Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi
Nhiếp Chính Công Chúa
Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trời chưa sáng hẳn thì chuông Đại Triều đã điểm.
Tiếng chuông này vốn chỉ dùng cho những ngày đại lễ, hoặc biến cố liên quan đến vận mệnh đất nước.
Hôm nay, cả hai điều đó đều hội tụ.
Hoàng đế mặc long bào, nhưng sắc mặt tiều tụy rõ ràng. Ông bước ra điện Thừa Thiên, ánh mắt lướt qua quần thần đang quỳ kín cả điện.
Không khí nặng nề đến mức khiến người ta khó thở.
Thẩm Chiêu Dương đứng ở hàng đầu, vị trí vốn không thuộc về một công chúa.
Nhưng không ai phản đối.
Bởi suốt những ngày qua, nàng đã đứng ở đó bằng thực lực.
“Trẫm,” Hoàng đế cất giọng, “triệu chư khanh đến đây hôm nay, chỉ vì một việc.”
“Định danh.”
Hai chữ rơi xuống, điện Thừa Thiên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Không một tiếng ho khan.
Không một tiếng xì xào.
Hoàng đế đưa tay ra, nội giám dâng lên một cuộn chiếu thư.
Chiếu còn chưa mở, bên ngoài điện đã vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.
“Bệ hạ!”
Một thị vệ xông vào, quỳ sụp xuống.
“Tĩnh An điện… xảy ra biến cố!”
Cả triều đình chấn động.
Hoàng đế siết chặt tay.
“Tam hoàng tử đâu?”
“Hắn… phá vỡ giam lỏng.”
“Đã chiếm quyền kiểm soát một đội cấm vệ, đang tiến thẳng đến Thừa Thiên điện.”
Trong khoảnh khắc đó, mọi ánh mắt đều đổ dồn về Trưởng công chúa.
Không cần hỏi.
Ai cũng hiểu.
Nếu Tam hoàng tử bước được vào điện lúc này, chiếu thư dù có được mở ra cũng sẽ trở thành trò cười.
Hoàng đế quay sang nàng.
“Chiêu Dương.”
Chỉ gọi tên.
Không cần xưng hô.
Đó là sự giao phó cuối cùng.
Thẩm Chiêu Dương bước ra.
“Thần nữ xin lĩnh quân lệnh.”
Không quỳ.
Cũng không chờ phê chuẩn bằng lời.
Bởi lúc này, quyền lực đã được trao qua ánh mắt.
Ngoài điện, tiếng binh khí va chạm đã bắt đầu vang lên.
Tam hoàng tử dẫn theo hơn trăm cấm vệ trung thành, áo giáp chỉnh tề, ánh mắt lạnh lùng.
Hắn biết.
Hôm nay, hoặc thắng, hoặc chết.
Không còn con đường thứ ba.
“Nhường đường,” hắn quát.
“Ta muốn gặp phụ hoàng.”
Cấm vệ canh gác trước điện do Tây Vệ trấn giữ.
Không ai nhúc nhích.
Thẩm Chiêu Dương bước ra giữa hai hàng binh sĩ.
Gió thổi tung áo choàng của nàng.
“Dừng lại,” nàng nói.
Tam hoàng tử cười lớn.
“Ngươi cuối cùng cũng chịu đứng ra.”
“Hay lắm,” hắn nhìn nàng từ đầu đến chân, “ngươi thật sự đã thắng rồi.”
“Nhưng,” ánh mắt hắn sắc lại, “ngươi dám giết ta không?”
Đây là câu hỏi mà hắn tin rằng nàng không thể trả lời.
Giết hoàng tử.
Giết ruột thịt.
Dù nàng có tài đến đâu, thiên hạ cũng sẽ không quên điều đó.
Thẩm Chiêu Dương nhìn hắn.
Rất lâu.
Rồi nàng nói.
“Ta không giết ngươi.”
