70. Chương 70: Tớ nghĩ là... tớ thích cô ấy rồi.

Xuyên Thành Tuyệt Mỹ Tổng Tài Pháo Hôi Thế Thân

Chương 70: Tớ nghĩ là... tớ thích cô ấy rồi.

Xuyên Thành Tuyệt Mỹ Tổng Tài Pháo Hôi Thế Thân thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Editor: Callmenhinhoi
-----------------
Trên đường trở về, Tề Tranh không nén nổi tò mò, hỏi: "Thẩm tổng, sao cô lại biết số đo của tôi vậy?"
Thẩm Chi Băng khẽ cười nhạt, thờ ơ đáp: "Chuyện này có gì khó đâu. Tôi muốn biết thì có rất nhiều cách."
Nhưng cô ấy không nói rõ ràng gì thêm.
Tề Tranh gặng hỏi vài lần nhưng Thẩm Chi Băng vẫn không trả lời trực tiếp.
Khi xe dừng lại trước cổng biệt thự, Thẩm Chi Băng không xuống xe. Lúc nãy trên đường đi, cô ấy nhận được cuộc gọi từ bên đại trạch, yêu cầu cô về ngay.
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của cô ấy khi nghe điện thoại, Tề Tranh đoán rằng chuyện ở nhà chắc hẳn không dễ giải quyết. Mở cửa xe, Tề Tranh xoay người nói với người bên trong:
"Về nhà rồi đừng buồn bực quá. Tâm trạng không tốt trước khi ngủ dễ ảnh hưởng đến giấc ngủ lắm."
Nói xong, nàng đóng cửa xe, vẫy tay chào tạm biệt.
Tựa lưng vào ghế, Thẩm Chi Băng nghĩ đến nụ cười của Tề Tranh lúc nãy, cùng những lời quan tâm chân thành xen lẫn chút bông đùa, khiến lòng cô dấy lên một cảm giác ấm áp.
Tề Tranh luôn giữ khoảng cách vừa phải, không quá xa, cũng không quá gần, nhưng lúc nào cũng có thể chạm đến trái tim cô. Cảm giác ấy khiến Thẩm Chi Băng không chỉ thích mà còn có phần mê đắm.
Đã trễ thế này rồi mà còn gọi cô quay về đại trạch, không cần nghĩ cũng đoán được chắc lại là tên nhị thúc kia đang làm trò gì rồi. Nghe nói còn đưa cô hai bấy lâu nay ở nước ngoài chăm sóc con cái trở về để hỗ trợ nữa chứ.
Cuộc giao dịch này với Trang lão, ý kiến trong Thẩm gia cũng đều không thống nhất, nhưng Thẩm Chi Băng cũng không dễ dàng nhân nhượng như vậy.
.......
Tề Tranh về phòng, tắm rửa xong rồi vừa ăn chè mè đen dì Tâm gửi tới, thì điện thoại từ Tưởng Du Du gọi đến.
"Cuối cùng cũng tan làm rồi! Từ lúc nhìn thấy ảnh cậu, tớ không còn tâm trạng làm việc nữa. Cố gắng lắm mới lê lết đến bây giờ đây!"
"Bạn học Tưởng à, mong cậu cẩn thận lời nói một chút được không? Cái gì mà nhìn ảnh tớ xong mất tập trung, nghe thế dễ gây hiểu lầm lắm!"
Tưởng Du Du cười khúc khích, không để ý: "Thôi nào, cậu đừng hiểu lầm là được. Còn ai nghe thấy nữa đâu. Nói mau, cậu đã mang bộ lễ phục đó về chưa?"
"Còn để lại trong tiệm. Thẩm tổng bảo áo sơ mi cần chỉnh sửa vài chỗ."
"Cậu có nghe được giá không?"
Tề Tranh lắc đầu. Nhân viên trong tiệm nhìn là biết rất chuyên nghiệp, kín đáo đến mức không hé răng nửa lời. Không lạ khi đây là nơi phục vụ cho giới thượng lưu, lợi nhuận cao nhưng yêu cầu dịch vụ cũng vô cùng khắt khe. Tự nhiên Tề Tranh nhớ đến cụm từ "tiền bịt miệng" và cảm thấy mình đi thử lễ phục cùng Thẩm Chi Băng cứ như đang làm chuyện gì đó lén lút.
