Chương 14: Trận Bát Quái ở thôn Hổ Bộ

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!

Chương 14: Trận Bát Quái ở thôn Hổ Bộ

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phùng gia sở dĩ có thể trở thành một trong sáu đại môn phái là nhờ vào truyền thừa Thiên sư. Thiên sư chỉ truyền cho người trong Phùng gia, nhưng mỗi đời Thiên sư có thể thu nhận hàng chục, thậm chí hàng trăm đệ tử. Gia thế hiển hách mà một thế gia đã tích lũy qua nhiều năm là điều mà người thường khó lòng tưởng tượng nổi.
Từ trước đến nay, Phùng Lệ chính là Thiên sư trẻ tuổi nhất và cũng là người mạnh nhất trong số các Thiên sư đời này.
Nguyên thân của Giang Lạc là đệ tử ký danh của một đệ tử Thiên sư đời trước, xét về vai vế thì thấp hơn Phùng Lệ một bậc, vốn dĩ nên chủ động đến chào hỏi Phùng Lệ. Nhưng nguyên thân chỉ là một kẻ bình thường, không ai nhớ mặt gọi tên trong số đông đảo đệ tử Phùng gia. Giang Lạc không cho rằng Phùng Lệ sẽ nhớ được mình, thế nên tuân thủ nguyên tắc 'thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện', cậu cũng lười không đi chào.
Thấy bóng Phùng Lệ khuất dạng dưới lầu, Giang Lạc thu ánh mắt không chút gợn sóng lại: “Đi thôi, không phải cậu nói muốn đi ăn bún qua cầu sao?”
Hai người ra ngoài, tìm đến một tiệm bún qua cầu khá nổi tiếng. Đủ loại nguyên liệu thượng hạng được bày biện đẹp mắt, tô bún còn to hơn cả mặt Giang Lạc. Cậu xắn tay áo cùng Lục Hữu Nhất, mỗi người ăn hết một tô bún.
Sau một tháng ăn cơm căn tin trường học, Giang Lạc cuối cùng cũng hiểu vì sao trước đây Diệp Tầm và Lục Hữu Nhất chỉ cần ăn khoai tây sợi chua cay thôi cũng xúc động đến rơi nước mắt.
Ăn uống xong, bọn họ mua thêm một phần bánh hoa tươi mang về cho bạn bè.
Ở tầng một khách sạn, nơi có nhiều học sinh ra vào, Giang Lạc và Lục Hữu Nhất vừa bước vào từ cửa nhỏ đã thấy một đám học sinh đứng im lặng ở đại sảnh. Ai nấy đều căng thẳng như gặp phải sư phụ.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sâu trong đám đông: “Bàn thờ cúng Hồ Tiên này là do học sinh trường Nam Phúc Kiến nào lập? Phá hủy nó đi.”
Lục Hữu Nhất thì thầm: “Nam Phúc Kiến có phong tục thờ cúng Hồ Tiên.”
Một học sinh mặt đỏ bừng đứng ra: “Phùng chủ, đây là đài thờ cúng của em. Nhưng em thờ phụng một mình trong phòng, tại sao phải phá đi ạ?”
“Cậu đã phá hỏng quy củ.” Phùng Lệ thản nhiên nói: “Nếu cậu đã biết cách thờ cúng Hồ Tiên, vậy sao lại không xem xét xem nơi này có thích hợp để thờ cúng hay không?”
Giọng điệu của Phùng Lệ không hề nghiêm khắc, nhưng lại khiến người khác căng thẳng, không dám đối mặt với y. Giang Lạc và Lục Hữu Nhất nấp sau đám đông xem náo nhiệt. Phùng Lệ và các vị giáo viên khác trong ban giám khảo dường như đang kiểm tra từng phòng của học sinh. Các học sinh ai nấy đều lo lắng, sợ mình bị phát hiện ra điều gì không hay.
Lục Hữu Nhất chọc Giang Lạc một cái: “Ông không mang theo thứ gì vi phạm quy định chứ?”
Giang Lạc: “Một nghèo hai trắng, chẳng có gì sất.”
Lục Hữu Nhất vui vẻ nói: “Tôi cũng chẳng mang theo gì cả. Cần bùa thì tìm ông mua, cần đồ luyện khí thì tìm Khuông Chính, chúng ta đều 'một nghèo hai trắng' nên rất an toàn.”
Giang Lạc: “…” Cái 'một nghèo hai trắng' của cậu cũng không giống với tôi rồi.
