21. Định Đoạt Ngai Vàng

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tam hoàng tử bị giam lỏng tại Tĩnh An điện.
Tuy gọi là giam lỏng, nhưng thực chất vẫn giữ thể diện cho hắn. Không bị cùm xích, không có binh lính canh gác dày đặc, chỉ có một đội thị vệ thay phiên nhau mỗi canh giờ, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài.
Nhưng chính sự "nhẹ tay" này lại là một con dao hai lưỡi.
Tam hoàng tử ngồi trước bàn cờ, một mình.
Hắn không hề tức giận như mọi người vẫn tưởng. Ngược lại, hắn rất bình tĩnh.
“Phụ hoàng vẫn còn do dự,” hắn khẽ nói, như thể đang tự nhủ.
“Nếu đã quyết phế truất,” khóe môi hắn cong lên, “thì đã không chỉ giam lỏng.”
Đối với một hoàng tử, giam lỏng là chờ đợi.
Chờ phản ứng từ triều đình.
Chờ xem thiên hạ sẽ nghiêng về phía ai.
Chờ người thắng thật sự lộ diện.
Cùng lúc đó, trong triều, một làn sóng ngầm bắt đầu nổi lên.
Buổi chầu sáng hôm sau, số lượng đại thần dâng sớ tăng lên gấp ba.
Không ai nhắc trực tiếp đến Tam hoàng tử. Tất cả đều xoay quanh một chủ đề: “Kế vị.”
Một vị lão thần bước ra, run run quỳ xuống.
“Bệ hạ,” ông nói, “đất nước không thể một ngày không có vua.”
“Việc bàn luận về người kế vị đã đến hồi kết.”
“Xin bệ hạ định danh.”
Không khí trong điện đông cứng lại.
Định danh, đồng nghĩa với việc công bố người kế vị.
Hoàng đế nhìn xuống hàng văn võ.
Có người cúi đầu. Có người ngẩng cao. Có người lén nhìn về phía Trưởng công chúa.
Thẩm Chiêu Dương đứng ở vị trí quen thuộc của nàng. Không tiến lên, cũng chẳng lùi bước. Cứ như thể nàng chưa từng tham gia vào ván cờ này. Nhưng ai cũng biết, nàng đã đứng ở vị trí trung tâm từ rất lâu rồi.
“Các khanh,” Hoàng đế lên tiếng, giọng trầm khàn, “cho rằng ai là người thích hợp?”
Không ai trả lời ngay. Một lát sau, Thượng thư Lễ bộ bước ra.
“Thần cho rằng,” ông nói chậm rãi, “người có thể giữ vững triều cục ổn định.”
“Người khiến quân đội không loạn.”
“Dân chúng không sợ hãi.”
“Triều đình không chia rẽ.”
Ông dừng lại, rồi quay sang.
“Thần xin hỏi,” ánh mắt ông dừng trên Trưởng công chúa, “Điện hạ có dám gánh vác trọng trách này không?”
Câu hỏi này, nặng nề hơn bất kỳ chiếu chỉ nào. Không phải hỏi Hoàng đế, mà là hỏi chính nàng.
Nếu nàng gật đầu, nàng chính thức bước lên con đường không thể quay đầu. Nếu nàng từ chối, toàn bộ cục diện sẽ sụp đổ.
Thẩm Chiêu Dương bước ra một bước. Nàng không quỳ, chỉ cúi đầu.
“Thần nữ,” nàng nói rõ ràng, “không cầu xin ngôi vị.”
“Nhưng nếu triều đình cần một người đứng ra chịu trách nhiệm,” nàng ngẩng đầu lên, “thần nữ không trốn tránh.”
Không nhận lấy, cũng không chối từ. Mà chỉ nhận lấy trách nhiệm.
Trong điện, tiếng xì xào bàn tán nổi lên.
Một số võ tướng quỳ xuống.
“Thần nguyện tuân theo lệnh của Điện hạ.”
Từng người một. Không ai nói hai chữ “nữ nhân”. Bởi lúc này, giới tính đã không còn là vấn đề quan trọng nhất.
Tin này truyền vào Tĩnh An điện.
Tam hoàng tử bật cười lớn.
“Hay,” hắn vỗ tay, “hay thật.”
“Không cần chiếu lập thái tử.”
“Chỉ cần cả triều tự gọi.”
Hắn đứng dậy. Ánh mắt lần đầu tiên lộ ra sát ý thật sự.
“Vậy thì,” hắn nói, “ta cũng không cần giữ thể diện nữa.”