Tưởng Du Du vẫn đầy ngưỡng mộ, nhưng cũng không quên thốt ra một câu cảm thán đầy chua chát: "Nếu tớ cũng có một cô sếp hào phóng, xinh đẹp, lại tinh tế như vậy thì thật tốt! Đằng này giám đốc bọn tớ trẻ măng mà đã lão luyện y như Hoàng Thế Nhân vậy!"
Tề Tranh chợt nhớ ra lần trước mình từng nhờ Vân Phỉ hỏi giúp chuyện tuyển dụng vào Thẩm thị.
"Bí thư Vân nói cuối năm phòng nhân sự không có đợt tuyển dụng lớn, thường phải sang đầu năm sau, khoảng đầu xuân thì họ mới bắt đầu. Nhưng ở các bộ phận chuyên môn thỉnh thoảng vẫn có vị trí trống. Có thông tin gì tớ sẽ báo cậu ngay."
Nếu xét theo chuyên môn, Tưởng Du Du mong muốn nhất là vào phòng tài vụ. Nhưng đây lại là bộ phận ít áp lực về chỉ tiêu doanh số nên thường ít thay đổi nhân sự.
Tưởng Du Du không ngờ Tề Tranh lại quan tâm chuyện này đến thế. Cô nàng vốn chỉ nhắc bâng quơ, vậy mà giờ lại được xem xét một cách nghiêm túc.
"Tề Tranh à, cậu đúng là bạn tốt! Đúng là chị em tốt của tớ!"
Tề Tranh khẽ xoay bút trong tay, nhưng vẫn cảm thấy khó xử với món quà Thẩm Chi Băng tặng mình tối nay.
"Tớ nghĩ Thẩm tổng không có ý xấu đâu. Với những người quen chi tiêu xa hoa như cô ấy, tặng quà kiểu này chắc cũng giống như chúng ta dùng tiền thưởng cuối năm mua cái túi xách thôi."
Nghĩ đến chiếc thẻ đen không giới hạn mà Thẩm Chi Băng đưa cho mình, Tề Tranh hiểu rằng điều đó cũng chẳng khác gì đạo lý trên. Nhưng cảm giác khó xử trong lòng nàng vẫn chưa tan đi.
"Tớ càng nghĩ càng không rõ, mà cũng chẳng biết phải làm thế nào..."
"Cô ấy đưa quà, cũng đâu bắt cậu nhận. Cậu cứ làm tốt công việc của mình thôi, kiếm lợi nhuận cho công ty, đó chẳng phải là cách trả ơn tốt nhất sao?"
Tề Tranh thở dài, xoa xoa trán: "Đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Nếu cô ấy cho tớ tiền thưởng cuối năm, tớ sẽ cảm thấy dễ dàng đáp lại bằng công việc. Nhưng đây là chuyện cá nhân, dùng công việc để đáp lại thì không hợp lý chút nào."
Tưởng Du Du nhớ lại lần đi ăn lẩu gần đây, khi thấy hiếm hoi nét mặt buồn bã và bối rối của Tề Tranh, liền dò hỏi: "Lần trước cậu nói sẽ suy nghĩ kỹ, vậy giờ đã tìm được câu trả lời chưa?"
Trước đây, Tề Tranh không rõ mình cảm thấy thế nào với Thẩm Chi Băng. Nhưng giờ đây, nàng không thể phủ nhận rằng trái tim mình đã rung động.
"Tớ nghĩ là... tớ thích cô ấy rồi."
Tề Tranh nói bằng giọng bất lực và đầy mâu thuẫn, nhưng không thể tự dối lòng mình. Nàng đã từng yêu, nên rất hiểu cảm giác khi thích một người là như thế nào. Và lần này, nàng không thể phủ nhận trái tim mình đã rung động vì Thẩm Chi Băng.
