Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế
Chương 207: An Vương
Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế thuộc thể loại Linh Dị, chương 207 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người trong phủ An Vương vừa kinh ngạc vừa vui mừng khi chủ nhân trở về kinh thành.
Năm xưa, khi An Vương rời kinh đến Thông Châu, chỉ để lại hơn mười người ở lại kinh. Tiêu Yến Ninh từng muốn điều vài kẻ từ nội phủ sang để trông nom viện tử, song bị An Vương khéo léo từ chối.
Tiêu Yến Ninh biết rõ nỗi lòng của hắn, nên cũng chẳng ép buộc.
Những năm An Vương vắng mặt, cổng lớn phủ An Vương lúc nào cũng đóng im ỉm.
Ngày trước, An Vương phủ được chăm chút tinh xảo, cảnh quan thanh nhã, người ra vào tấp nập không ngớt. Nay, cả phủ mênh mông chỉ dựa vào hơn chục người duy trì, dù cố gắng thế nào cũng khó tránh khỏi cảnh hoang tàn. Cửa vừa mở, mùi ẩm mốc và không khí mục ruỗng liền ập vào.
Mỗi lần trở về phủ, An Vương lại cảm thấy một nỗi ngột ngạt khó tả, cảm giác ấy chẳng hề phai nhạt theo năm tháng, lần này cũng vậy.
An Vương mau chóng thu lại suy nghĩ, vẻ mặt tự nhiên bước vào viện.
Cả phủ toát lên vẻ tiêu điều, nhưng phòng của hắn thì ngày nào cũng được dọn dẹp, sạch sẽ ngăn nắp.
An Vương qua loa rửa mặt một phen rồi nằm vật ra giường, vốn dĩ tưởng trở về chốn xưa, mình sẽ trằn trọc không ngủ được, song những ngày đi đường liên tục khiến thân thể hắn mệt mỏi tột độ, dù lòng nặng trĩu tâm sự, hắn nằm xuống không bao lâu đã chìm vào giấc ngủ.
Chỉ là giấc ngủ này không êm đềm, hay đúng hơn là, từ sau sự kiện giấu long bào xảy ra, hắn chưa từng có một đêm nào ngủ ngon giấc trong phủ An Vương.
An Vương lại một lần nữa mơ thấy cảnh tượng năm xưa. Hắn biết mình đang mơ, nhưng cứ mãi không thể tỉnh dậy. Trong mơ, hắn được triệu hồi từ Tây Cương về kinh, thực ra khi nhận được thánh chỉ lúc đó, hắn rất muốn kháng chỉ – thấy rõ đã sắp đánh bại Tây Cương, vậy mà lại bị điều về kinh, nếu người thay thế hắn là một tướng tài cứng rắn thì không nói làm gì, chứ chỉ cần hơi yếu kém một chút, cho Tây Khương cơ hội thừa nước đục thả câu, e rằng cuộc chiến sẽ lại kéo dài lê thê thêm vài năm.
Song cuối cùng, An Vương không kháng chỉ, chỉ là trên đường về kinh, lòng hắn chợt dâng lên nỗi buồn man mác.
Cuộc tranh giành quyền lực giữa các hoàng tử khiến hắn chán ghét.
Nhưng An Vương không để lộ điều đó, những năm qua hắn một lòng chinh chiến nơi biên cương, An Vương phi một mình cô đơn ở kinh thành. Hắn xứng đáng với thiên hạ, với bách tính Tây Cương, nhưng lại có lỗi với Vương phi.
Lý do duy nhất khiến hắn vui mừng khi về kinh, chính là vì có An Vương phi ở kinh thành.
Nghĩ đến An Vương phi, tâm trạng An Vương khá hơn đôi chút. An Vương phi dung mạo kiều diễm, tài hoa xuất chúng, nói chuyện thì dịu dàng, ấm áp mà lại kiên cường lạ thường. So với nàng, An Vương từ nhỏ đã thích múa đao múa kiếm, trông như một kẻ thô kệch. Ngay cả An Vương cũng tự thấy ngoài vẻ bề ngoài tạm được của mình, hai người dường như chẳng có điểm nào xứng đôi.
