119. Giang gia mục ruỗng

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 119 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Bình Thành và Tiêu Yên đều có tính tình hiền lành, nên mới sinh ra được một đứa con trai như Giang Lạc.
Chẳng qua Giang Bình Thành đã lớn tuổi, ngoại hình có chút biến dạng, vẻ điển trai thời trẻ đến tuổi trung niên đã giảm đi vài phần. Tuy nhiên, thoáng nhìn qua, vẫn có thể thấy vài nét giống Giang Lạc trên gương mặt ông ta.
Hạ Cầm hôn lên ấn đường Giang Bình Thành rồi nở một nụ cười như có như không.
*
Giang Lạc nhớ lại vài chuyện đáng ghê tởm, cậu không muốn ở lại Giang gia thêm nữa. Sau khi sai người đi báo, cậu liền chuẩn bị rời đi.
Trước khi rời khỏi, cậu dẫn Trì Vưu trở lại phòng mình.
Cậu nhớ rõ thời điểm cậu rời khỏi ngôi nhà này đã quên mang theo vài món đồ. Cậu muốn tìm xem liệu có thể tìm thấy chúng trong thế giới gương không.
Giang Bình Thành nghe tin liền vội vàng chạy tới. Trên mặt ông ta còn vương dấu son môi, trông vừa buồn cười vừa khôi hài khi cất lời đáp: “Cậu Trì, cha có một mối làm ăn muốn bàn bạc với con, chắc chắn đây sẽ là một cơ hội kinh doanh lớn mang lại lợi nhuận cho con. Không biết con có thể tới thư phòng với cha không?”
Trì Vưu nhàn nhã ngồi trên ghế, mãi đến khi Giang Bình Thành không còn giữ được nụ cười trên môi, hắn mới uể oải đứng dậy: “Đi thôi.”
Hai người lần lượt rời đi, còn Giang Lạc thì tiếp tục thu dọn đồ đạc của mình. Cậu đứng trước tủ quần áo, lục tung mọi thứ, cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc hộp sắt nhỏ.
Khi thấy chiếc hộp sắt, Giang Lạc không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Cậu tìm đồ bởi vì muốn chứng minh thế giới gương và thế giới thực có sự liên kết với nhau. Không ngờ kẻ đứng sau màn lại tài tình đến mức này, ngay cả số tiền đen mà cậu cất giấu cũng có thể mô phỏng y như thật.
Giang Lạc cầm lấy hộp sắt rồi đi tới bàn ngồi xuống. Cậu mở nắp hộp ra, hơn mười xu và hơn mười đồng đại dương ở bên trong nếu chuyển đổi sang tiền hiện đại thì cũng khoảng bốn năm ngàn. Giang Lạc cảm thấy trước đây cậu cũng khá tiết kiệm. Cậu vừa lấy một đồng đại dương ra ngắm nghía thì bỗng cửa phòng bị ai đó đóng lại. Người đó bước vào, mang theo mùi hương thoang thoảng, đi đến bên cạnh Giang Lạc.
Giang Lạc không quay đầu lại nhìn.
Người phụ nữ đứng sau cậu, cánh tay nhẹ nhàng đặt lên lưng ghế, dịu dàng hỏi thăm: “Cậu chủ, cậu sống ở Trì gia thế nào?”
“Không tệ lắm.” Giang Lạc thờ ơ đáp.
Hạ Cầm thở phào một hơi, đầy vẻ yên tâm: “Không tệ là được rồi.”
Không khí chùng xuống. Giang Lạc thờ ơ xoay đồng đại dương trong tay, tỏ vẻ không muốn tiếp chuyện. Nhưng Hạ Cầm như cố tình không hiểu ý cậu, những ngón tay ả nhẹ nhàng vuốt ve gáy Giang Lạc, nói: “Cậu chủ, khi lão gia quyết định muốn đưa cậu đến Trì gia, tôi đã suy nghĩ rất lâu nhưng rồi cũng không lên tiếng ngăn cản.”
Lời ả nói không nhanh không chậm, vừa mềm mỏng lại vừa kiên định. Hạ Cầm luôn tỏ ra đáng tin cậy, ả là một người phụ nữ rất thú vị nên đôi khi Giang Lạc cũng không thể nhìn thấu được ả.