"Không rõ từ khi nào, cũng không biết vì sao. Có lẽ từ đêm ở Hồng Kông, mọi thứ đã thay đổi."
Tưởng Du Du là người khá phóng khoáng trong chuyện tình cảm, nhưng cô nàng cũng hiểu rằng con đường Tề Tranh chọn sẽ không dễ dàng. Đối phương lại là người như Thẩm Chi Băng, người này là một nhân vật vô cùng đặc biệt.
Những lời khuyên đã đến bên miệng, nhưng cuối cùng chỉ biến thành sự an ủi: "Cứ thuận theo tự nhiên thôi. Đôi khi tình cảm không phải là thứ chúng ta có thể kiểm soát được."
......
Hôm tổ chức hôn lễ, mặc dù là ngày diễn ra nhiều buổi tiệc tổng kết cuối năm của các công ty, nhưng phần lớn các doanh nhân lớn tại Hải Thành đều đến dự. Hai gia đình đã chọn ngày này để tổ chức, cho thấy sự tự tin tuyệt đối rằng mọi người sẵn sàng dời lịch họp chỉ để đến tham dự.
Tề Tranh ăn trưa rất nhẹ nhàng, sau đó chỉ uống cà phê để đảm bảo vóc dáng có thể tôn lên toàn bộ vẻ đẹp của chiếc lễ phục.
Thẩm Chi Băng đưa nàng đến chỗ chuyên gia tạo kiểu. Nếu không biết, chắc ai cũng tưởng hai người họ là nhân vật chính của buổi lễ hôm nay.
Tề Tranh thấy sự chuẩn bị này có hơi phô trương, nhưng nhìn Thẩm Chi Băng cầu toàn đến từng chi tiết, nàng cũng không nỡ làm mất hứng của cô ấy.
"Giờ thì tớ hiểu tại sao mấy ngôi sao đi thảm đỏ lại toàn mặt lạnh tanh. Thế này thì ai còn tâm trạng mà cười được chứ!" Tề Tranh vừa để chuyên gia làm tóc, vừa nhắn tin cho Tưởng Du Du.
"Cậu sướng hơn tớ nhiều. Tớ vẫn đang tăng ca đây, cậu tin được không?"
Dự án đang gấp rút, chẳng phân biệt ngày đêm, nam nữ, hay sức khỏe. Ai cũng phải làm việc đến cùng.
Khi Thẩm Chi Băng dắt Tề Tranh bước vào lễ đường, gần như mọi ánh mắt đều dồn về phía hai người. Ngay cả Ngô Thấm luôn chê gu chọn người yêu của Liên Ngạo quá kém cũng tạm quên đi sự ghen tỵ mà phải trầm trồ trước vẻ đẹp của hai mỹ nhân.
"Nếu tối nay hai người kết hôn là bọn họ, tôi nghĩ tâm trạng của tôi chắc chắn sẽ tốt hơn ngay lập tức."
"Ngô Thấm, cô chắc là đầu óc có vấn đề rồi đấy. Chuyện như thế này mà cô cũng nói ra được sao? Cô còn nhớ hồi trước cô toàn nói gì về cô Thẩm gia kia không?"
"Nói ra rồi cũng như ăn một bữa cơm, vài ngày sau là quên sạch. Các cô nói thật đi, hôm nay Thẩm Chi Băng có đẹp không? Tề Tranh thì sao? Hai người vừa đi ngang qua, cái khí chất đó, có xứng đôi không?"
Nhóm bạn của Ngô Thấm bị lời nói vừa nghiêm túc vừa cố chấp của cô làm cho bật cười, nhưng tất cả đều gật đầu đồng ý với quan điểm của cô.
Giản An Ni giữ vẻ mặt điềm tĩnh, ánh mắt thong dong, ngồi bên cạnh lặng lẽ nhấp một ngụm champagne, không tham gia cuộc trò chuyện.
"An Ni, cô hôm nay im ắng quá, có chuyện gì sao?" Ngô Thấm nhận ra Giản An Ni tối nay hầu như không nói gì.
