Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế
Khởi Đầu Bất Ngờ
Xuyên Về Cổ Đại Làm Hoàng Đế thuộc thể loại Linh Dị, chương 223 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
1.
Ai quen Tiêu Yến Ninh đều rõ, anh đẹp trai, sự nghiệp rạng ngời, nhưng chuyện tình cảm thì tuyệt nhiên không dính dáng. Nghe đồn, một đối tác từng không tin, bèn kéo cả đám trai xinh gái đẹp đến, dùng đủ mọi cách để quyến rũ anh.
Kết quả? Dù bao mỹ nhân ra sức ve vãn, Tiêu Yến Ninh chỉ ung dung ngồi nhấp rượu, mặt lạnh như tiền, chẳng chút dao động.
Đối tác kia ngớ người ra, hồi lâu mới chậm rãi giơ ngón cái với anh. Dù là ý chí kiên định như sắt đá hay thật sự không màng dục vọng, cũng thật đáng nể. Người đời ai chẳng có khiếm khuyết, Tiêu Yến Ninh thiếu ham muốn cũng... bình thường thôi.
... Bình thường cái nỗi gì! Làm sao con người lại không có chút xung động sinh lý, trừ phi 'chỗ đó' của anh có vấn đề!
Mấy lời này chỉ là đám rảnh rỗi bàn tán sau lưng, trước mặt anh, chẳng ai dám mở miệng.
Tiêu Yến Ninh chẳng bận tâm đến những chuyện đó. Anh cũng có dục vọng, nhưng luôn kiềm chế, không muốn vì chút ham muốn nhất thời mà dây dưa thân mật với người lạ. Anh dồn tâm huyết vào việc kiếm tiền, những lời đàm tiếu của thiên hạ, anh chỉ cười khẩy, bỏ ngoài tai.
Cuộc sống của Tiêu Yến Ninh cứ thế trôi, bình lặng mà bận rộn.
Nếu không có gì bất ngờ, ngày tháng có lẽ mãi êm đềm như vậy.
Nhưng bất ngờ lại ập đến.
Hôm ấy là ngày thường như bao ngày, công ty có buổi hẹn ăn tối với đối tác. Đáng lẽ quản lý phòng ban sẽ đi, nhưng người này xin nghỉ ốm. Tiêu Yến Ninh cũng hơi không khỏe trong người, định bụng không đi, nhưng phút cuối, anh lại thay đổi quyết định.
Đến nơi, đối tác thấy anh thì cười tươi rói, khiến anh nổi cả da gà. Rồi họ nhân cơ hội kể, cậu con út của tổng giám đốc công ty họ đến đây chơi vài hôm. Chẳng hiểu sao, hôm nay cậu ta cũng theo cùng.
Nhắc đến cậu con út này, người kia mặt mày ủ rũ, than rằng cậu được gia đình cưng chiều, tính cách hơi trẻ con, bốc đồng, không điềm đạm như hai người anh trai. Ý ngoài lời là nếu lát nữa cậu ta có gì mạo phạm, mong Tiêu Yến Ninh bỏ qua cho.
Tiêu Yến Ninh cười đáp chẳng sao, bụng nghĩ, nghe như một tên nhóc con, anh cũng chẳng chấp nhặt. Nhưng nếu thật sự chọc giận anh, thì trên bàn đàm phán, anh sẽ kiếm chút lợi từ đối phương để an ủi 'tâm hồn tổn thương' của mình.
Thế nhưng, khi gặp được người, Tiêu Yến Ninh lập tức hối hận. Anh tự nhủ, mình quả nhiên không nên xuất hiện, lợi lộc gì trên thương trường cũng chẳng đáng để mình dính vào.
Cậu thiếu gia này tên Lương Tĩnh, dáng vẻ thanh tú, nho nhã, trông có vẻ đơn thuần, hiểu chuyện. Vừa thấy Tiêu Yến Ninh, mắt cậu sáng rực, bắt tay anh lâu hơn mức xã giao thông thường, mặt còn đỏ bừng.
Ở đó toàn những người tinh ý, ai mà không nhìn ra tâm tư của Lương Tĩnh cơ chứ? Dù là thấy sắc mà động lòng hay yêu từ cái nhìn đầu tiên, rõ ràng cậu thiếu gia này mê anh như điếu đổ vậy.
Chuyện sau đó cứ thế diễn ra. Trên bàn tiệc, Tiêu Yến Ninh và Lương Tĩnh ngồi cạnh nhau.
