108. Chương 108: Ba Nốt Ruồi Son

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 108: Ba Nốt Ruồi Son

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 108 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chủ tiệm mai táng từ chối: "Bảo ta dạy thông linh cho đệ tử của cậu ư? Hơn nữa, cậu ta đâu phải đệ tử của ta, chuyện này ta không làm."
Phùng Lệ ngước mắt khỏi chén trà: "Nếu huynh không đồng ý, vậy cứ để Thuật thông linh mai danh ẩn tích đi."
Chủ tiệm mai táng im lặng thật lâu, đột nhiên thở dài: "Tại sao cậu lại nói thằng bé phù hợp với thuật thông linh?"
"Bát tự của cậu ấy không chứa âm, nhưng lại khiến những vật chứa âm khí cảm thấy thích thú." Phùng Lệ nói: "Cơ thể âm dương lẫn lộn nhưng lại cân bằng một cách kỳ lạ. Thể chất đặc biệt như thế huynh vẫn chưa nhìn ra sao?"
Chủ tiệm mai táng chậm rãi đáp: "Ánh mắt của ta từ trước đến nay không tốt bằng cậu, huống hồ ta mới gặp đệ tử cậu được mấy lần? Không nhìn ra cũng là chuyện bình thường thôi."
Giang Lạc không khỏi nhìn chủ tiệm mai táng thật sâu.
Chủ tiệm mai táng hoàn toàn đang nói dối.
Rõ ràng khi cậu muốn mở vòng âm dương, chính miệng ông chủ từng nói với cậu: "Cơ thể cậu có tử khí, hồn có dương khí, âm dương đan xen, quả thật hiếm có." Không chỉ vậy, ông còn bảo cậu "Số phận tốt, thần hồn gắn liền với cơ thể, âm dương dung hợp vừa vặn". Hai câu này giải thích còn cặn kẽ hơn lời của Phùng Lệ.
Rõ ràng ông đã sớm nhìn ra thể chất đặc thù của Giang Lạc, tại sao bây giờ lại nói dối Phùng Lệ?
Ông không sợ Giang Lạc vạch trần ông sao?
Chủ tiệm mai táng nhìn chằm chằm Giang Lạc không nhúc nhích. Giang Lạc thu lại ánh mắt, cậu không vạch trần lời nói dối của ông chủ mà chỉ lặng lẽ nghe hai người đối thoại.
Thật thú vị, ông chủ tiệm mai táng đang che giấu một bí mật nào đó.
Phùng Lệ nói: "Huynh chỉ cần đưa cậu ấy đến nghĩa trang bệnh viện dạo quanh một vòng là sẽ biết. Thiên phú như thế mà không học Thuật thông linh thì đúng là lãng phí. Kỷ Diêu Tử, huynh có dạy không?"
Chủ tiệm mai táng không hề hoảng loạn mà kéo dài thời gian: "Chuyện này không phải ta nói dạy là có thể dạy được. Ta phải thấy được bản lĩnh của cậu ấy thì mới quyết định được."
Phùng Lệ cũng không sốt ruột, y khẽ gật đầu rồi đặt chén trà xuống.
Chủ tiệm mai táng lại nhìn về phía Giang Lạc: "Cậu có biết Thuật thông linh là gì không?"
Giang Lạc lễ phép đáp: "Con không biết ạ."
Chủ tiệm mai táng nói: "Vậy cứ nói lý giải của cậu cho ta nghe."
"..." Giang Lạc nở nụ cười hiền lành: "Thông linh chắc là giao tiếp với người chết phải không ạ?"
Cậu lập tức nhớ tới lúc chạm vào hắc khí của vợ ông chủ khách sạn 129. Khoảnh khắc hắc khí tiếp xúc, Giang Lạc cảm nhận được chấp niệm và tình cảm còn lưu lại của vợ ông chủ.
Giống như quỷ nhập vào người nhưng cũng không hoàn toàn giống, lẽ nào thuật thông linh tương tự những thuật pháp như vậy?
Chủ tiệm mai táng gật đầu, lại lắc đầu: "Nếu nói như vậy thì quá bó hẹp."
Giang Lạc khiêm tốn học hỏi: "Xin ngài chỉ dạy ạ."
