109. Chương 109: Cơ thể thanh sạch

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 109: Cơ thể thanh sạch

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Liên gia là một gia tộc vu y, đồng thời cũng là một trong lục đại gia tộc. Khác với những gia tộc khác, Liên gia ít can dự vào chuyện bên ngoài nên được xem là gia tộc khiêm tốn nhất trong số đó.
Giang Lạc từng gặp người của Liên gia, chính là Liên Tuyết – đại đệ tử phái vu y và cũng là bạn thân của Trác Trọng Thu.
Chiếc xe của Phủ Thiên Sư cứ thế tiến sâu vào vùng núi. Thẩm Như Mã là người cầm lái, trên xe ngoài Giang Lạc và Phùng Lệ còn có cả ông chủ tiệm mai táng.
Chuyến đi dài đằng đẵng, mãi đến khi trời chiều đã ngả về tây, chân trời nhá nhem tối thì bọn họ mới nhìn thấy Liên gia nằm sâu trong chân núi.
Trên đường đi Giang Lạc đã bình tĩnh trở lại.
Không chỉ riêng cậu, mà cả ông chủ tiệm mai táng cũng vậy, họ đều không biết chi tiết lời nguyền mà Trì gia phải gánh chịu là gì. Cái gọi là lời nguyền 'dòng chính Trì gia không sống quá ba mươi tuổi' chỉ là suy đoán và kết luận từ bên ngoài.
Nhưng Giang Lạc đã nghĩ tới một chuyện, một bí mật mà Trì Vưu từng tiết lộ cho cậu.
Trì Vưu nói hắn mang trên mình một lời nguyền, bất cứ ai thuộc dòng chính Trì gia đều phải gánh chịu. Nó kiềm chế dòng chính, khiến họ không thể làm tổn hại đến chi thứ của Trì gia.
Lời nguyền này là “Kiềm chế dòng chính không được làm tổn thương chi thứ” chứ không phải “dòng chính Trì gia sống không quá ba mươi tuổi”.
Về bí mật này, Giang Lạc vẫn chọn tin tưởng Trì Vưu. Khi cậu và hắn quyết đấu, đã có quy định kẻ thua cuộc phải tiết lộ một bí mật, nếu đó là giả, thì thật sự quá nhàm chán.
Nếu lời nguyền dòng chính Trì gia không phải là 'chết trước năm ba mươi tuổi', vậy thì ý nghĩa của ba nốt ruồi này không hề đơn giản. Và kết cục của lời nguyền 'chết trước năm ba mươi tuổi' lại càng khiến người ta tò mò.
Giang Lạc thăm dò kỹ lưỡng, hơn nữa với sự hiểu biết của cậu về Trì Vưu, cậu cảm thấy khả năng mình dính lời nguyền rồi chết trước năm ba mươi là không thể xảy ra, nhưng cậu cũng đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Nếu như thật sự chết trước năm ba mươi, chắc chắn Giang Lạc sẽ lôi Trì Vưu ra để hỏi cho ra nhẽ tất cả những việc liên quan đến lời nguyền này. Nếu giải trừ được lời nguyền trước năm ba mươi tuổi là tốt nhất, còn trường hợp không được thì đi theo con đường của Trì Vưu cũng chỉ là sớm muộn mà thôi.
Tử vong giúp Trì Vưu thoát khỏi trói buộc và trở nên mạnh hơn. Nếu cậu cũng có thể trở nên giống như Trì Vưu...
Sắc mặt Giang Lạc nhợt nhạt, nhưng từng đầu ngón tay cậu lại đang run rẩy vì hưng phấn tột độ.
Trên khóe miệng Giang Lạc nở một nụ cười nhè nhẹ, cậu nghiêng đầu nhìn cảnh sắc vụt qua thật nhanh ngoài cửa sổ, trong ánh mắt lóe lên tia sáng khác lạ.
Nếu cậu có thể mạnh như hắn... Tử vong ư, có vẻ cũng là một chuyện tốt.
Lồng ngực Giang Lạc đập nhanh hơn.
Sau khi đến Liên gia, người Liên gia đã sớm biết tin Thiên Sư sẽ đến, nên đã có đệ tử canh cửa sẵn để dẫn đường.
Tổ trạch Liên gia tựa như một lâm viên phương nam, với suối nhỏ chảy quanh, trúc xanh, giả sơn. Dù là cuối thu nhưng khắp nơi đều xanh tươi. Càng đi sâu vào, cảnh sắc càng thay đổi, cỏ cây được bố trí thưa thớt nhưng đầy tinh tế, toát lên vẻ đẹp thẩm mỹ cực kỳ cao.
Đi dạo ở một nơi như vậy, tâm tình của Giang Lạc không khỏi tốt hơn một chút. Chẳng bao lâu, họ đã thấy người của Liên gia.
