Giám Quốc: Bắt Đầu Sóng Gió

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh Ngôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau binh biến Bắc Lộ, triều đình chìm trong sự im lặng đáng sợ.
Không còn ai dám nhắc đến chuyện gả Trưởng công chúa, cũng chẳng ai dám thốt lên hai chữ “nữ nhân” nữa.
Bởi vì chỉ trong ba ngày, Thẩm Chiêu Dương đã chứng minh một điều: nàng không cần thân phận nam nhân, nàng chỉ cần quyền lực trong tay.
Sáng sớm, Thẩm Chiêu Dương bước vào triều. Giờ đây, không còn những ánh mắt dò xét mà chỉ còn sự kiêng dè.
Một vị đại thần từng phản đối nàng, khi đi ngang qua còn vô thức cúi đầu thấp hơn mọi khi.
Thanh Trúc đi phía sau, khẽ thì thầm:
“Điện hạ… bọn họ sợ rồi.”
Thẩm Chiêu Dương khẽ cười.
“Sợ ư?”
“Nếu chỉ sợ thì tốt.”
Nàng chậm rãi nói:
“Điều người ta sợ nhất không phải là quyền lực,
mà là không thể đoán được người cầm quyền sẽ làm gì tiếp theo.”
Trong buổi triều nghị hôm đó, Hoàng đế ban một đạo thánh chỉ:
“Phong Trưởng công chúa Thẩm Chiêu Dương,
tạm lĩnh chức Giám quốc phụ chính trong ba tháng.”
Cả triều đình xôn xao.
Giám quốc phụ chính – nắm giữ quyền xem tấu chương,
quyền nghị sự,
quyền điều phối các bộ.
Dù chỉ là “tạm lĩnh”, nhưng đối với Trưởng công chúa,
đây là lần đầu tiên nàng chính thức bước vào trung tâm quyền lực.
Tam hoàng tử siết chặt tay áo.
Nụ cười trên mặt hắn cứng đờ.
Rời khỏi điện, Tạ Trường Uyên trầm giọng nói:
“Điện hạ, đây không phải là ban thưởng.”
“Ta biết,” Thẩm Chiêu Dương đáp gọn.
Hoàng đế đang làm gì? Một mặt, ông ấy dùng nàng để cân bằng Đông Cung.
Mặt khác, ông ấy muốn thử xem nàng dám tiến xa đến mức nào.
Nếu nàng làm tốt — nàng sẽ là công cụ.
Nếu nàng làm quá — nàng sẽ là mối họa.
Chiều cùng ngày, Thẩm Chiêu Dương lần đầu tiên ngồi vào ghế nghị chính.
Một đám lão thần nhìn nàng với ánh mắt phức tạp.
Có người không nhịn được, chậm rãi mở miệng:
“Điện hạ,
từ xưa đến nay, giám quốc đều là hoàng tử.”
“Lão thần không phải nghi ngờ năng lực của người,
chỉ là… e rằng không hợp tổ chế.”
Thẩm Chiêu Dương chống cằm, lười biếng hỏi:
“Đại nhân vừa nói gì?”
Lão thần ngẩn ra.
“Không hợp… tổ chế?”
“À,” nàng gật đầu,
“vậy đại nhân giúp ta nhớ lại xem.”
Nàng nghiêng đầu:
“Trong tổ chế, có điều nào ghi:
‘Nữ nhân không được cứu binh biến’?
Hay ‘Công chúa không được giữ lương thảo’?”
Lão thần nghẹn họng.
Thẩm Chiêu Dương mỉm cười, giọng nói nhẹ tênh:
“Nếu tổ chế có thể thay đổi vì thiên hạ,
vậy vì sao giới tính lại không thể?”
Cả phòng nghị lặng như tờ.
Nhưng sóng gió thật sự lại đến từ hậu cung.
Hoàng hậu triệu nàng đến.
Không vòng vo.
Không giả vờ hiền hậu.
“Chiêu Dương,” Hoàng hậu ngồi cao, nói:
“Con là công chúa.”
“Có một số việc,” bà chậm rãi nói,
“không nên vượt quá.”
Thẩm Chiêu Dương cúi đầu, lễ nghi hoàn hảo.
“Xin mẫu hậu chỉ giáo.”
Hoàng hậu đặt chén trà xuống.
“Giám quốc,” bà nói,
“chỉ là tạm thời.”
“Ba tháng sau,” ánh mắt bà sắc lạnh,
“con nên biết đường lui.”
Thẩm Chiêu Dương ngẩng đầu.
Ánh mắt nàng bình thản đến đáng sợ.
“Thưa mẫu hậu,” nàng nói,
“nếu ba tháng này con làm tốt thì sao?”
Hoàng hậu cười nhạt.
“Công chúa làm tốt,
là phúc của triều đình.”
“Nhưng nếu làm quá tốt,” bà nghiêng người,
“thì lại là họa.”
Hai ánh mắt chạm nhau, không ai chịu nhường ai.
Đêm đó, Tam hoàng tử Thẩm Dục sai người mời Thẩm Chiêu Dương uống rượu.
Đây là lần đầu tiên hai người ngồi đối diện nhau.
“Hoàng tỷ,” Thẩm Dục nâng chén,
“đệ kính tỷ.”
Thẩm Chiêu Dương không cầm chén.
“Có việc thì nói thẳng,” nàng nói.
Thẩm Dục cười.
“Hoàng tỷ thông minh,” hắn thở dài,
“đệ chỉ muốn nói chúng ta là người một nhà.”
Thẩm Chiêu Dương bật cười.
“Người một nhà ư?” nàng lặp lại,
“Vậy Lý Mẫn chết thế nào?”
Không khí đóng băng.
Nụ cười trên mặt Thẩm Dục tan biến.
Hắn đặt chén xuống.
“Hoàng tỷ,” hắn chậm rãi nói,
“đệ cũng đang tranh.”
“Tranh ư?” Thẩm Chiêu Dương nghiêng đầu,
“đệ đang tranh ngôi vị, còn ta —”
Nàng nhìn thẳng vào hắn.
“Ta đang tranh quyền được sống.”
“Ngôi vị đó,” nàng nói tiếp,
“là đệ muốn.”
“Nhưng nếu đệ dám cản đường ta,
ta sẽ kéo đệ xuống.”
Giọng nàng không cao, nhưng từng chữ đều là lời cảnh cáo.
Ngay đêm đó, một tin mật truyền vào Trường Dương Cung:
Thái tử bệnh nặng.
Đông Cung rối loạn.
Tạ Trường Uyên bước vào, thấp giọng nói:
“Điện hạ,
thời cơ đã đến rồi.”
Thẩm Chiêu Dương đứng trước bản đồ triều cục.
Lần đầu tiên —
nàng không còn đứng ngoài cuộc nữa.
Nàng đặt tay lên vị trí Đông Cung,
ánh mắt sáng rực.
“Không,” nàng nói,
“mới chỉ là bắt đầu.”
Ở một nơi xa, Hoàng đế ngồi một mình trong tẩm điện.
Nghe báo cáo xong, ông nhắm mắt lại.
“Chiêu Dương…” ông khẽ lẩm bẩm,
“con đi xa hơn trẫm nghĩ rồi.”
Nhưng ông không gọi nàng lại,
không ngăn cản.
Bởi vì chính ông cũng muốn biết —
Một công chúa, nếu không bị kéo xuống…
liệu có thể bước lên đỉnh cao nhất hay không?