Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi
Ba Quyết Sách Của Nhiếp Chính Điện Hạ
Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau ngày Đại Triều đẫm máu, kinh thành chìm trong một sự tĩnh lặng bất thường.
Không phải là sự yên bình, mà là sự im lặng đầy nín thở của tất cả mọi người.
Cửa hàng mở muộn, quan lại đi sớm về sớm, trà lâu vắng hẳn tiếng bàn tán.
Không ai dám nhắc đến Tam hoàng tử, cũng chẳng ai dám lớn tiếng nói hai chữ “Nhiếp Chính”.
Nhưng ai nấy đều hiểu rõ, từ ngày hôm đó, trung tâm quyền lực của Đại Hạ đã hoàn toàn thay đổi.
Tam hoàng tử bị giam vào thiên lao. Không phải đại lao thông thường, mà là thiên lao, nơi chuyên giam giữ những thành viên hoàng tộc phạm trọng tội.
Không xử chém, không phế tước, cũng không tuyên án ngay. Chỉ đơn thuần là giam giữ.
Sự “chưa xử lý” này càng khiến triều đình thêm bất an.
“Không giết là mềm lòng.”
“Không thả là để phòng hậu họa.”
“Rốt cuộc Nhiếp Chính muốn gì?”
Các sớ tấu bắt đầu có sự phân hóa rõ rệt. Có người dâng sớ xin xử nặng để trừ hậu họa. Có người lại xin lưu mạng để giữ huyết mạch hoàng thất. Cũng có người im lặng, chờ xem tình thế xoay chuyển.
Thẩm Chiêu Dương đọc kỹ tất cả, không bỏ sót một chữ nào.
Ngày thứ ba sau Đại Triều, nàng lần đầu tiên chủ trì nghị chính.
Không mặc long bào, không cầm long ấn, chỉ khoác trên mình bộ áo triều màu trầm giản dị.
Thế nhưng, khi nàng bước vào điện, toàn bộ văn võ bá quan đều đồng loạt quỳ xuống.
Không phải vì chiếu thư, mà vì họ đã tận mắt chứng kiến.
Nàng dám đứng trước mũi tên, dám ra lệnh bắt hoàng tử, dám đặt Hoàng đế sau lợi ích của Đại Hạ.
“Chư vị,” Thẩm Chiêu Dương cất giọng, “ta chỉ có ba việc cần nói.”
Không mở đầu vòng vo, cũng không xưng trẫm.
Một vị quan trẻ tuổi hơi ngẩng đầu lên, chỉ một thoáng rồi lại cúi thấp hơn nữa.
“Việc thứ nhất,” nàng nói, “liên quan đến Tam hoàng tử.”
Cả điện lập tức căng thẳng.
“Không xử tử.”
Một số người khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nàng lại nói tiếp.
“Cũng không thả.”
“Giam vĩnh viễn tại thiên lao, không ban tước vị, không cho tiếp xúc với ngoại giới.”
“Con cháu sau này,” nàng dừng lại một lát, “không được phép vào triều.”
Quyết định này khiến cả điện xôn xao bàn tán.
Không giết, nhưng lại cắt sạch đường lui.
Đây không phải là nhân từ, mà là sự tuyệt đối, không khoan nhượng.
“Có ai phản đối không?”
Không một ai dám đứng ra.
Bởi lẽ ai cũng hiểu, đây là lựa chọn ít đổ máu nhất, nhưng cũng là tàn nhẫn nhất.
“Việc thứ hai,” nàng tiếp lời, “liên quan đến Tạ gia.”
Không khí trong điện chợt trở nên lạnh lẽo.
Tạ gia là ngoại thích lớn nhất, gốc rễ sâu xa, đã từng đời nắm giữ binh quyền.
“Ngoại thích không được nắm giữ quân quyền.”
“Ba đời không được nhậm chức quân sự.”
“Gia sản sẽ không bị tịch thu.”
“Nhưng,” nàng nhìn thẳng vào đám đông, “tất cả chức vụ hiện tại đều phải bãi miễn.”
Đòn này đánh trúng nhưng không giết chết.
Tạ gia mất quyền lực, nhưng chưa mất mạng.
Vừa đủ để họ không dám phản loạn, vừa đủ để họ không còn khả năng gây sóng gió nữa.