An Vương cũng biết, khi An Vương phi gả cho hắn, sau lưng không ít kẻ xì xào rằng nàng là đóa hoa tươi cắm bãi phân trâu, song như lời An Vương phi nói, vợ chồng nhà ta đóng cửa bảo nhau, ngày tháng êm đẹp hay không chỉ hai ta biết, người ngoài có đoán già đoán non cũng mặc kệ họ.
Sau khi về kinh, An Vương chôn sâu những bất mãn và trách nhiệm vào đáy lòng, vợ chồng xa cách mấy năm, mọi tâm tư của hắn đều đặt vào An Vương phi, khoảng thời gian ấy, An Vương phi vui vẻ lắm, giữa đôi lông mày lúc nào cũng rạng rỡ nụ cười.
Nhìn cảnh ấy, lòng An Vương càng thêm đau xót.
Những năm hắn vắng kinh, An Vương phi một mình gánh chịu bao nỗi đắng cay.
Năm ấy mùa đông kéo đến, An Vương phi dường như có tâm sự, cả ngày luôn cau mày buồn bã. An Vương gặng hỏi mãi cũng chẳng ra, tưởng nàng ngày ngày ở phủ bị ngột ngạt, bèn nghĩ đủ cách đưa nàng ra ngoài du ngoạn.
Nghe nói ở ngoại ô, có nơi hàn mai đang nở rộ, thu hút vô số du khách. An Vương liền cùng An Vương phi đi ngắm hoa. Thành thật mà nói, An Vương chẳng thấy hoa mai có gì đặc sắc, nhưng nhìn An Vương phi vui vẻ, hắn cũng vui lây, hắn không thích thấy nàng luôn ủ rũ.
Dù giữa chừng có chút trục trặc nhỏ, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng đến hứng thú ngắm mai của họ.
Mùa đông buốt giá năm ấy, An Vương phi đứng dưới cành mai, hồng mai phản chiếu tuyết trắng, nhưng cũng chẳng sánh nổi dung nhan rực rỡ của nàng.
Nàng ngắm hoa mai trong giá lạnh, hắn ngắm nàng.
Mọi thứ dường như viên mãn, cho đến khi An Vương phi nhìn hoa mai mà rơi lệ, An Vương cả người hoảng loạn.
An Vương phi nhìn hắn, bảo hoa mai thật đẹp, tiếc rằng chỉ có thể ngắm được một mùa đông. Nghĩ đến khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, nàng khó chịu vô cùng.
An Vương an ủi rằng không sao, nếu nàng thích, hắn sẽ mang mai về An Vương phủ. Hoa tàn năm nay, sang năm sẽ lại nở, hắn và nàng có thể cùng ngắm mãi.
An Vương phi gật đầu, nước mắt nàng rơi càng nhiều, nàng chỉ nói mình rất vui.
Từ ngày hai người ngắm mai trở về, đến khi sự kiện giấu long bào xảy ra, cũng chỉ vỏn vẹn vài ngày ngắn ngủi.
An Vương nhớ rõ hôm ấy thời tiết vô cùng đẹp, khi cấm vệ mặc giáp bước vào phủ An Vương, hắn còn đang luyện thương pháp, bị cấm quân vây kín, hắn chẳng hay biết chuyện gì đang xảy ra.
Mãi đến khi thấy từ trong phòng bị lôi ra một bộ long bào, đầu óc hắn trống rỗng.
Trong giấc mộng, hơi thở An Vương đột ngột trở nên nặng nề hơn, hắn giãy giụa mở mắt.
Hắn nhìn chằm chằm màn trướng trên đầu, ánh mắt đờ đẫn, hồi lâu không nhúc nhích.
Chậm rãi ngồi dậy, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh..