Hai người đoán rằng các giáo viên ban giám khảo sắp kiểm tra đến tầng của mình, liền nhanh chóng trở về phòng. Giang Lạc đi đưa bánh hoa tươi cho Diệp Tầm và những người khác. Khi quay về, Lục Hữu Nhất đang ngồi trên ghế sô pha xem ti vi, nói với cậu: “Bọn họ kiểm tra xong rồi.”
Giang Lạc hơi kinh ngạc: “Nhanh vậy sao?”
Lục Hữu Nhất khẽ gật đầu, vung vẩy tờ giấy trong tay: “Có thông báo thi đấu rồi nè.”
Cuộc thi có tổng cộng ba vòng. Vòng thi đấu thứ nhất sẽ bắt đầu sau ba ngày, nội dung là phá trận, địa điểm tại một nơi gọi là thôn Hổ Bộ ①.
Trên tờ giấy có một bức ảnh chụp bên ngoài thôn Hổ Bộ và vài dòng giới thiệu. Thôn Hổ Bộ là một thôn bát quái, nhà cửa và đường sá trong thôn đều được bố trí dựa trên Cửu Cung Bát Quái trận. Người ngoài đi vào như lạc vào mê cung, rất dễ bị mất phương hướng.
Vòng thứ nhất chỉ là cơ bản. Kiểm tra kiến thức và kỹ năng cơ bản của người tham gia thi đấu, yêu cầu dự thi ghi rõ thí sinh không được mang theo bất cứ công cụ nào ngoài la bàn.
Giang Lạc nhìn xấp bùa chú dày cộp trong túi mình, rơi vào im lặng.
Không thể mang theo bùa chú, cậu luôn cảm thấy bất an.
Không phải thôn Hổ Bộ không an toàn, mà là ác quỷ không biết đang ẩn náu ở đâu đó mới không an toàn.
Một tháng trước, Giang Lạc đã 'tra tấn' Trì Vưu suốt cả đêm. Cậu thực sự đã dùng bùa chú hành hạ Trì Vưu suốt đêm.
Trì Vưu càng lúc càng yếu ớt, làn sương mù quanh hắn chuyển từ đậm sang nhạt. Bùa chú bốc cháy trên người hắn rơi xuống đất thành một lớp tro xám dày cộm, nhưng tiếng cười của hắn thì lại ngày càng điên cuồng và vặn vẹo.
“Thật thú vị.” Trì Vưu cười nói trước khi biến mất.
Suốt một tháng qua, Trì Vưu chưa từng hiện thân, có lẽ hắn đã bị Giang Lạc làm tổn thương căn cơ. Giang Lạc có thể tưởng tượng được, đợi đến khi tên điên đó khôi phục lại, hắn sẽ điên cuồng đến mức nào, sẽ không từ thủ đoạn, thậm chí còn tàn nhẫn hơn để trả thù.
Giang Lạc có sợ hãi không?
Tất nhiên, câu trả lời là không.
Cậu liều mạng học tập suốt một tháng, mỗi tối trước khi đi ngủ đều nhớ về mười tám lần mình bị Trì Vưu giết chết.
Oán khí và lửa giận trong lòng Giang Lạc bùng lên dữ dội. Mười tám lần, hắn còn chưa trả hết món nợ này đâu.
Trì Vưu ôn nhu, lương thiện như vậy, làm sao Giang Lạc có thể bỏ qua cho hắn được?
Ba ngày sau, Giang Lạc ngồi xe buýt đi về phía thôn Hổ Bộ.
Thôn Hổ Bộ cách thành phố bốn mươi cây số, xe buýt phải chạy mất hai đến ba tiếng mới tới nơi. Giang Lạc cùng hơn hai mươi thí sinh khác không quen biết nhau đi theo nhân viên công tác đến lối vào. Nhân viên công tác nói: “Tổng thời gian cho vòng thi đấu này là hai mươi bốn giờ. Các thí sinh cần tìm lá cờ nhỏ mà chúng tôi đã cắm ở mắt trận, sau đó cầm lá cờ nhỏ đó rời khỏi thôn Hổ Bộ. Nếu thí sinh không thể rời khỏi thôn Hổ Bộ trong vòng hai mươi bốn giờ, sẽ bị loại trực tiếp.”
Giang Lạc nhìn đồng hồ, bây giờ là ba giờ chiều.
Có tổng cộng tám lối vào thôn Hổ Bộ. Mặc dù số thí sinh đã lên tới một trăm tám mươi người, nhưng bố cục bên trong thôn Hổ Bộ liên kết ngang dọc chằng chịt. Sau khi vào thôn, e rằng một trăm tám mươi người sẽ chẳng ai gặp được ai, chỉ có thể dựa vào sức mình để rời khỏi thôn Hổ Bộ.
