24. Quyền lực vượt danh phận: Định đoạt biên cương

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi

Quyền lực vượt danh phận: Định đoạt biên cương

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tin từ biên cảnh phía Bắc được báo về lúc canh tư.
Không phải chiến báo khẩn cấp.
Không có máu đổ.
Không có thành trì thất thủ.
Chỉ bốn chữ được lặp đi lặp lại trong tấu chương:
“Man quân dàn trận.”
Ba vạn kỵ binh.
Không tiến, không lùi, cũng không vượt qua giới tuyến.
Nhưng chính sự “không làm gì” ấy lại là đòn thăm dò nguy hiểm nhất.
Triều đình lập tức chia làm hai phái.
Một phái chủ hòa:
“Đại Hạ vừa trải qua biến loạn nội bộ.”
“Quyền lực mới được xác lập.”
“Không nên khai chiến vào lúc này.”
Một phái chủ chiến:
“Nếu lùi bước lúc này,”
“Thiên hạ sẽ coi Đại Hạ suy yếu.”
“Sau này biên giới sẽ không yên ổn.”
Cuộc tranh cãi kéo dài suốt một buổi nghị triều.
Thẩm Chiêu Dương im lặng không nói lời nào. Nàng ngồi trên ghế chủ trì, hai tay đặt trên bàn, ánh mắt điềm tĩnh dõi nhìn từng người. Nàng chờ đợi, luôn chờ cho đến khi tất cả mọi người phát biểu xong.
Cuối cùng, một vị lão tướng bước ra.
“Tâu Điện hạ,” ông quỳ xuống, “thần xin hỏi một câu.”
“Nếu hôm nay là Hoàng thượng đương quyền,” ông ngẩng đầu, “Người sẽ xử lý thế nào?”
Câu hỏi này rất nặng n nề.
Nó không hỏi nàng.
Mà hỏi thẳng vào danh phận của nàng.
Trong điện yên lặng như tờ.
Thẩm Chiêu Dương đứng dậy.
“Hoàng thượng,” nàng nói rõ ràng, “đã giao phó quốc chính cho ta.”
“Vậy thì,” nàng nhìn thẳng lão tướng, “hôm nay, ta sẽ đưa ra câu trả lời.”
“Không xuất quân.”
Cả điện xôn xao.
Phái chủ hòa thở phào nhẹ nhõm.
Phái chủ chiến cau mày.
Nhưng nàng chưa nói xong.
“Nhưng,” nàng tiếp lời, “cũng không nghị hòa.”
“Ba vạn man quân dàn trận,” nàng nói chậm rãi, “thực chất là đang đặt ra một câu hỏi.”
‘Người mới nắm quyền, có dám khai chiến không?’
“Ta không trả lời bằng lời,” nàng nhìn về phía bản đồ, “ta trả lời bằng thế trận.”
Nàng ra lệnh:
“Điều động quân Bắc Lăng.”
Không được vượt biên.
Chỉ dựng trại đối diện.
“Quân số phải gấp đôi.”
“Không mang chiến kỳ.”
“Chỉ mang theo lương thảo.”
Cố Hoài sững sờ.
“Điện hạ,” hắn nói nhỏ, “đó là… buộc đối phương phải tự rút lui.”
“Đúng vậy,” nàng đáp.
“Chiến tranh,” nàng nói, “không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng chém giết.”
“Mà bằng việc bên nào chịu tổn thất nhiều hơn.”
Mệnh lệnh ban ra.
Ba ngày sau, tin tức truyền về.
Man quân bắt đầu xao động.
Ngày thứ năm, rút lui một dặm.
Ngày thứ bảy, toàn bộ quân man rút lui.
Không một mũi tên nào được bắn ra.
Không một tiếng trống trận nào vang lên.
Biên cảnh yên ổn.
Triều đình chấn động.
