Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này!
Giang Lạc Trộm Ngọc
Ý Chí Sinh Tồn Chết Tiệt Này! thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Biên tập: Nguyệt Mẫn
Chỉnh sửa: Red Tea | Đọc kiểm: Bí Đao
***Những phím đàn đen trắng nhảy múa như chim họa mi hót, tiếng đàn lãng mạn nhưng mãnh liệt, từ chậm rãi rồi vút cao, tựa như cơn mưa bão xé nát cánh hoa hồng, những giọt nước bắn vào bùn lầy rồi văng tung tóe khắp nơi.
Viên bi trên phím đàn bắn lên rất cao rồi vụt xuống, viên ngọc trong suốt lấp lánh như những quả bóng kỳ diệu, nó dần trở nên dày đặc hơn nhờ tiếng đàn, mỗi khi viên bi sắp rơi xuống lại có một phím đàn khác bay lên đón lấy.
Lần thi đấu này không phải so tài kỹ năng chơi đàn điêu luyện mà chỉ so một chữ "ổn định". Chỉ cần giữ viên bi vững vàng trong lúc đánh đàn thì việc chơi giỏi hay không chỉ còn là yếu tố thứ yếu.
Thế nhưng Giang Lạc lại làm quá xuất sắc.
Tốt hơn cả sự mong đợi của tất cả mọi người.
Mười ngón tay của cậu lướt trên phím đàn nhanh đến mức chỉ còn lại dư ảnh. Chàng thanh niên tóc đen mặc tây trang đen đứng thẳng tắp, đuôi tóc khẽ lay động phía sau, toát lên vẻ ưu nhã, cao quý, thần bí và xinh đẹp.
Mọi người xung quanh kinh ngạc đến ngây dại.
Thực tế, chỉ có Giang Lạc biết rằng ngón tay cậu chưa hề chạm vào phím đàn dù chỉ một chút.
Tốc độ đánh đàn của đôi bàn tay quỷ kia vừa nhanh vừa điêu luyện. Giang Lạc bị hắn xoay vòng, với tốc độ nhanh như vậy, người ngoài cũng không thể nào nhìn rõ liệu ngón tay cậu có thực sự chạm vào phím đàn hay không.
Lúc này, Giang Lạc cứ như đang hát nhép, mà màn hát nhép này lại xuất sắc đến mức không ai có thể phát hiện ra.
Nụ cười của cậu chợt tắt.
Bởi vì Giang Lạc cảm nhận được ánh mắt đầy hoài nghi của bố Kỳ từ phía sau lưng.
Đến khúc cuối cùng, hai tay Giang Lạc cứng đờ.
Bàn tay giữa các ngón tay rút lại như thủy triều, thoáng dừng trên mu bàn tay cậu một lát.
Tiếng cười của ác quỷ cứ văng vẳng bên tai Giang Lạc, ngập tràn sự khoái trá tàn độc.
"Học trò của ta sao có thể thua người khác được chứ."
Ngay sau đó, làn hơi lạnh như băng phía sau lập tức tan biến.
Trước mắt Giang Lạc tối sầm, cậu chậm rãi thu tay rồi đứng dậy. Lúc quay lại, nụ cười trên mặt vẫn hoàn hảo như cũ, biểu cảm còn chút ngại ngùng. Chàng thanh niên tóc đen khiêm tốn nói: "Tớ đàn không tốt lắm, ngại quá."
"Quá ghê gớm!" Cát Chúc vỗ tay bốp bốp, giơ ngón cái: "Quả nhiên là cậu, Giang Lạc."
"Đệch... Giỏi vậy sao?"
"Lý Thành, còn muốn đua nữa không?"
Tên mặt rỗ há hốc mồm, mãi mới hoàn hồn, líu lưỡi nói: "Đua gì mà đua chứ, ai mà vượt qua nổi cái này? Đm, tao phục sát đất rồi."
Bố Kỳ đứng phía sau, ánh mắt sợ hãi xen lẫn kinh ngạc nhìn Giang Lạc.
Khi tiếng đàn vừa cất lên, ông đã cảm thấy nó khá quen thuộc. Đến khi khúc nhạc kết thúc, bố Kỳ nhìn Giang Lạc, tất cả những gì ông có thể nghĩ đến chỉ là hai chữ "Trì Vưu".
