54. Ta Không Giống Ngươi

Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước giờ Trì Vưu không tin rằng trên đời này sẽ có ai đó mang ác ý thuần túy như hắn.
Cái ác của hắn sinh ra trong bùn nhão và mục nát, khi còn sống đã như một ác quỷ. Nhưng tại sao lại xuất hiện một kẻ mang ác ý đến nhường này?
Rốt cuộc Giang Lạc đã trải qua chuyện gì?
Trì Vưu bất giác tiến lại gần cậu hơn, chăm chú quan sát từng đường nét, từng biểu cảm trên gương mặt Giang Lạc.
Đôi mắt hẹp dài và xinh đẹp kia của Giang Lạc dần dần nhuốm màu đỏ hung ác. Giống như máu tươi tràn ngập, lạnh lẽo, tàn khốc và đầy rẫy sự xấu xa.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là đôi mắt tuy đẹp nhưng hoang dại. Trì Vưu cực kỳ tò mò hỏi: "Giang Lạc, em đang nghĩ gì vậy?"
Giang Lạc nhìn hắn, ánh mắt như bị màn sương máu bao phủ.
Rõ ràng cậu cảm nhận được trạng thái mình không ổn.
Giọng nói trong lòng lại tiếp tục vang lên: "Ngươi bị hắn giết chết mười tám lần, không hóa điên đã là may mắn trong bất hạnh rồi. Hắn hại ngươi đến mức này, chỉ giết hắn thôi thì quá đơn giản. Chẳng phải trêu đùa hắn còn thú vị hơn là giết hắn sao?"
"Đập tan sự ngông cuồng của hắn, nghiền nát lòng tự tôn của hắn. Để con quỷ cao ngạo đó phải quỳ dưới chân ngươi, để hắn không còn vẻ lạnh lùng tàn khốc nữa, hắn sẽ thấp thỏm lo âu chỉ vì một ánh mắt, một lời nói của ngươi, hắn sẽ vì một cái cong môi của ngươi mà mê say điên dại, thậm chí sẵn lòng đánh đổi cả tính mạng của mình... Như vậy không tốt sao?"
Nghe cũng có lý đấy.
Giang Lạc: "Ai cho ngươi đứng lên?"
Trì Vưu bình tĩnh nhìn cậu một lúc lâu rồi mới quỳ xuống đất lần nữa.
Giang Lạc cúi đầu nhìn hắn.
Dưới bầu trời tối tăm mịt mờ, máu tươi dính đầy khuôn mặt tuấn mỹ của ác quỷ khiến vẻ điển trai ấy hòa lẫn chút ngông cuồng, trông như một tên sát nhân biến thái, tanh tưởi mùi máu và vặn vẹo.
Nụ cười của hắn như bị xé làm đôi. Một nửa khoan dung, cao quý; một nửa lại ẩn chứa sát khí ngút trời.
Càng dây dưa với Trì Vưu, Giang Lạc càng nhận ra tấm lưới khổng lồ ẩn sau hắn.
Càng hiểu rõ sự thần bí của Trì Vưu.
Mà sự thần bí lại càng khơi gợi lòng tò mò của người khác.
Giang Lạc thờ ơ nhấc mũi chân, nhẹ nhàng nâng cằm Trì Vưu.
Rõ ràng giày của cậu sạch sẽ, nhưng trên mặt ác quỷ lại in hằn những vệt máu đáng sợ. Ác quỷ không ngờ rằng cậu sẽ làm một hành động sỉ nhục như thế, hắn khẽ nhướng mày, càng nhìn Giang Lạc với vẻ đầy hứng thú.
Giang Lạc chậm rãi cúi người xuống, áo choàng đen rộng thùng thình che phủ toàn bộ ngai vàng, nhưng lại càng làm nổi bật dáng người cao ráo và thon gầy của cậu.
"Trì Vưu..." Giang Lạc đặt ánh mắt lên người ác quỷ, mũi chân nhẹ nhàng hạ xuống, giẫm lên phần áo còn sạch sẽ trước ngực hắn, cậu nói: "Ngươi bẩn quá, bẩn đến mức ta không muốn chạm vào ngươi chút nào."