An Vương tựa vào đầu giường, có những chuyện hắn không muốn nhớ lại, nhưng giấc mơ vừa tỉnh, ranh giới giữa mộng và thực lại trở nên mơ hồ, khiến hắn không thể phân biệt được.
Hình ảnh năm xưa vẫn đọng lại trong đầu, khi hắn bị cấm vệ dẫn đi, cả phủ hỗn loạn, tiếng người ồn ào, cảnh tượng tan hoang. Nhiều cảnh hắn cũng không nhớ rõ, nhưng hắn mãi mãi nhớ tiếng kinh hô của đám đông khi An Vương phi đâm đầu vào cột đá trước cửa.
An Vương kinh hoàng hô hoán bảo cứu nàng, nhưng nàng vốn đã ôm lòng quyết tuyệt, chẳng để lại cho bản thân một con đường lui.
Về sau nghĩ lại, An Vương thấy mình thật quá sơ suất. Thời gian ấy, mấy lần An Vương phi muốn nói rồi lại thôi, ánh mắt phảng phất vẻ u uẩn, mà hắn đều chẳng hề nhận ra, rằng trong lòng nàng đang gánh nặng ngàn cân.
Từ gia can dự vào cuộc tranh giành ngôi vị, muốn đẩy người khác lên thì tất phải kéo Thái tử xuống.
Năm ấy, hắn và Tiêu Yến Ninh gặp đôi mẹ con kia, có lẽ chính là một phép thử dành cho hắn.
Hắn nhận ra dung mạo của đứa trẻ có điều khác lạ, lại nhớ đến tấu chương buộc tội Thái tử đức hạnh khiếm khuyết. Nhưng vì tình huynh đệ, hắn không hề hé răng.
Mà lựa chọn của hắn trong mắt Từ gia chính là đứng về phía Thái tử. Đã không thể dùng được, thì đương nhiên phải bị trừ khử.
An Vương kỳ thực chẳng muốn nghĩ đến những chuyện này, nhưng hôm nay hắn lại chẳng kìm nén nổi.
An Vương đứng dậy đẩy cửa sổ. Ánh tà dương rơi rải rác trên mái ngói, bóng đêm dần buông xuống, ngày và đêm đổi phiên trong khoảnh khắc trang trọng và tịch mịch.
Đèn đuốc phủ đệ sáng rực, nhưng vẫn không thể che lấp đi nỗi cô quạnh tang thương bên trong.
Nhìn mọi thứ trước mắt, An Vương khẽ khép đôi mắt.
Phủ đệ nơi nơi đều in bóng An Vương phi. Nữ tử ai chẳng quý trọng nhan sắc, An Vương phi cũng vậy. Nàng thích giữ bản thân xinh đẹp rạng ngời, nhưng khi quyết tuyệt ra đi, nàng lại thê thảm đến thế, máu và lệ theo vết thương nhuộm đỏ má phấn và y phục.
Lúc này, phủ đệ vang lên tiếng ồn ào, An Vương từ trong hồi ức ngẩng đầu, có hạ nhân tất tả chạy đến bẩm báo: "Vương gia, Hoàng thượng, Tiểu Vương gia và Định Nam hầu đến rồi ạ."
Định Nam Hầu chính là Lương Tĩnh, năm xưa y từ Nam Cương về kinh, Hoàng đế liền sắc phong y làm Định Nam Hầu.
An Vương nghe vậy vội đứng dậy ra nghênh đón, trông thấy người, An Vương mau chóng hành lễ.
Tiêu Yến Ninh tiến lên đỡ cánh tay hắn: "Tam ca, chúng ta mặc thường phục mà đến, hà tất phải đa lễ như vậy."
An Vương vốn định bảo lễ nghi không thể bỏ, nhưng bên kia Lương Tĩnh đã cung kính hô một tiếng Vương gia.
Tiêu Yến Ninh mặt đầy bất lực, y nhìn Lương Tĩnh, giọng điệu mang chút oán trách vì bị phá đám: "Ta vừa nói xong với Tam ca, giờ ngươi lại giở trò này."
