Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chưa đầy nửa ngày sau khi tin Thái tử bệnh nặng lan ra, trong ngoài kinh thành đã bắt đầu xao động. Người trong Đông Cung đóng chặt cửa, các quan viên thân cận liên tục ra vào. Ai cũng hiểu rõ một điều: nếu Thái tử không qua khỏi, cục diện triều đình sẽ hoàn toàn thay đổi.
Thẩm Chiêu Dương ngồi trong thư phòng, tay cầm bút nhưng mực đã nhỏ giọt xuống giấy tự lúc nào không hay. Nàng không viết. Nàng đang chờ đợi.
Tạ Trường Uyên đứng bên cạnh, thấp giọng nói:
“Người của Đông Cung đã bắt đầu liên hệ các thế gia.”
Thẩm Chiêu Dương gật đầu.
“Thế còn bên Hoàng hậu?”
“Cũng đã có động tĩnh.”
“Vậy là đủ rồi.”
Nàng đặt bút xuống, đứng dậy.
“Bàn cờ đã bày xong,” nàng nói khẽ, “giờ chỉ xem ai đi sai nước cờ đầu tiên.”
Buổi tối hôm đó, Hoàng đế đột ngột triệu kiến Thẩm Chiêu Dương. Không phải trong điện nghị sự, mà là tại tẩm điện riêng của ông. Ánh đèn mờ ảo, hương trầm tỏa khắp.
Hoàng đế nhìn nàng rất lâu, lâu đến mức người khác sẽ cảm thấy áp lực, nhưng Thẩm Chiêu Dương vẫn đứng thẳng, thần sắc bình thản như không.
“Con thấy tình hình hiện giờ thế nào?” Hoàng đế hỏi.
“Rối ren,” nàng đáp.
“Chỉ rối ren thôi sao?”
“Rối ren nhưng chưa loạn,” nàng nói tiếp, “vì chưa có người nào dám đứng ra tranh giành.”
Hoàng đế khẽ cười.
“Vậy nếu có người tranh giành thì sao?”
Thẩm Chiêu Dương ngẩng đầu.
“Thì kẻ đó,” nàng nói chậm rãi, “sẽ trở thành bia đỡ đạn.”
Hoàng đế im lặng.
Rất lâu sau, ông mới cất lời:
“Trẫm muốn con làm một việc.”
“Phụ hoàng cứ nói.”
“Hãy đi Đông Cung,” ông nhìn thẳng nàng, “thay trẫm tạm thời quản lý.”
Không khí trong điện khẽ rung động. Tạm quản Đông Cung, trong lúc Thái tử bệnh nặng, nghĩa là gì, không ai cần giải thích thêm. Đây không còn đơn thuần là một thử thách. Đây là đẩy nàng ra giữa trung tâm sóng gió. Nếu làm tốt, nàng sẽ bị coi là uy hiếp hoàng vị. Nếu làm không tốt, nàng sẽ là vật tế thần.
Thẩm Chiêu Dương cúi đầu.
“Thần nữ tuân chỉ.”
Tin Trưởng công chúa vào Đông Cung lan ra, tựa như một viên đá ném vào hồ sâu, khuấy động mọi thứ. Kẻ vui mừng, người sợ hãi, kẻ tức giận, người hả hê.
Tam hoàng tử nghe tin, tức giận ném vỡ cả chén trà.
“Phụ hoàng điên rồi sao?” hắn nghiến răng, “để nàng ta chạm tay vào Đông Cung?”
Mưu sĩ bên cạnh hạ giọng nói:
“Điện hạ, đây chính là cơ hội.”
“Cơ hội gì?”
“Vâng,” mưu sĩ cười nhạt, “Đông Cung vốn là ổ rắn độc. Trưởng công chúa đã bước chân vào đó, chỉ cần một sai lầm nhỏ… sẽ không có đường lui.”
Ánh mắt Thẩm Dục tối sầm lại.
“Ra tay hành động đi.”
Ngày đầu tiên Thẩm Chiêu Dương bước vào Đông Cung, không khí căng thẳng đến ngạt thở. Thái tử nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt. Nàng đứng trước giường một lúc, rồi quay ra ngoài, lạnh giọng ra lệnh:
“Từ giờ trở đi, tất cả lệnh điều động trong Đông Cung đều phải thông qua ta.”
Có người tỏ vẻ không phục.
“Điện hạ chỉ là tạm thời quản lý.”
Thẩm Chiêu Dương nhìn người đó, khẽ mỉm cười.
“Vậy ngươi muốn tuân theo lệnh của ai?”
Người kia lập tức im bặt.
Đến đêm thứ hai.