“Vì vài năm ở lại đây Giang gia rất náo loạn. Dù sao cậu ở Trì gia vẫn tốt hơn Giang gia nhiều.” Hạ Cầm trượt xuống từ vai Giang Lạc, bàn tay ngọc ngà vòng qua cổ cậu, cả người ả áp sát vào lưng Giang Lạc: “Đến khi cậu trở về, Giang gia sẽ thay đổi hoàn toàn.”
Giang Lạc chán nản hỏi: “Tại sao cô lại làm vậy?”
Trong thế giới hiện thực, cậu đã từng hỏi Hạ Cầm vấn đề y hệt như vậy.
Sau khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng vượt quá giới hạn đó, Giang Lạc mười lăm tuổi, hồn xiêu phách lạc, trở về phòng mình.
Mẹ của Giang Lạc nhu nhược, chỉ biết răm rắp nghe lời chồng. Cha Giang Lạc lại là một tên ác ma. Khi Giang Bình Thành vung tay đánh vợ con, chỉ có mỗi Giang Lạc đứng ra bảo vệ mẹ mình, cố gắng chịu đựng những trận đòn. Từ trước đến giờ chưa từng có ai che chở cho cậu.
Hạ Cầm là người đầu tiên làm điều đó.
Lần này đến lần khác, ả ôm lấy Giang Lạc, che chở cậu phía sau. Trước khi Giang Bình Thành bộc phát cơn tức giận, ả liền cười nói để chuyển hướng sự chú ý của lão. Hạ Cầm không phải mẹ Giang Lạc, ả chỉ lớn hơn Giang Lạc mười mấy tuổi nhưng Giang Lạc lại tìm thấy cảm giác an toàn mà mẹ mình không bao giờ có trên người ả.
Giang Lạc không thể tin nổi cảnh tượng vừa nhìn thấy, cậu một mình ngồi trước bàn đọc sách, ngẩn người. Một lúc sau, Hạ Cầm đi tới phòng của Giang Lạc.
Ả không mặc quần áo, ánh mắt nhìn Giang Lạc đầy ắp tình ý, bàn tay ả trượt từ gương mặt cậu dần xuống phía dưới, từng động tác không khác gì trước đây là bao.
Vẫn dịu dàng, cẩn thận từng chút một như thế.
Hạ Cầm dụ dỗ Giang Lạc khi cậu chỉ vừa mười lăm tuổi.
Giang Lạc cảm thấy ghê tởm, sự tin tưởng cũng sụp đổ. Cậu né tránh tay Hạ Cầm, câu hỏi còn mang theo sự run rẩy: “Sao cô lại làm như vậy?”
...
Giang Lạc ném đồng đại dương trong tay lên mặt bàn, lạnh lùng nói: “Cút đi.”
Hạ Cầm dừng tay lại, ả thở dài: “Tôi thích cậu.”
“Nhưng với độ tuổi và thân phận này, tôi không thể trở thành vợ cậu.” Hạ Cầm đứng dậy: “Mà cậu sẽ không lấy tôi, bởi vì cậu không thích tôi.”
Đã như vậy, ả lập tức quyết định quyến rũ ông bố không có nguyên tắc của Giang Lạc, ít ra như thế thì ả có thể hầu hạ bên cạnh Giang Lạc mãi mãi.
Ả cười nói: “Một khi tôi trở thành mẹ cậu vậy thì tôi sẽ có thể bảo vệ cậu rồi.”
“Quan trọng nhất là,” Ả lẩm bẩm: “Đợi đến khi cha cậu chết, Giang gia sẽ là của tôi, mà cậu cũng sẽ là của tôi.”
“Cậu chủ, cậu sẽ là con của tôi. Tôi có thể cùng cậu cao chạy xa bay.”
Câu trả lời của Hạ Cầm ở thế giới gương dần hòa làm một với lời nói của ả ở thế giới thật.
Giang Lạc mười lăm tuổi biết Hạ Cầm có địch ý mơ hồ với mẹ mình, bởi vì mỗi lần cậu bị thương do bảo vệ mẹ, địch ý sắc bén sẽ càng hiện rõ hơn.