Quan hệ giữa Trì gia và Kỳ gia luôn tốt đẹp, mười mấy năm trước, lúc bố Kỳ đến Trì gia làm khách, đã nhìn thấy Trì Vưu còn nhỏ xíu đã bị Trì gia ép chơi đàn piano.
Vốn dĩ bố Kỳ thấy đây là chuyện khó mà thực hiện được, nhưng Trì Vưu vẫn hoàn thành nó.
Dù tuổi còn nhỏ nhưng phong thái của Trì Vưu cực kỳ ung dung, tươi cười lưu loát gảy phím đàn, giống hệt như Giang Lạc ngay lúc này.
Từ đó về sau, phương pháp này dần dần truyền khắp giới huyền học. Nhưng bố Kỳ thấy không mấy ai có thể làm một cách tuyệt vời được như Trì Vưu.
Ông toát mồ hôi lạnh sau lưng.
Hình dáng Giang Lạc lễ phép, ung dung trong mắt ông dần trở nên vặn vẹo đáng sợ như ma quỷ. Phải chăng Giang Lạc cũng bị Trì Vưu ám... Giống như Bạch Diệp Phong sao?! Chẳng phải linh hồn Trì Vưu đã chia năm xẻ bảy rồi, tại sao hắn ta lại về đây, hắn, hắn về để báo thù bọn họ sao?!
Bố Kỳ vội vã rời đi. Vẻ mặt ông không được tốt lắm, Giang Lạc nhạy bén phát hiện ra, cậu nhìn bóng lưng ông, đôi mắt hơi nheo lại, rồi thốt lên: "Tớ đi vệ sinh."
Cậu cười với mọi người một tiếng, sau khi rời khỏi nơi đông người liền lặng lẽ không một tiếng động đi lên lầu hai.
Hành lang lầu hai dài hun hút, Giang Lạc bước đi rất khẽ, giống như mèo lớn đang săn mồi, tấm thảm hút đi mọi tiếng bước chân của cậu.
Khi đến khúc rẽ của hành lang, Giang Lạc chợt nghe thấy tiếng động, cậu lập tức nấp vào ngã rẽ, áp mặt vào tường.
Giọng đầy lo lắng của bố Kỳ truyền tới.
"Nhất định là Trì Vưu, chắc chắn là Trì Vưu!" Bố Kỳ đau đầu nhức óc, giọng nói dồn dập: "Chắc chắn tên Trì Vưu đó đã quay về rồi."
Bố Kỳ đang gọi điện thoại, mấy giây sau ông mới bình tĩnh được chút ít rồi đáp: "Cậu nói cũng đúng, Giang Lạc là đệ tử của Phùng Lệ, nếu như nó bị ám thì sao Phùng Lệ có thể không nhận ra. Cho dù Giang Lạc không phải Trì Vưu, câu nói muốn trả thù cho Trì Vưu cũng không phải là giả."
"Đúng vậy, không chết." Bố Kỳ cười lạnh: "Bản lĩnh của nó có thể mạnh hơn cả chúng ta nghĩ đấy... Trì Trung Nghiệp, cậu có tin nếu chúng ta không giết nó thì chúng ta sẽ phải chịu hậu quả sớm thôi."
Giang Lạc chăm chú lắng nghe.
Trước đó cậu vẫn chưa xác định Kỳ gia và Trì gia ra tay với ai trong ba người bọn cậu. Nhưng giờ thì cậu đã biết, người mà Kỳ gia và Trì gia muốn đối phó chính là cậu.
Biểu hiện của bọn họ như vậy cũng đủ chứng minh Kỳ gia có liên quan đến cái chết của Trì Vưu, hoặc một trong số họ là kẻ chủ mưu.
Giang Lạc lạnh lùng cười.
Thật khéo thay, Giang Lạc không phải Trì Vưu, nhưng cậu cũng có lòng muốn trả thù giống như Trì Vưu vậy. Nhỏ nhen và cực kỳ thù dai.
Mối thù mà Trì gia và Kỳ gia đã gây ra cho cậu, cậu sẽ ghi nhớ.
Không biết phía bên kia điện thoại đã nói gì, đột nhiên bố Kỳ hít sâu một hơi: "Túc Mệnh Nhân?"
Túc Mệnh Nhân?
Giang Lạc nhíu mày, đó là cái gì vậy?