Lương Tĩnh cư xử rất ngoan, không nói lời nào quá đáng, chẳng làm gì thừa thãi. Buổi tiệc trôi qua êm đẹp, đối tác không làm khó, hợp đồng sắp được ký kết.
Chỉ có ánh mắt lén lút của Lương Tĩnh bên cạnh là khiến anh hơi bứt rứt.
Cậu ta có lẽ nghĩ mình che giấu giỏi, nhưng không biết ánh mắt ấy rực cháy đến mức nào. Tiêu Yến Ninh không phải chưa từng bị nhìn như vậy, nhưng thường thì nếu đôi bên không có ý gì, người ta sẽ kiềm chế. Còn Lương Tĩnh, ánh mắt như mang lửa, thêm men rượu, khiến Tiêu Yến Ninh bất giác kéo nhẹ cà vạt, thả lỏng cổ để xua đi cái nóng.
Sau tiệc, Lương Tĩnh viện cớ anh uống rượu không tiện lái xe, đề nghị đưa anh về nhà.
Những người khác trao cho anh ánh nhìn đầy ẩn ý. Tiêu Yến Ninh thì cười gượng, ngoài mặt thì cảm ơn, trong lòng chẳng vui vẻ gì.
Trên đường về, cả hai im lặng suốt. Ngồi ghế sau, Tiêu Yến Ninh nhìn Lương Tĩnh trầm mặc, thầm nghĩ, cậu ta cũng không bốc đồng như lời đồn, trông khá điềm đạm.
Nhưng ấn tượng ấy nhanh chóng tan biến.
Về đến nhà, Lương Tĩnh không rời đi ngay lập tức. Cậu nhìn anh, cười tủm tỉm: "Tôi khát quá, cho tôi xin ly nước được không?"
Nếu không vì mối quan hệ hợp tác này, Tiêu Yến Ninh đã muốn đáp: "Ra ngoài, xuống lầu có cửa hàng tiện lợi, muốn uống gì cũng có."
Nhưng nhìn vẻ mặt đáng thương của cậu, anh đành rót cho cậu một ly nước.
Lương Tĩnh cúi đầu, nhấp từng ngụm nhỏ, như thể không phải uống nước lọc mà đang thưởng thức tiên lộ quý giá. Tiêu Yến Ninh ngồi một bên, lặng lẽ nhìn cậu.
Ly nước chỉ bé tẹo, dù nhấp nháp thế nào, chẳng mấy chốc đã cạn.
Đặt ly xuống, Lương Tĩnh lộ vẻ tiếc nuối ra mặt, rồi nhìn Tiêu Yến Ninh, giọng nói chân thành: "Tôi chưa no, hơi đói."
Tiêu Yến Ninh uống rượu hơi nhiều, vốn đã ngán ngẩm, giờ bị cậu chọc cho bật cười thành tiếng. Nếu không phải con trai của tổng giám đốc đối tác, cậu ta làm sao vào được cửa, còn dám được voi đòi tiên như vậy?
Tiêu Yến Ninh ngả người vào sofa, cười mà như không cười: "Cậu Lương, cậu muốn gì đây?"
Lương Tĩnh nhìn anh, ánh mắt dịu đi, nhưng lời thốt ra thì chẳng hề dịu dàng chút nào: "Tôi muốn theo đuổi anh."
Tiêu Yến Ninh: "..." Dám nói thẳng thừng thế này, đúng là một cậu ấm kỳ lạ.
Tiêu Yến Ninh: "Cậu không muốn đâu."
Lương Tĩnh thu lại vẻ mặt, nghiêm túc hẳn: "Tôi muốn."
Tiêu Yến Ninh: "Được thôi, nhưng tôi không muốn." Anh không muốn theo đuổi ai, cũng chẳng muốn ai theo đuổi mình.
Anh thật sự không muốn thân mật với bất kỳ ai, cuộc sống một mình anh thấy rất ổn thỏa.
Tiêu Yến Ninh tự nhủ chắc mình say rồi, đầu óc mụ mị cả, nếu không, sao lại để Lương Tĩnh lải nhải bên tai mình. Đối tác thì đã sao? Hợp đồng này không thành, còn có vô số hợp đồng khác.
Nghĩ vậy, anh hít sâu một hơi thật dài: "Đừng đùa nữa..."