Trì Vưu: "Vậy à?"
Hắn bất ngờ đứng dậy, tiến thêm một bước. Không ai kịp phản ứng, hắn đã đè Giang Lạc vào một góc nhỏ trên ngai vàng, dùng bàn tay nhuốm đầy máu tanh của ma thú mơn trớn gò má cậu, để lại những vệt máu bẩn thỉu.
Trì Vưu nhìn cậu chằm chằm, lạnh lẽo nói: "Tiếc quá, giờ tôi vấy bẩn em rồi."
Hơi thở Giang Lạc trở nên nặng nề.
Trên gương mặt sạch sẽ, vệt máu kéo từ khóe miệng lên đến đuôi mắt. Dịch máu của ma thú còn hôi thối hơn nước cống, kinh tởm hơn cả nhện mặt người.
Trì Vưu mỉm cười, tay hắn chậm rãi rê xuống như vẽ một bức tranh, kéo vệt máu thành một đường xuống cổ Giang Lạc. Làn da trắng ngần như ngọc toát ra vẻ lạnh lẽo, nhưng bị làm bẩn thế này lại càng tăng thêm khoái cảm.
Gương mặt và chiếc cổ của thanh niên tóc đen dính đầy máu tươi sền sệt, trông như con mồi của tên sát nhân Trì Vưu.
Trì Vưu cúi người, chiếc áo choàng bị máu tươi nhiễm đỏ rủ xuống người Giang Lạc, hắn mỉm cười thật nhẹ nhàng: "Tôi thấy em của bây giờ lại càng đẹp hơn rồi."
Hắn nhịn không được cười một tiếng: "Mùi máu của ma thú thế nào hả?"
Trì Vưu áp đến quá gần, khoảng cách an toàn đã biến mất từ lâu. Thậm chí Giang Lạc còn cảm nhận được hơi thở khi hắn nói chuyện.
Hơi thở khiến khuôn mặt Giang Lạc ngứa ngáy, tên ác quỷ này thật tồi tệ, thứ mùi máu tanh tưởi xộc vào đầu Giang Lạc, cộng thêm mùi máu trên má hôi thối không thể tả.
Tâm trạng cậu đột nhiên trở nên hung bạo hơn.
Giọng nói tà ác kia còn bảo rằng.
"Trông ngươi thế này chẳng phải rất thiếu điều giáo sao?"
"Hắn đè lên người ngươi, làm dơ quần áo của ngươi, mặt của ngươi, hắn mỉm cười nhìn ngươi chịu thiệt, một tên ác quỷ như vậy chẳng phải nên huấn luyện thành một con chó của ngươi sao?"
Ác niệm không ngừng xoay vần.
Giang Lạc chợt bừng tỉnh.
Cậu thầm nghĩ: Đúng là một ý nghĩ hay ho.
Nhưng Giang Lạc lại nghĩ đến một chuyện còn quan trọng hơn thế.
Cậu mở to mắt, tơ máu đỏ ngầu trong mắt nhanh chóng mờ đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Dạy dỗ Trì Vưu thành một con chó thì được, nhưng để cho Trì Vưu yêu cậu đến điên dại, say đắm ư?
Trì Vưu là một tên điên, một tên điên chỉ biết hài lòng với bản thân mình. Nếu thật sự được hắn yêu thì đúng là một tai họa. Trì Vưu sẽ thỏa thích phát huy cái tính điên loạn đó lên người Giang Lạc, hắn sẽ dùng cách thức thỏa mãn bản thân để đòi hỏi cậu hết cái này đến cái khác.
Sau khi ác quỷ uống bùa hòa hợp, chẳng phải sẽ thành ra như vậy sao?
Giết chết hắn ư?
Hừm, e rằng Trì Vưu sẽ kéo Giang Lạc cùng ngã vào vực sâu rồi cười khoái trá hỏi cậu, chết có sướng không hả?
Một tên điên như vậy, Giang Lạc ngu ngốc đến mức muốn hắn phải yêu mình sao?
Có nhiều cách để tra tấn hắn như vậy, tại sao cậu phải dâng hiến bản thân mình chứ?
