năng ra tay khống chế kẻ "tấn công", nhưng ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc trầm ấm vang lên bên tai: "Nói chuyện với ai mà nghiêm túc vậy?"
Xung quanh người đến người đi, Trình Quý Thanh khẽ dịch vai một chút: "Tỷ không sợ người ta nhìn thấy sao?"
Bạch Tân ngồi xuống bên cạnh cô, đôi mày hơi nhướng lên, chợt nhớ lại lời Chu Úc Thư đã nói – cô có cần thể hiện rõ ràng vậy không? Hình như mỗi khi có Trình Quý Thanh ở bên, sự cẩn trọng của cô đều giảm đi đáng kể.
“Là điện thoại của Trình Cảnh. Tỷ muốn uống gì không? Đệ đi gọi.” Trình Quý Thanh hỏi.
Bạch Tân liếc qua ly nước trên bàn: "Đệ uống gì vậy?"
"Nước cam."
"Chua không?"
"Hơi chua, nhưng cũng không đến nỗi tệ."
Bạch Tân không thích uống đồ chua lắm, Trình Quý Thanh liền gọi cho tỷ ấy một ly trà sữa khoai môn.
"Trình Cảnh tháng sau sinh nhật, bảo đệ tranh thủ tham dự." Trình Quý Thanh tiếp tục câu chuyện vừa rồi.
Bạch Tân đáp: "À, Bạch thị đã nhận thiệp mời sinh nhật từ mấy ngày trước rồi."
Thông thường, những buổi tiệc sinh nhật như thế này, bộ phận hành chính và kinh doanh của công ty sẽ sắp xếp vào lịch trình hoạt động cố định hàng năm, vì vậy thiệp mời sẽ được gửi đi từ nửa tháng đến một tháng trước đó.
Sinh nhật của tổng giám đốc Trình thị, hầu hết các nhân vật có tiếng tăm ở Bắc Thành đều sẽ tham dự.
Trình Quý Thanh nghĩ, hình như sau khi Trình Lan qua đời... hoặc có thể là sau khi nghe cuộc trò chuyện giữa Trình Cảnh và Phó Vinh Quân lần đó, nguyên chủ đã không còn tham gia nữa.
"Vậy tỷ chắc cũng sẽ đi chứ?" Trình Quý Thanh hỏi.
Bạch Tân: "Sẽ."
Không chỉ Bạch Tân sẽ đi, mà cả Bạch Triệu Lương, Chu Úc Thư cũng đều sẽ tham dự. Chỉ cần có mối quan hệ với Trình gia, tất cả đều sẽ nhận được thiệp mời.
Trình Quý Thanh gật đầu: "Đệ sẽ tìm cơ hội hỏi tỷ ấy."
Bạch Tân nghe vậy, khựng lại một chút, nhìn cô vài giây rồi đột nhiên hỏi: "Đệ có tình cảm sâu sắc với Trình gia không?"
"Tỷ nghĩ sao?" Trình Quý Thanh mỉm cười hỏi lại. Phó Vinh Quân thì khỏi phải nói, người như vậy dù có phải là mẹ ruột của nguyên chủ hay không, đối với cô cũng chẳng phải điều gì tốt đẹp.
Nếu bà ta còn gây chuyện lần nữa, cô sẽ trả lại cả vốn lẫn lời gấp bội.
Còn về Trình Cảnh, tỷ ấy đối với cô rất tốt, tốt đến mức đôi khi có cảm giác như một gánh nặng. Nhưng vì có quá nhiều bí mật, cô cũng không thể hoàn toàn tin tưởng.
Sắc mặt Bạch Tân đột nhiên dịu lại. Trình Quý Thanh rất nhạy bén nhận ra điều này, liền hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Bạch Tân lắc đầu, nhấp một ngụm trà sữa. Độ ngọt vừa phải, thật sự rất vừa miệng.