Bố Kỳ nói: "Tôi biết rồi, để sau đi. Nghĩ cách diệt thằng đó trước, một nhân tố không xác định còn tồn tại, lòng tôi cứ bất an. Một tên nhãi ranh mà cũng dám báo thù cho Trì Vưu, nó biết được cái gì?"
"Phùng gia ư? Yên tâm đi, tính tình Phùng Lệ ra sao ông còn chưa biết sao?"
Sát ý trong câu nói của bố Kỳ càng lúc càng rõ ràng, Giang Lạc cố gắng nghe thêm một lúc, nhận ra ông sắp cúp máy cậu mới lùi lại chuẩn bị rời đi.
Chợt sau lưng cậu, một người đã đứng đó từ lúc nào.
Giọng nói pha lẫn tiếng cười bên tai vang lên: "Nghe chưa? Ông ta định giết em đấy."
Ác quỷ nắm lấy tay Giang Lạc, cười khẽ: "Em nghe lão ta phát điên lên mắng chửi em kìa, phán xét, khinh bỉ. Lão ta ghen tị với thiên phú của em, ghen ghét em không biết điều, lão ta hận đến mức muốn em chết ngay lập tức."
Hắn nhéo ngón tay Giang Lạc, hơi đau, giọng ác quỷ trầm hơn, hệt như giấc mơ xinh đẹp mà đầy sự kỳ dị: "Em xem, nơi này không một bóng người."
"Không có giám sát."
"Ở đây chỉ có em và lão ta." Giọng nói ôn tồn như chất dinh dưỡng cho virus sinh trưởng, vặn vẹo lôi kéo nó thành hình, ác quỷ bắt đầu dụ dỗ: "Em không muốn giết lão ta ở đây sao?"
"Tấn công từ phía sau lưng, một cú chí mạng." Ác quỷ nhẹ giọng nói: "Đánh vào đầu lão ta, hoặc từ phía cổ. Đập nát đầu thì hơi lâu, máu thịt bẩn thỉu của lão ta sẽ rơi xuống, máu tươi từ vết thương sẽ tuôn ra, màu đỏ trên tấm thảm, trên vách tường... Dùng cách đó để khơi thông lửa giận của em, cho lão ta biết, lão ta đã chọc phải ác ma như thế nào, nói cho lão ta biết, em không phải là người mà lão ta có thể giết."
Ngôn ngữ của hắn không để cho người ta bất kỳ đường sống nào, nó đầu độc Giang Lạc, thôi thúc cậu sinh ra loại ác niệm giống như hắn, bộc lộ bản tính chân thật của bản thân... bản tính lạnh lùng, đẫm máu.
Sau đó cùng hắn chôn vùi trong địa ngục.
"Máu của lão ta sẽ càng lúc càng nhiều thêm, lão ta sẽ sợ hãi quay lại nhìn em, lão ta muốn chạy trốn cũng không thể thoát khỏi sự truy đuổi của em." Huyết dịch của hắn hưng phấn cuộn trào, hắn bật cười, dúi vào tay Giang Lạc một con dao: "Nhưng em phải cẩn thận một chút, kẻo thứ máu dơ bẩn của lão ta văng lên người em."
"Như vậy thì em mới có thể dễ dàng quay về bữa tiệc, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra."
Hơi thở Giang Lạc trở nên nặng nhọc.
Cậu cảm giác như đã thấy được hình ảnh bản thân mình giết chết bố Kỳ, máu tươi nhuộm đỏ cả tay cậu, mùi máu nồng nặc quẩn quanh trong hành lang.
Cậu ném dao đi rồi lau khô hai tay, sau đó trở lại nơi đông người như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Bố Kỳ đã gọi điện thoại xong, đi ra từ khúc cua. Dường như ông thật sự không hề nhìn thấy Giang Lạc và Trì Vưu, đưa lưng về phía họ đi xuống lầu một.
Giọng ác quỷ ở phía sau như đâm vào não cậu: "Có ta ở sau lưng em rồi, em chỉ cần làm việc của mình thôi."
Lúc hắn nói, hơi thở lạnh lẽo cứ phả lên tai Giang Lạc, ác quỷ nhẹ nhàng nói tiếp: "Giang Lạc, giết lão ta đi."
Ác quỷ buông lỏng tay.