An Vương ngẩn ra, chỉ cảm thấy lời Tiêu Yến Ninh với đối phương mang theo chút thân mật khó tả, nhưng Tiêu Yến Ninh trước mặt Lương Tĩnh xưa nay đều chẳng có dáng vẻ của quân vương, hai người tình cảm lại tốt, nên hắn chẳng nghĩ ngợi nhiều.
Bên kia Tiểu Bát túm tay áo An Vương, cười hì hì: "Tam ca, huynh về kinh sao không đến thăm ta? Huynh có nhớ ta không?"
An Vương nhìn Tiểu Bát, hắn cười: "Hôm nay vào cung quá vội, vốn định mai sẽ đi thăm đệ."
Nghe vậy, Tiểu Bát cười đến híp mắt, má lúm đồng tiền nhỏ xinh bên khóe miệng: "Ta biết Tam ca nhớ ta mà, ta cũng nhớ Tam ca lắm, Tam ca không cần đến thăm ta, ta đến thăm Tam ca cũng được thôi."
An Vương mỉm cười, thầm nghĩ không hổ là đứa trẻ Tiêu Yến Ninh một tay nuôi lớn, lời nói ra nghe ngọt ngào đến thế.
Ánh mắt Tiểu Bát quét một vòng quanh viện, cậu bảo: "Tam ca, phủ huynh lạnh lẽo quá, may mà Hoàng huynh mang theo rượu và đầu bếp đến đây."
Tiêu Yến Ninh liếc cậu một cái, cười như không cười: "Vốn định cho Tam ca một bất ngờ, ai ngờ đệ lại nói toạc ra rồi."
"Có gì mà bất ngờ." Tiểu Bát bảo: "Rượu và đầu bếp của Hoàng huynh lẽ nào còn phải giấu đi?"
Tiêu Yến Ninh lắc đầu, rồi nhìn An Vương: "Tam ca hiếm khi về kinh, hôm nay huynh đệ ta không say không về."
An Vương mặt nghiêm túc khuyên nhủ: "Bệ hạ mai còn phải thiết triều, rượu nên uống ít thôi, kẻo đau đầu."
Tiêu Yến Ninh: "..."
Tiêu Yến Ninh thở dài một tiếng, châm chọc: "Tam ca, huynh thật biết cách phá hỏng cuộc vui đấy."
An Vương cũng muốn thở dài, hắn chỉ nói thật lòng thôi mà. Bên kia Lương Tĩnh cười phá lên.
Rượu và đầu bếp đều mang từ phủ Phúc Vương xưa kia, những đầu bếp ấy Tiêu Yến Ninh không mang vào cung. Làm việc ở vương phủ thoải mái hơn trong cung nhiều, tự do mà cũng không vướng vào chuyện sinh tử rối ren.
Đêm nay không có người ngoài, bốn người liền ngồi quanh bàn trong lương đình sau viện, cùng uống rượu.
Tiểu Bát còn nhỏ, không được uống rượu, chỉ ngồi ăn món và uống trà.
An Vương tinh thần vốn căng như dây đàn, Tiêu Yến Ninh thì lại thư thái, Lương Tĩnh cũng vậy.
Thế là An Vương cũng theo họ mà thả lỏng.
Không biết có phải do mình uống nhiều quá hay không, An Vương cứ thấy giữa Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh có gì đó là lạ.
Ví như khi chén rượu của Lương Tĩnh cạn, Tiêu Yến Ninh liền rất tự nhiên cầm bình rượu lên rót thêm cho y, động tác quen thuộc đến mức như đã làm vô số lần, chẳng hề có chút ngại ngần.
An Vương chớp mắt, lòng thầm cảm khái. Năm xưa trong cung chỉ Tiêu Yến Ninh và Tiêu An Nhiên là nhỏ tuổi nhất, lại vì Tiêu An Nhiên là tiểu công chúa, Tiêu Yến Ninh không thường chơi cùng nàng, nên bên cạnh hắn chẳng có bạn đồng lứa nào.
