Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi
Quyết Sách Biên Cương
Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên giới phía Bắc chưa bao giờ thực sự bình yên, nhưng suốt nhiều năm, nó giống như một con thú dữ bị xiềng xích chặt. Nó gầm gừ, đe dọa, nhưng không dám cắn.
Cho đến khi triều đình thay đổi chủ nhân.
Tin tức nữ đế đăng cơ lan truyền đến thảo nguyên chỉ trong mười ngày. Không phải qua chiếu thư, mà qua ánh mắt dò xét của các thương nhân, thái độ thăm dò của sứ giả, và sự im lặng bất thường từ các trại quân giáp ranh.
Kẻ địch không cần đọc chiếu thư.
Chúng chỉ cần biết: triều đình vừa đổi chủ. Và chủ nhân mới là một nữ nhân.
Chiến báo đầu tiên được đưa về kinh thành vào một buổi sáng không mưa, không gió.
Không phải là một trận đại chiến.
Chỉ là một dòng chữ ngắn ngủi:
“Trinh sát Bắc Man đã vượt qua tuyến phòng thủ thứ ba, chưa giao chiến.”
Một câu nói, nhưng đủ khiến điện Thừa Thiên trở nên lạnh lẽo hơn vài phần.
Thẩm Chiêu Dương đọc xong, gấp lại, đặt sang một bên.
Nàng không hề nổi giận, cũng không tỏ ra vội vàng.
Nàng hiểu rõ hơn ai hết rằng: đây là một phép thử.
Buổi thiết triều hôm đó, không ai dám nhắc đến việc nàng là nữ đế. Nhưng ánh mắt của họ đã nói lên tất cả.
“Bệ hạ,” một vị võ quan bước ra tấu, “xin tăng viện binh, phòng ngừa Bắc Man thừa cơ xâm phạm.”
“Xin giữ tướng cũ,” một người khác lại nói, “biên giới cần sự ổn định.”
Ổn định.
Hai chữ này, kể từ khi nàng đăng cơ, đã trở thành cái cớ được sử dụng nhiều nhất.
Ổn định để trì hoãn.
Ổn định để không thay đổi.
Ổn định để chờ xem nàng sẽ làm gì.
Thẩm Chiêu Dương ngồi trên long ỷ, tay đặt lên tay vịn, ánh mắt bình thản đến mức khiến người khác cảm thấy khó chịu.
“Trấn Bắc tướng quân hiện tại,” nàng hỏi, “đã trấn giữ biên cương bao lâu rồi?”
“Bẩm bệ hạ,” quan bộ binh đáp lời, “đã mười hai năm.”
“Mười hai năm,” nàng lặp lại, “trong mười hai năm đó, Bắc Man có phát động đại chiến nào không?”
“Không ạ.”
“Có tiến sâu vào nội địa không?”
“Không ạ.”
“Vậy thì,” nàng ngẩng đầu, “là vì ông ta tài giỏi, hay vì Bắc Man chưa muốn giao chiến?”
Không một ai dám trả lời.
Ngay trong buổi thiết triều đó, chiếu chỉ được ban ra.
Không cần họp kín, không cần bàn bạc thêm.
Bãi chức Trấn Bắc tướng quân.
Toàn triều chấn động.
Một số người thậm chí còn quên cả lễ nghi, ngẩng đầu nhìn thẳng lên long ỷ.
Thay tướng giữa lúc biên giới đang có biến động, là một hành động chỉ có hai khả năng.
Hoặc là cực kỳ tự tin, hoặc là cực kỳ liều lĩnh.
Khi tên người được bổ nhiệm thay thế vang lên, điện Thừa Thiên lập tức im bặt.
“Phong Cố Hoài làm Trấn Bắc tướng quân, toàn quyền điều động binh mã.”
Khoảnh khắc đó, có người thở mạnh.
Có người cau mày.
Lại có người cười thầm.
Cố Hoài.
Một thanh kiếm sắc bén, nhưng chưa từng thực sự nắm giữ cả một chiến trường.
