28. Chương 28: Quyết Đoán

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngọc tỉ được đặt vào tay Trưởng công chúa trước toàn triều, nhưng kinh thành không vì thế mà yên ổn.
Ngược lại.
Cả thành tựa như mặt hồ bị ném đá. Bề mặt tưởng chừng lặng yên, nhưng bên dưới sóng ngầm lại cuộn trào.
Ngay trong đêm đó, ba phủ đại thần đóng cửa không tiếp khách. Hai trại quân ngoài thành thay đổi người canh gác. Một số văn thư cũ bị đốt bỏ. Một số người biến mất không dấu vết.
Không ai công khai phản đối. Nhưng cũng không ai dám chắc, ai là người còn trung thành.
Trường Dương Cung sáng đèn suốt đêm.
Thẩm Chiêu Dương ngồi trước bàn dài, tấu chương chất chồng.
Không ai ép nàng xưng vương hiệu. Nhưng mọi thứ đã bắt đầu xoay quanh nàng theo quỹ đạo của một Hoàng đế.
Cố Hoài đứng bên cửa.
“Ba nơi đã có động thái,” hắn nói thấp giọng.
“Phủ Trịnh, trại Bắc Thành, và cựu vệ của Tam hoàng tử.”
Nàng không ngẩng đầu.
“Phủ Trịnh sao?” nàng hỏi.
“Lão Trịnh trước đây chủ trương chính thống,” Cố Hoài đáp, “hôm đại triều quỳ lạy rất nhanh.”
Nàng khẽ cười.
“Người quỳ nhanh,” nàng nói, “thường đứng dậy cũng nhanh.”
Đêm thứ hai, biến cố xảy ra.
Một đội ám vệ bị phục kích ngay trong nội thành. Ba người chết. Không phải vì sơ suất, mà vì có kẻ chỉ điểm.
Tin truyền đến Trường Dương Cung trước giờ Tý. Cố Hoài bước vào, sắc mặt lạnh như thép.
“Đã bắt được kẻ đó,” hắn nói.
“Là ai?”
“Một nội giám.”
Cả điện im lặng.
Nội giám.
Kẻ gần long ỷ nhất.
Kẻ mà ai cũng coi là thấp hèn nhất.
Thẩm Chiêu Dương đặt bút xuống.
“Dẫn hắn tới.”
Nội giám bị áp giải vào. Hắn run rẩy như lá cây. Hắn quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục.
“Điện hạ tha mạng.”
“Ta hỏi,” nàng nói, giọng bình thản, “ai đã sai ngươi?”
Hắn im lặng.
Cố Hoài rút kiếm.
Hắn không kề vào cổ, chỉ đặt mũi kiếm xuống đất ngay trước mặt nội giám. Một hành động rất nhẹ, nhưng nội giám đã bật khóc nức nở.
“Phủ Trịnh,” hắn nói, “họ nói chỉ cần một đêm.”
“Họ nói người chưa xưng vương hiệu.”
“Họ nói còn có thể xoay chuyển tình thế.”
Thẩm Chiêu Dương gật đầu.
“Ngươi tin điều đó?”
“Tiểu nhân… tiểu nhân sợ hãi.”
Nàng không hỏi thêm.
Chỉ phất tay.
“Giữ hắn lại.”
Cố Hoài nhìn nàng.
“Không giết?”
“Chưa,” nàng đáp, “giết hắn bây giờ, chỉ khiến những kẻ khác im lặng hơn.”
Sáng hôm sau, nàng lâm triều.
Không mặc long bào, không đội miện.
Chỉ là triều phục màu đen.
Nhưng khi nàng bước vào, cả điện quỳ rạp. Không ai hô hoán, không ai xướng hiệu. Tất cả tự nhiên mà quỳ lạy.
“Đêm qua,” nàng nói, “có người đã chết.”
“Có kẻ phản nghịch.”
Không ai lên tiếng.
“Ta chưa xưng vương hiệu,” nàng tiếp lời, “nhưng ta đang giữ gìn quốc gia.”
“Nếu có kẻ nào nghĩ,” nàng nhìn thẳng hàng quan phủ Trịnh, “rằng đây là thời điểm thích hợp để thử thách.”
Nàng dừng lại.
“Thì ta sẽ cho thử.”
Cả điện đều cảm thấy lạnh sống lưng.
Chiếu lệnh được ban ra ngay trong buổi triều. Chiếu lệnh không dài, chỉ gồm ba điều.
Một: phong tỏa phủ Trịnh, điều tra toàn bộ sổ sách.
Hai: tạm thời giao binh quyền Bắc Thành cho Quân Lệnh Ty trực tiếp quản lý.
Ba: treo thưởng cho ai tố giác phản loạn, bất kể xuất thân.
Chiếu lệnh vừa đọc xong.
Phủ Trịnh sụp đổ chỉ trong vòng một canh giờ. Không kịp phản kháng, cũng không dám phản kháng.
Bởi vì họ không ngờ, nàng lại dám ra tay nhanh đến thế.
Tin đồn truyền khắp kinh thành.
Dân gian bắt đầu xôn xao bàn tán.
“Chủ thượng chưa xưng vương hiệu, mà đã dám chém giết.”
“Xưng rồi thì sao?”
Câu hỏi ấy lan truyền nhanh chóng, và đó cũng chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Đêm đó, Hoàng đế cũ sai người triệu nàng đến. Ông ngồi bên cửa sổ, ngắm trăng.
“Con làm nhanh gọn,” ông nói.
“Nếu chậm trễ,” nàng đáp, “máu sẽ đổ nhiều hơn.”
Ông gật đầu.
“Con không sợ mang tiếng tàn nhẫn sao?”
“Con sợ,” nàng nói thật lòng.
“Nhưng con sợ quốc gia đại loạn hơn.”
Hoàng đế cười.
“Trẫm cả đời,” ông nói, “học cách giữ thể diện.”
“Còn con,” ông nhìn nàng, “lại học cách giữ sinh mạng cho bách tính.”
Ngay rạng sáng hôm sau, phản công xảy ra.
Một nhóm cựu vệ của Tam hoàng tử tấn công kho lương phía nam. Họ không thành công, nhưng lại để lại một thứ: Một lá cờ. Lá cờ cũ của hoàng tử. Đó là một lời thách thức cuối cùng.
Cố Hoài mang lá cờ về.
“Chúng muốn dụ người xưng vương hiệu,” hắn nói.
“Nếu người xưng,” hắn siết chặt tay, “chúng sẽ lấy danh chính thống làm cớ để tạo loạn.”
Thẩm Chiêu Dương nhìn lá cờ rất lâu.
Rồi nàng lên tiếng.
“Chuẩn bị.”
Cố Hoài ngẩng đầu.
“Chuẩn bị gì thưa người?”
“Chuẩn bị xưng vương hiệu.”
Hắn sững sờ.
“Bây giờ sao?”
“Không,” nàng đáp.
“Là chuẩn bị để xưng vương hiệu.”
“Và để giết nốt những kẻ còn lại.”
Nàng quay người.
Ánh đèn chiếu lên gương mặt nàng. Gương mặt bình tĩnh, lạnh lùng. Nhưng sâu bên trong, là sự quyết đoán đã được tôi luyện đủ lâu.
“Ngai vàng,” nàng khẽ nói, “còn ấm.”
“Ta không thể để kẻ khác ngồi thử nghiệm.”