110. Chương 110: Bão tuyết cận kề

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 110: Bão tuyết cận kề

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 110 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nơi Liên Tuyết chuẩn bị cho Giang Lạc là một căn phòng tường trắng mái ngói xanh. Phong cách xưa cũ, thanh tịnh và đẹp đẽ, một mình Giang Lạc ở thì quá rộng rãi.
Giang Lạc còn thấy một vài chú chim tước bay từ trong rừng ngang qua phòng, bên ngoài gió thổi lạnh, nhưng những đóa hoa ở đây vẫn đang nở rộ như mùa xuân.
Liên Tuyết vừa cười vừa giải thích rằng: "Khu đất của Liên gia được nước ao Thiên Bích nuôi dưỡng nên bốn mùa đều như xuân. Dù bên ngoài Liên gia có thay đổi thế nào đi chăng nữa thì Liên gia vẫn vậy, đợi tầm nửa tháng nữa thì sư huynh sẽ nhìn thấy ngọn núi đó được tuyết trắng bao phủ, còn giờ phong cảnh vẫn còn xanh tươi lắm."
Giang Lạc tưởng tượng một chút: "Vậy chắc chắn sẽ đẹp lắm."
Liên Tuyết vui vẻ gật đầu: "Đúng vậy."
Giang Lạc nhìn xung quanh căn phòng, cửa sổ phòng ngủ có thể thấy ngọn núi phía sau. Cây cối hoa lá ở ngọn núi đang vào mùa thu đông nên ngọn cây khô đen, mặt đất úa vàng, đỉnh núi còn hơi trọc.
"Ngọn núi kia cũng là của Liên gia sao?"
Liên Tuyết lắc đầu, vẻ mặt lạnh nhạt: "Khu gia trang của Liên gia chỉ chiếm một phần ba diện tích đất, ngọn núi đó được đất trời nuôi dưỡng, không thuộc về bất kỳ ai."
Bỗng nhiên Giang Lạc bật cười: "Căn biệt thự trong núi của Kỳ gia còn bao trọn cả đỉnh núi."
Liên Tuyết thở dài: "Họ quá để ý mấy thứ này."
Tuy không gian nhỏ nhưng mọi thứ đều tươm tất. Trong phòng có bếp, nhưng Liên gia vẫn sai người chuẩn bị bữa ăn đúng giờ. Cơ sở vật chất rất tốt, chỉ duy nhất không có Internet.
"Ở đây có Internet để liên lạc không?"
Liên Tuyết thoáng im lặng, trên mặt chợt hiện ra nét đau khổ: "Không có."
Giang Lạc hít vào một hơi lạnh, ngạc nhiên nhìn sang Liên Tuyết.
Liên Tuyết trầm trọng gật đầu. Lần này Giang Lạc không thể cười nổi nữa: "Phải sống một tháng ở đây mà không có mạng sao?"
"Trong nhà có TV với các kênh quốc gia, ngoài TV ra cậu có thể đọc sách." Liên Tuyết cười gượng: "Ở đây chúng tôi có nhiều sách lắm."
Giang Lạc lập tức mất hết tâm trạng vui vẻ vừa có được.
Dù khổ sở nhưng không có mạng thì vẫn là không có mạng. Tối trước khi ngủ, Giang Lạc chọn được một cuốn sách y thuật có vẻ khá thú vị, đọc chưa được vài trang đã ngủ thiếp đi.
Kể từ ngày hôm ấy, Giang Lạc bắt đầu cuộc sống nhàm chán, hoàn toàn ngắt kết nối với Internet.
Người phụ trách sinh hoạt cá nhân cho Giang Lạc chủ yếu là Liên Tuyết. Trưa mỗi ngày khi mặt trời đã lên chính ngọ, Giang Lạc ngâm mình trong thùng gỗ đầy nước ao Thiên Bích, ngâm liên tục từ một đến hai tiếng.
Lúc Giang Lạc tắm sẽ mặc một bộ quần áo. Ngày nào Liên Tuyết cũng mang sư đệ đến phụ giúp, một tới hai đi, Giang Lạc cũng dần quen mặt với các tiểu bối của Liên gia.