Thẳng đến ngày đó cậu mới biết địch ý của ả tượng trưng cho thứ gì.
Hạ Cầm ghen ghét mẹ cậu, vì mẹ Giang Lạc có thể có cậu mãi mãi.
Giang Lạc mười lăm tuổi đã phải chịu đựng sự tăm tối, mặt trái của thế giới người lớn.
Giang Lạc báo cảnh sát. Cậu là trẻ vị thành niên, báo cảnh sát về việc bảo mẫu nhà mình cưỡng ép trẻ vị thành niên, nhưng không thành. Chính vì việc này mà Tiêu Yên, mẹ của Giang Lạc, cuối cùng cũng làm một việc mạnh mẽ nhất cuộc đời bà: ly hôn với Giang Bình Thành.
Giang Lạc không muốn ở lại Giang gia thêm một chút nào nữa, ngôi nhà mục nát này khiến cậu buồn nôn. Cậu và mẹ rời khỏi Giang Bình Thành, từ cuộc sống giàu có trở thành cuộc sống của người bình thường.
Giang Lạc cho rằng cuộc sống mới này chỉ vừa bắt đầu, sự thật cũng như thế, chẳng qua cuộc đời lại thêm phần long đong mà thôi.
Mẹ cậu sống trong hoàn cảnh túng thiếu này thì bắt đầu hối hận và phàn nàn. Cuối cùng đến một ngày, bà không thể chịu nổi nữa, gào lên với Giang Lạc: “Tại sao con lại báo cảnh sát? Nếu con không làm thế thì mẹ đã không ly hôn với cha của con. Chúng ta sẽ không phải sống khổ sở như thế này.”
“Mẹ thà rằng không biết cha con ngoại tình...”
Kể từ ngày đầu tiên, Giang Lạc đã cảm thấy thứ tình thân này thật sự khiến người ta phải khịt mũi coi thường.
...
Hạ Cầm còn định nói thêm vài câu nữa nhưng cánh cửa mà ả vừa đóng lại đột nhiên bị đá văng ra. Trì Vưu đứng ngay trước cửa, mặt đen sầm, giọng nói còn có phần lạnh lùng.
“Vị phu nhân này,” hắn nói, “Tôi và Giang Lạc phải đi rồi.”
Giang Lạc đứng dậy, khi chuẩn bị bước qua, cậu đột nhiên quay lại nhìn bà.
Cứ như trong mắt cậu, ả chỉ là một người xa lạ mà thôi.
Vẻ mặt Hạ Cầm cứng đờ lại.
Ả đã nghĩ đến vô số biểu cảm của Giang Lạc khi biết chân tướng, dù thế nào cũng sẽ rất kinh tởm, nhưng lại không ngờ thái độ của cậu lại là như vậy.
“Giang gia thật ghê tởm,” Giang Lạc nhún vai, giọng còn mang theo vẻ mỉa mai: “Dù là Giang Bình Thành, Tiêu Yên hay cô đi chăng nữa.”
Cậu quay lại, trong giọng nói còn mang theo ý cười: “May mắn thay, đây là lần gặp cuối rồi.”
Nói xong, Giang Lạc liền bước ra ngoài.
Hai người đi thẳng về Trì gia.
Buổi sáng, người lái xe đưa hai người họ đến Giang gia, Trì Vưu đã dặn dò đến chập tối mới đón. Bây giờ bọn họ lại về sớm, chỉ đành đi bộ về.
Trên đường đi Giang Lạc hỏi: “Giang Bình Thành muốn làm ăn gì với anh à?”
“Kinh doanh chung ấy mà,” Trì Vưu cong môi cười: “Nghe đồn dạo gần đây sòng bạc Bốc Cửu Thành của lão có quỷ quấy phá, việc kinh doanh đang trên đà đóng cửa phá sản rồi. Lão thua kha khá tiền, số tiền mà Trì gia đã đưa cho Giang gia trước đây cũng bị lão lấy đi để bù lỗ. Còn lần này, lão muốn đưa sòng bạc sang chỗ khác làm ăn. Trì gia am hiểu mấy chuyện bắt quỷ nên lão muốn anh tìm một người giỏi giang của Trì gia để đồng hành với lão.”