Trình Quý Thanh nhìn rồi thầm nghĩ, khuôn mặt lạnh lùng như vậy, thế mà khi cúi đầu uống trà sữa lại khiến cô cảm thấy ngọt ngào khôn tả.
Hai người mới ăn cháo lúc 4 giờ chiều nên hiện giờ không ai thấy đói. Buổi chiếu phim đã mua vé sớm, nhưng vẫn còn nửa giờ nữa mới bắt đầu.
Vì thế họ quyết định đi dạo một vòng, bất tri bất giác đã tới khu thời trang ở tầng 5.
Trình Quý Thanh là người đầu tiên nhìn thấy cửa hàng nội y phía trước, ngay lập tức nhớ ra mình còn thiếu nợ cái gì đó. Nhưng vì Bạch Tân cũng đang ở bên cạnh, hai người vào cửa hàng có vẻ không tiện.
Vì vậy, cô giả vờ không nhìn thấy và định dẫn Bạch Tân rẽ sang hướng khác: "Tỷ có muốn ăn kem không?"
"Trình Quý Thanh."
"Sao?"
"Đi chỗ kia."
Bạch Tân chỉ về phía trước.
Trình Quý Thanh: "......"
Lần trước khi cô đi mua sắm một mình, cô đã vào cửa hàng nội y. Lý do là vì hôm trước tay Bạch Tân bị Chu Bình làm bị thương, không thể giặt được cái món kia.
Lần đó cô đã bảo Bạch Tân vứt đi và nói sẽ mua bù cho tỷ ấy.
Nhưng lần trước cô không thể mua được, thậm chí lúc rời đi tai cô còn đỏ bừng lên.
Không phải vì xấu hổ, mà là khi nhìn thấy những mảnh vải đó, cô lại nhớ đến Bạch Tân, tự thấy tâm tư mình không hề thuần khiết chút nào.
Trình Quý Thanh đi theo Bạch Tân vào cửa hàng. Đây là một cửa hàng nội y cao cấp, có nhân viên phục vụ riêng. Trình Quý Thanh vẫy tay ra hiệu không cần người đi theo.
Đủ các kiểu dáng được bày biện, vô số mẫu mã hoa mỹ.
Trình Quý Thanh nhìn đến hoa cả mắt. Cô thường không để ý đến kiểu dáng, toàn chọn những mẫu đơn giản, chủ yếu là hai màu đen trắng.
Trình Quý Thanh hỏi: "Tỷ muốn tìm kiểu gì?"
Bạch Tân hé miệng: "Mềm nhất."
Trong lòng Trình Quý Thanh bất chợt hiện lên một ý nghĩ: chẳng phải tỷ là người mềm mại nhất rồi sao?
Ý nghĩ chỉ thoáng qua, nhưng ngoài mặt cô vẫn đứng đắn trả lời: "Đệ thấy cái nào cũng mềm mà."
"Đã nói rồi, phải là mềm nhất." Giọng điệu của Bạch Tân bắt đầu có chút không kiên nhẫn.
Bạch Tân đi đến một giá đồ, lấy một mẫu màu trắng như tuyết. Khi cầm lên, có thể xuyên thấu thấy rõ màu da tay.
"Đệ sờ thử xem, có mềm không?"
Trình Quý Thanh thử sờ một cái: "Đệ không cảm giác ra, người bình thường cũng không cảm giác ra, chỉ có tỷ..."
Bạch Tân nhét đồ vào tay Trình Quý Thanh: "Tỷ làm sao?"
Trình Quý Thanh nhìn thấy có khách hàng khác đang đi tới, hơi cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Công chúa bánh bèo."
Trước đây Bạch Tân không thích nghe những lời này, nhưng hôm nay không hiểu sao lại cảm thấy khá vui, còn rất hưởng thụ lời nói đó. Khóe miệng cô cong lên một chút, ánh mắt hơi nhướng lên nhìn Trình Quý Thanh.
Bạch Tân tiếp tục nhìn vào giá đồ, hỏi:
"Lấy màu nào nữa, đệ chọn đi?"