Có lẽ vì cô quạnh quá, Tiêu Yến Ninh rất coi trọng Lương Tĩnh – người bạn đồng trang lứa – những năm qua luôn xem y như đệ đệ ruột thịt.
Mà Lương Tĩnh đối với Tiêu Yến Ninh cũng vậy, luôn che chở bảo vệ hắn.
An Vương lại cạn thêm một chén, thầm nghĩ, như vậy cũng tốt, không còn cô tịch nữa.
Tối ấy, An Vương cố ý uống say, Tiêu Yến Ninh cũng cùng chén rượu bầu bạn, đến mức người cũng lâng lâng.
Đến khi tiệc tan, Tiểu Bát đã ngủ say, Tiêu Yến Ninh đi đường còn hơi lảo đảo. Khi hắn say rồi thì thường ít nói, tựa hẳn vào người Lương Tĩnh, mặt treo nụ cười đĩnh đạc.
An Vương nhìn nụ cười trên mặt hắn, thầm nghĩ nụ cười này hơi giả tạo, có phần gượng gạo.
Lương Tĩnh cẩn thận đỡ lấy Tiêu Yến Ninh, y bảo: "Vương gia, Bệ hạ say rồi, ta đưa ngài ấy về." Nói rồi, y do dự một chút lại bảo: "Tiểu Vương gia ngủ say..."
An Vương xoa trán mình, bảo: "Để đệ ấy ngủ một đêm ở vương phủ đi, ngươi có được không?"
Lương Tĩnh khẽ cười: "Vương gia yên tâm, ta chưa say, sẽ chăm sóc tốt cho Bệ hạ."
Tiêu Yến Ninh bên cạnh mỉm cười gật đầu, An Vương chậm chạp ừ một tiếng, rồi nhìn Lương Tĩnh dẫn Tiêu Yến Ninh đi.
Người say rồi, tâm trí cũng mụ mẫm, chẳng nhớ nổi những nỗi đau chôn sâu trong đáy lòng.
An Vương ở Thông Châu ít khi say, hễ về kinh là hắn luôn muốn chuốc say bản thân, lần này cũng vậy.
An Vương mơ màng ngủ đến nửa đêm, rồi lòng chợt giật thót, cả người đột ngột tỉnh giấc, đầu đau như búa bổ ngồi dậy.
An Vương thầm nghĩ, khi Lương Tĩnh dẫn Tiêu Yến Ninh rời vương phủ, cửa cung đã khóa chặt, Lương Tĩnh thân là triều thần, dùng cách gì để đưa người về cung? Lúc ấy cách tốt nhất lẽ ra phải để Tiêu Yến Ninh nghỉ ngơi một đêm ở vương phủ của hắn chứ?
Chỉ là An Vương uống say quá, đầu óc loạn thành cháo, phản ứng cũng chậm chạp, Lương Tĩnh và Tiêu Yến Ninh lại biểu hiện quá tự nhiên, hắn khi ấy cũng không nghĩ nhiều.
Giờ nửa đêm, đột ngột nhớ lại, lòng đầy kinh ngạc.
Dù biết Lương Tĩnh sẽ không làm gì Hoàng thượng, nhưng An Vương vẫn sợ đến ứa mồ hôi, hắn tự mắng mình một câu, lập tức mặc xiêm y đứng dậy.
Dù sao đi nữa, hắn vẫn phải xác định an nguy của Bệ hạ.
Chờ hắn hối hả ra khỏi cổng lớn vương phủ, đứng giữa màn đêm, An Vương nhíu mày, hắn đi đâu tìm Bệ hạ đây?
Nghĩ một hồi, mắt hắn sáng lên, rồi cưỡi ngựa thẳng tiến Lương phủ.
An Vương cũng chẳng hay đầu óc mình đang nghĩ gì, sao không đến phủ Phúc Vương mà lại đến Lương phủ.
Thành thật mà nói, có lẽ vì say rượu thôi.
. . .