Chưa dứt lời, Lương Tĩnh đột nhiên đứng phắt dậy, lao đến trước mặt anh, cúi xuống nhìn anh. Mặt cậu nghiêm nghị, ánh mắt chân thành nhưng đầy gấp gáp: "Tôi không đùa đâu. Thử đi, được không? Một mình thì có gì hay, hai người bên nhau chẳng phải tốt hơn sao chứ..."
Tiêu Yến Ninh giật mình trước gương mặt đột nhiên phóng đại sát gần của cậu. Anh chắc chắn đầu mình bị rượu làm chậm chạp, vì lẽ ra anh đã né tránh rồi.
Lương Tĩnh vẫn kề sát tai, hối hả thì thầm: "Anh thấy chưa, anh cũng thích mà. Để tôi giúp anh nhé." Vừa nói, cậu vừa cẩn thận quan sát nét mặt anh, như thể sợ anh nổi giận.
Thấy vẻ mặt Tiêu Yến Ninh thoáng dịu đi, Lương Tĩnh mới có chút yên tâm. Cậu biết hành động của mình chẳng khác gì tên biến thái, nhưng cậu cũng hiểu, hôm nay là cơ hội duy nhất để bước chân vào cuộc đời anh.
Cậu đến Đông Lâm đã lâu, chẳng ngờ chuyến đi vô tình này lại khiến trái tim cậu rung động đến thế.
Lần đầu nhìn thấy Tiêu Yến Ninh, tim cậu đã loạn nhịp, như con cá thiếu nước quẫy đạp không ngừng. Lương Tĩnh là người thiên về hành động, nếu đã thích anh thì sẽ tìm mọi cách tiếp cận. Thế nhưng đều vô ích, trong mắt Tiêu Yến Ninh, dường như chẳng có chỗ cho bất kỳ ai khác. Cậu lượn lờ trước mặt anh bao lần, anh chỉ mỉm cười xã giao, thậm chí tên cậu anh còn chẳng nhớ.
Lần này, Lương Tĩnh đến cũng chỉ là thử vận may. Ai ngờ Tiêu Yến Ninh lại xuất hiện, như thể ông trời ban tặng cơ hội ngàn vàng vậy.
Mọi người đều bảo Tiêu Yến Ninh thích cô đơn, nhưng Lương Tĩnh thì không tin.
Ai mà cam tâm sống mãi trong lẻ loi, chẳng có người trò chuyện cơ chứ? Anh trong đám đông luôn nở nụ cười lịch thiệp, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt lại lạc lõng giữa biển người tấp nập.
Anh chỉ sợ bị tổn thương, nên mới buộc mình phải quen với cô độc.
Lương Tĩnh đưa Tiêu Yến Ninh về nhà, cảm giác như bánh bao từ trên trời rơi xuống vậy. Nhưng khi cái cớ khát nước, đói bụng không còn tác dụng nữa, cậu lo nếu hôm nay bước ra khỏi cánh cửa này, e rằng cả đời cũng chẳng thể quay lại, thậm chí có thể chẳng còn gặp lại anh.
Thế là, cậu đánh liều, dùng cách thức vụng về nhất để quyến rũ người trước mặt. Nói ra thì, nếu say thật, làm sao đứng vững nổi cơ chứ? Chỉ có thể kết luận, Tiêu Yến Ninh chẳng say chút nào.
Lương Tĩnh rất chủ động, dùng cả tay lẫn lời lẽ trêu chọc anh:
"Một mình tự xử thì có gì vui? Thử cảm nhận hơi ấm của nhau xem sao?"
"Tôi là đàn ông, đâu có bầu mà sợ. Cũng không bắt anh phải chịu trách nhiệm."
"Đã hứng thế này rồi, còn kìm nén làm gì nữa..."
Tiêu Yến Ninh nhìn người vừa nói lời ngông cuồng vừa đỏ mặt tía tai, chớp mắt một cái, rồi lại chớp thêm cái nữa.
Anh thật không phân biệt nổi, đây là xấu hổ hay là nhiệt tình táo bạo nữa.
Lương Tĩnh cởi áo, trườn lên người anh: "Anh không muốn động. Không sao, để tôi tự làm."
Tiêu Yến Ninh: "..."
Anh nắm lấy cổ tay cậu, lật người đổi vị trí: "Im mồm!" Mặt đẹp thì đẹp thật, nhưng cái miệng sao chẳng nói câu nào ra hồn!