Trình Quý Thanh: "Thích gì thì cứ lấy hết đi."
Chỉ mua mấy thứ này, cô vẫn nuôi nổi.
Nhưng Bạch Tân vẫn kiên trì: "Màu nào?"
Trình Quý Thanh nghiêm túc nhìn kỹ rồi nói: "Hồng nhạt đi."
Nghe xong, Bạch Tân lấy vài chiếc mỗi màu rồi đặt hết vào tay Trình Quý Thanh, khiến cô chỉ cảm thấy trong tay mình là một đống mềm mại.
"Thế mà tỷ còn bảo đệ chọn." Trình Quý Thanh cười khổ.
Bạch Tân vén tóc ra sau tai, giọng nói vẫn còn hơi khàn, nhẹ nhàng nói: "Không phải muốn hiểu nhau sao? Muốn xem tiểu Trình tổng thích màu nào, không được sao?"
Nói lời này còn kèm theo ánh mắt kia, làm trái tim Trình Quý Thanh tê dại.
Một câu hai nghĩa – xem cô thích màu nào, cũng chính là muốn biết cô thích Bạch Tân mặc màu gì.
Trình Quý Thanh thầm nghĩ, không chỉ là đồ công chúa bánh bèo, mà còn là đồ yêu tinh.
Tóm lại coi như đã trả xong nợ.
Trình Quý Thanh cầm một đống đồ, suy nghĩ một chút vẫn cảm thấy chuyện này khá buồn cười, nói: "Đệ kêu tỷ vứt có 1 cái, giờ lại bắt đền đến 20 cái. Bạch tiểu thư, khôn như tỷ quê đệ đầy."
Bạch Tân thò đầu qua: "Tỷ mặc cái nào đệ đều xem được hết, Tiểu Trình tổng, đệ cũng có lỗ tí nào đâu."
Trình Quý Thanh: "......"
Có độc, không thể nói lại cái miệng này!
...
Đến giờ soát vé xem phim, khi đi về phía rạp, Bạch Tân thấy một cặp đôi ôm bắp rang bơ đi qua: "Trình Quý Thanh, mua cái đó đi."
Trình Quý Thanh liếc nhìn, gật đầu: "Tỷ đợi ở đây nhé."
Nói xong, cô đi thẳng đến quầy bán đồ ăn.
Hai phút sau, Trình Quý Thanh cầm một phần bắp rang bơ cỡ trung quay lại, ánh mắt chợt khựng lại. Cô thấy Bạch Tân đang đứng trước mặt hai cô gái, cả hai đều có vẻ ngoài khá xinh xắn.
Cô vội bước nhanh hơn về phía đó, bước chân mau lẹ hơn so với lúc đi mua đồ.
Còn chưa đến gần, cô đã nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Bạch Tân: "Tôi kết hôn rồi."
"Thật không? Nhìn không giống chút nào."
"Trời ơi, người ta đã nói kết hôn rồi, sao cậu còn đòi WeChat làm gì?"
Trình Quý Thanh bước nhanh về phía trước, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo Bạch Tân, hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Cô giương mắt nhìn hai cô gái. Ánh mắt không hề sắc lạnh, nhưng người đối diện lại không dám nhìn thẳng vào mắt cô.
Cấp S trong thế giới này là rất hiếm. Ngay cả khi tin tức tố bị che giấu, dưới sự ưu thế tự nhiên của cấp bậc, khi cô cố tình thể hiện rõ sự bất mãn và đe dọa, người khác vẫn sẽ cảm thấy một áp lực không hề nhỏ.
“Xin lỗi, bạn tôi không biết cô ấy đã có vợ.”
Trình Quý Thanh khẽ mỉm cười: “Không sao, giờ thì bạn cô biết rồi.”
Sau khi hai cô gái rời đi, Trình Quý Thanh mới buông tay khỏi eo Bạch Tân, đưa phần bắp rang bơ cho tỷ ấy: "Đi thôi, vào soát vé."