Đêm đó, trong cung xảy ra một chuyện không ai ngờ.
Hoàng hậu đột nhiên ngất xỉu. Tin tức lan truyền rất nhanh. Các ngự y ra vào tấp nập. Hoàng đế suốt đêm không rời khỏi cung Khôn Ninh.
Sáng hôm sau, tin lan ra ngoài: Hoàng hậu lâm bệnh nặng, không thể chủ trì đại lễ.
Triều đình lập tức xôn xao bàn tán. Ai cũng hiểu, Hoàng hậu là mẹ ruột của Tam hoàng tử. Nếu bà đứng ra, tình thế có thể đảo ngược. Nhưng vào thời điểm này, bà lại "đúng lúc" lâm bệnh nặng. Quả là quá đúng lúc.
Cố Hoài chống tay ngồi dậy trên giường, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt.
“Điện hạ,” hắn nói khẽ, “đây là đòn cuối cùng.”
“Tam hoàng tử muốn dùng hậu cung.”
Thẩm Chiêu Dương im lặng. Nàng hiểu, hậu cung là nơi quyền lực mềm mại nhất, nhưng cũng độc địa nhất. Nếu Hoàng hậu tỉnh lại, khóc lóc cầu xin, Hoàng đế rất có thể sẽ mềm lòng.
Chiều hôm đó, Thẩm Chiêu Dương chủ động xin vào thăm Hoàng hậu. Nàng không mang theo nhiều người hầu, chỉ có Thanh Trúc.
Trong tẩm điện, Hoàng hậu nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt. Bà mở mắt khi nghe tiếng bước chân. Thấy Thẩm Chiêu Dương, ánh mắt bà trở nên lạnh lẽo.
“Ngươi đến làm gì?”
“Thăm người,” Thẩm Chiêu Dương đáp.
Hoàng hậu cười nhạt.
“Đến thăm ta hay đến xem ta còn sống không?”
Thẩm Chiêu Dương không né tránh.
“Cả hai.”
Hoàng hậu bật cười lớn, rồi ho dữ dội một trận. Một lúc sau mới thở dốc được.
“Ngươi thắng rồi,” bà nói khàn khàn.
“Nhưng ngươi nghĩ,” bà nhìn thẳng nàng, “ngồi lên đó rồi sẽ yên sao?”
“Ngươi đã cướp đi ngôi vị của con ta.”
“Thiên hạ sẽ không bao giờ quên điều đó.”
Thẩm Chiêu Dương cúi đầu.
“Thần nữ không hề cướp đoạt.”
“Mà là triều đình đã lựa chọn.”
Hoàng hậu nhắm mắt.
“Ngươi thật sự rất giống phụ hoàng của ngươi.”
“Lạnh lùng, quyết đoán.”
“Biết chờ đợi.”
Một lát sau, bà nói nhỏ.
“Ta bệnh thật đấy.”
“Nhưng,” bà cười yếu ớt, “con ta thì không bệnh.”
“Ngươi hãy coi chừng.”
Cùng lúc đó, Tam hoàng tử nhận được tin tức: Hoàng hậu lâm bệnh nặng là thật, không phải giả vờ.
Khoảnh khắc ấy, hắn thoáng khựng lại. Lần đầu tiên, trong lòng hắn xuất hiện một khe hở cảm xúc. Nhưng khe hở ấy chỉ tồn tại trong chớp mắt mà thôi.
“Vậy thì càng tốt,” hắn lạnh lẽo nói.
“Ta không còn gì để mất nữa.”
Đêm xuống.
Hoàng đế triệu kiến Thẩm Chiêu Dương một mình. Không mặc triều phục, không có nghi thức, chỉ như một người cha đang nói chuyện với con.
“Chiêu Dương,” ông nói, “con có biết không?”
“Nếu con bước tiếp.”
“Con sẽ mất đi rất nhiều thứ.”
“Thậm chí,” ông dừng lại, “mất cả tình thân.”
Thẩm Chiêu Dương quỳ xuống.
“Thần nữ biết.”
“Nhưng nếu không có người đứng ra gánh vác,” nàng nói, “Đại Hạ sẽ mất đi nhiều hơn thế.”
Hoàng đế nhìn nàng thật lâu, rồi khẽ gật đầu.
“Ngày mai,” ông nói, “trẫm sẽ ban cho thiên hạ một danh phận rõ ràng.”
Ngoài điện, gió bắt đầu nổi lên. Cung thành sáng đèn suốt đêm. Một triều đại mới đang dần hình thành. Không dựa vào huyết thống, mà bằng năng lực thực sự.