Suốt quá trình, Lương Tĩnh vừa vụng về vừa nhiệt huyết, lại cực kỳ thẳng thắn bộc bạch cảm xúc. Tiêu Yến Ninh thấy giọng cậu chói tai quá, dứt khoát dùng miệng để chặn lại.
Khi mọi thứ lắng xuống, Tiêu Yến Ninh nhìn Lương Tĩnh thảm hại mà vẫn nở nụ cười rạng rỡ, anh im lặng hồi lâu, châm một điếu thuốc. Vừa hút hai hơi, Lương Tĩnh đã giật lấy, ngậm vào miệng mình.
Tiêu Yến Ninh: "..."
Được voi đòi tiên!
Nhưng khi ánh mắt lướt qua những dấu vết trên người Lương Tĩnh, anh lảng đi, hỏi: "Cậu muốn gì?"
Lương Tĩnh ngậm thuốc, đôi mày vẫn còn vương chút say mê, má phớt hồng, ngượng ngùng ậm ừ: "Tôi thích anh, muốn yêu đương với anh. Anh cũng không ghét tôi, vậy thử xem sao?"
Tiêu Yến Ninh: "..." Giờ mới biết ngượng à? Lúc nãy còn mạnh miệng lắm mà.
Anh vốn chẳng muốn yêu đương gì sất, nhưng nói thẳng với người vừa lên giường với mình thì có vẻ hơi tệ. Lương Tĩnh vụng về quyến rũ, nhưng anh cũng không kìm được bản thân. Tình cảnh này, anh phải chịu phần lớn trách nhiệm.
Tiêu Yến Ninh không đáp đồng ý hay từ chối. Lương Tĩnh hiểu im lặng là ngầm chấp thuận, vui vẻ "ồ" lên một tiếng, lao vào ôm anh. Vì quá hăng, cậu đụng phải chỗ đau, kêu oai oái, giọng nói méo mó.
Tiêu Yến Ninh nhìn cậu, bất lực lắc đầu. Nghĩ lại, người trẻ con thế này, sự tò mò và nhiệt huyết với một mối quan hệ chắc chắn sẽ dần phai nhạt.
Thôi thì, tạm thời cứ như vậy đi.
---
Tiêu Yến Ninh chưa từng nghĩ có thêm một người bên cạnh lại ồn ào đến thế. Lương Tĩnh thích gọi điện, gửi tin nhắn thoại, bảo rằng cậu rất mê giọng anh. Khi anh bận, cậu không làm phiền, nhưng hễ rảnh là liên lạc đủ kiểu.
Ban đầu, Tiêu Yến Ninh chỉ trả lời bằng tin nhắn chữ, chẳng biết từ bao giờ bắt đầu gửi tin nhắn thoại.
Lương Tĩnh rất thích tuyên bố chủ quyền. Chẳng mấy chốc, ai quen Tiêu Yến Ninh đều biết quan hệ của hai người. Có người sốc đến mức rớt hàm – trước đây, họ từng giới thiệu người giống Lương Tĩnh cho anh, cùng giới tính, mà anh chẳng thèm liếc mắt. Ai ngờ, người tưởng sẽ cô đơn cả đời lại thoát ế chỉ trong một đêm.
Về hành động này, Tiêu Yến Ninh lúc đó chẳng nói gì. Nhưng khi cả hai về nhà, anh nhìn Lương Tĩnh bảo: "Cậu quá bốc đồng."
Đúng vậy, Lương Tĩnh giờ đã đường hoàng bước vào cuộc sống của anh. Ngay ngày đầu xác nhận quan hệ, cậu tuyên bố yêu nhau thì phải sống chung. Từ đó, nhà Tiêu Yến Ninh cũng là nhà cậu, cứ như tên trộm chiếm nhà vậy.
Lương Tĩnh cong đôi mày đẹp, lườm anh: "Hừ, mơ đi! Em không để ai có cơ hội cướp anh đâu."
Tiêu Yến Ninh: "..." Ở bên Lương Tĩnh, số lần anh câm nín tăng vọt.
Hít sâu một hơi, anh nói: "Ý tôi không phải vậy. Ý tôi là cậu... thôi, tùy cậu vậy."
Anh định bảo tương lai còn nhiều bất định, nếu sau này chia tay, Lương Tĩnh nhớ lại hôm nay chắc sẽ xấu hổ. Nhưng nhìn cậu khoanh tay, nhướn mày chờ anh nói, anh đành nuốt lời.