Bạch Tân không nhận lấy, mà nhẹ nhàng nhéo lấy eo Trình Quý Thanh: "Biết gì là biết gì?"
Trình Quý Thanh nhìn xung quanh một chút, không vội đẩy tay tỷ ấy ra, cười nói: "Gì cũng biết, xem phim thôi."
Cô biết Bạch Tân đang muốn dụ cô nói thêm nửa câu sau.
Biết cô đã có... vợ.
Mỗi khi Trình Quý Thanh cười thực lòng, đôi mắt hồ ly đều sáng ngời, không vướng chút bụi trần. Bạch Tân thường xuyên cảm thấy ánh mắt đó giống như mặt trời, soi sáng mọi tâm tư dơ bẩn trong lòng cô.
Ánh sáng ấy không bỏ sót một mảnh tro bụi nào, thay cô quét sạch tất cả mọi thứ.
Cũng vì vậy, vì quá mức hi hữu, mà cảm xúc trong cô từ tò mò tìm hiểu, cho đến bây giờ đã bắt đầu nảy sinh tham niệm với độ ấm kia.
Bước vào rạp chiếu phim, cả không gian chỉ có ánh sáng từ màn hình.
Vị trí của họ là hàng ghế thứ ba từ cuối đếm lên, vị trí tốt nhất ở giữa.
Bạch Tân nhận lấy bắp rang bơ từ tay Trình Quý Thanh, tỷ ấy hỏi: "Đệ không ăn à?"
Hỏi xong rồi tỷ ấy mới nhớ ra Trình Quý Thanh không thích ăn đồ ngọt.
Trình Quý Thanh gật đầu: "Tỷ ăn đi."
Bạch Tân không nói thêm gì nữa.
Phim bắt đầu. "Nghiện nàng" là một bộ phim tình yêu lấy bối cảnh thời kỳ dân quốc. Trình Quý Thanh chỉ mới xem qua giới thiệu phim và một vài bình luận, điểm số cũng rất cao.
Nội dung phim đại khái kể về một đêm tuyết rơi, vợ của một vị trưởng quan phát hiện chồng mình có tình nhân. Cũng trong đêm tuyết đó, người vợ đi theo chiếc xe của tình nhân ra khỏi thành, không ngờ trên đường gặp phải bão tuyết.
Hai người phụ nữ vốn là kẻ thù lại trở thành bạn đồng hành nương tựa lẫn nhau trong căn nhà gỗ giữa cơn bão tuyết, rồi cùng nhau làm những điều điên rồ nhất trong cuộc đời mình.
Có một bình luận nói rằng bộ phim này suýt nữa đã không qua được kiểm duyệt.
Phần lớn bình luận đều cho rằng đây là một bộ phim nghệ thuật.
Trong thế giới ABO, quy định kiểm duyệt dễ thở hơn so với thế giới hiện thực của cô, không quá nghiêm ngặt như vậy.
Trình Quý Thanh đã xem rất nhiều cảnh táo bạo, đặc biệt lại còn trên đài truyền hình vệ tinh.
Cho nên đây mới là thế giới trong tiểu thuyết.
Trình Quý Thanh xem phim rất nhập thần. Mãi đến giữa phim, cô mới dần dần phát hiện thông điệp mà đạo diễn muốn truyền tải.
Thông điệp của đạo diễn là về bản năng và sự điên cuồng thật sự của con người khi đối mặt với sự sống chết và khi ở trong tuyệt cảnh.
Đặc biệt là khi người vợ và tình nhân trò chuyện với nhau trong căn nhà gỗ đổ nát, Trình Quý Thanh phảng phất cũng cảm nhận được cái lạnh buốt từ màn tuyết phủ đầy trên màn hình.
"Có một câu tôi muốn nói, nhưng có thể cô không tin."
"Câu gì?"
"Tôi yêu cô."