Hiện giờ trưởng lão Liên gia đang bế quan tu dưỡng ở hậu sơn, trong nhà chỉ có các tiểu bối tiếp đón khách. Tất cả tiểu bối sống ở tổ trạch Liên gia đều tập trung lại, Liên Tuyết đại diện, khiêm tốn chào hỏi Phùng Lệ.
Phùng Lệ gật nhẹ đầu, hỏi: “Đạo trưởng Vi Hòa đâu rồi?”
“Đạo trưởng đang bế quan ở hậu sơn.” Liên Tuyết cười hiền hòa, thay mặt các tiểu bối trả lời: “Bảy ngày sau sẽ xuất quan.”
Phùng Lệ gật đầu, nói: “Khi nào Vi Hòa xuất quan, phiền các cô cậu báo cho ta một tiếng.”
Liên Tuyết cung kính đáp vâng.
Các tiểu bối phía sau Liên Tuyết chỉ chừng mười tám, mười chín tuổi, đều đang ở độ tuổi hoạt bát. Họ lén nhìn vị khách do Thiên Sư mang đến, tò mò đưa mắt nhìn Giang Lạc.
Giang Lạc lãnh đạm nhìn lướt qua họ.
Ông chủ tiệm mai táng thì thầm cạnh cậu: “Đạo trưởng Vi Hòa là người chuyên nghiên cứu về lời nguyền, nếu ông ta không ở đây thì tạm thời cậu đừng nói chuyện mình bị trúng lời nguyền cho ai khác biết.”
Trong lòng Giang Lạc bây giờ cũng đã có tính toán nên không quá lo lắng chuyện lời nguyền, vì vậy cậu gật đầu.
Liên Tuyết hỏi: “Xin hỏi Thiên Sư tới đây có việc gì?”
Phùng Lệ xoay người, ra hiệu Giang Lạc tiến lên.
Giang Lạc bước đến đứng cạnh Phùng Lệ. Phùng Lệ nói: “Đệ tử bất hạnh này của ta đã giao hợp với ác quỷ âm dương, các cô cậu hãy kiểm tra cơ thể thằng bé, tẩy sạch thứ ô uế, đừng để quỷ khí xâm nhiễm vào cơ thể nó là được.”
Quả nhiên Phùng Lệ không nhắc đến chuyện bị nguyền rủa.
Nhưng y nói thẳng thừng việc Giang Lạc lên giường với ác quỷ như vậy khiến khóe mắt cậu giật giật, vừa bất lực vừa tâm phục khẩu phục.
Tuy nhiên, các tiểu bối Liên gia không tỏ ra bất kỳ thái độ khác thường nào. Họ giống như những y sĩ khám bệnh cho bệnh nhân, rất có nề nếp nên hỏi han cũng vô cùng cẩn thận: “Giao hợp âm dương khi nào ạ? Giao hợp bao nhiêu lần? Cơ thể có chỗ nào không khỏe không?”
Phùng Lệ mím môi lại quay sang nhìn Giang Lạc.
Giang Lạc rũ mi: “Cái này nói riêng được không?”
Liên Tuyết cười nói: “Đương nhiên là được rồi, mời đi theo tôi.”
Giang Lạc đi theo cô vào một căn phòng. Sau khi Liên Tuyết hỏi rõ sự tình rồi bắt mạch cho Giang Lạc, cô cau mày rất lâu. Mãi một lúc sau, cô mới đứng dậy, mang đến một chén nước trong veo, bảo Giang Lạc ngâm ngón giữa tay trái vào đó.
Nước nhanh chóng trở nên đục ngầu, Liên Tuyết kinh ngạc nói: “Tà tính của loài quỷ này nặng quá!”
Giang Lạc cúi đầu nhìn, trong lúc bọn họ đang nhìn chăm chú, nó dần dần chuyển thành một màu đen kịt. Đen như hút cạn mọi ánh sáng, như mực đang chảy ra, cực kỳ quái dị.
Liên Tuyết đứng bật dậy, chiếc ghế tựa bị cô làm đổ xuống đất nhưng dường như cô chẳng để tâm. Giang Lạc nghe cô lẩm bẩm: “Tôi chưa gặp chuyện thế này bao giờ...”
Gương mặt cô hiện rõ vẻ hoảng hốt và không thể tin nổi. Một lát sau khi đã bình tĩnh lại, cô lại mời Giang Lạc nâng tay lên, vẩy nước đen xuống: “Không sao đâu, chúng ta ra ngoài thôi.”
Giang Lạc nhìn dòng nước đen kia đã biến mất tăm hơi, cậu im lặng, thầm nghĩ: Chẳng lẽ người mất trinh lại dơ bẩn đến vậy sao?