Nhân viên công tác nói: “Nhắc nhở mọi người một chút, toàn bộ quá trình thi đấu lần này sẽ được phát trực tiếp trên trang web nội bộ của chúng ta.”
Phát trực tiếp ư?
Giang Lạc như có điều suy nghĩ.
Nếu phát trực tiếp, ngược lại có thể đảm bảo an toàn cho cậu ở một mức độ nào đó.
Sau khi thông báo bắt đầu thi đấu. Các thí sinh gấp gáp vọt vào trong thôn Hổ Bộ.
Giang Lạc lặng lẽ đi theo sau đám đông.
Mọi người đều lấy la bàn ra, thoáng chốc chỉ còn lại vài ba người. Giang Lạc cũng lấy la bàn ra theo số đông, nhưng cậu không nhìn hướng la bàn chỉ mà ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Cái gọi là Thái Cực sinh Lưỡng Nghi, Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng, Tứ Tượng sinh Bát Quái, Bát Quái lại biến hóa thành sáu mươi tư quẻ, bên trong biến hóa đa đoan, vòng đi vòng lại ②. Mà mắt trận, chính là điểm cốt lõi của trận bát quái. Theo lý thuyết, chỉ cần đi về phía trung tâm là được. Nhưng khi bước vào, những con đường trong thôn Hổ Bộ thay đổi phức tạp như thể quy tắc bị đứt gãy, không những không đến được trung tâm mà còn càng đi càng xa.
Giang Lạc giương mắt quan sát, không cần dùng la bàn cũng thấy ở trung tâm trận bát quái có ánh sáng vàng chói lọi, có thể sánh với biển chỉ đường chói mắt nhất.
Nhưng ngoại trừ cậu, dường như không ai nhìn thấy ánh sáng vàng này ở mắt trận.
Giang Lạc đi theo ánh sáng vàng. Mặc dù không cần đến la bàn, nhưng cậu cũng không cất la bàn đi. Cảm giác cứ như mình đang gian lận, đáp án đã bày sẵn trước mắt chỉ chờ người đến lấy. Giang Lạc có mục tiêu rõ ràng, sau khi rẽ trái rẽ phải không biết bao nhiêu lần, dần dần chỉ còn lại một mình cậu.
Trên trang web nội bộ phát trực tiếp, có người dần dần chú ý đến sự kỳ lạ của cậu.
[Anh chàng này kỳ lạ thật đấy.]
[Hình như cậu ta chưa từng dùng tới la bàn thì phải? Đù má, từ góc nhìn trên cao này, tốc độ của cậu ta hình như còn nhanh hơn cả Kỳ Dã!]
[? Lầu trên phóng đại quá.]
[Ôi mẹ ơi, phanh xích lô anh đẹp trai, mặt anh đẹp trai muốn xỉu luôn.]
[Tao thề là sẽ mlem sạch màn hình! Tao tuyên bố sẽ sống luôn trong phòng trực tiếp này!]
[Cứu mạng!!! Cậu ấy là ai? Đẹp trai quá, hmu hmu T___T]
[Trang web của chúng ta là trang web đứng đắn, mấy vị phía trên tém tém lại đi. Người anh em này càng xem càng thấy sai trái vãi, không dùng la bàn thật kìa! Tuyệt vời vãi, quả nhiên cao thủ đều ở trong chốn dân gian.]
[Ô kìa, không nhìn la bàn thì làm sao thoát khỏi trận bát quái?]
Trong phòng ban giám khảo, các giáo viên cũng chú ý tới Giang Lạc.
Phùng Lệ lướt nhanh qua rất nhiều màn hình, cuối cùng chậm rãi dừng lại ở màn hình chiếu chàng thanh niên tóc đen.
Chàng thanh niên tóc đen bình tĩnh đi lại giữa các con đường nhỏ. Tâm tính cậu ổn định, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn lên không trung. Nếu đường nhỏ không thông thì lại lùi về chỗ cũ. Cảm giác phương hướng không hề bị lệch, đang thong thả tiến gần về mắt trận.
Chưởng môn Trác gia Trác Chính Vũ bên cạnh Phùng Lệ đã nhìn ra phương pháp, ông thấp giọng nói với Phùng Lệ: “Người trẻ tuổi kia thật đáng gờm.”
Ông lại nhìn con gái mình. Tốc độ của Trác Trọng Thu cũng không chậm, nhưng so sánh phương pháp cả hai tìm kiếm mắt trận, con gái ông đã bị người ta bỏ xa mấy con phố.
Phùng Lệ bình tĩnh nói: “Thiên phú không tồi.”
“Trọng Thu từng kể với ta về thằng bé này.” Trác Chính Vũ nói: “Nó là đệ tử Phùng gia của cậu đấy.”