Đột nhiên Giang Lạc bừng tỉnh khỏi sự ảnh hưởng của trái tim tượng thần, ánh mắt cậu càng lúc càng sáng, càng lý trí. Cậu nhìn Trì Vưu, đột nhiên bật cười.
Trì Vưu trơ mắt nhìn ác ý đậm đặc vụt tắt khỏi người Giang Lạc.
Ngay sau đó, Giang Lạc dùng sức quật Trì Vưu ngã xuống ngai vàng, cậu cất giọng nói với đám yêu ma quỷ quái phía dưới: "Con mồi cuối cùng của các ngươi chính là tên ác quỷ đang nằm dưới thân ta đây."
"Trận chiến cuối cùng trong đấu trường quỷ, tất cả các ngươi hãy đối phó với hắn đi. Ai có thể giết được hắn sẽ là kẻ chiến thắng cuối cùng."
Đám yêu ma quỷ quái phía dưới nhìn nhau.
Bọn chúng nhìn Trì Vưu rồi lại nhìn hai mươi ma thú bị Trì Vưu giết dưới đấu trường.
Một nhân vật cường đại như vậy khiến bọn chúng nao núng. Nhưng từng sợi dây thần kinh lại phấn khích đến mức co giật, bọn chúng nghĩ, lẽ nào hàng trăm yêu ma lại không thể giết được một con quỷ sao?
Bề ngoài của Trì Vưu khác với hai mươi con ma thú khiến cho bọn chúng dù biết Trì Vưu rất mạnh nhưng không có sức uy hiếp bằng hai mươi con ma thú kia.
Đám quỷ dần dần sục sôi, vây quanh ngai vua.
Sau khi bọn chúng chuyển động, nỗi sợ hãi đã bị chôn vùi trong sự phấn khích, những tên quỷ lại la hét cổ vũ, hăng hái thực hiện trận đấu cuối cùng.
Giang Lạc trượt xuống khỏi người Trì Vưu, chuẩn bị rời đi. Chợt Trì Vưu nhanh chóng tóm lấy tay cậu, Giang Lạc đứng không vững nên ngã nhào vào lòng hắn.
Trì Vưu thỏ thẻ bên tai: "Tại sao em phải kìm nén bản thân?"
Giọng hắn rất trầm thấp như đang tán tỉnh tình nhân, lại giống nỉ non với người yêu của mình: "Giang Lạc, em và tôi giống nhau. Buông thả ác ý của bản thân, chấp nhận một khía cạnh khác của chính mình, chẳng lẽ không tốt sao?"
Từng câu mà Trì Vưu nói giống như sự cám dỗ. Hắn nhẹ nhàng quấn lọn tóc đen của cậu, sợi tóc trượt xuống khỏi bàn tay tái nhợt: "Sống thật với bản thân, cùng tôi hủy diệt giới huyền học, em nghĩ sao?"
Trì Vưu thừa nhận, hắn không nỡ giết chết Giang Lạc.
So với cái chết, bây giờ hắn càng mong muốn Giang Lạc gia nhập vào thế lực của mình hơn. Trì Vưu không quan tâm trước đây Giang Lạc phá nát kế hoạch của hắn như thế nào nữa, với hắn thì nó chỉ như những thứ vớ vẩn. Hắn muốn Giang Lạc bộc lộ bản chất, trở thành người phe hắn rồi cùng nhau hủy diệt giới huyền học này.
Ác ý mà Giang Lạc toát ra khiến hắn cảm thấy hưng phấn. Đặc biệt là khi Giang Lạc kiềm chế ác ý này, dục vọng tìm tòi nghiên cứu của hắn càng được kích thích hơn.
Trì Vưu muốn Giang Lạc trở nên giống như hắn.
Khiến Giang Lạc rơi xuống địa ngục cùng hắn, ngã xuống vũng bùn dơ dáy kia.
Họ đều là loại người giống như nhau, cớ sao Giang Lạc lại muốn chối bỏ bản thân vậy?
Cả người Trì Vưu cứng đơ, lạnh lẽo như đá khiến Giang Lạc cảm thấy đau đớn.
Bàn tay tóm lấy tay cậu tái nhợt không có chút máu nhưng lại cứng cáp như sắt.