Bởi đây là lần đầu tiên, một nữ nhân không ra trận, không cầm kiếm, nhưng đã đánh lui ngoại địch bằng quyền lực và sự tính toán khôn ngoan.
Dân gian truyền miệng:
“Nhiếp Chính không chỉ giữ vững triều đình.”
“Mà còn giữ yên biên cương.”
Nhưng cũng chính lúc ấy, làn sóng phản đối bắt đầu xuất hiện.
Một nhóm quan lại dâng sớ tấu lên rằng:
“Điện hạ quyền hành quá lớn.”
“Quân sự, chính trị, ngoại giao đều nằm gọn trong tay.”
“Danh phận Nhiếp Chính đã vượt quá giới hạn.”
Lời này không sai.
Nhiếp Chính vốn chỉ là thay vua xử lý chính sự.
Không phải quyết định chiến lược quốc gia.
Hoàng đế đọc sớ, im lặng rất lâu. Người cho gọi Thẩm Chiêu Dương đến. Trong điện chỉ có hai người bọn họ.
“Con có biết,” Người hỏi, “bọn họ đang sợ điều gì không?”
“Sợ con,” nàng đáp.
“Sợ một tiền lệ.”
Hoàng đế cười mệt mỏi.
“Không phải,” Người lắc đầu, “họ sợ một điều còn hơn thế.”
“Họ sợ,” Người nhìn nàng, “con không còn cần danh phận nữa.”
Câu nói ấy như một lưỡi dao sắc bén.
Thẩm Chiêu Dương hiểu rõ.
Danh phận chính là xiềng xích cuối cùng trói buộc quyền lực. Khi quyền lực vượt qua danh phận, triều đình ắt sẽ rơi vào cảnh hoảng loạn.
Đêm hôm đó, Hoàng hậu đột ngột qua đời.
Không kèn trống.
Không tang lễ rầm rộ.
Chỉ có một tin báo ngắn gọn.
Hoàng đế ngồi rất lâu trước linh vị.
Tam hoàng tử đang bị giam trong thiên lao, khi nghe tin, đã đập đầu vào tường đến chảy máu.
Không một ai đến an ủi.
Không một ai báo cho hắn thời gian an táng.
Hắn hiểu.
Mẫu thân hắn đã chết.
Còn hắn thì đã chết từ trước rồi.
Tang lễ của Hoàng hậu diễn ra hết sức giản lược.
Trong buổi lễ, một việc chưa từng có tiền lệ đã xảy ra.
Hoàng đế, trước mặt bá quan văn võ, đã nắm tay Thẩm Chiêu Dương.
“Trẫm,” Người nói, giọng khàn khàn, “đã già yếu.”
“Quốc chính không thể mãi treo lơ lửng trên một danh phận mập mờ.”
Người quay sang quần thần.
“Các khanh,” Người hỏi, “có ai cho rằng.”
“Người đang đứng trước mặt Trẫm đây,” Người siết nhẹ tay nàng, “không đủ tư cách để đứng ở vị trí cao hơn nữa không?”
Không một ai trả lời.
Không một ai quỳ xuống phản đối.
Chỉ có sự im lặng nặng nề bao trùm.
Bởi họ biết rõ.
Từ khoảnh khắc nàng đẩy lui ngoại địch, danh phận đã không còn đủ sức để theo kịp nàng nữa rồi.
Đêm đó, Cố Hoài đứng trước bàn cờ cùng nàng.
“Điện hạ,” hắn nói khẽ, “bước tiếp theo sẽ vô cùng nguy hiểm.”
“Càng lên cao,” hắn nhìn nàng, “càng không còn đường lui.”
Thẩm Chiêu Dương đặt quân cờ xuống.
“Ta biết.”
“Nhưng nếu dừng lại,” nàng nói, “ta sẽ chết.”
Không phải cái chết về thể xác.
Mà là cái chết của quyền lực.
Ngoài điện, trăng mờ ảo.
Trong cung, quyền lực đang âm thầm thay đổi hình dạng.
Danh xưng Nhiếp Chính đã bắt đầu trở nên quá chật hẹp.
Và cả thiên hạ đều cảm nhận được rằng.
Ngôi vị cao nhất…
…chỉ còn cách nàng đúng một bước chân.