Tam hoàng tử bật cười.
“Ta biết mà.”
“Nhưng,” nàng nói tiếp, giọng không lớn, “ta sẽ không để ngươi bước thêm một bước.”
Nàng đưa tay lên.
Không phải ra hiệu lệnh tấn công.
Mà là ra hiệu… khóa trận.
Tây Vệ lập tức thay đổi đội hình.
Không xông lên.
Mà chỉ chắn lại.
Một vòng kín, từng bước siết chặt lại.
Tam hoàng tử biến sắc.
“Hạ lệnh bắn!”
Cấm vệ phía sau hắn do dự.
Trước mặt là công chúa, phía sau là hoàng tử.
Chỉ cần bắn, đó chính là phản nghịch.
Chỉ cần không bắn, họ cũng sẽ thành tội nhân.
Khoảnh khắc ấy, một mũi tên bay ra.
Không nhắm vào Thẩm Chiêu Dương.
Mà nhắm thẳng vào Hoàng đế, người đang đứng trên bậc ngọc phía sau nàng.
Cố Hoài lao tới lần nữa.
Nhưng lần này, Thẩm Chiêu Dương nhanh hơn.
Nàng quay người lại, kéo mạnh Hoàng đế lùi về phía sau.
Mũi tên cắm sâu vào bậc ngọc.
Vỡ toác.
Âm thanh ấy vang lên như tiếng chuông tử thần.
“Bắt sống hắn,” Thẩm Chiêu Dương nói.
Giọng nàng không run.
Không do dự.
Tây Vệ lập tức xông lên.
Đội cấm vệ tan rã chỉ trong khoảnh khắc.
Không phải vì yếu kém.
Mà vì họ không còn lý do để chiến đấu.
Tam hoàng tử bị áp giải, quỳ xuống ngay trước điện.
Máu chảy từ trán hắn.
Hắn ngẩng đầu nhìn nàng.
Trong mắt không còn sự giận dữ.
Chỉ còn trống rỗng.
“Ngươi thật sự dám,” hắn cười khàn, “đặt phụ hoàng lên trên hết.”
“Ta đặt Đại Hạ lên trên hết,” nàng đáp.
Hoàng đế đứng phía sau, lặng lẽ nhìn cảnh này.
Lần đầu tiên, ông hiểu.
Đứa con gái này đã không còn thuộc về ông nữa.
Chiếu thư được mở ra.
Giữa điện Thừa Thiên nhuốm mùi máu và khói lạnh.
“Chiếu rằng,” nội giám đọc lớn, giọng run rẩy,
“Trưởng công chúa Thẩm Chiêu Dương,
tài đức vẹn toàn,
ổn định triều cục,
giữ vững quân tâm,
nay lập làm… Nhiếp Chính.”
Không phải Thái tử.
Không phải Hoàng thái nữ.
Mà là Nhiếp Chính.
Một danh phận chưa từng có đối với nữ nhân.
Quyền thay vua xử lý quốc chính.
Cả điện quỳ rạp.
Tam hoàng tử cúi đầu.
Không nói thêm lời nào.
Thẩm Chiêu Dương đứng giữa điện.
Máu thấm vào gấu áo nàng.
Nàng không lau.
Bởi nàng biết.
Từ hôm nay, con đường nàng đi sẽ còn phải đổ nhiều máu hơn thế.
Hoàng đế nhìn nàng, giọng khàn đặc.
“Chiêu Dương.”
“Đừng đi quá xa.”
Nàng cúi đầu.
“Thần nữ,” nàng đáp, “chỉ đi đến nơi cần đi.”
Ngoài điện, trời đã sáng hẳn.
Một triều đại mới chưa chính thức thay đổi vua.
Nhưng quyền lực đã đổi chủ.
Và thiên hạ đã biết.
Dù là công chúa.
Chỉ cần đủ tài.
Vẫn có thể đứng trên bậc ngọc này.