"Không phải nhân vật chính thì không cần nổi bật. Chúng ta chỉ là khán giả, còn người biểu diễn trên sân khấu chẳng liên quan gì đến chúng ta, đúng không?"
Lời của cô như mang theo ẩn ý, khiến Ngô Thấm thoáng sững người, không nói thêm gì, cũng không ép cô tham gia câu chuyện.
Lâm Mộc Vân hôm nay được trang điểm tỉ mỉ bởi đội ngũ chuyên nghiệp, nhưng thần thái là do nội tâm mà ra, trong lòng cô không thực sự coi ngày hôm nay là đám cưới thật sự của mình, nên nụ cười trên mặt cũng khó che giấu được sự gượng gạo.
Hạnh phúc hay không, thật ra rất dễ nhìn ra từ khuôn mặt người phụ nữ. Dù đội ngũ trang điểm có giỏi đến đâu cũng không thể tạo ra được vẻ hạnh phúc giả tạo.
Khi cô dâu chú rể bước lên sân khấu, dưới ánh đèn lộng lẫy, họ trai tài gái sắc, trông như một đôi trời sinh. Đội ngũ nhiếp ảnh chụp ảnh liên tục từ mọi góc độ, cố gắng chụp những bức ảnh hoàn hảo nhất cho các phương tiện truyền thông sau này.
Nhóm của Ngô Thấm đứng dưới sân khấu nhìn lên, không nhịn được cười chế nhạo: "Nói là đám cưới, nhưng nhiều nhất cũng chỉ giống như một buổi triển lãm váy cưới thôi."
Câu này Ngô Thấm chỉ dám nói trong phạm vi nhỏ, còn trước mặt các bậc trưởng bối thì không dám hé răng, sợ gây phiền phức cho gia đình.
Buổi lễ không khác gì lễ đính hôn trước đây, vẫn là những màn trình diễn đầy giả tạo. Nhưng lần này, hai người có vẻ phối hợp ăn ý hơn, cái ôm và nụ hôn trông cũng tự nhiên hơn một chút.
Thẩm Chi Băng và Tề Tranh ngồi ở dưới sân khấu không xa, im lặng theo dõi. Tề Tranh lần này không bận tâm nhiều đến cảm xúc của Thẩm tổng, thay vào đó, vừa ngồi xuống đã nhận được một viên kẹo từ cô ấy.
Cô ấy nói: "Sợ nàng đói, ăn tạm viên kẹo trước."
Nghi thức hôn lễ phần lớn đều nhàm chán và tẻ nhạt. Dù đây là cuộc hôn nhân giữa hai gia tộc lớn, nhưng thực chất cũng chỉ là một buổi lễ xa hoa về chi phí.
Trên sân khấu, mọi người đều đang ra sức diễn hết mình, còn dưới khán đài thì ánh mắt lạnh lùng dõi theo. Nhưng Thẩm Chi Băng dường như nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Gánh nặng vô hình khi nhìn thấy họ trao nhẫn và đọc lời thề đã hoàn toàn tan biến. Cô không còn cảm giác ghen tị hay ngưỡng mộ, chỉ còn lại sự tự giễu và bất đắc dĩ về quá khứ.
Cô tự hỏi, trước đây tại sao mình lại điên cuồng thích hắn đến thế? Nghĩ lại, có lẽ khi đó bản thân thực sự đã mất lý trí.
Tề Tranh cả buổi tối không ăn nhiều, rất kiềm chế. Thẩm Chi Băng thấy nàng vài lần cúi đầu nhìn vòng eo, đoán được lý do nhưng không nói gì.
Sau khi nghi thức kết thúc, cô dâu chú rể bắt đầu điệu nhảy đầu tiên trên sân khấu. Sau đó, càng nhiều người lần lượt tham gia. Có người cùng bàn muốn mời Thẩm Chi Băng khiêu vũ nhưng bị từ chối dứt khoát: "Xin lỗi, tối nay tôi chỉ có một bạn nhảy duy nhất."
Nói xong, ánh mắt cô nhẹ lướt qua phía Tề Tranh.
