Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi
Thẩm Chiêu Dương: Xây dựng nền móng
Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm tĩnh mịch đến nỗi có thể nghe rõ tiếng gió lùa qua mái ngói.
Trường Dương Cung tắt đèn từ rất sớm, nhưng trong thư phòng của Thẩm Chiêu Dương, ánh nến vẫn soi sáng suốt đêm.
Trên bàn là một danh sách ngắn ngủi.
Không phải tên đại thần, cũng chẳng phải thế gia quyền quý.
Chỉ là vài dòng mực đen, được viết rất ngay ngắn.
Những người từng bị chèn ép.
Những kẻ từng bị ruồng bỏ.
Những người từng trung thành, nhưng nay không còn chỗ đứng.
“Muốn đứng vững, phải có người của riêng con.”
Lời nói của Hoàng đế vẫn như văng vẳng bên tai nàng.
Thẩm Chiêu Dương cầm bút, gạch bỏ một cái tên.
“Người quá thanh liêm,” nàng nói, “không thể dùng được.”
Thanh Trúc đứng bên cạnh, lần đầu tiên thấy công chúa của mình thốt ra những lời như vậy mà không chút do dự.
“Điện hạ…” nàng khẽ giọng, “nếu làm như vậy, người sẽ bị coi là lập bè kết phái.”
Thẩm Chiêu Dương khẽ cười.
“Ta đã bị coi là mưu nghịch từ lâu rồi,” nàng đáp, “chỉ là trước đây chưa từng có thật.”
Nàng đặt bút xuống.
“Giờ đây,” nàng nói, “ta sẽ cho bọn họ một lý do đích đáng.”
Ba ngày sau.
Trong một ngôi biệt viện hoang phế nằm ở phía tây kinh thành, ánh đèn bỗng rực sáng trong đêm.
Số người đến không nhiều, chỉ khoảng hơn mười người.
Có kẻ là quan nhỏ bị giáng chức.
Có người từng là thư sinh thi trượt nhiều năm.
Lại có người là võ quan bị gạt khỏi quân doanh.
Tất cả đều có chung một ánh mắt: bất mãn, hoang mang, và… khát khao quyền lực.
Thẩm Chiêu Dương không ngồi ở vị trí cao.
Nàng đứng.
Không trang sức cầu kỳ, không phượng bào lộng lẫy, chỉ một thân y phục giản dị.
“Ta không cần các ngươi trung thành với Đại Hạ,” nàng nói thẳng thừng.
Ngay câu đầu tiên đã khiến tất cả ngẩng đầu lên nhìn.
“Triều đình quá lớn,” nàng tiếp lời, “không thể nhớ hết tên từng người.”
“Nhưng ta thì nhớ rõ.”
Nàng nhìn từng gương mặt.
“Ta cho các ngươi ba thứ.”
“Cơ hội.”
“Quyền lực.”
“Và đường lui.”
Có người không nhịn được mà hỏi:
“Điện hạ cần gì ở chúng tôi?”
Thẩm Chiêu Dương không né tránh.
“Ta cần,” nàng chậm rãi nói, “những người sẵn lòng đứng chung một con thuyền.”
“Thuyền chìm,” nàng tiếp lời, “chết chung.”
“Thuyền nổi,” ánh mắt nàng trở nên lạnh lẽo, “cùng lên.”
Không ai nói thêm lời nào nữa.
Nhưng cũng không ai rời đi.
Tin Trưởng công chúa âm thầm tập hợp người đã lan đến tai Hoàng hậu chỉ trong vỏn vẹn hai ngày.
Hoàng hậu cười lạnh.
“Cuối cùng cũng lộ mặt thật.”
Bà quay sang Thẩm Dục.
“Con thấy chuyện này thế nào?”
Thẩm Dục uống cạn chén trà trong tay.
“Hoàng tỷ đang tự đưa cổ cho con chém.”
“Đừng khinh thường,” Hoàng hậu nhắc nhở, “nữ nhân này không giống những người khác.”
“Vậy càng phải hành động nhanh hơn,” Thẩm Dục đáp.
Vài ngày sau, một tấu chương được dâng lên Hoàng đế.
Nội dung vô cùng đơn giản: Trưởng công chúa tụ tập người ngoài triều, âm mưu lập đảng.
Hoàng đế xem xong, không hề nổi giận.
Ông chỉ hỏi một câu:
“Người đâu?”
“Ở Trường Dương Cung.”
Hoàng đế khẽ cười.
“Cho gọi vào.”
Trong điện.
Không khí căng thẳng như dây đàn.
Hoàng đế nhìn Thẩm Chiêu Dương.
“Con đang làm gì vậy?”
“Xây dựng nền móng,” nàng đáp.
“Cho ai?”
“Cho con.”
Hoàng đế im lặng.
Sau đó, ông hỏi:
“Nếu trẫm nói dừng lại?”
Thẩm Chiêu Dương cúi đầu.
“Thần nữ sẽ dừng,” nàng nói, “nhưng xin Hoàng thượng cho thần nữ hỏi một câu.”
Hoàng đế gật đầu.
“Nếu ngày mai Đông Cung lại xảy ra chuyện,” nàng ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh, “ai sẽ đứng ra gánh vác?”
Không ai trả lời.
Hoàng đế thở dài.
“Con đúng là… rất giống trẫm năm xưa.”
Ông phất tay.
“Làm kín đáo một chút.”
Đó không phải là lời cho phép.
Nhưng là sự ngầm đồng ý.
Cùng lúc đó, trong Đông Cung.
Thẩm Dục nhận được mật báo.
Hắn cười nhạt.
“Hoàng tỷ đã bắt đầu xây dựng quân đội riêng rồi.”
“Vậy chúng ta cũng không cần giữ lễ nghi nữa.”
Hắn ra lệnh:
“Đưa người vào danh sách của nàng.”
“Ta muốn biết,” hắn khẽ nói, “nàng tin tưởng ai.”
Đêm đó.
Một người trong nhóm của Thẩm Chiêu Dương bị bắt.
Không cần tra hỏi.
Không cần thẩm vấn.
Sáng hôm sau, thi thể của hắn bị treo ở cổng thành.
Trên người chỉ có duy nhất một mảnh giấy.
“Đứng sai phe.”
Thanh Trúc nhìn thấy cảnh tượng đó, tay run lên bần bật.
“Điện hạ… bọn họ đang cảnh cáo người.”
Thẩm Chiêu Dương nhìn rất lâu.
Sau đó, nàng gật đầu.
“Ừ.”
Chỉ một chữ đơn giản.
Không hề phẫn nộ.
Cũng không rơi lệ.
Tạ Trường Uyên đứng phía sau, thấp giọng nói:
“Từ giờ trở đi, sẽ còn nhiều chuyện như vậy hơn nữa.”
“Ta biết.”
Nàng quay người.
“Nhưng từ giờ trở đi,” nàng nói, “mỗi người chết — đều phải có giá.”
Đêm đó, lần đầu tiên, Thẩm Chiêu Dương tự hỏi một điều mà trước đây nàng chưa từng dám nghĩ tới.
Nếu ngai vàng có thể bảo vệ những người của nàng.
Vậy thì tại sao… nàng lại không ngồi lên đó?
Ngoài kia, mưa bắt đầu rơi.
Lặng lẽ.
Nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa ấy.