Lương Tĩnh trông như đã sẵn sàng 'chiến đấu', anh mà nói tiếp, e là cậu sẽ lao vào đánh nhau mất.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Lương Tĩnh thật sự rất sôi nổi, ngày nào cũng vui vẻ. Mỗi lần nhìn cậu, Tiêu Yến Ninh đều tự hỏi, sao con người ta có thể tràn đầy năng lượng đến vậy? Dù đêm bị anh 'vần' đến mệt lả, ban ngày cậu vẫn tung tăng như rồng như hổ.
Phải công nhận, có một người như thế, cuộc sống thật náo nhiệt.
Có thời gian, dạ dày Tiêu Yến Ninh đau âm ỉ. Anh vốn có bệnh này, do ăn uống thất thường. Anh chẳng để tâm, uống vài viên thuốc là hết.
Hôm đó là sinh nhật Lương Tĩnh. Chẳng biết bị gì kích thích, dạ dày anh đau quặn từng cơn, kèm theo cảm giác chua dâng trào. Anh cố giấu, nhưng Lương Tĩnh lập tức phát hiện ra.
Anh bảo không sao, chỉ là bệnh dạ dày tái phát, nhưng Lương Tĩnh không yên tâm, nhất quyết đưa anh đi bệnh viện.
Tiêu Yến Ninh không muốn, nhưng thấy mắt cậu đỏ hoe, anh thở dài, đành nghe theo.
Đi khám, bác sĩ phát hiện bệnh tình của anh.
Nghe kết quả, Tiêu Yến Ninh chưa kịp phản ứng, Lương Tĩnh đã mềm nhũn cả chân, mặt trắng bệch. Nhưng cậu nhanh chóng trấn tĩnh lại, bàn bạc phương án điều trị với bác sĩ.
Từ lúc phát hiện vấn đề đến khi anh nhập viện, tất cả đều do Lương Tĩnh lo liệu.
Đến ngày phẫu thuật, Tiêu Yến Ninh nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của cậu, nắm tay cậu: "Bác sĩ bảo là giai đoạn đầu, may mà có em phát hiện sớm, sẽ không sao đâu."
Lương Tĩnh nhìn anh, siết chặt tay, lặp đi lặp lại: "Chắc chắn sẽ không sao."
Ngày phẫu thuật, Lương Tĩnh đứng ngoài phòng mổ chờ đợi. Lý trí mách bảo cậu nếu nghe lời bác sĩ, sẽ không có chuyện gì xảy ra. Nhưng cậu không kìm được mà nghĩ ngợi lung tung.
Phẫu thuật nào cũng có rủi ro, lỡ như...
Nghĩ đến 'lỡ như', cậu phì phì vài tiếng, tự mắng mình, rồi lại chìm trong lo lắng.
Mãi sau, cửa phòng mổ mở ra. Nghe bác sĩ nói mọi thứ suôn sẻ, Lương Tĩnh kích động đến mức không biết nói gì, vừa cười vừa khóc.
Khi Tiêu Yến Ninh tỉnh lại, Lương Tĩnh ngồi bên giường, lặng lẽ nhìn anh, rồi mỉm cười dịu dàng.
Anh cố nhếch môi, muốn bảo cậu trông tiều tụy quá, nhưng mắt cay xè, chẳng nói được gì.
Trong thời gian nằm viện, khi được ăn uống, Lương Tĩnh thường mang đủ loại canh đến. Ban đầu, Tiêu Yến Ninh tưởng là canh từ nhà hàng. Một hôm, anh vô tình nhận xét canh hơi mặn, Lương Tĩnh lập tức căng thẳng: "Vậy lần sau em bảo mẹ em cho ít muối lại."
Tiêu Yến Ninh đang định không uống nữa, nghe vậy thì ngẩng phắt lên, khó nhọc hỏi: "Em... mẹ em?"
Lương Tĩnh tỉnh bơ: "Ừ, em có biết nấu canh đâu. May mà mẹ em biết. Bà đến đây thăm chúng ta, tiện thể nấu canh tẩm bổ cho anh."
Tiêu Yến Ninh: "Mẹ em... bà ấy biết chuyện chúng ta...?"
"Đương nhiên biết rồi!" Lương Tĩnh đáp như lẽ thường: "Ngày thứ hai chúng ta ở bên nhau, em đã kể với gia đình hết rồi." Cậu bảo rằng mình đã tìm được định mệnh, người để yêu cả đời.
Gia đình cậu sốc đến mức câm nín. Họ chẳng ngờ con trai mình lại có xu hướng này.