Người kia thất vọng rời đi, Tề Tranh cười nói: "Thẩm tổng, cô lại lấy tôi làm lá chắn rồi."
Thẩm Chi Băng nhấp một ngụm rượu, đặt ly xuống, rồi đứng dậy: "Tôi có cần phải làm vậy sao?"
Tề Tranh nhìn hành động của cô, nghe xong lời này liền hiểu ngay ý tứ.
Nàng đứng dậy, vươn tay mỉm cười: "Thật vinh hạnh được nhảy cùng Thẩm tổng."
Hai người họ bước ra sàn nhảy, dần trở thành tâm điểm chú ý của cả khán phòng. Mọi người xung quanh tản ra, để lại không gian rộng lớn cho họ tỏa sáng.
Thẩm Chi Băng nhảy rất giỏi, còn Tề Tranh nhờ có nền tảng cơ bản và sự dẫn dắt của cô cũng không khiến người ngoài nghề nhận ra. Hai người phối hợp ăn ý, dù trước đây chưa từng cùng nhau khiêu vũ.
Tề Tranh ôm lấy vòng eo mềm mại của cô, cùng cô xoay tròn, như một đóa hoa đang nở rộ, nhưng chỉ dành riêng cho người trước mặt.
Một điệu nhảy kết thúc, cả khán phòng vang lên tiếng vỗ tay. Thẩm Chi Băng không nói gì, nhưng dễ dàng chiếm trọn sự chú ý.
Tuy nhiên, cô không ở lại lâu. Lấy cớ không chịu nổi tửu lượng, cô rời đi sớm.
Lâm Mộc Vân trong lòng phẫn nộ không thôi, nhưng vẫn phải giữ vẻ chủ nhà, mỉm cười tiễn khách. Quay người lại, nàng ta thấy Liên Ngạo thất thần, liền châm chọc: "Đừng lo, thứ thuộc về anh, sớm muộn gì cũng sẽ đến tay."
Đêm đó, Thẩm Chi Băng đưa Tề Tranh về biệt thự ngoại ô của mình.
Micro phát ra âm nhạc nhẹ nhàng, cô cởi giày cao gót, đứng trên thảm mềm mại, ôm Tề Tranh và cùng nàng khiêu vũ thêm lần nữa.
Cô chậm rãi cởi bỏ bộ vest màu đỏ rượu của Tề Tranh, rồi tháo từng nút áo cổ điển đã được chỉnh sửa kỹ lưỡng theo ý của cô. Từng nút một được cởi ra, cho đến khi vượt quá tiêu chuẩn khi đi làm.
"Thẩm tổng, có thể." Giọng Tề Tranh khẽ run rẩy, nàng có chút lo lắng, nhưng không ngăn cản hành động của Thẩm Chi Băng.
Thẩm Chi Băng cười, đôi tay ôm lấy cổ nàng, kéo nàng lại gần hơn. Cùng với bài hát 'Ánh Trăng Nói Hộ Lòng Tôi', họ ăn ý khiêu vũ trong phòng.
Tay Tề Tranh di chuyển trên eo cô, cho đến khi cả hai hơi thở trở nên dồn dập.
Nàng đã từng do dự, muốn rời đi nhưng lại không nỡ, cảm giác này, nhịp tim này, đều khiến người ta say mê. Hình ảnh đêm đó lại hiện ra, Tề Tranh cố gắng nhìn rõ mặt Thẩm Chi Băng.
Nàng nghĩ, nếu đêm nay Thẩm tổng say, nàng sẽ dừng lại ngay lập tức.
Trong phòng không bật đèn, nhưng rèm cửa lại mở rộng. Ánh sao lấp lánh, bên ngoài là một mảng xanh tươi tốt. Mùa đông ở Hải Thành cũng không thể làm ảnh hưởng đến khu vườn được tốn nhiều tiền để duy trì.
Thẩm Chi Băng ghé môi vào tai nàng, giọng tràn đầy quyến rũ: "Đêm nay, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên."
----------------
Editor:
Dạ, hai chị cứ thuận theo tự nhiên đi ạ:>