Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dụ Vương bị giam giữ trong một doanh trại cũ, không xiềng xích, cũng chẳng bị đánh đập.
Chỉ có hai lính canh gác.
Và một bầu không khí im lặng kéo dài.
Ông ta hiểu rõ.
Đây không phải là sự khoan dung.
Mà là đang chờ đợi phán quyết cuối cùng.
Ba ngày sau khi đăng cơ, Thẩm Chiêu Dương lần đầu tiên triệu tập mật nghị với ba người.
Cố Hoài.
Lão Thừa tướng.
Và một nhân vật mới.
Tả Giám sát ngự sử, người từng nổi danh vì dám đàn hặc cả Tam hoàng tử khi còn tại thế.
Nàng ngồi ở vị trí cao nhất.
Không mặc long bào.
Chỉ mặc y phục thường ngày.
Nhưng không ai trong điện dám ngẩng đầu nhìn thẳng quá lâu.
“Dụ Vương,” nàng cất lời, “nên xử trí thế nào?”
Lão Thừa tướng khẽ thở dài.
“Nếu chiếu theo luật pháp,” ông đáp, “tội mưu phản, đáng tru di cả tộc.”
Cố Hoài im lặng không nói.
Chỉ đặt tay lên chuôi kiếm bên hông.
Tả Giám sát ngự sử ngẩng đầu lên.
“Bệ hạ,” hắn nói, “nếu xử tử.”
Nàng nhìn thẳng vào hắn.
“Thì sao?”
“Thì bệ hạ sẽ vĩnh viễn bị mang tiếng ‘bất hiếu’.”
Không khí trong điện trở nên nặng nề.
Giết thúc phụ.
Không phải ai cũng dám ra tay.
Thẩm Chiêu Dương im lặng rất lâu.
Rồi nàng lại hỏi.
“Nếu không xử tử?”
Tả Giám sát đáp lời ngay lập tức.
“Thì thiên hạ sẽ nghĩ rằng, làm phản vẫn có đường lui.”
Cố Hoài cũng lên tiếng.
“Và sẽ còn có kẻ thứ hai làm theo.”
Thẩm Chiêu Dương khẽ gật đầu.
“Vậy thì xử tử.”
Chỉ một câu nói.
Không chút do dự.
Không hề run rẩy.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, bàn tay nàng đặt trên tay vịn ghế rồng khẽ siết chặt.
Chiếu chỉ xử phạt được ban ra ngay trong ngày hôm đó.
Không công bố trước triều đình.
Chỉ niêm yết công khai.
Dụ Vương phạm tội mưu phản, đã tự vẫn trong ngục.
Không nhắc đến tên của ông ta.
Không mở rộng điều tra hay liên lụy.
Không tru di tam tộc.
Một cái chết như vậy là đủ.
Khi tin tức này truyền ra, triều đình chìm vào sự im lặng bất thường.
Không ai ăn mừng.
Cũng không ai khóc than.
Ai nấy đều hiểu rõ.
Đây chính là một lằn ranh.
Một khi đã bước qua, sẽ không thể quay đầu lại được nữa.
Đêm đó, Cố Hoài đứng bên ngoài Trường Dương Cung rất lâu.
Cuối cùng mới bước chân vào.
Thẩm Chiêu Dương ngồi bên cửa sổ.
Không đọc tấu chương.
Không nói một lời.
Chỉ lặng lẽ nhìn ra bên ngoài.
“Bệ hạ,” hắn cất tiếng gọi.
Nàng không quay đầu lại.
“Ngươi có thấy ta tàn nhẫn không?” nàng khẽ hỏi.
Cố Hoài im lặng một lúc.
Rồi thành thật đáp.
“Thuộc hạ thấy… người đang tự chặt đứt đường lui của mình.”
Nàng khẽ cười nhẹ.
“Ta vốn dĩ chưa từng có đường lui.”
Sáng hôm sau, nàng lâm triều.
Lần này, nàng lâm triều với tư cách một vị Hoàng đế chính thức.
Không có đại lễ đăng cơ rầm rộ.
Không có lễ khánh hạ linh đình.
Chỉ là một buổi triều bình thường như mọi ngày.
Nhưng mọi ánh mắt nhìn nàng đều đã khác.
Ba đạo chiếu chỉ được ban ra.
Thứ nhất, giải tán cựu vệ của các hoàng tử, sát nhập toàn bộ vào Quân Lệnh Ty.
Thứ hai, cải tổ Nội Giám Viện, cắt bỏ quyền truyền chỉ riêng lẻ của họ.
Thứ ba, lập Giám sát Phủ, trực tiếp báo cáo lên Hoàng đế, không thông qua bất kỳ trung gian nào.
Mỗi đạo chiếu chỉ đều như một nhát cắt sắc bén.
Cắt đứt thân tín.
Cắt bỏ trung gian.
Cắt tận gốc mầm mống phản loạn.
Có người run sợ.
Có người phẫn nộ trong lòng.
Nhưng không một ai dám công khai phản đối.
Bởi vì Dụ Vương vẫn còn đó, dù ông ta đã chết.
Sau buổi triều, lão Thừa tướng xin được gặp riêng nàng.
“Bệ hạ,” ông nói, “người hành động quá nhanh chóng.”
“Nhanh,” nàng đáp, “thì sẽ ít đổ máu hơn.”
“Chậm,” nàng nhìn thẳng vào mắt ông, “thì máu sẽ đổ khắp triều đình.”
Lão Thừa tướng cúi đầu thật sâu.
Ông hiểu rõ điều đó.
Nhưng ông cũng nhìn thấy rằng.
Vị Nữ đế này, đang tự cô lập chính mình.
Trong dân gian bắt đầu có những lời đồn đổi giọng.
“Hoa hồng có gai sắc.”
“Nữ đế không hề mềm yếu.”
Có người sợ hãi.
Có người lại kính phục.
Nhưng không một ai dám coi thường nàng nữa.
Đêm thứ bảy sau khi đăng cơ, Thẩm Chiêu Dương lại mơ một giấc mơ.
Nàng mơ thấy mình đứng một mình trong một cung điện trống trải.
Long ỷ cao vút.
Lạnh lẽo vô cùng.
Không có ai gọi tên nàng.
Không có ai quỳ bái trước mặt nàng.
Chỉ có duy nhất một mình nàng.
Nàng choàng tỉnh giấc.
Trời vẫn còn chưa sáng hẳn.
Cố Hoài vẫn đứng gác bên ngoài điện.
Giống như mọi đêm khác.
“Ngươi không thấy mệt mỏi sao?” nàng khẽ hỏi.
Hắn lập tức đáp lời.
“Thuộc hạ sợ Bệ hạ một mình.”
Nàng lại im lặng.
Rồi khẽ nói.
“Sau này,” nàng nói, “ta sẽ còn cô độc hơn nữa.”
Tin tức từ biên giới truyền về.
Phía Bắc có dị động.
Không phải là động tĩnh lớn.
Nhưng đủ để thăm dò.
Thẩm Chiêu Dương đọc xong bản báo cáo.
Rồi gấp nó lại.
“Hãy chuẩn bị,” nàng cất tiếng nói.
“Chuẩn bị cho điều gì, Bệ hạ?” Cố Hoài hỏi.
“Chuẩn bị cho thiên hạ biết,” nàng đáp, “Nữ đế không chỉ có thể giữ vững giang sơn.”
“Mà còn có thể chinh chiến.”