Lương Tĩnh thì bảo cậu chẳng có xu hướng gì cả. Cậu thích Tiêu Yến Ninh. Anh là đàn ông, cậu thích đàn ông. Anh mà là phụ nữ, cậu cũng thích phụ nữ. Giới tính của anh quyết định sở thích của cậu.
Bố mẹ và hai người anh trai cậu định đến tận nơi xem tình hình, nhưng Lương Tĩnh cản lại: "Giờ em mới chỉ dùng thân thể để giữ chân anh ấy. Đợi em chinh phục được hẳn hoi rồi mọi người hãy đến, không thì dọa anh ấy chạy mất, em biết đi đâu mà tìm bây giờ?"
Gia đình cậu nghe mà ngẩn người. Anh cả Lương Hàm bảo cậu thật mất mặt, đã "thân mật" đến thế mà còn chưa chinh phục được người ta.
Lương Tĩnh thì nói, chuyện gì cũng cần thời gian, vội vàng chẳng ăn được đậu phụ nóng.
Nhìn Tiêu Yến Ninh sững sờ, Lương Tĩnh nói: "Anh trưng ra biểu cảm gì thế? Có phải anh không muốn gia đình em biết, để không ai làm chủ cho em, sau này anh tha hồ yêu rồi bỏ em đúng không?"
Tiêu Yến Ninh: "..."
Anh lặng lẽ cầm muỗng: "Để anh uống thêm chút canh."
Lương Tĩnh: "Chẳng phải bảo mặn sao? Đừng đánh trống lảng. Nói đi, có phải anh tính thế thật không?"
Tiêu Yến Ninh: "Canh ngon lắm, chắc tại anh nhạt miệng, để anh uống thêm chút nữa." Canh mẹ Lương Tĩnh nấu, dù có mặn chết người, anh cũng phải uống thêm.
"Lần sau uống tiếp." Lương Tĩnh để bát canh xa hơn, thuận miệng nói: "Mấy toan tính trong lòng anh, em không so đo đâu đấy nhá. Ra viện rồi, anh cùng em gặp bố mẹ và anh trai em, để họ yên tâm về chuyện chúng ta."
Tiêu Yến Ninh: "Được thôi."
Lương Tĩnh gật đầu, rồi chợt ngẩng phắt lên, kinh ngạc nhìn anh: "Anh nói gì?"
Tiêu Yến Ninh cười: "Được thôi."
Lương Tĩnh phấn khích, nếu không vì anh đang bị thương, cậu đã nhào tới ôm anh rồi. Cậu ngồi bên giường, nắm chặt tay anh, mắt sáng rực niềm vui.
Cậu biết từ đầu Tiêu Yến Ninh luôn phòng bị, nhưng cậu cũng biết anh là người mềm lòng. Vì gia đình gốc, anh sợ thân mật, nhưng từ khi có Lương Tĩnh, nụ cười trên mặt anh nhiều hơn rõ rệt. Có lúc anh muốn nói lời an ủi, nhưng chẳng bao giờ thốt ra. Anh thích những ngày có Lương Tĩnh bên cạnh.
Mối quan hệ của họ bắt đầu từ thể xác. Lương Tĩnh biết, chỉ cần cậu không làm tổn thương anh, mối quan hệ này dài hay ngắn là do cậu quyết định.
Cậu cẩn thận từng bước, khiến anh quen với sự hiện diện của mình, mê đắm cơ thể cậu, lưu luyến hơi ấm khi ôm nhau.
Cậu muốn anh chẳng thể rời xa mình.
Như khi gia đình hỏi cậu có nghiêm túc không, Lương Tĩnh đáp, nghiêm túc hơn cả ngọc trai. Cậu biết ơn lần đến Đông Lâm ấy, nơi cậu gặp được một người.
Là người cậu yêu từ cái nhìn đầu tiên, và muốn cùng anh dài lâu mãi mãi.
Như thể định mệnh đã an bài, chỉ cần họ gặp nhau, họ sẽ bên nhau.
Cậu vì Tiêu Yến Ninh mà đến, và Tiêu Yến Ninh vì cậu mà hạnh phúc.
Giữa hàng tỷ con người, họ gặp nhau, yêu nhau, và rồi trở thành điều không thể thiếu trong đời nhau.
- Toàn truyện kết thúc -
Tác giả có lời muốn nói:
Viết cho Tiêu Yến Ninh trước khi xuyên không~