Một biến cố bất ngờ xảy ra. Thái tử đột ngột sốt cao, mê man bất tỉnh. Các ngự y quỳ đầy sân, mặt mũi tái mét vì sợ hãi.
“Bẩm… bẩm Trưởng công chúa,” một người run giọng nói, “trong thuốc có độc.”
Cả Đông Cung chấn động mạnh. Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về Thẩm Chiêu Dương. Nếu Thái tử chết trong lúc nàng tạm thời quản lý, nàng có trăm miệng cũng không cãi được.
Thanh Trúc hoảng loạn.
“Điện hạ…”
Thẩm Chiêu Dương giơ tay ra hiệu im lặng. Nàng bước tới, nhìn bát thuốc, rồi hỏi một câu rất khẽ:
“Ai là người sắc thuốc này?”
Một cung nữ run rẩy quỳ sụp xuống.
“Là… là nô tỳ.”
“Ngươi là người của ai?”
Cung nữ không dám đáp lời. Tạ Trường Uyên bước lên, rút kiếm đặt ngang cổ nàng ta.
“Không nói, chết.”
Cung nữ bật khóc, gào thét lên:
“Là người của Tam điện hạ! Nô tỳ bị ép buộc!”
Không khí như đông cứng lại. Thẩm Chiêu Dương không hề vui mừng. Ngược lại, ánh mắt nàng càng trở nên trầm tĩnh.
“Muộn rồi,” nàng nói khẽ.
Sáng hôm sau.
Tin tức lan khắp triều đình: Thái tử trúng độc khi Trưởng công chúa tạm thời quản lý Đông Cung. Dù hung thủ đã lộ diện, nhưng dư luận đã bị dẫn dắt theo hướng khác.
Hoàng hậu đập bàn nổi giận lôi đình.
“Thẩm Chiêu Dương quả nhiên là lòng lang dạ sói!”
Tam hoàng tử đứng bên cạnh, không nói gì, nhưng trong mắt lại ánh lên ý cười lạnh lẽo.
Chiều hôm đó.
Hoàng đế triệu tập triều đình gấp. Không khí trong triều điện nặng nề.
“Trưởng công chúa,” Hoàng đế hỏi thẳng, “con có điều gì muốn nói không?”
Thẩm Chiêu Dương quỳ xuống.
“Thần nữ xin chịu trách nhiệm vì giám quản không nghiêm.”
Câu nói này khiến cả triều đình sững sờ. Nàng không hề biện minh. Không đổ lỗi cho ai.
Hoàng đế nhíu mày.
“Con có biết nói vậy nghĩa là gì không?”
“Biết,” nàng ngẩng đầu, ánh mắt sáng rõ, “nhưng thần nữ còn biết, nếu hôm nay con không nhận trách nhiệm, thì ngày mai sẽ có kẻ ép con nhận bằng cái chết.”
Không khí trong điện im phăng phắc. Hoàng đế nhìn nàng thật lâu. Rồi ông khẽ cười. Một nụ cười lạnh lẽo.
“Chiêu Dương,” ông nói, “con đã bước vào cuộc chơi này, thì không còn là một công chúa đơn thuần nữa.”
“Con có sợ không?”
Thẩm Chiêu Dương cúi đầu thật sâu.
“Sợ,” nàng đáp, “nhưng thần nữ càng sợ hơn… là không có đủ quyền lực để bảo vệ những người thân cận của mình.”
Đêm hôm đó.
Một mệnh lệnh bí mật được ban ra. Kẻ hạ độc bị xử trảm. Nhưng song song đó, Trưởng công chúa lại bị thu hồi quyền tạm thời quản lý Đông Cung. Bề ngoài, đó là một hình phạt. Nhưng trong bóng tối, Hoàng đế lại cho người bí mật đưa cho nàng một tờ mật chỉ. Trên đó chỉ có một câu:
“Muốn đứng vững, phải có những người của riêng con.”
Thẩm Chiêu Dương nhìn tờ mật chỉ rất lâu.
Rồi nàng khẽ cười.
Nụ cười không còn ngây thơ như lúc nàng mới xuyên sách. Cũng không còn chút do dự nào.
“Thanh Trúc,” nàng gọi khẽ.
“Có nô tỳ.”
“Từ hôm nay,” nàng nói chậm rãi, “hãy bắt đầu tuyển người.”
“Không cần trung thành với triều đình.”
“Chỉ cần,” nàng ngước mắt lên, giọng nói đầy kiên quyết, “trung thành với ta!”
Ngoài kia, gió đã bắt đầu nổi lên.
Bàn cờ chưa kết thúc.
Nó chỉ vừa bước sang vòng giết chóc thật sự.