Liên Tuyết lại dẫn cậu trở lại trước mặt Phùng Lệ. Phùng Lệ đang ngồi ở đại sảnh, nghe tiếng họ về mới ngẩng đầu nhìn sang.
Vốn dĩ Phùng Lệ là vai chính trong nguyên tác nên tướng mạo không hề tầm thường. Ngoài gương mặt anh tuấn, gia thế hiển hách thì tính cách của y cũng rất thú vị.
Trông y như thể không có tình cảm, không có dục vọng gì, nhưng lại sa chân sâu vào thế tục. Trông thì như sa chân sâu vào thế tục nhưng lại có vẻ như chẳng quan tâm đến thứ gì.
Ánh mắt hờ hững liếc tới khiến Liên Tuyết không khỏi căng thẳng, dù cô không phải đệ tử Phủ Thiên Sư. Cô ổn định lại tinh thần, mỉm cười tiến lên, như thể đang đối mặt với sư trưởng trong gia tộc: “Thiên Sư, tôi nghĩ sư huynh Giang Lạc nên tu dưỡng ở đây một tháng sẽ tốt hơn.”
“Nước trong ao Thiên Bích của Liên gia có thể thanh tẩy những thứ ô uế trên người sư huynh.” Liên Tuyết nói: “Sau khi sư huynh ngâm trong ao Thiên Bích một tháng thì sẽ không sợ nguyên dương bị tổn hao nữa, dù sau này có giao hợp với ác quỷ bao nhiêu lần cũng sẽ không bị ảnh hưởng.”
“Vậy cậu tạm thời ở đây đi.” Phùng Lệ suy nghĩ một lát rồi mới lên tiếng: “Còn khi nào Đạo trưởng Vi Hòa xuất quan, nhờ cô báo ông ta đến gặp Giang Lạc.”
Liên Tuyết cười nói: “Vâng ạ.”
Có một việc Liên Tuyết đắn đo, sợ Giang Lạc sẽ đau buồn và sợ hãi nên chưa nói với Phùng Lệ.
Nhìn tà niệm dày đặc mà tên ác quỷ kia để lại trên người sư huynh Giang Lạc, chỉ sợ một lần giao hợp âm dương với hắn còn chưa đủ, chắc chắn hắn sẽ còn tìm đến sư huynh điên loan đảo phượng thêm nhiều lần nữa.
Nhưng Liên gia có đạo trưởng và nước thánh trấn giữ nên không sợ yêu ma quỷ quái nào, vì thế chuyện này có nói ra hay không cũng không quan trọng.
Sau khi nói chuyện rõ ràng, Phùng Lệ không nán lại lâu thêm nữa mà chuẩn bị rời đi. Nhưng Thẩm Như Mã lại hỏi rất cặn kẽ: “Sư đệ, xem ra không thể về trường được rồi. Em ở ký túc xá nào thế? Anh dọn đồ giúp rồi đưa tới cho em.”
Liên Tuyết mỉm cười: “Không cần phiền phức vậy đâu. Trác Trọng Thu thường đến đây chơi vào kỳ nghỉ. Nhờ sư huynh Giang Lạc báo với Trác Trọng Thu một tiếng là được.”
Giang Lạc cũng đáp: “Vâng, để Trác Trọng Thu tới đi để sư huynh đỡ phải đi lại một chuyến công cốc.”
Thẩm Như Mã không nói nhiều nữa, vẫy tay với họ rồi ra ngoài trước để lái xe.
Lúc các tiểu bối nhà Liên gia đang chào tạm biệt Phùng Lệ, Giang Lạc lén tới cạnh ông chủ tiệm mai táng, thì thầm: “Lão Kỷ này.”
Ông chủ tiệm mai táng trừng mắt liếc cậu: “Không biết lớn bé.”
Giang Lạc cười khẩy một tiếng: “Có những kẻ đôi ba lời nói dối cũng không làm được, phải chuẩn bị kịch bản sao?”
Ông chủ tiệm mai táng tỏ vẻ bất ngờ.
Thật ra trong lòng ông rất phấn khích, Kỷ Diêu Tử cực kỳ thích cá tính này của Giang Lạc. Khi Giang Lạc chọn cái chết để kích hoạt vòng âm dương, ông lập tức ghi nhớ đứa nhỏ này, không ngừng cảm thán trước mặt Viện trưởng Từ về việc Phùng Lệ đã nhận đứa nhỏ này làm độ đệ như thế nào.
Tuy nhiên, xưa nay ông luôn giấu giếm tất cả mọi chuyện, cái gì cũng giữ trong lòng, cho dù lúc cảm thấy vui sướng cũng không hề biểu hiện ra ngoài một chút nào.
Giang Lạc không quan tâm ông có vui hay không, cứ tiếp tục nói: “Lời nguyền 'không sống qua ba mươi tuổi' mà ông nói là do dòng chính Trì gia thừa nhận hay chỉ là suy đoán của người ngoài vậy?”