Tình nhân nói với người vợ.
Nghe đến câu này, Bạch Tân liếc nhìn Trình Quý Thanh. Cô không hứng thú với phim tình cảm, và cho rằng những câu nói như 'tôi yêu cô' này thật quá đỗi nhạt nhẽo.
Trên màn hình, ba từ này vừa được nói ra, tình nhân cúi xuống và hôn người vợ.
Đêm tối mịt mù, bão tuyết dữ dội.
Xuân sắc của cả thành phố cứ như được giấu trong chốn này.
Thực ra cảnh quay không quá táo bạo, không có cảnh khoe thân, chỉ là không khí và âm thanh hòa quyện rất tinh tế, góc quay lại vô cùng sắc sảo. Âm thanh tiếng lên tiếng xuống.
Chính vì vậy mà khi nghe vào tai, nhìn vào mắt sẽ có cảm giác rất chân thật, như thể không phải đang diễn.
Thậm chí cảm giác đem lại so với những bộ phim khiêu dâm còn... dẫn dắt cảm xúc hơn.
Trình Quý Thanh nghe thấy âm thanh từ đôi môi đang hòa quyện lấy nhau, không tự chủ được mà liếc nhìn sang Bạch Tân. Ngay giây tiếp theo, môi cô bất chợt chạm vào thứ gì đó, một vị ngọt ngào xen lẫn vào môi cô.
Là bắp rang bơ.
Bạch Tân đưa một viên bắp rang bơ đến gần miệng Trình Quý Thanh rồi nhẹ nhàng đẩy vào. Trình Quý Thanh vừa định mở miệng thì ngón tay của Bạch Tân vô tình chạm nhẹ vào môi cô một chút.
Ướt, mềm, ấm.
Trình Quý Thanh giơ tay định lấy viên bắp rang, nhưng Bạch Tân lại rút tay về, rồi tiến lại gần tai Trình Quý Thanh, thì thầm nói: "Trình Quý Thanh, đệ hôn tỷ đi."
"...." Trình Quý Thanh nuốt khan một cái, cảm thấy thân nhiệt tăng lên.
Cảm giác ngón tay của Bạch Tân vẫn để trên môi mình, lần này cô dùng sức hơn một chút, gỡ tay Bạch Tân ra, giọng cô khàn khàn: "Không được nghịch, đang xem phim đó."
Bạch Tân đáp lại: "Không ai thấy đâu."
Giọng điệu như cô giáo đang ân cần dạy dỗ.
Bạch Tân lại nói: "Chỉ một chút thôi."
Trình Quý Thanh: "....."
Trong bóng tối, ánh mắt của Trình Quý Thanh sâu thăm thẳm, không ai thấy bàn tay kia đang cuộn chặt lại.
Đến khi Bạch Tân lùi về, cô bất chợt đưa tay giữ lấy cằm của Bạch Tân rồi hôn một cái.
Ban đầu chỉ định hôn một chút thôi, nhưng Bạch Tân phản ứng cực nhanh, lập tức cạy môi cô ra...
Trình Quý Thanh cảm nhận được vị trà sữa, ngọt đến mức ngấy, nhưng lại thơm đến mê người.
Vài giây sau, Bạch Tân lùi lại.
Nhìn khung cảnh tuyết rơi ngoạn mục trong phim, cô khẽ mím môi đầy sung sướng. Hương vị bắp rang quyện với chút hương cam thanh nhạt vẫn còn lưu lại trên môi...
Rời khỏi rạp, lúc này là 8 giờ tối.
Trên đường cùng nhau nói chuyện phiếm, nói một lúc thì nhắc đến bộ phim.
"Thật tiếc cuối cùng cả hai đều chết giữa cơn bão tuyết, cuối cùng cũng không thoát được." Trình Quý Thanh nói. "Thật khiến người ta xót xa."
"Nhưng họ mãi mãi ở bên nhau."