Chàng thanh niên tóc đen cứ đứng đờ ra đó, yết hầu nhấp nhô lên xuống, cơn khô khan biến mất không còn tăm hơi.
"Trì Vưu." Giọng cậu khàn đặc, nhưng lạ thay lại dễ nghe vô cùng: "Ai cho anh cái tự tin nghĩ rằng anh có thể nói chuyện với tôi như vậy?"
"Đây là xã hội pháp trị." Cậu nói: "Đối phó với con người không giống như đối phó với quỷ quái."
"Vậy tại sao..." Bàn tay tái nhợt áp lên ngực Giang Lạc, Trì Vưu cười khẽ: "Tại sao tim em lại đập nhanh đến thế?"
Giang Lạc nắm lấy dao vung tay ra phía sau, Trì Vưu biến mất không còn dấu vết, con dao trong tay cậu cũng không còn.
Khuôn mặt của chàng thanh niên tóc đen tối sầm, cậu hít thở thật sâu để bình tâm trở lại.
Trì Vưu muốn khiến cậu trở nên giống như ác quỷ, nhưng cậu lại không muốn như thế. Nếu lúc này cậu mà kích động thì sẽ trúng chiêu của Trì Vưu.
Giang Lạc mau chóng tỉnh táo rồi quay về sảnh chính.
*
Đám người tới quấy rầy Giang Lạc hoàn toàn bị thuyết phục, không còn nói chuyện ganh đua nữa, lời nói cũng thay đổi, mời họ đua xe. Đường qua khe núi đầy hung hiểm nên các trưởng bối đều không cho phép họ đi. Vì vậy họ dứt khoát tự tìm một nơi để chơi bài poker.
Bởi vì chưa nhìn thấy Nguyên Thiên ngọc nên tên mặt rỗ mặt dày nói: "Đánh bài phải có tiền thưởng chứ? Giang Lạc, nếu như bọn này thắng thì cậu lấy Nguyên Thiên ngọc ra cho xem một chút được không? Không có ý gì đâu, tại chưa thấy lần nào nên tò mò, muốn xem thử."
Giang Lạc buông tay: "Sao tớ có thể cầm thứ đó đi linh tinh được chứ? Bây giờ tớ không mang theo."
Lòng hiếu kỳ của cả đám bị một câu này khiến cho thất vọng, Kỳ Dã thuận miệng nói: "Nguyên Thiên ngọc? Nhà tôi có một viên này."
Giang Lạc ngừng một lát, những người khác kinh ngạc hô lên: "Nhà cậu có một viên ư?!"
"Đúng vậy! Nhà tôi có một viên." Kỳ Dã lãnh đạm gật đầu: "Nếu các cậu muốn xem thì bây giờ tôi có thể dẫn các cậu đi. Vốn dĩ tám giờ tối nay định cho các cậu xem, để..." Lôi kéo nhân tài cống hiến cho Kỳ gia.
Hiển nhiên Kỳ Dã sẽ không nói ra câu đó.
Hắn nhìn sang Giang Lạc, chỉ tiếc giờ cậu đã là người của phủ Thiên sư rồi.
Giang Lạc có vẻ tò mò thật: "Nếu nhà cậu có Nguyên Thiên ngọc, vậy sao không giữ để tự dùng?"
Kỳ Dã cười, giọng điệu bình thản nhưng ẩn chứa mười phần kiêu ngạo: "Thiên phú con cháu đời thứ ba của Kỳ gia cực kỳ xuất chúng nên với chúng tôi mà nói thì Nguyên Thiên ngọc không có tác dụng gì lớn cả."
Lời nói khiến người ta ê răng, nhưng biết sao được, bởi vì những gì Kỳ Dã nói đều là sự thật. Không nhắc đến các trưởng bối đang dần già đi của hai đời trước, riêng Kỳ Dã chính là một trong những người trẻ có thiên phú xuất sắc nhất.
Mặt rỗ lầm bầm: "Không dùng thì đưa tôi dùng cho... Kỳ Dã, cậu dẫn bọn tôi đến xem Nguyên Thiên ngọc đi? Bây giờ còn lâu mới đến tám giờ tối."
Kỳ Dã dứt khoát bỏ bài poker xuống, dẫn bọn họ đi xem Nguyên Thiên ngọc.