Sau buổi thiết triều, tấu chương phản đối dâng lên như nước lũ.
Thẩm Chiêu Dương không hề xem.
Nàng chỉ gọi Cố Hoài vào Trường Dương Cung.
“Ngươi có biết vì sao ta chọn ngươi không?” nàng hỏi.
Cố Hoài quỳ một gối.
“Vì thuộc hạ chưa từng trấn giữ biên cương.”
“Không,” nàng lắc đầu, “là vì ngươi chưa từng quen với chiến thắng.”
Hắn ngẩng đầu.
“Người đã quen chiến thắng,” nàng nói tiếp, “sẽ chỉ muốn giữ gìn.”
“Còn người chưa từng thắng lớn,” ánh mắt nàng sắc như lưỡi dao, “mới dám liều mình.”
Nàng trao binh phù.
Không hề dặn dò chiến thuật.
Chỉ nói một câu.
“Bắc Man đang nhìn.”
“Đừng cho chúng thấy ta do dự.”
Cố Hoài rời kinh trong đêm.
Không có lễ tiễn, không có rượu ban.
Triều đình chỉ biết rằng, từ giây phút đó, sinh tử của biên giới phía Bắc đã được đặt vào tay một người.
Và danh tiếng của nữ đế, cũng vậy.
Ba ngày sau.
Bắc Man vượt qua tuyến phòng thủ thứ hai.
Chúng không tấn công trại lớn.
Chỉ cướp lương thực, đốt phá kho nhỏ, và giết trinh sát.
Một kiểu khiêu khích rất quen thuộc.
Triều đình bắt đầu hoảng loạn.
“Bệ hạ,” có người dâng sớ tấu, “xin điều viện quân!”
Thẩm Chiêu Dương phê: “Không.”
Ngày thứ năm.
Bắc Man tiến sâu thêm.
Cố Hoài rút quân.
Rút rất sâu.
Gần như bỏ hẳn tuyến phòng thủ bên ngoài.
Tin tức truyền về, điện Thừa Thiên như muốn nổ tung.
“Đây là đào ngũ trá hình!”
“Đây là hành vi nhát gan!”
“Nữ đế dùng người không đúng!”
Đêm đó, Thẩm Chiêu Dương đứng rất lâu trước bản đồ.
Cố Hoài đang ở một vị trí vô cùng nguy hiểm.
Chỉ cần sai một bước, hắn sẽ bị coi là phản quốc.
Nhưng nàng không hề ra lệnh.
Bởi nàng biết rõ.
Con thú chỉ lộ cổ họng khi nó nghĩ rằng mình đã chiến thắng.
Ngày thứ bảy.
Chiến báo về khi trời chưa sáng.
Không dài.
Chỉ vỏn vẹn hai dòng.
“Giao chiến tại Hắc Phong Cốc.”
“Bắc Man tan rã.”
Trận chiến kéo dài đúng một ngày.
Cố Hoài chờ Bắc Man tiến sâu, kéo dài đội hình, rồi đánh thẳng vào trung quân.
Không bao vây.
Không dụ hàng.
Chém tướng.
Đốt lương.
Cắt đường rút.
Một trận đánh tàn nhẫn, nhưng dứt khoát.
Chiến thắng này không chỉ đánh bại kẻ địch.
Nó còn đánh tan mọi sự nghi ngờ.
Khi tin chiến thắng được đọc trong triều, không một ai dám nói thêm một lời.
Không còn ai nhắc tới việc thay tướng là sai lầm.
Không còn ai nhắc tới nữ nhân.
Thẩm Chiêu Dương nghe xong, chỉ nói một câu.
“Thưởng.”
Không thêm quyền hạn.
Không thêm chức tước.
Nhưng cả triều đình đều hiểu rõ.
Từ hôm nay, thanh kiếm mang tên Cố Hoài, chính là lưỡi dao sắc bén của nữ đế.
Đêm đó, nàng ngồi một mình rất lâu.
Đây là chiến thắng đầu tiên.
Nhưng cũng là lần đầu tiên, nàng thực sự bước lên con đường không thể quay đầu.