Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi
Đăng Cơ: Gánh Nặng Trách Nhiệm
Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chuẩn bị cho lễ đăng cơ.
Tin tức về việc chuẩn bị đăng cơ lan ra, dù chưa có chiếu chỉ chính thức, vẫn đủ làm cả kinh thành chấn động.
Không phải vì dân chúng mong đợi một nghi lễ long trọng.
Mà vì ai nấy đều hiểu rõ.
Nếu Trưởng công chúa quyết định đăng cơ vào thời điểm này, điều đó có nghĩa là nàng đã sẵn sàng đoạn tuyệt mọi đường lui, không còn lối thoát.
Trường Dương Cung trở thành trung tâm của toàn bộ triều đình.
Các quan Lễ Bộ, Quân Cơ, Nội Đình ra vào tấp nập không ngớt.
Thế nhưng, mọi thứ lại được giản lược một cách kỳ lạ.
Không chọn ngày hoàng đạo tốt lành.
Không dựng đàn tế trời quy mô lớn.
Không ban chiếu đại xá thiên hạ.
Cố Hoài đứng bên cạnh, nhìn bản lễ chế mỏng manh đến mức khiến người ta phải rùng mình.
“Quá đơn giản,” hắn nhận xét.
“Là cố ý,” nàng đáp lời.
“Đăng cơ không phải để phô trương,” nàng đặt bút lên danh sách nhân sự, “mà là để kết thúc tất cả.”
Đêm trước ngày đăng cơ, trời đổ mưa lớn.
Mưa như trút nước.
Gió quật mạnh đến nỗi những chiếc đèn cung điện lung lay dữ dội.
Theo lời người xưa, đây là một điềm xấu.
Thế nhưng, Thẩm Chiêu Dương không hề bận tâm.
Nàng ngồi một mình trong chính điện.
Trước mặt nàng là hai thứ.
Một là ngọc tỷ truyền quốc.
Hai là danh sách những kẻ phản loạn chưa được xử lý xong xuôi.
Cố Hoài bước vào điện.
“Đã xác nhận,” hắn nói, “kẻ đứng sau giật dây cuối cùng chính là Dụ Vương.”
Nàng ngẩng đầu lên.
Không hề tỏ ra ngạc nhiên.
Dụ Vương.
Thúc phụ ruột của nàng.
Người từng ủng hộ nàng từ thuở ban đầu.
Cũng là người duy nhất trong hoàng thất vẫn còn đủ uy tín để giương cờ hiệu triệu.
“Ông ta đang ở đâu?” nàng hỏi.
“Ở trại Đông Lĩnh,” Cố Hoài đáp, “với ba vạn quân.”
“Muốn đánh chiếm kinh thành sao?”
“Không,” hắn lắc đầu, “ông ta muốn chờ đợi.”
“Chờ người đăng cơ.”
Thẩm Chiêu Dương khẽ cười.
“Vậy ra ông ta hiểu ta.”
“Điện hạ,” Cố Hoài trầm giọng, “nếu người đăng cơ, Dụ Vương sẽ lấy danh nghĩa ‘phò chính’ để làm loạn.”
“Không đăng cơ,” nàng đáp, “ông ta sẽ kéo dài thời gian, chờ triều đình tự sụp đổ trong hỗn loạn.”
“Vậy thì chỉ còn một cách.”
Cố Hoài nhìn thẳng vào nàng.
“Giết.”
Nàng gật đầu.
“Nhưng không phải lúc này.”
Rạng sáng hôm sau.
Mưa đã tạnh.
Tiếng trống triều vang lên giữa màn sương mù dày đặc.
Cửa Điện Thừa Thiên từ từ mở ra.
Không treo cờ hiệu mới.
Không đổi rèm trang trí.
Chỉ có một điểm khác biệt.
Chiếc long ỷ được lau sạch sẽ tinh tươm.
Nhưng không một ai ngồi lên đó.
Văn võ bá quan lần lượt bước vào điện.
Họ không còn vẻ hoảng loạn như trước.
Chỉ còn sự căng thẳng nặng nề bao trùm.
Ai nấy đều hiểu rõ, hôm nay chỉ có thể có hai kết cục.
Hoặc là một triều đại mới được dựng lập.
Hoặc là một cuộc tàn sát đẫm máu.
Thẩm Chiêu Dương bước vào điện.
Nàng không mặc long bào.
Không đội miện quan.
Chỉ là một bộ áo bào đen tuyền, thắt đai ngọc trắng.
Nàng đứng trước long ỷ.
Không quay đầu nhìn lại.
“Trẫm,” nàng cất tiếng.
Chỉ một chữ ấy.
Cả điện đường như run rẩy.