"Cũng đúng, tính ra đây là một kiểu HE khác. Thực ra cảnh tuyết tan cuối phim là một phép ẩn dụ, tình nhân vốn có thể thoát ra ngoài. Chỉ là người vợ đã chết, nên cô ấy lựa chọn ở lại."
Bạch Tân chuyển ánh nhìn từ cửa sổ sang sườn mặt của Trình Quý Thanh, hỏi: "Đệ thấy vậy không tốt sao?"
"Cũng không hẳn, chỉ là sau khi xem xong trong lòng hơi ngột ngạt." Trình Quý Thanh nói, "Lúc nãy ra ngoài còn nghe người ta nói tình nhân đó có chút điên."
Bạch Tân khẽ cười nhẹ nhàng: "Điên sao? Tỷ thì không nghĩ vậy."
Trong phim, tình nhân nắm tay người vợ và cùng chết với cô ấy.
Nếu là cô, cô cũng sẽ chết bên cạnh vợ mình.
...
Cả hai lúc này đều hơi đói. Sau khi bàn bạc, họ quyết định về Nam Cảnh nấu ăn. Nhưng trên đường lái xe về, họ thấy một quán bán hoành thánh ven đường.
Bạch Tân nói muốn ăn.
Trình Quý Thanh liền dừng xe lại.
Bà chủ quán trông tầm sáu bảy mươi tuổi, tóc hoa râm nhưng vẫn rất nhanh nhẹn, mời họ ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ.
Nhìn xa xa, ánh đèn neon trên cầu Bắc Thành nhấp nháy trong tầm mắt.
"Hai cô nương có kiêng món nào không?"
Trình Quý Thanh đáp: "Một tô không cay."
Bạch Tân bổ sung thêm: "Cũng không cần ngò."
Trình Quý Thanh nhìn cô: "Đệ tưởng tỷ chỉ kiêng ớt."
"Ăn cũng được, nhưng nếu có thể không ăn thì không ăn." Bạch Tân khựng lại một chút, giọng nhàn nhạt: "Bà ơi, tô còn lại không tôm."
Nghe vậy, Trình Quý Thanh khẽ cong khóe mắt. Cô vừa mới định nói, vì cô bị dị ứng hải sản.
Dù cho có một số loại tôm tép đến từ nước ngọt, không hẳn là hải sản, nhưng cô vẫn tránh ăn chúng.
"Ok ok, ui trời, hai cô tình cảm tốt ghê!"
Bà chủ quán bỏ vài viên hoành thánh trắng nõn vào nồi, quay lại hỏi: "Cưới nhau rồi chứ?"
Không hiểu sao, Trình Quý Thanh cảm thấy cảm xúc mình dâng trào một cách khác lạ, như thể khoảnh khắc này, cô và Bạch Tân thật sự là người một nhà.
Cô chưa kịp mở lời thì Bạch Tân đã đáp: "Sao bà biết ạ?"
Bà chủ quán mỉm cười, nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt: "Nhìn là biết ngay, cưới được bao lâu rồi?"
Trình Quý Thanh liếc nhìn Bạch Tân, trong mắt ánh lên ý cười, để mặc tỷ ấy trả lời.
Bạch Tân cũng nhìn lại cô, đáp: "Chưa lâu."
Bà lão nhìn hai người và nói: "Ồ, nhìn hai cô tuổi chắc cũng ngang ngửa cháu gái tôi, hơn hai mươi một chút nhỉ?"
"Cháu sao? Gần 30 rồi, em ấy thì hơn 20 một chút." Bạch Tân bình thản đáp, vừa nói vừa nhìn Trình Quý Thanh – người tựa như một nụ hoa còn e ấp.
"Ồ, nhìn không ra đấy. Vậy chắc hai cô chưa có con nhỉ?"