Phùng Lệ hơi kinh ngạc nhíu mày, sau đó khẽ cười: “Hóa ra là đệ tử Phùng gia.”
Lúc Giang Lạc đi được một phần ba quãng đường, thời gian đã là sáu giờ chiều. Cậu định tìm chỗ nghỉ ngơi một lát, tiện thể ăn cơm tối.
Gần đó vừa vặn có một cái đình nghỉ chân đơn sơ. Giang Lạc đặt đồ vật xuống, lấy một hộp lẩu tự sôi trong túi ra. Khi hộp lẩu sắp chín thì bên ngoài có một nam sinh đi tới.
Nam sinh có khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, vẻ ngoài kiêu căng bướng bỉnh, nhìn qua là thấy hắn đang bực bội. Hắn cầm la bàn trong tay, sau khi thấy Giang Lạc thì sững sờ, giống như không tin được rằng có người lại đến được chỗ này trước hắn một bước.
“Cậu là ai?” Nam sinh hỏi với giọng điệu không mấy thân thiện.
Giang Lạc nghiêng đầu liếc hắn ta một cái, lười nói chuyện nên thu ánh mắt lại.
[A a a!!! Anh đẹp trai phóng điện với toyyy!]
[Ngồi cắn hạt dưa hóng hớt, đánh nhau đi, đánh nhau đi.]
[Đm vậy mà hai người họ lại gặp nhau, với tính cách khó ở của Kỳ Dã chắc chắn phải đánh một trận.]
Kỳ Dã bị liếc nhẹ như vậy, nỗi bực bội trong lòng như bị đổ thêm dầu vào lửa, suýt chút nữa thì bùng nổ. Hắn đè nén tính tình: “Này, tôi đang hỏi cậu đấy.”
Thấy nhiệt độ của hộp lẩu từ từ giảm xuống, Giang Lạc lấy đũa ra, mở nắp chuẩn bị ăn cơm.
Mùi thơm theo làn gió lọt vào mũi Kỳ Dã. Tính tình nóng nảy của Kỳ Dã còn chưa kịp bộc phát thì bụng đã 'mất mặt' mà kêu “ùng ục”.
Nét mặt hắn cứng đờ, rõ ràng sắp không nhịn nổi, tự mình buồn bực đứng nguyên tại chỗ không nói gì.
Giang Lạc coi như hắn không tồn tại, ung dung thong thả ăn xong bữa cơm của mình. Cuối cùng xử lý gọn gàng rác thải, tránh làm ô nhiễm môi trường nơi đây.
Sau bữa ăn, mặt trời đã lặn. Giang Lạc ngẩng đầu nhìn sắc trời một lúc, quyết định nghỉ lại trong đình một đêm, chờ sáng mai lại tiếp tục hành trình.
Bằng không, nếu cứ đi tiếp, sau khi trời tối lỡ như Giang Lạc không nhìn thấy ánh sáng vàng nữa thì công sức cả ngày hôm nay của cậu sẽ uổng phí.
Không ngờ nam sinh có vẻ rất nóng nảy kia cũng vào trong đình nghỉ chân, xem bộ dạng thì có vẻ có cùng dự định với Giang Lạc.
Hai người tự làm chuyện riêng của mình, ngược lại chung sống hòa bình, khiến cho đám đông muốn xem đánh nhau phải thất vọng. Nhưng trong số đó, đột nhiên xuất hiện một bình luận khiến người khác chú ý.
[Trời ơi… Mấy người mau nhìn cái bóng của anh đẹp trai, hình như có cái gì đang động đậy ấy.]
Trong màn hình trực tiếp, cái bóng đổ nghiêng nghiêng trên đất của Giang Lạc chậm rãi nhúc nhích một phần nhỏ.
Giống như có một quái vật đáng sợ ẩn núp trong đó. Đường viền của cái bóng như có như không, tập trung những móng vuốt quỷ từ từ đến gần mũi chân đặt dưới đất của Giang Lạc.
Mà Giang Lạc thì hoàn toàn không biết gì cả. Nghiêm túc nhìn một quyển chú giải chi tiết về la bàn.
***
Công: Nghe bảo mới gặp mặt Phùng Lệ một lần mà đã có người cảm thấy y đẹp trai hơn anh đúng không?
Công: Nhe răng cười
① Nguyên mẫu của thôn Hổ Bộ là thôn Bát Quái họ Gia Cát ở tỉnh Chiết Giang.
② “Thái Cực sinh Lưỡng Nghi, Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng” bắt nguồn từ “Kinh Dịch” thời vua Phục Hy. “Tứ Tượng sinh Bát Quái” trích từ “Hệ Từ Truyện Quyển Thượng” của Khổng Tử.