Một lão thần khẽ thở dài.
“Điện hạ,” ông nói, “người đang tự tạo thêm kẻ thù.”
Thẩm Chiêu Dương nhìn thẳng vào ông.
“Ta biết.”
“Nhưng nếu không làm,” nàng chậm rãi nói, “thù oán sẽ còn lớn hơn nữa.”
“Việc thứ ba.”
Nàng dừng lại lâu hơn một chút.
“Quân quyền.”
Toàn bộ võ tướng đồng loạt siết chặt nắm đấm.
“Quân quyền không thuộc về bất kỳ cá nhân nào.”
“Cũng không thuộc về bất kỳ dòng họ nào.”
“Kể từ hôm nay,” nàng nói rõ ràng, “mọi hoạt động điều binh đều phải thông qua Quân Lệnh Ty mới được thực hiện.”
“Người đứng đầu Quân Lệnh Ty,” nàng dừng lại một nhịp, “sẽ do triều đình cùng nhau bàn bạc và quyết định.”
Không để ai một mình nắm giữ quân đội, không cho phép bất kỳ ai thâu tóm toàn bộ quyền lực quân sự.
Đây là quyết định khiến cả triều đình bất ngờ nhất.
Bởi lẽ, nếu nàng muốn độc tài, đây chính là thời điểm dễ dàng nhất.
Thế nhưng nàng lại chọn chia quyền.
Cố Hoài đứng phía sau, ánh mắt sâu thẳm.
Hắn hiểu rằng, đây không phải là sự nhượng bộ, mà là một cách khóa chặt quyền lực.
Buổi nghị triều kết thúc.
Ngoài điện, trời xám xịt.
Tin tức nhanh chóng lan truyền khắp nơi.
Dân gian bắt đầu thay đổi cách nhìn.
“Nhiếp Chính không giết người.”
“Nhiếp Chính không tham lam quyền lực.”
“Nhiếp Chính biết sợ.”
Việc biết sợ, đối với một người nắm quyền, lại chính là điều khiến dân chúng yên tâm.
Đêm đó, Thẩm Chiêu Dương vào thăm Hoàng đế.
Người đã già đi trông thấy, lưng còng hơn, ánh mắt cũng mệt mỏi rã rời.
“Con xử lý như vậy,” ông nói, “triều đình sẽ tạm thời yên ổn.”
“Nhưng con,” ông nhìn nàng, “sẽ rất cô độc.”
Thẩm Chiêu Dương quỳ xuống.
“Thần nữ biết.”
Hoàng đế khẽ cười.
“Con có hối hận không?”
Nàng im lặng một lúc, rồi đáp:
“Có.”
“Nhưng sẽ không quay đầu.”
Hoàng đế nhắm mắt lại.
“Vậy thì,” ông khẽ nói, “con đã là người đứng trên đỉnh cao rồi.”
Trong thiên lao, Tam hoàng tử ngồi một mình.
Không xiềng xích, không roi vọt, chỉ có bốn bức tường lạnh lẽo bao quanh.
Hắn khẽ cười.
“Không giết ta,” hắn lẩm bẩm, “là do ngươi sợ.”
Nhưng chỉ cười được một lúc, hắn lại im lặng.
Bởi hắn hiểu rõ, bị lãng quên còn đáng sợ hơn cái chết.
Ba ngày sau, biên cảnh truyền về tin tức khẩn cấp.
Man tộc phía Bắc điều binh.
Không tấn công, chỉ dàn trận, rõ ràng là đang thăm dò.
Tin tức được đặt lên bàn Thẩm Chiêu Dương lúc nửa đêm.
Cố Hoài đứng cạnh nàng.
“Điện hạ,” hắn nói, “bọn họ đang thăm dò.”
“Thăm dò xem,” nàng đáp, “Đại Hạ thay đổi người cầm quyền có trở nên yếu hơn không.”
Nàng đứng dậy.
Ánh đèn chiếu lên bản đồ.
“Vậy thì,” nàng chậm rãi nói, “hãy cho họ thấy rõ.”
“Đại Hạ,” ánh mắt nàng lạnh lẽo mà kiên định, “chưa từng yếu kém.”
Ngoài kia, gió bắt đầu nổi lên.
Không phải là gió loạn, mà là cơn gió báo hiệu một trận bão lớn sắp đến.