Giang Lạc nhíu mày: “Người Trì gia giỏi giang nhỉ? Ngoài anh ra còn ai giỏi giang nữa không?”
Trì Vưu hơi sững sờ, nhìn cậu với vẻ sâu xa: “Sao em biết tôi giỏi giang?”
Giang Lạc hỏi lại: “Chẳng lẽ anh không giỏi giang sao?”
Trì Vưu không nhịn được cười, đôi mắt đen láy không còn vẻ nguy hiểm nữa: “Cái miệng này của cậu Giang đúng là khiến người ta không thể nào chiếm ưu thế được.”
Hai người chỉ thỉnh thoảng nói đôi ba câu, chốc lát đã đến khu phố sầm uất. Khi Giang Lạc đi qua một quán mì hoành thánh, cậu chợt nghe ba người đàn ông bên bàn nói về chuyện ma quỷ quấy phá.
“Nghe đâu tối qua lại thêm một người chết, chết thảm vô cùng, vừa sáng sớm đã vội vàng đưa tới nghĩa địa.”
“Ối ------ chết thảm đến mức nào vậy?”
“Tôi mà kể thì chắc mấy người sợ chết ngất... Thôi được rồi, lát nữa còn phải ăn hoành thánh, tôi sẽ không nói về cái chết thảm đó với mấy người đâu.”
Bước chân Giang Lạc dần chậm lại, cậu nhìn về phía Trì Vưu, nghiêm túc nói: “Tôi đói rồi.”
Một phút sau, hai người cũng ngồi vào quán ăn ven đường. Chủ tiệm hoành thánh nhiệt tình hỏi: “Hai cậu có ăn cay không?”
Giang Lạc gật đầu, hào sảng nói: “Cho nhiều nhiều chút!”
Ông chủ đáp: “Được thôi!”
Tiệm mì hoành thánh nhỏ hẹp, bên trong chỉ có ông chủ đang ngồi nấu, tất cả bàn ghế đều được bày biện ở bên ngoài. Mặc dù nhỏ và bàn ghế đã cũ, nhưng lại được lau dọn rất sạch sẽ. Trì Vưu nhìn những vết xước trên mặt bàn, ngồi xuống với tư thế thẳng lưng. Mặc dù trông khác hẳn với những người xung quanh, nhưng do Trì Vưu tỏ ra quá điềm tĩnh, nên nhìn chung cũng không lộ ra điều gì không hợp.
Thậm chí hắn còn có hứng thú trêu ghẹo Giang Lạc: “Hôm nay nhờ phúc của cậu Giang mà tôi có thể ăn thêm một bát cơm mà không sợ bị ai nói gì.”
Giang Lạc đã hiểu được phần nào vì sao khi Trì Vưu còn sống lại có nhiều tùy tùng đến vậy.
Chỉ mới đọc những câu chữ trong sách mà cậu đã thích nhân vật Trì Vưu này rồi. Đến khi thực sự tiếp xúc với Trì Vưu, dù là lúc hắn sống với dáng vẻ giả nhân giả nghĩa, hay là lúc hắn chết đi và có sức mạnh đáng sợ, thâm sâu khó lường, thì tất cả đều toát ra một sức hút cá nhân cực kỳ mạnh mẽ.
Trì Vưu có thể khiến những người theo đuổi hắn vô thức yêu thích hắn, sùng bái và kính trọng hắn, cho đến khi cả thể xác và tinh thần của bọn họ đều bị hắn điều khiển.
Bởi vì hắn rất giỏi giả bộ.
Mặc dù Giang Lạc biết thiếu niên Trì Vưu này đang đeo mặt nạ, nhưng cậu không thể không bội phục. Mỗi một nụ cười, mỗi một câu nói của Trì Vưu, Giang Lạc thật sự không thể phân biệt được cái nào là thật, cái nào là giả.
Cậu dứt khoát đối phó theo bản năng: “Cảm ơn.”
Trì Vưu mỉm cười.
Sau lưng, ba người kia lại tiếp tục tám chuyện: “Người chết là người nhà ai thế?”
“Người chết là người làm công ở Trì gia.”