Nguyên Thiên ngọc đặt trong thư phòng nhà họ Kỳ, trước thư phòng còn có trận pháp. Nhưng lúc Kỳ Dã dẫn họ vào thư phòng thì trận pháp đó không khởi động. Giang Lạc khẽ đăm chiêu, xem ra trận pháp này sẽ không có tác dụng với người của Kỳ gia.
Để kiểm chứng suy nghĩ này, lúc Giang Lạc đạp lên trận pháp nó hoàn toàn không có dấu hiệu sẽ công kích, quả nhiên trận pháp không hoạt động.
Giang Lạc mỉm cười, bước vào thư phòng.
Kỳ Dã lấy Nguyên Thiên ngọc từ tủ ra, Giang Lạc đứng phía sau nhóm người, nhìn vào viên ngọc vài giây rồi dời mắt đi như không có chuyện gì.
Giang Lạc chợt nảy ra một suy nghĩ vô cùng táo bạo.
Cậu rất khó chịu với Kỳ gia, trước khi khiến cho Kỳ gia sụp đổ hoàn toàn, Giang Lạc muốn cho gia đình này một phen không yên ổn.
Cậu muốn trộm Nguyên Thiên ngọc đi.
Nguyên Thiên ngọc được đặt trong một chiếc tủ gỗ, vì tránh bị nghi ngờ nên cậu chỉ nhìn hộp gỗ một chút rồi đưa mắt lơ đãng nhìn sang nơi khác. Giang Lạc hơi nghiêng người về phía Kỳ Dã, ánh mắt âm thầm quan sát từng động tác của hắn.
Căn phòng này không có cửa sổ, lúc vào cửa cũng tiện tay đóng lại khiến nó thành một không gian kín mít.
Ở đây đều là những thanh niên đồng trang lứa đẹp trai, tài giỏi, mặc dù họ đông người nhưng so với việc lừa tên ác quỷ đó thì lừa những kẻ cáo già còn dễ dàng hơn nhiều.
Điều duy nhất phải chú ý chính là tránh khỏi tầm mắt của họ.
Giang Lạc không phải thần, không có kỹ thuật chuyên nghiệp. Nếu Giang Lạc có bạn đồng hành thì làm chuyện này còn dễ dàng hơn nữa. Một người thu hút ánh mắt của bọn họ, người còn lại nhân cơ hội trộm Nguyên Thiên ngọc đi, nhưng tiếc thay Giang Lạc không có người bạn như thế.
Đổi lại cậu có nhẫn âm dương, cũng coi như một "người đồng hành" đặc thù.
Cậu đứng phía sau đám người, cùng nhau cười cười nhìn Nguyên Thiên ngọc. Viên ngọc đó phát ra một lớp sáng lạnh âm u màu xanh, vẫn luôn có sức hấp dẫn mê hoặc cậu. Giang Lạc rời mắt khỏi Nguyên Thiên ngọc, bất an đi đến kệ sách bên cạnh.
"Đây chính là Nguyên Thiên ngọc ư? Viên ngọc lớn như móng tay mà có thể tăng cường linh thể sao?"
"Má nó, tôi muốn chụp ảnh quá. Tính ra tôi cũng là người tận mắt nhìn thấy Nguyên Thiên ngọc."
"Kỳ Dã, nhà cậu có bán Nguyên Thiên ngọc không vậy? Đấu giá cũng được, chắc chắn sẽ bán được giá cao ngất trời!"
"Có kẻ đần mới bán! Giá trị của Nguyên Thiên ngọc so với tiền được sao!"
Chờ đến khi bọn họ xem đủ rồi, Kỳ Dã chuẩn bị cất Nguyên Thiên ngọc đi. Khi hắn định đóng hộp gỗ lại, chợt nghe Giang Lạc đứng cạnh kệ sách "Hử" một tiếng.
Kỳ Dã vô thức nhìn sang cậu.
Hóa ra vạt áo Giang Lạc bị móc vào giá sách, cậu cúi đầu nhìn thoáng qua cái móc, giật mạnh một cái, nhưng vị trí móc này cũng không tiện để gỡ ra nên cậu không thể tháo được.
Giang Lạc dứt khoát ngẩng đầu lên rồi lười biếng cởi áo vest. Khi những ngón tay mảnh khảnh chuyển động, áo sơ mi trắng tinh sẽ từ từ hiện ra. Mái tóc đen buông xuống trước ngực uyển chuyển như lụa, mỗi khi lay động đều như khuấy động cả một hồ nước lay động lòng người.