Bạch Tân và Trình Quý Thanh liếc nhìn nhau, cả hai cùng khựng lại một chút. Trình Quý Thanh khẽ ho một tiếng: "Bà ơi, bà năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
Bà chủ quán cười: "Tôi á? Bảy mươi ba rồi. Cháu gái tôi năm nay vừa sinh một bé trai bụ bẫm, thế nên tôi mới ra đây kiếm thêm thu nhập." Nói rồi, bà mang hai bát hoành thánh nóng hổi đặt trước mặt họ.
Trình Quý Thanh gật đầu: "Bà vất vả thật."
Cô không nói thêm gì nữa.
Sinh con với Bạch Tân sao? Chuyện này cô chưa từng nghĩ đến... ít nhất là trước hôm nay.
Sau khi ăn xong, họ chuẩn bị tính tiền để rời đi.
Bà lão bất chợt nói với Trình Quý Thanh: "Hơn 20 tuổi sinh con thì còn sớm, nhưng sinh sớm sẽ dễ hồi phục hơn."
Trình Quý Thanh: "À... vâng."
Bạch Tân không nhịn được, "phụt" cười một tiếng. Đây là lần đầu tiên cô cười thành tiếng như vậy.
Hoàn toàn không nhịn được.
Trình Quý Thanh nhìn cô đầy kinh ngạc: "?"
Cười cái gì?
Trình Quý Thanh chưa từng nghĩ về chuyện sinh con, nên mãi đến khi thấy Bạch Tân cười cô mới nhận ra vấn đề, gương mặt thoáng nét lúng túng: "Bà ơi, cháu không phải người sẽ sinh con đâu..."
Bà ơi, bộ nhìn cháu không giống A mạnh mẽ tí nào sao!! Trình Quý Thanh mắng thầm trong lòng.
Lời Bạch Tân nói vừa rồi đã tạo cảm giác hai người chênh lệch nhau 10 tuổi, mà bà chủ quán lại mang tư duy cố hữu của người già, mặc định cho rằng người nhỏ tuổi hơn chắc chắn là 0.
*0 là thụ
Rời khỏi quán hoành thánh, Trình Quý Thanh nhìn người bên cạnh với nụ cười vẫn đọng nơi khóe môi: "Bạch tiểu thư, đệ rất vui vì chọc được tỷ cười, nhưng tỷ có lẽ vẫn nên kiềm chế một chút."
"Tiểu Trình tổng, hay là đệ thử xem sao?"
"......"
Trình Quý Thanh liếc nhìn lúm đồng tiền trên mặt cô, đột nhiên nghịch ngợm đưa tay chọc nhẹ: "Đừng có mà đắc ý."
Hai người đi đến bên cạnh xe, gió đêm cuối tháng 9 mang theo cảm giác mát lạnh hiếm hoi.
Ánh mắt Trình Quý Thanh bất giác dừng lại ở cây cầu không xa: "Có muốn qua đó đi dạo một chút không?"
Bạch Tân nhìn về phía cây cầu, đâu có gì lại không thể?
Cô thậm chí đã tắt tiếng điện thoại.
Thực tế, Trình Quý Thanh cũng vậy. Từ trước khi vào rạp, cô đã để điện thoại ở chế độ im lặng, và đến giờ vẫn chưa bật lại. Có thể là do quên, hoặc đơn giản chỉ vì muốn tận hưởng khoảnh khắc yên tĩnh bên Bạch Tân.
Quãng đường không xa, đi đến cây cầu chỉ mất khoảng mười phút.
Có điều thể lực của Bạch Tân kém, đến khi lên cầu đôi chân cô đã mỏi nhừ, chẳng muốn nhúc nhích nữa. Trình Quý Thanh chìa tay ra nắm lấy tay tỷ ấy, hơi siết nhẹ rồi cùng bước về phía trung tâm cầu.
"Bên đó đẹp hơn."
Trình Quý Thanh luôn có sự theo đuổi cái đẹp, sống tinh tế, kiên nhẫn và dịu dàng.