"Vạn vật đều có linh hồn, đâu chỉ giao tiếp với mỗi người chết." Ông chủ tiệm mai táng không nói tiếp, ngược lại đề cập đến một chuyện khác: "Muốn học thuật thông linh, cách tốt nhất là phải giữ gìn bản thân trong trắng. Bởi vì nếu muốn mời thần linh nhập vào cơ thể, cơ thể cậu phải sạch sẽ, không nhiễm ô uế thì mới được thần linh yêu thích, và khi gặp nguy hiểm nhất sẽ chấp nhận lời mời của cậu. Tuy nhiên, nếu cậu đã phá thân, không còn trinh nguyên, lúc mời thần cũng chỉ mời tà linh. Nhưng một khi tà linh đã được mời đến, mời thì dễ mà tiễn thì khó, không cẩn thận sẽ bị tà linh khống chế, kết cục đau thương đến chết."
Ngay từ câu đầu tiên ông chủ cất lời, toàn thân Giang Lạc đã căng cứng một cách khó nhận ra.
Phùng Lệ không chú ý tới sự khác thường của cậu: "Chắc chắn cậu ta vẫn còn trong trắng."
Chủ tiệm mai táng đánh giá Giang Lạc từ trên xuống dưới: "Đẹp trai vậy mà không có bạn trai bạn gái sao?"
Giang Lạc nhìn hai người họ, trong đầu nhanh chóng hình thành một kế hoạch. Biểu cảm của cậu chậm rãi trở nên uất ức, đôi mắt dần đỏ ửng.
Nếu bây giờ cậu cố gắng giấu giếm thì sau này chỉ toàn rước họa vào thân, chi bằng cứ nói thẳng ra ngay bây giờ.
Giang Lạc không tin tưởng Phùng Lệ, bởi vì y luôn đặt lợi ích của Phủ Thiên Sư lên hàng đầu. Cậu tự nhận thấy mình không quan trọng đến mức khiến Phùng Lệ vì cậu mà đối đầu với Kỳ gia và Trì gia.
Sự thật rành rành trước mắt, Giang Lạc thân là đệ tử Phùng gia nhưng Kỳ gia và Trì gia dám bày mưu kế bẩn với cậu, Trì gia còn dám chuốc thuốc cậu. Có hai khả năng: một là họ được Phùng Lệ cho phép, cảm thấy nếu Giang Lạc có mách Phùng Lệ thì y vẫn sẽ không làm gì họ; hai là họ không kiêng dè Phùng Lệ.
Người của Trì gia cực kỳ nịnh bợ Phùng Lệ, nên có thể loại trừ trường hợp thứ hai.
Tuy nhiên, bây giờ mà Phùng Lệ vẫn cảm thấy cậu còn trong trắng, e rằng Phùng Lệ chỉ biết mang máng hai nhà Kỳ, Trì muốn xuống tay với cậu nhưng cụ thể là gì thì y không biết rõ mà thôi.
Kể cả khi Phùng Lệ không ra mặt bênh vực Giang Lạc, nhưng nếu có thể chia rẽ Phủ Thiên Sư và hai nhà Kỳ Trì, thì việc Giang Lạc mách lẻo cũng đáng.
Cậu nhếch môi, mặt mày trắng bệch, nắm đấm siết chặt, trông rõ vẻ bị xúc phạm nặng nề.
Chủ tiệm mai táng ngạc nhiên vô cùng, ông ngồi bật dậy: "Cậu sao vậy?"
Phùng Lệ cau mày, trầm giọng hỏi: "Nói mau."
Giang Lạc lau nước mắt, nén nhục nói: "Tiên sinh, lúc ở trên tàu làm nhiệm vụ, con bị một nhóm người đánh thuốc mê. Hình như họ là người Trì gia, nói muốn lợi dụng con để dụ Trì Vưu xuất hiện. Thứ thuốc kia quá đê tiện, con... con... Đêm đó con đã không còn trong sạch nữa rồi."
Thanh niên tóc đen tỏ vẻ không đành lòng khi nghĩ đến sự việc đau khổ ấy, tóm tắt chuyện trong vài câu sơ sài, nhưng sự tuyệt vọng trong đó có thể cảm nhận được đôi chút.
Vốn là thanh niên thiên phú xuất chúng, tương lai xán lạn, nhưng vì bị người ngoài hãm hại mà thất thân. Chuyện này quá xấu hổ, đúng là khiến người ta nổi giận, sao lại có thể bày mưu hèn hạ đến vậy?
Chủ tiệm mai táng nghẹn họng nhìn trân trối: "Cậu và Trì, Trì Vưu..."