Chẳng qua chỉ là cởi một chiếc áo khoác nhưng lại khiến cho người nhìn phải đỏ mặt tía tai, sự chú ý không khỏi bị hấp dẫn. Con chuột màu vàng thoắt cái leo lên bàn như một cơn gió, nhân lúc không ai chú ý tới nó liền trộm đi Nguyên Thiên ngọc.
Kỳ Dã nhìn Giang Lạc, ngơ ngác đến mức hoàn toàn không để ý món đồ quan trọng trong chiếc hộp đã bị mất đi.
Giang Lạc lắc chiếc áo khoác và đặt nó lên khuỷu tay của mình. Con chuột vàng leo xuống phía dưới chiếc áo khoác rồi chui vào vòng âm dương của Giang Lạc, Nguyên Thiên ngọc rơi vào tay Giang Lạc không một chút sứt mẻ.
Giang Lạc siết viên ngọc, cầm âu phục rồi nhíu mày nhìn mọi người: "Mấy cậu nhìn tôi làm gì?"
Bị cậu hỏi như thế, đám người tài năng như bừng tỉnh khỏi giấc mộng. Họ lúng túng dời tầm mắt, miệng nói ra khỏi thư phòng nhưng vẫn liếc sang Giang Lạc như có như không.
Khụ khụ, lúc trước không hề phát hiện Giang Lạc đúng thật là quá đẹp.
Giang Lạc cũng bước nhanh theo mọi người ra ngoài.
Kỳ Dã hoảng hốt cất hộp gỗ vào trong két sắt rồi khóa lại, lúc đi ra nhìn thấy Giang Lạc còn hơi đỏ mặt lên.
Giang Lạc đang cười nói với Văn Nhân Liên, quay đầu sang nhìn hắn, không hiểu sao hắn lại đỏ mặt: "Kỳ Dã, cậu nóng ư?"
Kỳ Dã nghe vậy đến cả vành tai cũng đỏ rần, hắn quay đầu định đi nhưng lại rụt đầu lại, đứng trước mặt Giang Lạc rồi vội nói: "Cậu biết chỗ này nóng thì đứng đây làm gì! Phiền muốn chết, mau đi xuống thôi!"
Giang Lạc khó hiểu, cậu quay đầu nhìn Văn Nhân Liên, dùng ánh mắt hỏi: "Cậu ta bị bệnh ư?"
Văn Nhân Liên chỉ cười không nói, còn Cát Chúc thì tặc lưỡi cảm thán.
Kỳ Dã khiến Giang Lạc cứ mang một cảm giác lạ lẫm mãi đến khi tới cạnh bàn ăn, trên bàn bày biện những chiếc bánh ngọt tinh xảo, tỏa ra mùi thơm ngọt ngào làm người ta say mê.
"Tôi..." Kỳ Dã phản kháng lại ánh mắt nghi ngờ của Giang Lạc, trong lòng cực kỳ căng thẳng, không biết nên nói thế nào nữa. Hắn ủ rũ nhìn quanh phía dưới, cầm ít bánh ngọt trên khay rồi đưa tới trước mặt Giang Lạc, nói với vẻ cứng nhắc: "Ăn không?"
Giang Lạc liếc bánh ngọt: "Không muốn ăn."
Cậu tưởng Kỳ Dã sẽ giận, nhưng nào ngờ hắn bỏ bánh ngọt lại rồi hạ giọng nói: "Vậy cậu muốn ăn cái gì?"
Giang Lạc: "..."
Cậu khó hiểu nhìn Kỳ Dã.
Ở một góc khuất cách đó không xa.
Trong bóng tối có hai người đang đứng.
Một người sau khi đến Kỳ gia thì bị giữ lại làm khách - Liêu Tư, người còn lại chính là kẻ không có trong thư mời của trường học - Đằng Tất.
Liêu Tư nhìn cảnh tương tác qua lại giữa Giang Lạc và Kỳ Dã mà mặt mày hớn hở, hứng thú dạt dào. Cậu húc nhẹ vào tay Đằng Tất: "Không ngờ có một ngày tôi lại thấy được cảnh này."
Đằng Tất tuân thủ nghiêm chỉnh mệnh lệnh "trông chừng Giang Lạc" của chủ nhân, không rời mắt mà nói: "Cảnh nào cơ?"