Không phải vì danh xưng cao quý đó.
Mà vì nàng dám đường hoàng sử dụng nó.
“Trẫm đăng cơ hôm nay,” nàng nói tiếp, “không phải vì huyết thống cao quý.”
“Không vì lễ chế rườm rà.”
“Cũng không phải vì có ai đó quỳ lạy.”
Nàng quay người lại.
Ánh mắt nàng quét một lượt khắp điện đường.
“Mà chỉ vì từ hôm nay,” nàng nói rõ ràng từng tiếng một, “mọi hỗn loạn trong thiên hạ, đều phải có người đứng ra chịu trách nhiệm.”
Không một ai dám thở mạnh.
“Dụ Vương làm phản,” nàng tuyên bố.
Chỉ một câu nói.
Như tiếng sét đánh ngang tai.
Có người lập tức ngã quỵ xuống.
Có người trợn tròn mắt kinh hãi.
Cũng có người mừng thầm trong lòng.
“Nắm giữ binh quyền không chịu giao trả,” nàng nói tiếp, “lại còn dụ dỗ quân lính vào thế đối đầu với triều đình.”
“Ba vạn quân Đông Lĩnh,” nàng nhìn thẳng vào đám đông, “từ giờ trở đi, tất cả đều là phản quân.”
Không cho bất kỳ ai cãi lại.
Không cho bất kỳ ai giải thích.
Cố Hoài bước ra khỏi hàng.
Quỳ một gối xuống.
“Thuộc hạ xin lĩnh chỉ.”
Nàng gật đầu.
“Không cần giao chiến.”
Cố Hoài sững sờ.
“Không giao chiến ư?” hắn hỏi lại.
“Vây hãm,” nàng đáp.
“Cắt lương thực.”
“Cắt tin tức liên lạc.”
“Cắt bỏ danh nghĩa.”
Chiếu thư đăng cơ được đọc lên.
Chiếu thư không dài.
Không hề hoa mỹ.
Chỉ ghi rõ ba điều.
Một: Thẩm Chiêu Dương đăng cơ, lấy niên hiệu là Khai Nguyên.
Hai: Dụ Vương phản quốc, tước bỏ toàn bộ tước vị.
Ba: Quân phản loạn, ai đầu hàng thì được sống, ai chống đối thì phải chết.
Chiếu thư đọc xong.
Không một ai hô vạn tuế.
Không một ai dám làm thế.
Thế nhưng, khi Thẩm Chiêu Dương ngồi xuống long ỷ.
Toàn bộ quan viên trong điện.
Đồng loạt quỳ rạp xuống.
Không cần hiệu lệnh hô vang.
Không cần xướng danh.
Một triều đại mới, bắt đầu trong sự im lặng tuyệt đối.
Ba ngày sau đó.
Đông Lĩnh bị vây hãm.
Không hề có giao tranh.
Không đổ máu.
Thế nhưng, binh sĩ bắt đầu đào ngũ hàng loạt.
Bởi vì họ nhận ra rằng.
Cái danh “phò chính” của Dụ Vương đã bị tước bỏ.
Danh nghĩa “chính thống” cũng đã bị lấy đi.
Giờ đây, họ chỉ còn là những kẻ phản quân.
Ngày thứ bảy.
Dụ Vương gửi thư đến.
Xin được diện kiến.
Thẩm Chiêu Dương đọc thư.
Gương mặt không chút cảm xúc.
“Cho gặp,” nàng nói.
“Nhưng không được vào cung.”
Cuộc gặp diễn ra tại một doanh trại bỏ hoang.
Dụ Vương già đi nhiều hơn nàng nhớ.
Nhưng ánh mắt ông ta vẫn sắc bén.
“Ngươi thắng rồi,” ông ta nói.
“Không,” nàng đáp, “là thời đại của thúc đã kết thúc.”
Ông ta cười chua chát.
“Ngươi không sợ mang tiếng đoạt vị sao?”
“Tiếng tăm,” nàng đáp, “chỉ có thể đè bẹp được những kẻ yếu ớt.”
Một canh giờ sau đó.
Dụ Vương bị áp giải đi.
Không bị xử tử ngay lập tức.
Nhưng cả thiên hạ đều hiểu rõ.
Ván cờ này, đã ngã ngũ.
Đêm đó, Thẩm Chiêu Dương đứng một mình trên tường thành.
Gió thổi mạnh mẽ.
Cố Hoài đứng phía sau nàng.
“Người đã là Hoàng đế rồi,” hắn nói.
Nàng không quay đầu lại.
“Không,” nàng đáp.
“Ta chỉ vừa mới bắt đầu trả giá mà thôi.”