Ông chủ tiệm mai táng nói: “Tất nhiên là do mọi người phỏng đoán.”
Trong ánh mắt Giang Lạc thoáng qua ý cười, cậu bình tĩnh từ tốn nói: “Vậy tại sao biết mình không sống quá ba mươi tuổi rồi nhưng vẫn có người đồng ý gả cho Trì gia?”
“Một khi bước chân vào cửa là trở thành bà chủ Trì gia, còn có thể sinh ra đứa con thiên phú cực cao, sau này làm người thừa kế. Có người không muốn thì tất nhiên sẽ có người tình nguyện.” Ông chủ tiệm mai táng lạnh lùng trả lời: “Những gì Trì gia mang đến cũng đủ để hưởng thụ mấy năm vinh hoa phú quý, sau cùng sẽ có người không sợ chết mà tiến tới.”
Giang Lạc nheo mắt: “Lão Kỷ, ông nói dối trước mặt sư phụ tôi thì bỏ qua đi, nhưng cho tôi hỏi, tại sao ông lại có một viên Nguyên Thiên Ngọc vậy?”
Đúng là quái lạ, Nguyên Thiên Ngọc chỉ có bốn viên, người đứng đầu cuộc thi quốc gia có một viên, Kỳ gia có một viên. Ông chủ tiệm mai táng không có tiếng tăm gì, chỉ là một lão già trông coi cái tiệm nhỏ, tại sao cũng có một viên?
Hơn nữa sau khi Nguyên Thiên Ngọc mất đi, phản ứng của ông cũng không quá gay gắt, chỉ đuổi họ ra ngoài rồi đóng cửa lại.
Ông chủ tiệm mai táng liếc cậu một cái, rồi đi ra ngoài, nói: “Để sau đi.”
Rõ ràng là có lý do. Có lẽ sợ bị Giang Lạc tóm lại hỏi tiếp, ông chủ tiệm mai táng vội vàng bước nhanh tới bên cạnh Phùng Lệ, sau đó từ từ rời khỏi Liên gia.
Tiễn họ đi xong, Liên Tuyết lần nữa giới thiệu các huynh đệ tỷ muội của mình với Giang Lạc rồi đưa cậu đến phòng: “Phòng sư huynh ở phía hậu sơn, chỗ chúng tôi rất thanh tịnh. Đi bộ vài phút là đến nơi mọi người ở, cũng không quấy rầy lẫn nhau, sư huynh có thể yên tâm tu dưỡng ở đây. Sau một tháng, dù cậu không phải trinh nam, ngoại trừ một số pháp thuật hà khắc yêu cầu duy trì sự trong trắng thì các pháp thuật khác sẽ không bị ảnh hưởng gì mấy.”
Giang Lạc trầm ngâm một lát: “Lý do chén nước kia bị đục là do cơ thể của tôi có vấn đề sao?”
Ngoài dự đoán, Liên Tuyết lại lắc đầu: “Đó là thứ mà tôi thấy lạ... rõ ràng là ác quỷ, nhưng cơ thể của cậu lại không hề bị bất cứ tổn thương nào. Chỉ là tên đó quá dơ bẩn nên khiến thể xác và tinh thần cậu không thể thanh sạch được thôi.”
Giang Lạc không nhịn được cười, cậu cố gắng kiềm nén tiếng cười đó xuống: “Vậy phải thế nào mới xem là sạch sẽ?”
“Vứt bỏ hết thảy dục vọng, sống trong bình yên, chăm sóc lại cơ thể và tinh thần của bản thân. Một khi không còn khát khao ăn uống nữa, không tiếp thu những thứ độc hại trong thời gian dài thì từ linh thể đến thân thể sẽ không bị thứ dơ bẩn xâm nhập nữa.”
Giang Lạc nhún nhún vai.
Cậu và Liên gia là hai thái cực hoàn toàn khác nhau.
Người không còn tồn tại bất cứ dục vọng nào nữa thì sống làm gì cơ chứ? Giang Lạc thích kích thích, thích tất cả những thứ có thể kích thích dục vọng của mình.
Bao gồm cả nguy hiểm và điều không lường trước được.
Cậu cũng không thích kiểu 'thanh sạch' vô dục vô cầu như vậy, nhưng cũng không nói ra. Mỗi người sẽ có một cách sống, cậu lên giường với Trì Vưu, cơ thể không bị tổn thương là tốt rồi, làm gì đến mức bị nhiễm dục niệm và quỷ khí dơ bẩn cơ chứ?
À, Giang Lạc cảm thấy chén nước đó trở nên đen như vậy có khi còn liên quan đến ác niệm không thể thoát ra của chính bản thân mình mà ra.