Nước ao Thiên Bích có thể xua đuổi tà ma, rửa sạch ô uế trên người, giúp tinh thần và thể xác con người duy trì sự trong sạch. Người Liên gia thích gọi thứ nước ao Thiên Bích này là nước thánh. Để Giang Lạc tẩy sạch hết những thứ bẩn thỉu trên người thì ngay cả nước nấu đồ ăn cũng phải dùng nước ao Thiên Bích.
Mỗi lần ngâm, nước sẽ từ màu đục ngầu rồi dần chuyển sang đen sì. Cả thùng gỗ nước như vậy chỉ đủ cho Giang Lạc ngâm mười lăm phút. Liên Tuyết đành phải giúp cậu thay nước liên tục, mỗi lần thay nước mới, Liên Tuyết và sư đệ của cô đều ướt đẫm mồ hôi.
Lúc đầu Liên Tuyết vẫn còn bình tĩnh. Cô cảm thấy chuyện gì mới bắt đầu cũng sẽ có khó khăn cả, giống như việc rửa sạch một thứ gì đó dơ bẩn, rửa nhiều lần thì mới trở nên sạch sẽ được. Nhưng dù đã tẩy rửa đến tận năm ngày thì dòng nước vẫn đục ngầu sau khi Giang Lạc ngâm được mười lăm phút.
Thứ kia tà ác đến mức ngay cả nước ao cũng chỉ có thể chịu đựng được trong vòng mười lăm phút.
Lần này Liên Tuyết hoàn toàn phát hoảng, triệu tập các tiểu bối đến kiểm tra xem ao Thiên Bích có vấn đề gì không.
Giang Lạc có chút xấu hổ, cậu luôn cảm thấy mình đã trở thành một vết mực trong mắt Liên Tuyết, dù có đổ bao nhiêu nước cũng sẽ biến thành màu đen.
Những người Liên Tuyết đưa tới cũng cho ra kết quả, tất nhiên nước trong ao Thiên Bích không có vấn đề gì mà vấn đề chính là ở Giang Lạc.
Với kết quả này, Liên Tuyết cũng cảm thấy hợp lý, không những thế còn cực kỳ kinh ngạc.
Rốt cuộc, ác quỷ phải tà ác đến mức nào mới có thể khiến Giang Lạc bị vấy bẩn đến mức đó?
Bọn họ không giải quyết được chuyện này nên trước mắt chỉ có thể cho Giang Lạc ngâm nước trong khi chờ đạo trưởng Vi Hòa xuống núi sau bảy ngày nữa. Đạo trưởng Vi Hòa là vị trưởng bối đã thấu triệt y học của Liên gia, chắc ông sẽ biết đây là chuyện gì.
Tuy nhiên bảy ngày sau đạo trưởng Vi Hòa vẫn chưa xuống núi, ông phái người đến báo với Liên gia rằng ông chưa tìm hiểu xong, cần thêm ba ngày nữa mới xuống núi. Thế nhưng ba ngày sau đạo trưởng Vi Hòa muốn xuống cũng không được vì trong núi đang có tuyết rơi.
Đầu tháng mười hai mùa đông mới bắt đầu đến, những bông tuyết lớn hiếm thấy bắt đầu rơi.
Bông tuyết bay tán loạn như lông ngỗng. Giang Lạc đang đứng trước cửa sổ uống một tách trà nóng, vẻ mặt chán nản. Tuyết trắng phủ kín mặt đất, trắng xóa đối lập hoàn toàn với cây cỏ xanh tươi.
Có một cảm giác không chân thật, cứ như chân không chạm đất.
Giang Lạc nhìn vùng tuyết trắng xóa, cậu muốn chạy ra ngoài để giẫm lên tuyết một cái. Nhưng rồi cậu thở dài, nhấp một hớp trà nữa.
Chán quá.
Chán không thể chịu nổi.
Giang Lạc uể oải nhắm mắt lại, ngáp một cái rồi nhìn xuống đất.
Ở Liên gia mười mấy ngày, Giang Lạc thấy thời gian trôi qua thật yên tĩnh nhưng cảm giác chán nản lại lấn át tất cả.