"Đầu chủ nhân xanh cỏ rồi." Liêu Tư cười khà khà, khuôn mặt phờ phạc nhưng kích động: "Thật sự tôi muốn gọi chủ nhân đến đây xem quá."
Đằng Tất nghe nhưng không hiểu ý cậu lắm, vả lại anh cũng không quen Liêu Tư, kết quả đành đáp qua loa: "Cậu đừng quên chủ nhân có thể nghe được suy nghĩ của cậu đấy."
Vừa dứt lời, trong đầu Liêu Tư vang lên một giọng nói ung dung.
"Liêu Tư."
Nụ cười trên mặt tắt ngúm, cậu nghiêm chỉnh thưa: "Chủ nhân."
Phía bên kia, tiếng lật sách của chủ nhân truyền đến, Trì Vưu chậm rãi nói: "Trên đầu ta mọc cỏ là sao nhỉ?"
Cả người Liêu Tư căng cứng, rợn tóc gáy trong chớp mắt, cậu cười lấy lòng: "Ý tôi là bây giờ Giang Lạc và kẻ từng bị tôi chọn làm con rối đang ở cùng với nhau."
Trên thực tế, sau khi Trì Vưu có được thân thể của tượng thần, Liêu Tư cũng không cho rằng hắn sẽ quay về lại cơ thể con người nữa.
Câu nói này của cậu chẳng qua để chứng tỏ rằng, cậu thấy tình nhân của chủ nhân và con rối dự bị đó không hề xứng đôi chút nào.
Cậu uyển chuyển nói, bên kia Trì Vưu thoáng dừng lại: "Cho nên là sao?"
Liêu Tư thoáng sửng sốt, phản ứng này không đúng lắm nhỉ?
Bất kỳ một gã đàn ông nào bị cắm sừng cũng sẽ phát điên lên, huống chi người này còn không phải ai khác, ai có thể kinh khủng hơn Trì Vưu nữa đây.
Chủ nhân... không ngại sao?
Liêu Tư không đoán được ý Trì Vưu là gì, cậu dò hỏi: "Chủ nhân, lúc trước ngài nói anh hùng cứu mỹ nhân, không biết đã thành công chưa ạ?"
"À." Giọng Trì Vưu rõ ràng nghe rất vui vẻ: "Thành công rồi."
Trong một tầng hầm hẻo lánh.
Trì Vưu ngồi trên ghế sofa, hoa văn quỷ lan tràn trên cổ. Lúc bị hoa văn quỷ phản phệ, kể cả hắn cũng phải tìm kiếm vài thứ để đánh lạc hướng sự chú ý, dựa vào nó để duy trì lý trí.
Ví dụ dùng hồn thể để dụ dỗ Giang Lạc, hay là đọc quyển "Lời Giải La Bàn" chẳng hạn.
Nhưng lúc này, tâm trạng của hắn không còn nằm trên cuốn sách "Lời Giải La Bàn" nữa.
Hắn đang nghĩ về cuộc truy sát trong bệnh viện, về tên bác sĩ sát nhân và bệnh nhân của hắn.
"Là ta cứu em ấy, giải quyết con quái vật dòm ngó em ấy." Khóe môi Trì Vưu cong lên, đôi môi tái nhợt không còn vẻ tươi tắn như lúc họ răng môi quấn quýt ngày hôm đó. Hắn vô cùng hài lòng với những gì mình đã làm. "Nhưng đáng tiếc là cái chết cũng không khiến em để lộ bản chất thật."
Nghe thì đúng là anh hùng cứu mỹ nhân, Liêu Tư tò mò hỏi: "Vậy chủ nhân, sau khi ngài anh hùng cứu mỹ nhân xong thì phản ứng của Giang Lạc là gì?"
Trong đầu Trì Vưu lóe lên hình ảnh Giang Lạc đứng sừng sững trên cầu thang, lạnh lùng lau vết máu đỏ thẫm trên môi.
Hắn cũng không hiểu tại sao cổ họng mình cứ ngứa ngáy.
Giọng Trì Vưu trầm thấp, mang theo vài phần thờ ơ, vài phần ngơ ngẩn mà nói: "Em ấy sao? Em ấy khiến ta gãy một cánh tay."
Liêu Tư: "???"