Một tiếng "Ầm" vang lên thật lớn, chiếc bàn gỗ trước mặt Phùng Lệ lập tức nứt toạc.
Đồ vật trên bàn rơi xuống đất, chén trà vỡ tan tành, lá trà văng tung tóe trên sàn nhà.
Mảnh sành rơi xuống chân Giang Lạc.
Hai người trong phòng lập tức nín thở, bàng hoàng nhìn Phùng Lệ.
Sắc mặt Phùng Lệ vui mừng, tức giận lẫn lộn. Thoạt nhìn y vẫn bình tĩnh như không có gì, nhưng hơi thở trên người lại cực kỳ đáng sợ, dày đặc đến mức sắp hóa thành thực thể. Những mảnh dằm của chiếc bàn gỗ rơi vào áo choàng của y, vị thiên sư mặc đường trang trông như một pho tượng với cảm xúc chôn giấu. Y lạnh nhạt hỏi: "Bọn chúng đánh thuốc mê cậu, khiến cậu không còn trong sạch?"
Thoạt nhìn Phùng Lệ vô cùng tỉnh táo, nhưng sự bình tĩnh lạnh lẽo lại khiến người ta run sợ.
"Dạ, con..."
Sàn nhà dưới chân Phùng Lệ vỡ tan, vết rạn nứt chia năm xẻ bảy đáng sợ lan khắp xung quanh.
Ánh mắt Phùng Lệ âm trầm, y im lặng xoay chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay, Giang Lạc lập tức ngậm miệng.
Bầu không khí căng thẳng, hơi thở dần trở nên gấp gáp. Chủ tiệm mai táng bỗng đứng bật dậy, vẻ mặt vội vàng đi đến trước mặt Giang Lạc, nghiêm trọng nói: "Cậu vén áo lên để ta xem hông của cậu."
Giang Lạc nghi ngờ hỏi: "Hông của con ạ?"
Chủ tiệm mai táng gấp đến độ không có thời gian trả lời, thế là tự mình vén áo giúp Giang Lạc. Vạt áo hơi nhích lên một chút, lập tức để lộ ba nốt ruồi nhỏ nhắn nằm ngay bên eo của thanh niên tóc đen, nơi ít ai chú ý đến.
Ba nốt ruồi son như được bút chấm lên, khiêm tốn hiện diện ngay phần hông trắng nõn, thon thả và cân đối.
Giang Lạc nương theo ánh mắt của ông nhìn lại, lúc này mới phát hiện trên người mình có thêm ba nốt ruồi. Cậu ngạc nhiên sờ ba nốt ruồi nhỏ: "Chúng xuất hiện từ khi nào vậy?"
Ba nốt ruồi nhỏ nằm ở một vị trí khuất tầm mắt. Vài ngày trước, khi cơ thể cậu tràn ngập dấu hôn, có lẽ hắn đã thừa cơ hội để lại chúng. Mấy ngày nay, khi Giang Lạc tắm rửa, vì không muốn nhìn thấy đống dấu hôn ấy nên cậu mới không để ý kỹ đến sự thay đổi trên cơ thể. Đến tận lúc này cậu mới phát hiện ra.
Chủ tiệm mai táng sa sầm mặt mày, thì thào: "Xong rồi, hỏng bét rồi..."
Ánh mắt ông khiến Giang Lạc cảm thấy không ổn, mí mắt cậu giật liên hồi: "Nốt ruồi này tượng trưng cho điều gì vậy ạ?"
Đừng bảo không những không giúp được gì mà còn phá hoại nữa nhé?
Giang Lạc vừa dứt lời thì cảm giác có một cái bóng đang tiếp cận mình. Cậu ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Phùng Lệ đang đứng cạnh cậu.
Chủ tiệm mai táng lùi khỏi Giang Lạc, nghiêm túc nói với Phùng Lệ: "Cậu xem đi."
Phùng Lệ vươn tay, ngón tay mát lạnh vén vạt áo Giang Lạc, sau đó y nhìn xuống.
Ba nốt ruồi nhỏ vô cùng rõ ràng. Đầu ngón tay y nhẹ nhàng sượt qua, một luồng hàn khí bốc lên.
"Đúng là cậu ấy đã lên giường với Trì Vưu." Chủ tiệm mai táng bực bội nhíu mày: "Ngay cả lời nguyền của dòng chính Trì gia cũng đã lan sang người cậu rồi."
Giang Lạc: "... Ngài nói gì cơ ạ?"
Lời nguyền của dòng chính Trì gia?!