Thà cậu ở trong ký túc xá chơi bài poker với nhóm Lục Hữu Nhất còn hơn là cuộc sống vô dục vô cầu như thế này.
Chỉ mới mười ngày nhưng cậu đã cảm thấy mình sắp phát điên lên rồi, linh hồn cậu đang kêu gào vì khó chịu và nhạt nhẽo. Ký ức về vụ nổ tàu rõ ràng là nửa tháng trước, nhưng khi nhớ lại, Giang Lạc lại có cảm giác như một tháng đã trôi qua.
Rõ ràng vừa đến thế giới này, cậu không hề cảm thấy kích thích mãnh liệt như thế, nhưng qua hết nguy hiểm này đến nguy hiểm khác, cuối cùng cậu lại không tài nào chịu nổi sự bình yên.
Cậu hoàn toàn không hợp với Liên gia, dù ngoài mặt cậu giả vờ là thế. Trên thực tế, con tàu Angonise che giấu đám cá chình máu lại có sức hấp dẫn với cậu hơn nhiều.
Nhóm Liên Tuyết chưa nhận ra sự khác thường của Giang Lạc, họ chỉ thấy sự uể oải, ủ rũ mấy ngày qua là do lo lắng về vết ô uế trên người.
Nhưng thật sự thì nhóm tiểu bối của Liên Tuyết còn lo lắng hơn cả Giang Lạc.
Lúc đó Liên Tuyết đã quả quyết với thiên sư rằng sau một tháng, Giang Lạc chắc chắn sẽ trở nên trong sạch như ban đầu. Tuy nhiên một tháng đã trôi qua một phần ba mà không có chút tiến triển nào, vậy thì làm sao ăn nói với thiên sư đây?
"Đại sư tỷ..." Các sư đệ sư muội ủ rũ nhìn Liên Tuyết.
Liên Tuyết nhìn bão tuyết dày đặc bên ngoài cửa sổ, nhíu mày: "Không biết ngày mai hết bão chưa."
Nhưng trận bão tuyết này mãi đến ba ngày sau mới dừng. Ngọn núi phía sau, vốn bình thường, giờ trông như một ngọn núi quanh năm tuyết phủ.
Tuyết đã không còn rơi nhưng cả dãy núi bị bao phủ một lớp tuyết dày. Người dưới chân núi có thể miễn cưỡng đi vào, nhưng người trên núi khó lòng đi ra.
Liên Tuyết cắn răng, không chần chừ giục Giang Lạc thu dọn đồ đạc: "Tôi đưa cậu lên núi tìm đạo trưởng."
Giang Lạc không chút chậm trễ, vội vàng sắp xếp đồ xong, cứ như sợ Liên Tuyết sẽ đổi ý.
Mãi đến khi ra khỏi cổng Liên gia vào trong làn tuyết trắng, Giang Lạc hít sâu một hơi lạnh rồi lầm bầm: "Quá đã!"
Cuối cùng thì cậu cũng đã rời khỏi Liên gia.
Lúc chưa có tuyết thì trên núi vẫn có lối đi. Nhưng lúc này tuyết đã phủ lấp hết tất cả, thế nên Liên Tuyết đưa cậu đi một con đường khác tương đối dễ dàng hơn.
Ngoài Liên Tuyết, đồng hành cùng họ còn có hai sư đệ có cơ thể cường tráng, một người tên là Liên Khương, còn người kia là Liên Bỉnh.
Hai người bọn họ năm ngoái vừa tròn 18 tuổi, tuổi còn trẻ, sung sức, leo núi cũng không hề cảm thấy lạnh, leo một lúc đã đổ mồ hôi nóng, trông như hai ống khói trong núi tuyết.
Hai người này tính tình hoạt bát, bọn họ có vẻ sợ đại sư tỷ Liên Tuyết nên cứ líu ríu bên cạnh Giang Lạc. Giang Lạc bị họ kẹp hai bên nên cũng phải toát mồ hôi theo.