Giang Lạc khẽ hoài nghi hắn đang cố tình.
Ánh mắt của tên yêu quái đầu trâu bên cạnh nhìn họ tràn đầy vẻ kỳ quái.
Thật sự Trì Vưu không để ý đến tư thế này có gì đó không đúng sao?
Vòng âm dương trên tay Giang Lạc chợt lóe sáng, hai tay Trì Vưu tê rần. Tức thì Giang Lạc thoát khỏi vòng tay hắn, sau đó nhảy lên một vị trí sạch sẽ trên cao.
Áo choàng đen của cậu bay tán loạn, thanh niên tóc đen giơ ngón giữa về phía Trì Vưu rồi cười khiêu khích: "Tôi không giống anh đâu."
Cậu lại nói: "Trì Vưu, đừng có nói mấy câu ngu xuẩn đó với tôi. Anh là quỷ, tôi là người."
Còn chưa dứt lời cậu đã đáp xuống đất, đội mũ trên chiếc áo choàng, giơ ngón giữa về phía Trì Vưu một phát nữa rồi dần lẫn vào trong đám yêu ma.
Trì Vưu cúi đầu, nhìn thanh niên tóc đen biến mất.
Người đã đi rồi nhưng nụ cười nóng bỏng, bất cần đời vừa nãy của Giang Lạc vẫn còn nguyên vẹn trong đôi mắt Trì Vưu.
Đợi cho đám yêu ma leo lên đến vị trí cao vời vợi này rồi bao vây lấy Trì Vưu, hắn chỉ cười khẽ rồi ngả người ra ghế.
Hắn nhìn bầu trời tối tăm mịt mờ, nhàn nhã sờ lên ngực mình.
Kỳ lạ.
Rõ ràng nơi này chẳng có gì.
Nhưng cảm giác đó vừa mới nảy sinh.
*
Giang Lạc thấp thỏm rời khỏi thành phố Quỷ.
Sau khi đi ra cậu lập tức nhìn thấy Lục Hữu Nhất đang ngồi xổm ở cổng thành, nhàm chán vẽ lung tung trên đất. Thấy cậu, ánh mắt hắn sáng lên, nhanh chóng đứng dậy chạy tới rồi kiểm tra Giang Lạc từ trên xuống dưới, chắc chắn bạn mình không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm: "May là ông không sao, cuối cùng tôi cũng đợi được ông trở về rồi."
Giang Lạc im lặng một lúc, cố gắng khiến sát khí và sự nóng giận của mình tan biến hoàn toàn: "Sao cậu lại chờ tớ ở đây?"
May thay Lục Hữu Nhất không phát hiện được gì, thành thật nói: "Tôi sợ ông gặp chuyện nên có dám đi xa đâu."
Giang Lạc không nói gì, chỉ cùng hắn bước về phía trước. Bên ngoài thành phố Quỷ bị bao phủ bởi một làn sương trắng, hơi lạnh thấm ướt áo choàng đen.
Cậu và Lục Hữu Nhất đi trong làn sương, không bao lâu làn sương dần tan biến.
Họ lại trở về bên ngoài trang viên suối nước nóng quen thuộc.
Cây cối xung quanh xanh um tươi tốt, phía cuối chân trời hơi hừng sáng. Đây chính là nơi họ gặp hồng bạch song sát.
Các huynh đệ đang lo lắng chờ đợi xung quanh, khi thấy cả hai trở về an toàn, tất cả đều sửng sốt. Có người reo lên, cả nhóm phút chốc xông đến.
Giang Lạc chưa kịp nói gì thì đã bị ai đó ôm chặt lấy.
"May là cậu đã bình an trở về..." Người này vỗ bốp bốp vào lưng Giang Lạc: "Làm huynh sợ muốn chết."
Lục Hữu Nhất ở cạnh còn khoe khoang: "Mấy huynh có biết bọn tôi đã đi đâu không? Bọn tôi bị hồng bạch song sát đưa xuống âm phủ, thành phố Quỷ Phong Đô đó! Cả một đêm cực kỳ kích thích luôn!"
Giang Lạc từ từ ôm lại.
Cảm giác có bạn bè... xem ra cũng không tệ lắm.