"Cậu và Trì Vưu quen nhau, hẳn cũng biết dòng chính Trì gia chưa ai sống quá ba mươi tuổi." Chủ tiệm mai táng nhìn cậu với vẻ mặt phức tạp: "Bên ngoài đồn rằng bởi vì linh thể dòng chính quá mức cường đại, thân xác không chịu nổi linh thể nên những người đang khỏe mạnh đó mới có thể mất sớm. Nhưng nếu nghĩ kỹ lại thì đây toàn lời nói suông. Dòng chính Trì gia không chỉ có mỗi người họ Trì, mà còn có cả vợ của họ nữa. Các cô gái gả cho dòng chính Trì gia đều là con của các gia tộc bên ngoài, tuy nhiên không ai sống đến được tuổi ba mươi."
"Chỉ một số ít người biết chuyện này, bọn ta suy đoán đây là lời nguyền của dòng chính Trì gia. Không ai biết lời nguyền này do ai hạ và nó là gì, nhưng mỗi một cặp vợ chồng của dòng chính Trì gia, bên hông đều xuất hiện ba nốt ruồi, sau đó chết trước ba mươi tuổi."
"Bởi vì lời nguyền này mà danh tiếng của dòng chính Trì gia đang âm thầm xấu đi."
Sắc mặt Giang Lạc xanh mét, nhưng khi nghe thấy lời này, dường như trong đầu cậu lóe lên một điều gì đó.
Giống như có điều gì đó sai sai...
Cậu chưa kịp nghĩ ra thì đã nghe thấy tiếng thở dài của chủ tiệm mai táng: "Trì Vưu chết rồi mà, sao lại..."
Giang Lạc giận tím mặt, cậu bỗng nhớ tới nguyên tác liên tục miêu tả ba nốt ruồi đen ngay hông Trì Vưu. Lúc đầu cứ nghĩ đây là đặc điểm cơ thể của hắn thôi, ai ngờ nó còn mang ẩn ý này nữa chứ.
Mẹ nó.
Bị kẻ thù làm nhục trên giường thì đã đành, bây giờ còn khuyến mãi thêm cả lời nguyền. Mặc dù vào cái đêm cháy bỏng đó Giang Lạc là người chiếm ưu thế, nhưng vẫn không khiến cậu nguôi ngoai cơn tức này.
Nhưng đây là cậu chủ động dạy Trì Vưu cách làm tình, giờ chỉ có thể trách mình xui xẻo mà thôi.
Giang Lạc hít sâu, lập tức hỏi ra vấn đề cậu thắc mắc nhất: "Vậy làm thế nào để hóa giải lời nguyền này ạ?"
Giang Lạc không muốn chết.
Cậu cực kỳ, cực kỳ không muốn chết.
Từ khi xuyên vào thế giới vô cùng nguy hiểm này, ngay từ những ngày đầu tiên, Giang Lạc luôn không ngừng cố gắng để sinh tồn.
Cậu có ý chí sinh tồn mãnh liệt, tuy rằng hay liều lĩnh ngay bờ vực sinh tử nhưng cậu đã nhiều lần tìm được con đường thoát chết trong gang tấc. Ý chí sinh tồn khi đối mặt hiểm nguy này khiến Giang Lạc mê đắm đến mức toàn thân run rẩy. Song, việc cậu thích nguy hiểm và cảm giác mạnh không đồng nghĩa với việc cậu muốn chết trước năm ba mươi tuổi.
Điều này đơn giản chỉ khiến Giang Lạc tức đến bật cười.
Vào lúc này, ngoài việc chửi rủa Trì Vưu thì sự thù địch và sát khí của cậu đối với Trì gia đã lên một tầm cao mới chưa từng có.
Trì gia chết tiệt.
Cậu muốn hủy diệt Trì gia, mong muốn hóa giải lời nguyền dâng trào. Trong lòng Giang Lạc lấp đầy sát khí, cậu đè nén ác ý ngang ngược này, nhìn thẳng vào mắt chủ tiệm mai táng rồi chờ đợi câu trả lời của ông.
Chủ tiệm mai táng cười khổ: "Ngay cả Trì Vưu cũng chết trước ba mươi tuổi... thì còn ai tìm được biện pháp chứ."
Giang Lạc lạnh mặt.
Phùng Lệ thả vạt áo cậu xuống, không đổi sắc mặt quay người đi ra ngoài: "Chuẩn bị xe, lập tức đến Liên gia."