Đi được nửa đường, kính bảo hộ của Giang Lạc bị phủ đầy hơi sương từ hơi nóng bốc lên, cậu tháo kính ra lau, thản nhiên hỏi: "Khi nào thì đến chỗ đạo trưởng vậy mọi người?"
"Đạo trưởng Vi Hòa thích yên tĩnh, bọn họ ở trên đỉnh núi, bình thường phải leo ba bốn tiếng mới tới được. Đường hôm nay khó đi, chắc phải sáu bảy tiếng nữa." Liên Tuyết thở nặng nhọc, xoa xoa đôi bàn tay lạnh ngắt: "Nhiều nhất là sáu giờ tối mới tới nơi."
"À." Phản ứng của Giang Lạc cũng bình thản: "Sáu giờ tối mai đúng không? Vậy tối nay chúng ta sẽ ở đâu?"
Liên Khương cười ha ha: "Giang Lạc sư huynh, anh sao vậy, rõ ràng sư tỷ nói là sáu giờ tối nay mà."
"Sáu giờ tối nay?" Đột nhiên, động tác trên tay Giang Lạc dừng lại, cậu nhíu mày nhìn về phía họ: "Các cậu nói thật sao?"
Liên Tuyết ngơ ngác: "Sao vậy?"
Đôi lông mày đẹp của Giang Lạc dựng lên, khó tin hỏi: "Các cậu định lội bão tuyết đi thẳng lên núi sao?"
Ba tiếng hít hơi lạnh đồng loạt vang lên, nhóm Liên Tuyết khó tin hỏi lại: "Bão tuyết?!"
Giang Lạc còn ngơ ngác hơn cả họ: "Các cậu không thấy thiên tượng tối qua sao? Rõ ràng xế chiều hôm nay sẽ có bão tuyết ập tới, tôi cứ nghĩ các cậu đã chuẩn bị kỹ càng rồi, đi nửa đường sẽ có nơi để tránh bão, chẳng lẽ các cậu không biết sao?"
"Ra ngoài phải xem thiên tượng, đây là điều thường tình mà?"
Sắc mặt ba người Liên Tuyết cứng đờ, Liên Bỉnh lúng túng nói: "Sư huynh, lâu lắm rồi bọn em không ra ngoài nên không biết có chuyện phải xem thiên tượng... bọn em có xem dự báo thời tiết, dự báo nói hôm nay không có bão tuyết gì cả."
Giang Lạc: "..." Đột nhiên cậu không biết ai mới thật sự là người bản xứ trong giới huyền học này.
Giang Lạc hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh rồi nói: "Dự báo thời tiết chỉ đưa ra dự đoán ở phạm vi lớn, tôi chắc chắn chiều nay sẽ phải đón một trận bão tuyết đấy."
Hai đứa trẻ to xác quay mặt nhìn nhau rồi lập tức hoảng hốt: "Thật sao? Giang Lạc sư huynh, anh đừng lừa bọn em!"
Giang Lạc đang quan sát khung cảnh xung quanh: "Các cậu thấy đã đến mức này rồi tôi còn lừa các cậu sao?"
"Còn bao lâu nữa bão tuyết sẽ đến vậy?" Liên Tuyết, người nãy giờ ít tham gia vào câu chuyện nhất, cũng mất bình tĩnh, cô mím chặt môi, lồng ngực đập liên hồi: "Chúng ta còn đủ thời gian quay về không?"
Giang Lạc ngẩng đầu nhìn trời rồi nghiêm túc lắc đầu: "Không đủ thời gian cho chúng ta quay về đâu, một tiếng nữa, nó sắp đến rồi."
Thật sự muốn kịch tính thì lời thách thức sống chết đã lập tức ập tới.
Ánh mắt lo lắng của Giang Lạc đã bị khăn quàng cổ che lấp, khóe miệng khẽ cong lên, cảm giác như bây giờ, cuối cùng cũng đã vui hơn mười ngày ở Liên gia rồi đây.
***
Lạc Lạc lớn tiếng: Bão tuyết không liên quan đến sữa độc của tôi!
Tác giả lớn tiếng: Còn dịch dinh dưỡng không?! Lấy ra để tẩy ô uế trên người Giang Lạc đi.