Bạch Tân đôi khi có cảm giác như thế, dường như Trình Quý Thanh sở hữu tư duy của một nghệ sĩ — cô yêu đời, thấu hiểu cuộc sống, chấp nhận nó, nhưng không để những vết bẩn của cuộc đời làm hoen ố mình.
Vậy nên, Trình Quý Thanh thật trong trẻo, dù là tư tưởng hay là thân thể.
Đến giữa cầu, Trình Quý Thanh dừng lại.
"Mệt không?"
"Đau chân."
Bạch Tân vừa đi một đoạn, trên gương mặt lạnh lùng thoáng nét mệt mỏi, liền cứ thế tựa vào người Trình Quý Thanh. Lúc này, bầu trời đã tối dần, vào giờ này cũng không có nhiều người qua lại. Trình Quý Thanh vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh mai của tỷ ấy.
Dưới cầu là con kênh rộng lớn, mặt nước phẳng lặng, xa xa vẫn có vài con thuyền lướt nhẹ.
Nếu trời còn sớm một chút, khi mặt trời lặn xuống, cảnh sắc nơi đây hẳn sẽ là một bức tranh trời nước giao hòa tuyệt đẹp.
Trình Quý Thanh hít một hơi thật sâu, trong gió mang theo chút hơi ẩm của dòng sông. Làn gió dịu nhẹ thoảng qua, giai nhân trong lòng thơm tho, mềm mại.
Cái gọi là năm tháng tĩnh hảo, bất quá cũng chỉ là vậy mà thôi.
Trình Quý Thanh bỗng hỏi: "Bạch Tân, hôm nay tỷ vui chứ?"
Bạch Tân nghiêng đầu nhìn cô, ngược lại hỏi: "Đệ thì sao?"
Có đôi khi Bạch Tân không phải là người chủ động.
Vì thế Trình Quý Thanh cười nói: "Vui chứ."
Niềm vui không thể diễn tả thành lời, mặc dù hôm nay dường như họ chẳng làm gì quá đặc biệt.
Bạch Tân nhìn đường chân trời mờ tối, lúm đồng tiền thoáng hiện, chậm rãi đáp: "Tỷ cũng vui."
Một cảm giác nhẹ nhõm, bình yên đã lâu không có.
Một cảm giác thuộc về nơi nào đó, thật lâu mới trở lại.
Mái tóc và làn váy của cô tung bay trong gió, như thể tất cả đang sống động hơn bao giờ hết.
Khiến người ta chỉ muốn lưu giữ mãi khoảnh khắc này.
Trình Quý Thanh cong môi cười, chợt nảy ra ý tưởng: "Chụp ảnh không?"
Bạch Tân ngẩn người. Cô vốn không thích chụp ảnh, càng không nói đến việc chụp chung với người khác. Nhưng khi đối diện ánh mắt của Trình Quý Thanh, cô lại cảm thấy, cũng không phải không thể.
Trình Quý Thanh lấy điện thoại ra, thuần thục điều chỉnh góc máy, hai khuôn mặt kề sát nhau. Ngay khi chuẩn bị bấm chụp, Bạch Tân nghiêng đầu, đặt một nụ hôn lên má cô.
Bức ảnh trong điện thoại lập tức dừng lại ở khoảnh khắc ấy.
Sau này, Trình Quý Thanh nghĩ, ngày hôm ấy chính là một ngày thật đặc biệt.
Đó là một ngày thuộc về tuần cuối cùng của tháng Chín.
Ngày hôm ấy, cô biết rằng ngoại trừ ớt, Bạch Tân không thích đồ gì chua, cũng không thích rau mùi.
Ngày hôm ấy, là lần đầu tiên họ hẹn hò, lần đầu tiên cùng nhau xem phim, lần đầu tiên cùng nhau ăn hoành thánh.
Lần đầu tiên chụp ảnh chung.
Lần đầu tiên hôn nhau trên cầu Bắc Thành...
Từ nay về sau, dù có trải qua bao nhiêu năm tháng, những ký ức này vẫn mãi không bao giờ quên.